Logo
Trang chủ
Phần 1: [Hồi ký] Mưa...

Phần 1 - Chương 69

Nó ở với em 1 ngày rồi lại bắt xe về thăm nhà mấy hôm.. Em bận nên không đi cùng nó về được.. Ngọc Anh vẫn trên trường nên ở nhà cũng chán.. Nó về hỏi thăm sức khỏe của bố mẹ và ở nhà nghỉ ngơi 2 hôm.. Sau đó nó bắt thẳng xe lên Thái Nguyên luôn.. Từ hôm đó chị không còn liên lạc cho nó nữa, Linh cũng mất tích từ đó luôn.. Vậy là sau tất cả, nó lại bước vào cuộc sống có em ở bên.. Chỉ khác rằng bây giờ chỉ có tình yêu của nó và em mà chẳng vướng bận hay nghĩ ngợi về ai xen vào nữa..

Nó nhớ hôm đó vào một ngày giữa tháng 4, trời nắng oi ả khiến nó phải mò sang quán net ngồi cho mát.. Chắc nó sẽ ngồi từ giờ đến sáng hôm sau vì hôm nay nó trực tối và đêm.. Ngồi chán chán mà thấy có vài thằng trong kèo nên nó setup gọi người đánh kèo luôn.. Đang chơi thì bỗng nó ngửi thấy mùi hương quen quen rồi một mái tóc màu xanh rêu rủ xuống bờ vai nó.. Nó chat pause game trước những cái than thở, cằn nhằn của anh em.. Nó quay ra thì thấy em, em đang ngồi sau nó, mỉm cười nhẹ nhàng.. Mấy thằng ở quán thấy em thì quay hết lại ồ lên..

-Ơ sao em lại ở đây.. – Nó ngạc nhiên hỏi em

-Em lên thăm anh.. Sang phòng chả có ai, em đoán ngay đang ở bên này mà.. – Em tựa vào cằm nó

-Thế ngồi đây đợi anh chút.. Anh đang đánh kèo với anh em..

Em ngẩng lên nhìn một lượt rồi chào anh Tú và thằng Cường.. Trận đấu tiếp tục sau đó.. Em ngồi sau nó thi thoảng nhìn nó chơi rồi chỉ chỉ.. Lúc sau lại cắm mặt vào xem điện thoại.. Khoảng 1 tiếng sau thì chúng nó thắng.. Đánh có chai nước 10k thôi mà vất vả.. Nó quay ra ngồi với em..

-Sao hôm nay lại dở chứng lên đây.. mà sang phòng đi, bên này toàn khói thuốc lá thôi..

Nó kéo tay em về phòng.. Đang ngồi quán net mát mà về phòng nó như cái lò.. Chạy xuống mua chai nước lọc mát, nó đưa cho em..

-Uống nước đi, mà sao lại lên đây thăm anh vào giữa tuần vậy?

-Hihi giờ em ở đây luôn chứ thăm nom gì nữa..

-Sao lại thế?

-Ơ Linh chưa nói gì với anh à? – Em tròn xoe nhìn nó

-Nói gì, từ hồi chia tay chị đến giờ, Linh có gọi cho anh nữa đâu..

-Hay nhỉ, em với Linh mở một cửa hàng thời trang ở đây.. giờ em lên đây quản lí mà?

-Sao Linh đang chung vốn với chị rồi giờ lại chung vốn với em là sao?

-Em không biết, tự nhiên nó rủ thì em làm.. Nó bảo xong hết rồi, đưa tiền vốn cho nó là được á... Em thấy cũng tiện nên bảo nó em sẽ ở đây.. Vừa gần anh vừa quản lý luôn..

-Thế ở Hà Nội thì sao?

-Có người lo rồi, anh không phải lo đâu.. Em thuê người, bao giờ chị Lan về thì em lại về dưới đó giả vờ đang làm ở Hà Nội hihi – Em níu cổ nó hôn nhẹ rồi cười tươi

-Yêu nhau mà cứ lén lút thế này thật chẳng thích chút nào..

Em xị mặt xuống, nó cũng thở dài.. Em nói em đang dấu hết mọi người bởi lời hứa với bố mẹ.. Bố mẹ em cho phép em về Việt Nam để tự kinh doanh dưới số vốn mà gia đình cho em.. Nhưng với điều kiện là không được phép gặp lại nó nữa.. Nếu như có gì bất thường thì lập tức chị Lan sẽ đưa em sang đó và vĩnh viễn không quay lại Việt Nam.. Điều này khiến nó hơi khó chịu.. Nhưng vì yêu em và thương em nên nó chấp nhận.. Dù sao bản thân nó cũng muốn nối tiếp chuyện tình cảm với em.. Nó biết nó còn yêu em rất nhiều..

-Rồi sao.. Thế nếu vỡ lở ra thì em sẽ bỏ anh lại đúng không?

-Anh làm sao vậy, mình đã thống nhất không nói đến chuyện đó nữa mà

-Chỉ là anh sợ thôi..

-Em đang rất cố gắng và em cần anh cố gắng cùng em.. Đừng có lúc nào cũng nghĩ tiêu cực nữa được không? – Em gắt lên với nó..

-Rồi rồi ok.. Anh im lặng.. Anh đi tắm rồi mình đi ăn..

Nó mở tủ lấy bộ quần áo rồi bước vào phòng tắm.. Tối đó nó nhờ mấy thằng em khóa dưới trông quán hộ nó.. Vì nó trông quán nên được cấp 1 tài khoản mỗi tháng có 200 giờ chơi miễn phí, nó nhờ trông nên đưa lại tài khoản đó cho mấy thằng trông hộ để nó vừa chơi vừa ngó quán.. Tiền nong nước nôi thì nó chốt hết rồi nên cũng chẳng sợ.. Tiền nạp thì trên máy có, chỉ cần so là biết có âm hay không..

Tối đó nó và em đi ăn mì cay.. Dạo này nổi lên món mì cay cũng khá là thú vị.. Nó thì chỉ ăn được cấp độ 2 là chảy nước mắt rồi mà em chơi hẳn cấp 6.. Em ăn chẳng biểu lộ cảm xúc gì luôn.. Ăn xong em còn nói là chả cay gì làm nó phát hoảng.. Ăn uống xong nó và em đi cafe ngồi.. Đang khuấy nhẹ cốc nâu đá, hình ảnh nó và chị mỗi lần đi cafe lại ùa về, nó lại lắc đầu để xua tan đi hình ảnh đó..

-Anh ơi..

-Hứ - Nó ngẩng lên nhìn em

-Mai anh chuyển qua ở cùng em nhé, em thuê 1 căn chung cư ở xxx rồi..

-Không được đâu..

-Tại sao?

-Anh đang ở quen trong KTX rồi, ở đó có anh em nữa.. Anh không ra được..

-Thì anh cứ ra đi, thi thoảng em bận anh lại vào được mà.. Đâu có chuyển ra ở riêng đâu..

-Ừ để anh tính nhé...

-Tính gì nữa.. Mai dọn quần áo xong em đón ra luôn..

-Phải tính đã chứ.. giờ anh ra đó thì anh đi học kiểu gì, từ thành phố vào trường cũng xa mà..

-Em đưa anh đi học.. – Em nhìn nó cương quyết, còn nó lắc đầu

-Em đưa được mãi không? Rồi lúc đón về lại bất tiện.. Hay thôi em cứ ở ngoài đó đi, bao giờ rảnh thì anh ra với em.. Anh cũng không thích kiểu sống chung như vợ chồng vậy..

-Thế lúc trước mình cũng sống chung một nhà, ăn chung một mâm, ngủ chung một giường đó thôi.. – Em hậm hực với nó

-Lúc đó khác và bây giờ khác..

-Chẳng khác gì cả.. Em không biết, ngày mai em vào đón anh.. Phương tiện để anh đi học em sẽ lo.. Thi thoảng em vẫn đưa anh đi học được..

Nó thở dài, nói chung là tính em nó hiểu, em thông minh và biết tính toán.. Đây cũng chỉ là mở lời với nó chứ nó biết thừa em đã chặn hết những lí do rồi.. Thể nào ngày mai đón nó xong em chẳng nó em đã chuẩn bị xe máy để cho nó đi học.. Tính em đã quyết thì chẳng ai thay đổi được đâu.. Ấy vậy mà cuộc đời của em thì em lại chẳng quyết định được..

Hôm sau thì em đón nó thật.. Em bước hẳn ra xe rồi đứng đợi nó, mái tóc của em dưới ánh nắng nổi bật hơn.. Em hôm nay ăn mặc rất đẹp và sành điệu, đeo kính và cầm túi xách.. Cả lớp nó lại được một phen ngạc nhiên rồi xì xào bàn tán.. Thấy nó bước ra, em đi đến rồi ôm lấy nó, cố tình nói to

-Lâu thế, em nhớ anh quá..

-Nào bỏ ra, đang ở trên giảng đường đó, em bị hâm hay sao? – Nó gắt nhẹ em

-Kệ em..

Nó đẩy nhẹ em ra rồi bước đến gần xe, em lườm nó vì hành động của nó vừa rồi.. Nó cũng chẳng thèm giải thích, mở cửa xe nó ngồi vào.. Trên đường về kí túc, nó quay ra nói em

-Lần sau đón anh thì đứng hẳn ra ngoài kia rồi anh ra, không cần đi xe vào tận trong giảng đường đâu...

-Sao lại thế, em thích không được à?

-Em thích nhưng ảnh hưởng đến anh và anh không thích..

-Sao mà anh không thích, anh ngại với người ta khi yêu em à..

-Mai Anh, em lại bắt đầu rồi đó.. – Nó bực mình

-Vâng em xin lỗi, được chưa? – Em cũng nói giọng dỗi với nó..

-Anh nói để em rút kinh nghiệm thôi.. Thôi tập trung đi xe đi..

Nó lấy balo cho vài bộ quần áo vào rồi theo em ra nhà.. Vậy là nó sẽ ở với em.. Sống với nhau như vợ chồng.. Mới đầu thì nó thấy bình thường bởi ngày trước nó và em cũng đã từng thế này rồi.. Nhưng lần này chẳng hiểu sao nó thấy cảm giác lạ lắm, không còn được tự nhiên như trước.. Và sau 2 tuần sống như vậy, nó cảm thấy bị gò bó và bản thân mất đi sự tự do.. Bằng chứng là nó đi đâu cũng bị em hỏi, nó đi chơi với nhóm bạn nó hoặc vào KTX đánh kèo thì em cũng đi theo nó.. Nhiều khi nó muốn đi đâu làm gì một mình cũng không được.. Hôm đó trong bữa cơm, em và nó đã cãi nhau rất to vì vấn đề này..

-Ăn xong anh vào KTX chơi một lát, sáng mai anh về sớm..

-Vâng anh ăn đi rồi em đi cùng anh?

-Anh hôm nay đánh kèo đêm, em vào đó rồi em ngủ đâu..

-Không sao, em thức cùng anh – Em vẫn vừa ăn vừa xem tivi vừa trả lời nó..

-Mai Anh, em có thể cho anh một chút tự do được không?

-Không! – Em nhìn nó, nhấn mạnh vào chữ không..

-Tại sao?

-Bởi vì anh là kẻ đa tình, đào hoa khốn kiếp..

-Em quá đáng lắm rồi đó – Nó gắt lên..

-Nếu em không quá đáng như thế này, liệu ngoài kia anh còn định thích bao nhiêu người nữa.. Chị Thu anh còn yêu được, Linh anh còn hôn nó được, đến Thư anh còn chụp ảnh và để ở một nơi trang trọng bên cạnh em được.. Thì có cái gì mà anh không làm được?? – Em cũng hét lên với nó..

-Mai Anh.. Em thôi đi.. Anh phải nói bao nhiêu lần nữa để em hiểu đây..

-Thôi ăn cơm đi, em không muốn cãi nhau.. Yên lặng để em xem phim.. Lát nữa em đi cùng anh..

Nó quăng đôi đũa xuống dưới bàn rồi đứng dậy đi vào phòng.. Nó cho hết quần áo của nó vào balo, rồi đeo lên bước ra cửa.. Em nhìn theo nó hơi sững sờ rồi chạy ra chặn cửa lại.. Ánh mắt nhìn nó giận dữ

-Anh đi đâu?

-Anh không ở đây nữa, anh về KTX..

-Không..

-Tránh ra – Nó gằn lên từng chữ một..

Em ngồi sụp xuống ôm mặt khóc nấc lên.. Nó ở đó nhìn em một lúc lâu rồi cũng rút điện thoại ra gọi cho anh Tú báo nó bận không vào được.. Xong xuôi nó cúi xuống đỡ em lên ghế ngồi, em vùng vằng khiến nó mất thăng bằng, nó mất đà ngã ngửa ra sau, khiến lưng nó đập vào bàn uống nước.. Cơn đau nhói khiến nó nằm im bất động.. Đau đến thấu tim gan.. Em hoảng hốt khi thấy nó vậy, quỳ xuống bên cạnh đỡ lấy nó..

-Ôi anh ơi.. huhu.. anh ơi anh có làm sao không?

-Đau quá, đỡ anh lên ghế.. – Nó vẫn nằm, 2 tay nó vòng ra sau xoa xoa cái lưng..

-Anh ngồi lên đây, nhẹ thôi, nằm xuống em xem nào.. Hức..hức..

Em đỡ nó nằm xuống ghế salon.. vạch áo nó lên rồi khóc to hơn.. Một vết lằn đỏ ngầu và đang sưng tấy lên..

-Em xin lỗi.. Em xin lỗi huhu.. – Em cứ xoa xoa tay lên đó khóc nấc lên, nhưng nó lại càng đau mỗi khi em xoa vào..

-Em lấy mấy miếng salonpas dán vào cho anh, đừng có xoa thế, đau bỏ con mẹ ra được ấy – Nó đang đau nên khá là bực tức..

-Anh không được mắng em, không được chửi em huhu..

-Rồi rồi, anh nhầm, lấy đi, đau quá.. – Nó vẫn nhăn mặt la lên..

Em chạy đến tủ thuốc rồi lấy salonpas ra dán cho nó.. Cái mát lạnh khiến nó đỡ đau hơn.. Khoảng 20p sau thì nó ngồi dậy được nhưng vẫn còn đau nhói.. Em thì vẫn ngồi nhìn nó khóc nức nở..

-Thôi nín đi, anh xin lỗi, nãy anh đã mắng em..

-Hức..hức.. em sợ em mất anh lắm nên em mới như vậy.. Em xin lỗi anh..

-Anh biết nhưng mà như thế là em đang giám sát anh quá mức.. Yêu nhau phải tin tưởng nhau em biết chứ? – Nó vẫn nhăn mặt mỗi lần cái lưng nó nhức lên..

-Vâng, từ giờ em sẽ khác, em xin lỗi.. Anh còn đau không? – Em xoa nhè nhẹ lên lưng nó sau lớp áo.. Động tác của em hết sức nhẹ nhàng vì sợ nó đau như vừa nãy..

-Hôn anh một cái đi rồi nó sẽ hết đau..

-Thật ạ..

Nó phì cười vì thái độ của em lúc này.. Hóa ra cũng có lúc em sợ quá hóa khờ.. Một lúc sau thì em mới nhận ra là nó trêu em.. Em phụng phịu dỗi nó.. Vết thương này nhìn thì bình thường, nhưng đến hôm sau mới biết mặt nhau.. Sưng tấy lên và tím bầm lại khiến 3 hôm liền nó phải nghỉ học vì không đi được.. Lúc nào cũng trong tư thế nằm nghiêng.. Haizz, cũng tại vì lâu quá rồi chẳng có thể dục thể thao nên cơ thể nó yếu đi nhiều..



Nó vẫn ở với em như vậy.. Cuộc sống của nó và em trôi qua êm đềm và hạnh phúc, giống như cặp vợ chồng son.. Chuyện tình cảm, quan tâm chăm sóc nhau và sự ngọt ngào trong chuyện chăn gối nhiều hơn.. Em thì sau vụ đó đã không còn quản lý nó quá chặt nữa.. Nhưng nó đi đâu thi thoảng em lại gọi video cho nó để kiểm tra.. Nhất là những lần nó vào KTX đánh kèo đêm và trông quán.. Em nói em phải để báo thức 2 giờ một lần để dậy gọi cho nó.. Mỗi lần gọi em đều bắt nó quay camera để xem có phải nó đang ở quán net hay không.. Dù hơi khó chịu nhưng nó vẫn thông cảm cho em bởi vì em yêu nó nên mới thế.. Một lần mất nó đã khiến em sợ và thành ra như vậy..

Một ngày giữa tháng 5, dạo gần đây nó thấy em khác đi nhiều.. Khoảng vài ngày trở lại đây em không cho nó đụng vào người em nữa.. Nó thấy hơi lạ vì mỗi lần gạ gẫm là em lại khó chịu và đẩy tay nó ra.. Một tối sau khi vừa xem xong một bộ phim điện ảnh, nó với tay tắt điện và ôm em.. Tay nó vừa lần mò vào bụng em thì em đẩy phắt tay nó ra..

-Nào.. – Em gắt nhẹ nó

-Dạo này em sao vậy?

-Em không thích..

-Sao lại không thích, hay nhỉ..

-Em đã nói là em không thích..

-Lí do..

Em quay lại nhìn nó, rồi kéo tay nó qua ôm lấy em.. Em hôn nhẹ lên môi nó rồi thủ thỉ

-Mình cưới nha anh..

-Không được, anh còn đang đi học.. Đã ra đâu với đâu đâu..

-Anh vẫn từ chối với cái lí do vớ vẩn vậy nhỉ.. – Em lườm nó

-Nhưng đúng là như vậy mà.. Anh còn đang học, anh đã có kinh tế để lo cho em đâu..

-Nhưng em đủ kinh tế mà..

-Anh phải nói bao nhiêu lần nữa thì em mới thôi cái vấn đề này hả Mai Anh.. – Nó gắt nhẹ em..

-Nhưng hôm nay mình phải giải quyết rõ chuyện này rồi anh ạ.. – Em vẫn nhìn nó mỉm cười

-Anh nói rồi, không là không.. Bao giờ anh ra trường đi làm thì chúng ta tính tiếp..

-Nhưng anh không có lựa chọn nữa rồi anh yêu ạ..

-Là sao?

-Em có thai rồi...

Nó trố mắt nhìn em sau câu nói vừa rồi.. Nó bật dậy và nhìn em sững sờ.. Với cái tay bật đèn ngủ lên.. Em cũng ngồi dậy theo nó, rồi tung chăn đi lại phía tủ.. Em lấy ra một cái hộp và mang ra trước mặt nó.. Từ từ mở hộp.. từng hành động của em khiến nó hồi hộp, tim nó đập nhanh hơn..

-Anh xem đi – Em chìa ra cho nó cái que, nó cầm lên soi xét

-Nghĩa là sao?

-Đồ hâm này, que thử thai đó, 2 vạch rồi..

-Hả - Nó trố mắt ra nhìn em rồi lại nhìn vào cái que thử thai.. Trước đây nó chỉ nghe đến thôi chứ có biết hình dạng ra sao đâu.. Nó nhìn rồi chỉ chỉ..

-2 vạch đỏ này là có thai à? – Nó hỏi em..

-Vâng.. Khù khờ quá thể đáng.. – Em bụm miệng cười với nó..

-Nhưng mà từ lúc nào.. Mình vẫn dùng biện pháp mà.. ?

-Em chậm 1 tháng rồi.. Lần mà anh gặp chị về ấy.. Hôm đó đâu có biện pháp đâu..

Nó kéo em ngồi xuống rồi ôm chầm lấy em.. Thơm hết 2 bên má của em rồi lại thơm môi em khiến em cười khúc khích rồi đẩy nhẹ nó ra

-Sao đấy?

-Thật à vợ.. Thật không? – Nó hớn hở..

-Em đùa anh à? Nhìn em có giống đang đùa không – Em lườm nó..

Nó ôm em rồi bế em lên quay qua quay lại, miệng nó hét lớn.. Em thì cười rồi đánh nhẹ vào tay nó..

-Nào, động bây giờ..

-Úi anh quên.. Em ngồi xuống đây

Nó đặt em ngồi xuống giường rồi xoa bụng em.. Xoa một lúc rồi nó ghé tai xuống nghe thử.. Cái này nó học theo trên phim.. Nhưng chẳng có gì cả.. Nó lại ngước lên hỏi em..

-Ơ sao con không có động tĩnh gì?

-Anh bị hâm à, mới được có 1 tháng mà.. Sao có động tĩnh gì được – Em cười ngặt nghẽo trước câu hỏi của nó..

-À ừ anh quên hehe.. – Nó vừa cười vừa xoa tay lên bụng em..

-Tưởng không cưới cơ mà

-Giờ thì khác rồi.. Sao lại không cưới được chứ.. Có em bé rồi lại còn.. Để mai anh gọi cho mẹ, em cũng gọi cho bố mẹ em đi – Nó hớn hở

Em nhìn nó gật đầu liên tục.. Miệng nở một nụ cười hạnh phúc...

BÌNH LUẬN