Logo
Trang chủ
Phần 8: LOST - Lạc

Phần 8 - Chương 2

-Giờ làm thế nào ?
-Không ! Đi bên này.
-Bên này dễ đi hơn … !
-Lúc nãy đeck trèo lên đi, cứ đi thì tới bao giờ ?
-Mặt trời đằng này, thì bên kia là phía đông ! Ông cứ đi về phía tây là thế nào !
-Có rắn không ghê vậy pa ???

MÀY CÓ IM ĐI ĐƯỢC 1 PHÚT KHÔNG HOÀNG ???

Thằng Vinh điên máu hét lên, cái thằng dở người nó cừ lèm bèm mãi từ lúc bắt đầu đi, chả hiểu nó bị làm sao ? hay là nó sợ quá điên mất rồi.

-Em im đi Hoàng, càng nói càng mất nước. Tý nữa khát thì ráng mà chịu, đã mệt rồi còn nói mãi.

Tôi đã chán vơi cái máy phát di động này nên bảo nó im đi cho rồi. Chẳng biết có sống được tới tối nay không mà nó cứ nói như điên thế kia. Rừng nhiệt đới sau cơn mưa, nóng và ẩm tới nỗi toát mồ hôi không ra, cây lá giăng kín hết bầu trời, đang giữa trưa mà cứ âm u như trong hang hốc nào đó. Cũng chẳng có đường mà đi, ông Lỗ Tấn có nói “trên đời làm gi có đường, người ta đi mãi mà thành đường” coi bộ có lý, chúng tôi pahỉ lò dò chui rúc qua những đám cây cỏ cao quá đầu, đu lên những cành cây hay nhảy qua những gốc cây mục ruỗng.

Nước tràn vào giày  nghe nhóp nhép nhóp nhép, mấy cái áo ướt không biết do mưa hay do mồ hôi bám vào da rít rịt.  Tôi đi trước, thằng Hoàng đi giữa rồi tới thằng Vinh, cái máy phát ở giữa cứ tua đi tua lại đều đều nghe muốn đau não. Cái vực cao quá không trèo lên được, không kể chuyện cả đám rab đang phục phía trên. Tôi đang cố gắn men theo cái vực đê có chỗ nào thuận lợi mà trèo lên, mặt trời đứng bóng tôi cũng không canh được hướng nào là hướng của chiếc xe, dù có biết được cũng không biết chiếc xe nằm ở đâu vì chúng tôi đã lạc ngay từ lúc còn trong rừng Thông.

3 đứa cứ lầm lũi bước đi 1 cách vô định, chúng nó cho rằng tôi biết tôi đang làm gì nhưng thực tế tôi cũng chẳng biết.  Tôi chỉ biết không có nước uống và kiếm được chỗ trú trước chiều tối thì nắm chắc cái chết.

-Nghỉ tý ông Minh ơi !

Thằng Hoàng ngồi cái phịch xuống gốc cây mặc kệ cho tôi có đồng ý hay không.

-Nghỉ anh ! em đói quá rồi. Thằng Vinh bồi thêm vào.

Tôi thấy thế cũng chỉ biết dừng lại cho 2 đứa chúng nó thở cái đã. Đói thì ai cũng đói, cả khát nữa, thằng Vinh bẻ mấy cái lá rồi liếm mấy hạt nước còn sót lại thấy mà tội. Thằng Hoàng cũng bắt chướt làm theo nhưng cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi ngồi xuống, 2 đầu gối kêu cái rắc vì đã mỏi nhừ ,cổ chân thì như sắp rời ra tới nơi.

Tôi tranh thủ tháo giày rồi giũ cho hết nước rồi bảo chúng nó làm theo vì cứ tiếp tục đi như vậy da chân sẽ sung phồng lên rồi tróc ra. Không có cách gì có thể đi tiếp được. Thằng Hoàng lúc này đã khát đến tột độ đến nổi không nói ra lời và chịu ngồi im 1 chỗ.

-Anh nghỉ là nên kiếm nước và đồ ăn, trước tối nay không quay lại kịp đâu.
-Sao a nói mình cách xe không xa ? Vinh nó hỏi.
-Đúng là không xa, a nghĩ bán kính chỉ 3km thôi nhưng minh lạc từ lúc trong rừng thông rồi, giờ mình không biết có đúng hướng hay đang đi xa khỏi chiếc xe.
-Thôi kiếm nước đi. Thằng Hoàng giảy nảy, tất nhiên là phải kiếm nước vì bây giờ nó sắp chết khát tới nơi rồi.
-Đi chưa ? tôi hỏi
-15p nữa, mỏi cẳng quá.

15p hay 30p cũng  được vì đằng nào cũng lạc rồi, tôi chỉ mong không còn phải gặp đàn rab nào nữa. Bây giờ muốn xác định phương hướng chỉ có nước trèo lên chỗ cao mà thôi, tôi mặc kệ cho 2 thằng nó ngồi rồi đu lên cây xà cừ gần đó.
2 thằng nó mệt nên cũng chả buồn miệng hỏi tôi làm cái gì, cởi hết áo vest lẫn súng đạn tôi trèo lên cây. Thân cây còn ướt, trơn tuột luột, bu lên được 2-3 cành thì hết cách trèo lên, tôi móc dao khứa mấy đường để trèo  nhưng cũng chẳng lên được. Đành bó tay nên tôi lại phải tuột xuống.

-Thôi đi !
-Đi đâu ?
-Nước chảy về chỗ trũng nên cứ đi xuống dưới thấp là được.
-Chắc không ?
-Thế mày có đi không ?

2 thằng cù cưa 1 hồi mới chịu nhấc đít lên, chúng nó vừa đứng dậy vừa gãi. Gãi vì muỗi rừng nó đốt cho sưng hết tay chân mặt mũi, tôi quên dặn chúng nó nên 2 thằng giờ đang gãi như điên dại. Muỗi rừng chỉ to bằng con kiến nhưng đốt thì sưng và ngứa thôi rồi, thà đi thì thôi chứ ngồi 1 chỗ nó bâu lại đốt không sót chỗ nào, đó là chưa kể dính sốt rét.

Tôi cứ đi trước, được chừng mươi bước lại dừng lại chờ, 2 thằng chúng nó vừa đi vừa cào cấu khắp mặt mũi cho đỡ ngứa. Thằng Vinh bấn loạn quá thò tay xuống vốc nắm đất đỏ xoa lên hết mặt mũi, tôi cũng chẳng hiểu nó định làm cái gì nữa.

-Mày làm cái gì vậy Vinh ?
-Thoa lên cho nó đỡ đốt.
-Đỡ thế nào được ?
-Thì nó thấy đất nên nó không đốt.

Bó tay với logic lẫn lý luận của nó nên tôi phì cười rồi đi tiếp, thằng Hoàng coi bộ đã đuối sức lắm rồi, nó lết được vài bước lại chống tay vào cái thân cây nào đó đứng thở, được 1 lúc là nó tuột về phía sau xong cậu lại lăng xăng chạy lên trước 1 đoạn rồi nghỉ tiếp trong lúc chờ tôi đi tới chỗ nó, khổ nỗi toàn cây bụi dây gai, thằng nào đi trước chỉ có nước xây xướt hết cả.

Thằng Vinh với tôi thấy thế cũng kệ, vì thây mình lo còn chưa xong mà hơi đâu. Tôi vượt mặt qua thằng Hoàng thì bỗng nhiên nó với vai tôi lại.

-Cởi áo ra xem nào. Nó nói rồi nắm lấy áo vest của tôi.
-Mệt thì để a đeo đạn cho, lấy làm gì.
-Không, cứ cởi ra xem nào.

Tôi nghe thấy giọng điệu có gì bất thường nên cũng làm theo, tôi đưa áo vest cho thằng Hoàng xong nó bảo cởi nốt áo thun.  Tôi cũng làm đại theo, vừa kéo cái áo qua đầu thì thằng Vinh hét lên :

-Đậu Má !!! Đậu Má !!! Đậu Má !!! Đậu Má !!! Đậu Má !!! 

Xong nó hoảng loạn chạy  ra xa mấy bước nhảy tưng tưng cởi áo ngó nghiên khắp người. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì thằng Hoàng bảo tôi nhắm mắt lại rồi đứng im.

Nó rút con dao bên hông tôi rồi khứa khứa gì ở đằng sau vai, tôi nghe có gì nhớt nhớt lạnh lạnh chảy xuống, thò tay ra sau định quẹt thì thằng Hoàng can lại.

-Im ! nó nạt.

Nó giựt mạnh 1 cái, tôi nghe điếng cả người như có miếng thịt bị giật ra khỏi người, đang còn xuýt xoa vì đau thì nó đưa ra cho tôi xem. 1 con vắt máu me đỏ lè to bằng ngón tay đang còn ngúng nguẩy. Ớn lạnh cả người tôi thò tay ra sau lưng, nó nắm tay tôi lại chỉ cho từng con 1,  cả cái lưng cũng phải mười mấy con vắt đang đu bám, con nào con nấy căng mọng. Tôi nuốt nước bọt cái ực rồi nhắm mắt để cho thằng Hoàng làm việc.

Thằng Vinh thấy thế kinh hãi thậm chí còn không dám lại gần, nó cứ ngó tới ngó lui thậm chỉ cởi cả quần ra xem có hay không. Chẳng là mới nãy tôi trèo lên cây, chắc đi lại thế nào nên bị chúng bâu vào người.

Thằng Hoàng không thèm chích nữa mà lấy dao nạy ra rồi giật cái phực,  nó lấy áo chấm máu mà coi bộ không xong vì bọn vắt nó tiết ra chất chống đông làm máu chảy mãi, phải làm nó tự rụng mới đc. Tôi với lấy áo móc 3 viên đạn ra rồi nhổ dầu đạn ra khỏi các tút ( vỏ đạn), tôi đưa các tút cho thằng Hoàng mà nó lại bảo lấy thêm 2 cái nữa. Đưa quẹt gas cho nó rồi tôi nằm đại xuống đất.

Thằng Vinh không hiểu 2 chúng tôi đang làm gì nên lại đứng săm soi, thằng Hoàng bắt đầu tác nghiệp. Nó đổ thuốc súng lên từng con vắt rồi bắt đầu đốt, thuốc súng xì cháy khét lẹt, con vắt bị nóng nên nhả ra khỏi lưng của tôi, nó cứ đốt, có mấy hạt xì xuống cả lưng làm tôi giảy cả người lên mà may nó thổi kịp.

Loay hoay 1 hồi cũng xong, cái áo đầy máu tới nỗi vắt ra chảy thành dòng.  Tôi mặc đại vào cho đỡ muỗi cắn rồi cả bọn lại dắt díu nhau đi.

Càng đi càng dốc, coi bộ đã tới vùng đất trũng, chúng tôi phải thay phiên nắm tay nhau mà trườn xuống, thằng này bu gốc cây đưa tay cho thằng kia nắm tuột xuống trước rồi cứ thế mà đi. Đất ướt chẹt nhẹt, việc té lộn cổ vài vòng rồi đập mặt vào chỗ nào đó cũng không có gì lạ, thằng Hoàng thì sưng cái môi còn thằng Vinh cũng u 2-3 cục.

Tôi  đang trường xuống trước thì dậm cái bẹt vào cái hục nào đó, ngó xuống thì là hục nước, đầy đất và lá cây mục ruỗng, có cả mấy con lăng qoăng tung tăng bơi lội. Mừng như bắt được vàng tôi gọi 2 thằng đó lại, thằng Hoàng vừa thấy liền cúi xuống chu mỏ định mút dù đất còn chưa lắng xuống, tôi liền gõ đầu nó cái cốp:

-Ngu ! Cởi áo ra.

Nó ngoan ngoãn làm theo, tôi gấp áo lại rồi vớt lấy nước, 2 thằng ôn con ngửa cổ hả mỏ như chờ ăn. Vắt cái áo, nước chảy xuống, thằng Hoàng đớp lấy đớp để, chưa xong thì thằng Vinh đã với tay tôi cho vào miệng nó.

Cú đầu thì nó còn uống, cú thứ 2 thì nó cởi áo tự mần ăn vì cái áo thằng Hoàng chua quá. Tôi cũng khát mà uống nước kèm mồ hôi nó nghe cũng hơi kinh trong khi áo tôi thì toàn là máu.

Thôi thà ăn dơ của mình còn hơn của nó, tôi cởi giầy cởi tất ra giặt sơ rồi thò tất vào múc nước mà uống . 2 thằng kia thấy tởm quá chửi um cả lên mà tôi kệ chúng nó.

3 thằng no nê ngồi nghĩ cũng đã 4h chiều, trời bắt đầu tối dần. Trong rừng rậm nên dù mặt trời còn đó nhưng bên trong đã tờ mờ hết rồi. Giờ mà không tìm được chỗ trú thì coi như xong, xốc đầu chúng nó zậy chúng tôi lại đi.

Cũng đi không xa, chỉ hơn mấy chục bước tôi nhìn thấy 3 cái cây rất to, chắc cũng 2-3 người ôm, cái chảng 3 của nó chắc là đu lên ngồi được. Dưới gốc cây cũng bằng phẳng  nên tôi quyết định ngủ ở đây. Thằng Hoàng nghe được nghỉ là nó vui rồi, chẳng cần phải giường êm nệm ấm gì hết, nó nằm luôn xuống đất xong lại nhớ tới vụ vắt nên lại lồm cồm ngồi dây đi kiếm ít củi khô để đốt lửa nhưng tôi can lại vì đốt lửa bọn rab sẽ kéo tới.

Tôi trèo lên cây, kiếm chỗ nào coi được được rồi lấy dây mây cột lại vài vòng để tối chui vào cho khỏi rớt, thằng Vinh thấy ngủ  trên cây hơi nghê nên đòi ngủ dưới đất nhưng sau 1 hồi nghe tôi hù dọa về đủ thứ loại rắn rết ruồi muỗi  nó cũng phải trèo lên.

Bây giờ 3 thằng đã yên vị thì cái bụng mới cồn cào lên tiếng, suốt từ sáng cả 3 chẳng ăn gì ngoài mấy ngụm nước mới uống.  Tôi mệt lữ đi  ngồi trên nhánh cây co chân tay lại cho khỏi muỗi rồi thiêm thiếp ngủ nhưng bụng nó cứ kêu ọt ẹt mãi.

-Đói quá anh ơi, kiếm gì ăn đi.  Thằng Vinh nài nỉ
-Tối mẹ nó rồi Vinh ơi, giờ còn đi đâu nữa?
-Nhịn đói tới sáng mai là chết chắc anh…..

Tôi nhìn lên trời, nắng đã tắt hẳn nhưng vẫn còn lờ mờ, giờ không thể nào lội đi đâu được nên tôi dục 2 thằng nó trèo xuống làm tạm cái bẫy coi sao.

Thằng Hoàng sẽ kiếm đồ làm bẫy như loại nó bẫy tôi ở chỗ Đồng Xoài, Vinh đi kiếm củi còn tôi tranh thủ chạy lòng vòng xem sao.

Xung quanh đây có mỗi cái hộc chỗ đó có nước nên việc có thú cũng khả thi, tôi quan sát xem thử chỗ nào có thể là đường thú chạy rôi sau đó chỉ 1 chỗ. Thằng Hoàng khiên về 1 cây tre với mấy cành cây và dây mây, đẽo gọt lắp đặt 1 hồi cũng được cái bẫy đủ cho con heo rừng nhỏ, tôi còn cẩn thận vót mấy cây tre rồi cột vào thanh bật phòng khi nó dính bẫy rồi mà còn sức bỏ chạy.

Xong xuôi trời đã tối hẳn, mỗi thằng làm thêm ngụm nước nữa mới trèo lên cây ngồi, tôi lại thiêm thiếp ngủ trong khi 2 thằng nó thì thào gì đó chẳng rõ.

-Anh Minh !
-Sao Vinh? tôi đáp nhát gừng.
-Lỡ không có con nào vô bẫy thì sao ?
-Thì nhịn đói chứ sao.
-Nhưng mà em đói.
-Anh cũng đói.
-Đói thì phải ăn chứ…
-Thôi mày im cho tao ngủ cái ….cái thằng dở người này. Đi cả ngày đã mệt rồi còn nói lắm.

Sau đó tôi ngủ luôn lúc nào ko hay mặc cho muỗi nó cứ vo ve như trực thăng, tầm hơn 9h tối thằng Hoàng lấy cái gì ném vào đầu tôi cái bụp, tôi giật mình xém rớt xuống đất.
-Cái gì ? tôi hỏi.

Nó đưa tay lên miệng làm dấu khe khẽ rồi chỉ về hướng bẫy. Trời tối như bưng, ko trăng ko sao có thấy gì đâu. Tôi quay qua lắc lắc cái đầu tỏ vẻ không thấy trong khi nó đang dỏng tai lên nghe, tôi thấy vậy cũng nghe theo.
Có tiếng xì xào trong bụi cây nhưng không rõ con gì, cả 3 thằng với cái bụng đói meo im lặng chờ đợt.


PHỰC…….PẶC….!

Tiếng bẫy sập vang lên trong không gian tĩnh mịch, chẳng đợi tôi ra hiệu thằng Hoàng phi xuống đất cái bịch. Lạ 1 điều là bẫy sập mà sao con thú lại không kêu, tôi với lấy súng rồi gọi thằng Hoàng mà nó mặc kệ.
 Thằng Vinh cũng đã nhảy xuống và chạy theo từ bao giờ, 2 cái bóng đen lanh lẹ vụt đi rồi khuất dần. Tôi chẳng có cách nào khác cũng từ từ trèo xuống rồi lần theo. Thằng Vinh văng tục 1 tràng rồi la ó gì đó trong khi thằng Hoàng cứ luôn mồm:

-Để tao..để đó tao…!
Tôi nghe có thể coi bộ không ổn liền lao nhanh tới nhưng đã quá trễ, thằng Hoàng giật lấy súng lên đạn cái cóc rồi bắn 1 phát vào đầu con vật. Tiếng súng nổ vang vọng cả cánh rừng.
-Đậu má ! sao lại bắn. Tôi nhăn nhó hỏi
-Nó to như vậy đập đâu có chết pa ? Thằng Hoàng đáp
-Cá sấu hả ? thằng Vinh chen vào
-Không, Rồng Komado, thằng Hoàng đáp tỉnh bơ
-Kỳ đà chứ komado cái con khỉ. Tôi xô nó ra rồi xách đuôi  con vật lên.

Con kỳ đã này to bằng bắp đùi tính cả đuôi dài cũng phải 2 mét rưỡi và nặng dễ cả chục ký. Nó dính bẫy nhưng chưa chết, còn giãy đành đạch nên thằng cu phải cho ăn đạn. Gữa đêm thế này mà bắn thì không khác gì lạy ông tôi ở bụi này. Tôi ra hiệu cho 2 thằng lôi con kỳ đà về rồi tót đi trước.

Củi khô đã có sẵn nhưng hì hùi mãi mới đỏ, tôi thì làm thịt con vật. Cũng không có gì khó, chặt đầu, moi ruột, cắt đuôi. Chúng tôi nướng nên không muốn loại lớp da ra vì sẽ cháy thịt. Ban đầu tôi còn e ngại cái vụ nhóm lửa này vì sợ bọn rab mò tới nhưng thằng Hoàng nó đã nổ súng thì thôi kệ thây luôn vậy.

Con kỳ đà được banh bụng nằm ngửa ra để trên than, tôi lót thêm mấy cái lá vào trong bụng rồi nhét thêm than vào trong đó. Giữa đêm lạnh trong rừng vừa có lửa vừa có thịt còn gì bằng, chúng tôi cảm thấy ấm cúng về dễ chịu hơn hẳn. Thịt cháy lèo xèo thơm phức, gì chứ thịt kỳ đà là số một, hồi nhỏ thỉnh thoảng Ba tôi đi công tác vào trong buôn làng vẫn thường được cho kỳ đà mang về, đơn giản thì ướp muối ớt rồi nướng, kỳ công chút thì om với chuối xanh hay kho xả. Món nào cũng ngon cực kỳ, thịt kỳ đà trắng, mềm lại ngọt. Nhớ tới đó nước bọt tôi đã chảy ra ào ào.

Chưa đợi tôi kiểm tra, thằng Hoàng giật lấy cái cây rồi khêù con kỳ đà ra ngoài, tất nhiên là lại cãi nhau ỏm tỏi về việc chín hay chưa nhưng thằng Vinh có 1 quyết định cực kỳ sáng suốt là thử . Nó giật cái đùi ra rồi cắn 1 cái mặc cho cái đùi còn nóng hôi hổi, coi bộ cũng khó nên trầm ngâm 1 hồi rồi nó mới đưa ra kết quả bằng việc cắn thêm miếng nữa.

2 thằng 2 cái đùi, tôi thì giành cái đuôi. Thú thật mà nói thì kỳ đà cái đuôi nó ngon nhất nên tôi cứ mặt kệ cho 2 thằng hỷ hả còn mình cứ âm thầm mà hưởng, Thịt có ngọt nhưng hơi lạt vì chẳng có gì để mà chấm.  

Thoắng 1 cái con kỳ đà chỉ còn lại phần thân mình , tôi vùi vô than rồi để đó mai ăn tiếp. Cả 3 đã no bụng, 2 đứa nó trèo lên trước còn tôi thì đang rạch lấy bộ lòng coi còn gì ăn đc không để quăng vào lửa, nếu không ăn được thì mai vẫn còn có thể làm mồi bẫy thú.

Và đáng lẽ ra tôi cũng nên trèo lên cây thay vì nghịch bộ lòng, rạch bộ lòng ra định bụng loại chất bẩn cho đỡ dơ thì bên trong lòi ra 1 cái nhẫn vàng tây đính hột ngọc to bằng viên bi.

Bỏ mẹ ! con kỳ đà này chắc ăn xác của ai rồi nuốt luôn cả cái nhẫn vào. Tôi đứng phắt dậy, 2 tay chống đầu gối muốn ói mà cố thắt cổ kìm lại. Tôi tự huyễn bằng việc ăn cái đuôi thì chắc không sao rồi mặc kệ bộ lòng trên đất, vùi lửa rồi trèo lên cây nằm luôn mà không cho 2 thằng kia biết.

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện