Chương 6

Cuộc sống vốn là một cuộc đua, và khi là cuộc đua thì bên cạnh những người chiến thắng sẽ có những kẻ thất bại. Có kẻ vì vội vàng mà thất bại, có kẻ vì vô tri mà thất bại, có kẻ lại quá chần chừ để thất bại... Còn tôi, tôi đã đánh giá sai cục diện, tình hình “chiến sự”, dẫn đến đưa ra phương án hành động thiếu chính xác rồi hứng lấy thất bại não nề. Quả thực tôi chưa hề hiểu gì về em cả. Chỉ biết thích là làm, làm mà không hề suy nghĩ về kết cục cũng như hậu quả… Đây là điều mà mãi về sau này, khi là 1 chàng sinh viên đại học đầy mơ mộng tôi mới nhận ra, rất nhiều người yêu đơn phương gần như cả tuổi thanh xuân của mình nhưng không dám ngỏ vì sợ rằng, khi lời tỏ tình đã thốt ra, nếu không đúng lúc, không đúng thời điểm, sẽ khiến ta mất luôn tình bạn vốn có với người kia. Còn về chuyện tôi với em, suốt buổi học hôm đó đầu tôi cứ não nề với bộn bề suy nghĩ. Em đã là gì của tôi đâu cơ chứ. Chưa đầy 2 tháng gặp mặt, chưa có 1 lần thực sự nói chuyện cùng nhau, chưa hiểu gì về nhau cả, đâu phải như Đàm Vĩnh Hưng – chưa nắm tay nhau, chưa ngồi sát lại, mà sao năm tháng như là của nhau. Mà nếu có yêu thích tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên thì em cũng chưa hoàn toàn sẵn sàng đón nhận những thứ kiểu như thế. Vậy mà tôi đã quá vội tin rằng em đã cho tôi 1 cơ hội, cho tôi 1 chỗ đứng trong lòng em. Tôi đã 1 lần làm em phải khó xử trong lớp Hóa, em không những không đem tôi ra xử lại còn bỏ qua, coi như chưa có gì xảy ra và vẫn cho tôi quá giang đến nhà cô. Vậy mà tôi cứ vin vào đó để tin rằng em đã xiêu tôi rồi đấy... Nếu có xiêu thì xiêu vì cái gì??? Tôi có cái đếch gì để người ta xiêu cơ chứ... Nhưng mà, cũng tại em … : Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ: "Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều” Em bằng lòng cho anh được phép yêu; Anh sung sướng với chút tình vụn ấy. Em đáp lại : "Nói gì đau đớn vậy!” Vừa gặp anh em cũng đã mến rồi "Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi Chưa hy vọng sao anh liền thất vọng?" Lời nói ấy về sau đem gió sóng Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi Anh tưởng em là của của anh rồi Em mắc nợ, anh đòi em cho được Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước! Lúc đầu tiên anh có mộng gì đâu! Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau, Em ác quá! Lòng anh như tự xé... Suốt nguyên cả đêm hôm đó những câu thơ trong bài Hẹn Hò của Xuân Diệu cứ bám riết lấy tôi. Phải chăng chính tác giả ngày xưa cũng bị một cô bé dễ thương cá tính nào đấy vùi dập cho tơi bời, để rồi - em ác quá, lòng anh như tự xé... Tâm trạng tôi đi qua nhiều cung bậc của xúc cảm. Buồn chán có, bực bội có, tiếc nuối có nhưng quan trọng nhất là tôi bỗng lớn hơn 1 chút trong suy nghĩ. Những gì các bạn nhìn thấy, nếu không suy xét thật kỹ, đôi khi nó sẽ trở thành những điều hại chính các bạn đấy! Sáng hôm sau, lúc cả nhà đang ăn sáng, tôi đề nghị luôn là phải mua cho tôi 1 chiếc xe để tự đi học, không có đưa đón tới lui nữa. Lớn sồng ra rồi chứ còn nhỏ nhoi gì. Và tôi được ba mẹ đồng ý. Cũng từ hôm đó tôi thôi đợi em ở cổng trường. Phần vì ngán cái miệng của lũ bạn, tai tiếng thì tùm lum mà chả có miếng nào nên tôi đâm nản. Phần vì bản thân tôi, đôi lúc tự cảm thấy mình có lỗi gì đó ghê gớm lắm với em nó, đôi lúc lại cảm thấy em nó mới chính là người đã làm tôi ngộ nhận mà thành ra như thế, để cuối cùng, đến cả việc nhìn mặt nhau còn thấy ngại huống hồ là điều gì đó khác. Hết năm đó, tôi chẳng dám lân la kề cận em thêm 1 lần nào nữa, đôi khi vu vơ cũng nhìn ngắm em 1 cách chăm chú để rồi khi em đột ngột quay lại, 2 ánh mặt chạm vào nhau thì tôi vội quay đi. Và phần cũng vì tôi chợt nhận ra lớp tôi cũng khá vui, giờ ra chơi lũ bạn thì chạy nhảy bày ra đủ trò quậy phá, tất nhiên tôi cũng là thành viên không thể thiếu trong đó, rồi công cuộc làm con chim xanh của tôi cũng tiến triển tốt đẹp, bé Diễm 1 tuần cũng nhận vài lá thư, giáng sinh hay tết cũng thiệp với quà tùm lum, tôi cũng vậy, đôi khi cũng nhận được vài tấm thiệp chúc mừng giáng sinh hay chúc tết của mấy đứa con gái. Và đặc biệt là năm đó, lớp tôi có một sự kiện khá khôi hài mà tôi cũng nhờ vào đó mà gần như bỏ được tính hay tự ti ngại ngùng, thay vào đó là 1 thằng V tự tin có thừa và cái kiểu hay ngại ngùng cũng giảm hẳn. Chuyện là vào ngày 8/3 năm ấy, đáng ra bọn con trai lớp tôi phải tổ chức 1 cái gì đó cho tụi con gái, nhưng hình như đứa nào cũng nghĩ đến cái riêng mà quên mất cái chung cho các bà các cô nên thằng nào thằng nấy cứ im ru bà rù. Cái nữa cũng vì cán bộ lớp chẳng có mống nam nào ngoài lớp phó kỷ luật nên chẳng có ông nào bạo gan đứng lên mà tổ chức. Khi tưởng như ngày 8/3 hôm đó sẽ trôi qua 1 cách bình thường như bao ngày khác thì nhỏ Diễm lên thông báo tiết cuối sẽ được nghỉ sớm 20ph để tổ chức ngày 8/3 cho…anh em… Ôi. Tôi có tin vào tai mình được không ta??? Và buổi chiều hôm đó thật là 1 buổi chiều đáng nhớ với mấy đứa con trai lớp tôi. Tụi nó chuẩn bị sẵn cho ngày này gần 1 tuần rồi. Có 1 tờ giấy tụi nó đưa ra nhiều chỉ tiêu như học giỏi, đẹp trai, ga lăng, tốt bụng, mạnh mẽ… Mỗi đứa con gái trong lớp sẽ nhận được 1 tờ giấy giống vậy. Trong suốt tuần đó, bọn nó quan sát, thấy ấn tượng với ai về điểm nào thì ghi tên vào bên dưới, rồi tổng hợp lại và chọn ra người được bình chọn nhiều nhất, đó là những giải “Lá Hậu” của lớp – vâng, là Lá Hậu, và “cúp lưu niệm” của năm đó đến giờ tôi vẫn để riêng 1 ngăn cùng với những thứ tôi trân trọng về 1 tuổi thơ dữ dội trên giá sách. Hôm đó, 1 mình tôi ẳm luôn 2 giải mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới là Handsome và Gallant, nhận 1 đống hoa, quê quê nhưng phê lòi… Kết thúc lớp 8, tôi học hành thì vẫn ổn nhưng chỉ được học sinh khá. Cấp 2 mà học sinh khá đối với ba tôi là 1 cái gì đó ghê gớm lắm, học hành bê bết quá mới phải như vậy. Mà tôi thì có bê bết gì đâu, phẩy vẫn cao chót vót, toán lý vẫn trên 9.5, có hóa là hơi tệ chỉ có 8.0, nhưng tiếng Anh thì 6.2, thành ra bị khống chế, mất hs giỏi. Vậy nên hè năm đó tôi phải đi học thêm 1 môn nữa là Anh Văn. Cô dạy anh tôi lúc đó cũng gần nhà, đi bộ tầm 5ph là tới, cô dạy rất giỏi, sau này lên làm hiệu trưởng của trường NVL, cô vốn rất hiểu tâm lý của học trò nên nhiều thế hệ học sinh khi được cô dạy dỗ đều tỏ ra rất yêu mến. Tôi cũng yêu mến lắm, nhưng yêu mến không làm môn anh của tôi giỏi lên được. Ráng lắm và sợ ba tôi quá nên mới cố mà up cho điểm lên cao cao 1 tí, và đặc biệt, còn nhờ 1 điều nữa, đó là cái tôi vẫn hay nói ở trên – “động lực học tập.” Vâng, ở lớp học anh tôi có 1 “động lực học tập” rất ghê gớm mà về sau này, cuối năm lớp 9, tôi vì chỗ “động lực học tập” này đã bao phen khốn đốn.