Chương 5

- Hù… - Tôi giật mình quay lại thì thấy nhỏ Phương, 1 người bạn trong nhóm em cũng trong lớp học hóa cô Ng vừa hét thật to vào tai tôi từ phía sau. - Ơ… Sao Phương chưa về? - Hehe, lớp tui ở lại chơi trò chơi ngày 20-10 nên về trễ. Ông làm gì đứng đây? - À… Tôi… tôi đợi… tôi đợi ba đến đón. ( Suýt chút nữa tôi đã thốt ra rằng tôi đợi Trâm ) - Xời ơi, đúng là đồ quý tử. Xe đạp không đi cứ đưa với chả đón. - Hì. – Tôi cười trừ 1 cách nhăn nhở khi đối diện với con bé lắm chiêu nhiều chuyện này. - Ủa, sao ông chưa về nữa? - Dù đã chuẩn bị trước từ lâu nhưng tôi giật bắn người khi nghe giọng nói quen thuộc đang ngân lên phía sau. Tôi đơ ra, chẳng biết phải trả lời ra sao. - Bữa nay tui hỏi ông không thèm trả lời luôn hở? - …lại 30s im lặng nữa, và khi thấy tôi cứ đứng bất động vẻ như chẳng có ý định gì muốn trả lời câu hỏi của em, em dợm bước định quay đi thì tôi mới vội vả thốt lên "Trâm nè" rồi rút thật nhanh đóa hồng kiêu hãnh đầy gai góc, không giấy gói, không cắt tỉa, 1 đóa hồng được trân trọng giữ lấy vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết, giữa thân đóa hồng được buộc 1 tấm thiệp – “tặng Trâm nhân ngày 20-10”… Tôi nói và dúi nó vào tay em như sợ em không thèm nhận, hoặc nếu thời gian nhận quá lâu tôi sẽ vì xấu hổ mà chết. Lúc đó, trao đóa hồng vào tay em, tôi cảm giác như thời gian đã cô đọng lại tạo thành 1 áp suất khí nén ép vào lồng ngực khiến tôi vô cùng khó thở. Tôi cảm nhận như trên thế gian lúc này chỉ còn lại 2 đứa, 1 em, 1 tôi, đang đứng giữa 1 thảo nguyên bao la ngát xanh vô tận, bầu trời trong trẻo, gió thì vi vu một khúc nhạc không lời bất hủ, đây đó những chú dế đang cùng nhau tạo nên đoạn hợp âm du dương đầy cảm xúc, mãnh liệt, êm đềm, lặng lẽ … - Ông V ghê quá nha. - Thấy hết rồi nghe. - Hoa hồng luôn mới chịu. - … … … Tôi như bừng tỉnh. Nhảy ra khỏi thế giới mà tôi vừa mới chìm đắm rồi chợt nhận ra, đây vẫn là ở trường, và ở trường thì không thể chỉ có 2 đứa với không gian cùng những thanh âm kia được. Không chỉ riêng Trâm chưa về mà cả lớp Trâm vẫn còn đó. Lũ bạn thân của Trâm đang cười tíu tít phía sau, 1 vài đứa vẫn còn đợi phụ huynh đón về đang nhìn 2 đứa tôi chăm chú… Tránh trời không khỏi nắng, chạy tiếng vẫn còn nghe… Phía đối diện, em cầm trên tay đóa hồng tôi vừa tặng như muốn trả lại nhưng không đành, hoặc không nỡ để món quà mà tôi khó nhọc lắm mới có thể trao đến em bây giờ thành vô chủ, khuôn mặt em đỏ bừng lên, đôi mắt cứ nhìn xuống đất, 2 tay đan ríu vào nhau, rồi em quay đi thật nhanh về xe mình… Tôi vẫn đứng đó, trơ ra nhìn em đạp xe theo hướng cổng mà cảm thấy nếu học được until invi của Rikimaru trong dota thì tôi sẽ invi đến suốt phần đời còn lại cho đỡ nhục… Trưa hôm sau lên trường, đúng như tôi lo lắng suốt đêm qua. Sự kiện tôi tặng hoa hồng cho Trâm được gần như cả khối biết và đồn ầm ỉ. Đi từ cổng vào lớp cứ nghe xì xào chỉ chỏ này nọ. Vừa đặt cặp vào chỗ thì bé Diễm, con bạn thân ngồi phía trước tôi quay xuống cười một điệu cười đầy ma mãnh và chọc ghẹo “biết yêu sớm quá nghen”. - Ta biết từ năm lớp 1, tôi sẵn giọng và chợt nhận ra mình nói hớ. - Hì hì, hóa ra là kinh nghiệm từ năm lớp 1 đến giờ. Khốn nạn thân tôi, con bé này mặc dù tôi chưa nói ra ở phía trên nhưng đã 1 lần gián tiếp đề cập đến nó – vâng – nó chính là đứa top 1 của lớp tôi với số phẩy 9.9, học chuyên 2 môn toán, anh và là chi đội trưởng của lớp. Nhắc tới con bé này thì riêng cá nhân tôi chẳng thấy nó có gì là thu hút. Đơn giản là nhìn được mắt. Và được cái nó không như kiểu mọt sách cắm đầu vào học như 2 đứa top kia mà học ra học, chơi ra chơi. Học giỏi mà chơi cũng nhiều, tính tình cũng được nốt, viết văn thì bá đạo ( có lẽ nó top 1 cũng vì văn gì mà toàn 10 đ ), ứng biến thì nhanh nhạy. Trong lớp tôi thì gần 1 nửa số con trai đều thầm thương trộm nhớ con bé này. Tôi biết điều đó vì ngồi gần nó 2 năm nay, mọi chuyện cũng khá ổn. Nhưng đến năm lớp 8 thì bắt đầu có vài đứa nhờ tôi làm con chim xanh để thành cầu nối thư từ tỏ tình cho em D này. Tôi nhận tất.” Cứ yên tâm và tin ở tao.” Bởi vì cái sự nghiệp làm con chim xanh nó cũng khấm khá lắm. Đứa thì hứa cho tôi cây đao hút sinh lực trong Võ Lâm, đứa thì nói cho tôi nguyên bộ cá chép trong Gunbout, có thằng còn rủ tôi xuống căn tin hằng ngày chỉ vì muốn tôi giúp nó tạo ấn tượng tốt với nhỏ này. Chuyện tình cảm của tụi con trai lớp tôi với nó, rồi của nó với tôi, rồi của tôi với tụi bạn kể ra cũng lắm phần kịch tính. Sau này tôi sẽ viết đến đoạn này trong phụ lục. Quay lại vấn đề chính. Tôi nhục không biết bao nhiêu mà kể khi chuyện tôi tặng hoa cho Trâm giữa sân trường như lời tỏ tình khiến lũ bạn cứ đồn đại liên hồi. Ra chơi tôi cũng chẳng dám vác mặt xuống căn tin uống ly nước dù khát khô cả họng. Và vấn đề làm tôi phải bứt tóc suy nghĩ kèm lo lắng hơn nữa là chiều nay em có cho tôi quá giang nữa không... Mà nếu có thì khi đến lớp học hóa, nơi có cả tôi và em ở đó tôi sẽ như thế nào... Chiều hôm đó, cố bỏ ngoài tai những lời chọc ghẹo của lũ bạn, tôi vẫn đợi em nơi cổng trường như em đã hẹn với tôi từ trước. Được khoảng 5ph thì em xuất hiện, vẫn vẻ đẹp đầy tinh nghịch và cá tính, em dừng xe trước mặt tôi rồi nhẹ nhàng lui ra yên sau. - Chào... chào Trâm – Tôi mở lời phá tan sự yên lặng. - ...... - Ngồi vững V đạp nhé? - ...... Đi được 1 đoạn dài, 2 đứa vẫn im lặng, tôi tiếp tục lân la : - Trâm... Trâm vẫn ổn chứ... - ...... - V... V... thật sự V rất xin lỗi. - vẫn mình tôi độc thoại. - ...... - Có gì thì Trâm nói đi chứ cứ im lặng hoài vậy? Bỏ qua hết tâm trạng ăn năn hối lỗi, tôi bắt đầu bực. -……. -……. - ... V ngốc lắm! Như nhận đầu tôi bắt đầu bốc hỏa và không gian đã bị kéo căng như 1 dây đàn sắp sửa đứt đến nơi, em nói câu đầu tiên mà tôi nghe sao cứ xa xăm dịu vợi quá... - ... V xin lỗi... - Nếu hôm qua V không làm vậy, có lẽ chúng ta sẽ có 1 tình bạn thật đẹp... Em đổi cách xưng hô rồi, không còn ông và tôi nữa mà xưng hẳn tên họ... Tôi nghe như khoảng cách giữa 2 đứa không phải trên cùng 1 chiếc xe nữa mà là ở 2 thái cực hoàn toàn riêng biệt, thật khó để đồng điệu cùng nhau dù có vẻ đã từng đồng điệu. Lấy hết can đảm, tôi tiếp : - ... Trâm sẽ... không cho V quá giang nữa... Đúng không? - ....... - Haizzz. Tôi thở dài rồi dừng xe lại. V thật sự rất xin lỗi Trâm... V đường đột quá... Gần tới lớp rồi, Trâm đạp vô trước đi. Nàng ngạc nhiên khi thấy tôi dừng xe lại rồi bước hẳn xuống. Và cũng dường như không biết phải làm gì, nàng đạp xe đi thẳng vô lớp sau khi quay lại nói đúng 1 câu, 1 câu thôi mà khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền sau đó cũng như mãi đến bây giờ, khi hồi tưởng lại, giọng nói đó, khung cảnh đó, vẫn như nguyên vẹn trong kí ức: - V thích ai đó, liệu đã hiểu gì về ai đó chưa???