Chương 3

Rồi năm học cuối cùng của thời tiểu học cũng kết thúc. Nếu các bạn cũng đã từng trải qua 1 thời tiểu học êm đềm và thinh thích 1 ai đó như tôi thì có lẽ các bạn cũng hiểu, chúng ta còn quá nhỏ để những nốt thăng trong cảm xúc đầy hồn nhiên và thơ trẻ lúc đó trở thành những nốt thăng đầy mãnh liệt và mang tính lan tỏa cũng như lay động. Vì cơ bản, trái tim của 1 đứa bé lớp 5 chưa bao giờ được trải qua những lớp học về tình cảm 1 cách đầy đủ và trọn vẹn. Nó chỉ đơn giản là một 9 một 10, đứa này hơn tình bạn 1 chút, đứa kia thua tình bạn 1 chút. Hay đơn giản hơn, đó là những rung rinh khi múa hát tập thể phải nắm tay 1 đứa con gái và mình thì thích nắm tay bé này hơn bé kia… Chính vì thế nên trong buổi liên hoan lớp, cũng là buổi gặp mặt cuối cùng, tôi với em vẫn vô tư cười đùa, ăn uống và vui chơi. Để đến khi buổi liên hoan kết thúc, ba tôi đến đón, trong lòng tôi mới chợt dâng lên một cảm xúc gì đó như tiếc nuối, tiếc nuối vì 1 ngày mai tôi sẽ không còn được ngồi bên một người con gái dễ thương như em nữa, tiếc nuối vì nụ cười hồn nhiên và thân thiện kia sẽ không còn bên tôi 1 ngày 8 giờ đồng hồ nữa, tiếc nuối vì sẽ không còn nghe giọng thỏ thẻ ôn bài bên cạnh thánh thót ngân vang nữa… Và… chắc có lẽ em cũng vậy… Phải không em?! *** Bước vào cấp 2, ngay buổi đầu tiên đi xếp lớp tôi đã vô cùng hồi hộp và lo lắng. Hồi hộp vì hồi cấp 1 nhà tôi ở dưới CL nên học trường NQ, còn bây giờ nhà tôi chuyển lên HC, hầu hết những đứa bạn của tôi đều theo học trường cấp 2 TQC còn tôi thì lại học trường NVL. Tôi hồi hộp mong muốn trong lớp sẽ có ít nhất 1 đứa nào đó tôi quen và đặc biệt là … được gặp lại em, 1 niềm hi vọng to lớn của tôi vào lúc đó. Tiếc là đúng như tôi suy nghĩ, trong lớp không hề có 1 đứa nào tôi quen trước đó, hơn thế nữa, vì trước khi nhập học ba tôi có đăng ký cho tôi thi vào đội bồi dưỡng toán của trường, tôi múa may thế nào lại đứng thứ 3 trong danh sách 20 đứa được chọn nên vào luôn lớp chuyên. Điều này ứng vào cái tôi luôn lo lắng, lớp học càng giỏi thì càng… ít gái đẹp. Lo lắng lắm ấy. Haiz… Động lực không có thì học hành quái gì nữa, dẹp, dẹp hết. Ấy là tôi nói vậy chứ cho ăn gan hùm tôi cũng không dám dẹp nếu không muốn ba cho 1 đống lươn vào mông. Thuở ấy, cái thời tôi còn học cấp 2, nếu không có ba tôi chăm lo kỹ càng, kiểm tra học hành đầy đủ chắc tôi cũng trở thành thành phần cá biệt của trường vì bản tính vốn ương bướng và ham chơi chứ không thể nào có 1 thằng V đủ trình độ để đánh nam dẹp bắc, bá chủ cả 1 vùng trời cấp 3 sau này. Hai năm học đầu tiên thời cấp 2 của tôi trôi qua khá lặng lẽ và tẻ nhạt. Ôi cái lớp gì đứa nào cũng vục mặt vào học, chả biết trời trăng mây gió ăn chơi đàn hát gì cả. Học tầm tôi chỉ đứng thứ 9 trong lớp. Top 3 đứa giỏi nhất lớp cũng là top 3 đứa giỏi nhất khối với tổng phẩy lần lượt là 9.9 , 9. 8 và 9.8. Còn mấy đứa vị thứ cao hơn tôi cũng bá đạo không kém, riêng tôi thì cũng chẳng chăm chỉ gì mấy nhưng ba kèm cặp ghê quá nên cũng lẹt đẹt lên Top. Cho đến năm lớp 8 bọn tôi phải học thêm 1 môn tự nhiên nữa đó là Hóa, nghe đâu môn này khá khó nhằn nên ba tôi cho đi học thêm ở nhà 1 người cô mà trước đây bà chị tôi đã từng học và trở thành học sinh chuyên hóa sau này. Lớp bọn tôi thời đó khá ít đi học thêm, ngoài giờ học chính khóa thì chủ yếu là tự học, ai lo lắng cho con quá hoặc đi làm nhiều không có thời gian chăm sóc chuyện học hành của con thì gửi nó cho thầy cô quen biết kèm cặp. Tôi lúc đó vì nhà gần một cô giáo dạy toán rất giỏi, phần lại là thành viên của tuyển toán nên ba tôi cho học kèm toán từ năm lớp 6. Nhờ vậy mà khi học thêm môn thứ 2 tôi cũng không lấy gì làm bỡ ngỡ… Và định mệnh đời tôi bắt đầu chuyển biến từ đây. Sau khi đã nhét đầy vào đầu 5 tiết học chính khóa ở trường, lê những bước chân mệt mỏi đi bộ tầm 500m đến lớp học thêm. Vì là buổi đầu tiên nên thấy đứa nào đứa nấy đều tỏ vẻ e dè và úy kị. Ngoại trừ vài cặp, có lẽ rủ nhau đi học chung nên đang trò chuyện có phần tự nhiên hơn. Như thường lệ, tôi quẳng cặp vào bàn cuối rồi ngồi xuống bắt đầu quan sát. Mà cũng lạ là khi tôi vừa bước vào lớp thì hàng đám con gái cứ nhìn tôi và xì xào về 1 điều gì đó mà nghe loáng thoáng kiểu như “thằng V cũng học ở đây kìa”… Tôi học ở đây thì sao, ảnh hưởng gì??? Đang loay hoay với mớ suy nghĩ 2 4 6 thì Toán, 3 5 7 thì Hóa, vậy là toi mất những trận banh đầy gió và cát trên sân thể thao quận… Bỗng tôi nghe tiếng ồn ảo bên ngoài rồi 1 nhóm khoảng 4 5 đứa con gái đang vừa đi vào lớp vừa rôm rả trò chuyện, chắc 1 nhóm bạn rủ nhau đi học thêm, nghĩ đến đây và đưa mắt quan sát tôi bỗng cứng đơ trước cô gái đi cuối cùng của nhóm, quần jean, áo thun trắng khoát thêm 1 cái áo gió ngắn tay màu hồng bên ngoài, tóc đuôi gà buộc cao lên sau gáy, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen tuyền tinh nghịch… Nhìn đến đây tôi chợt nhận ra đôi mắt đó cũng đang chăm chăm quan sát tôi 1 cách hơi bất ngờ, giống như đang hỏi “ông là đứa vô duyên nào tự nhiên nhìn tôi dữ vậy”, điều này làm tôi bối rối và quay mặt hướng lên phía bảng. Buổi học đầu tiên của ngày hôm đó trong tôi là hình ảnh gần như choáng ngợp của cô bé đó, xinh xắn, vui tươi, hồn nhiên và đầy ma lực thu hút… Phải chăng chính cô gái này đã làm cho tôi mãi về sau, dù cố gắng hơn bao nhiêu đi nữa vẫn không thể nào giỏi lên được ở môn này, chỉ biết cố gắng lấy trình toán và lý thượng thừa mà bù đắp cho trung bình 3 môn được trên 9 chấm. Sau buổi hôm đó, tôi bắt đầu tìm hiểu thông tin về em thì biết được em tên Thùy Trâm lớp trưởng lớp 8/6, rồi, xong. Bởi vì sau khi biết thông tin về tên tuổi cũng như địa chỉ thì tôi chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa. Hồi đó, nói về việc tán tỉnh 1 đứa con gái đối với tôi giống như là 1 cực hình khổ sai nặng nề mà cho vàng cũng chẳng bao giờ tôi dám nghĩ tới. Vậy là gần tháng sau đó tôi tới lớp học hóa mà trong tâm khảm cứ lơ ngơ tơ tưởng về em nó, lòng chỉ thầm ước gì được một lần nói chuyện với em nhưng thấy sao xa vời quá thể… Ấy vậy mà thánh nhân vốn đãi kẻ khù khờ. Vào 1 ngày đầu tháng 10, chắc chắn hôm đó cũng là một ngày đẹp trời không kém lúc tôi còn học lớp 4, trong lúc đang lơ ngơ đi bộ dưới cái nắng chiều đã có phần hanh hao thì một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau “ông quá giang không lên xe tui chở?”. Tôi quay lại thì phải mất đến 10s sững sờ vì không tin vào mắt mình khi câu nói đó xuất phát từ miệng của người con gái mà tôi thầm để ý lâu nay. - Sao, có lên không hay thích đi bộ? - …Ờ, lên, lên. Nói rồi tôi đi ra yên sau và ngồi lên 1 cách ngoan ngoãn. - Ông lên thiệt á hả??? - Ờ… thì Trâm nói V lên để… Trâm chở… - Uh thì lên mà ông để con gái chở thiệt hả??? - Ôi đệch, vui quá mất khôn luôn. - À, không, Tr để V chở… - Nói rồi tôi cúi gằm mặt đi xuống mà nắm lấy tay lái. Tôi lúc này giống như 1 thằng phê thuốc, vừa quê quê lại vừa khoái chí cứ cười mỉm mỉm cắm đầu đạp xe quên mất luôn đường vào lớp. - Ê ê rẽ lối này nè, ông không nhớ đường hả? - À, uhm, V quên mất… - Ôi, đường cả tuần đi tới 3 buổi mà cũng quên. - À… uhm… V… - Ông cứ cà lăm hoài vậy, chở tôi bộ khó thở lắm hả? Tôi nặng quá đúng không? - Không… không phải, ý V là… V quên thôi… Tôi chẳng thể nghĩ nổi trong đầu ra câu trả lời nào để lấy cho mình chút ít nhuệ khí, còn em thì cứ cười khúc khích ra bộ quay được tôi là niềm vui rất lớn của em nó. Khốn nạn thân tôi, lần đầu giáp mặt với người con gái mình thầm thương trộm nhớ đã bị quay như quay dế. Vẫn thường đọc đâu đó ở độ tuổi này, con gái thường phát triển sớm và nhanh hơn con trai nên trưởng thành hơn trong suy nghĩ cũng như tính cách. Phải chăng điều này đã làm cho không chỉ riêng tôi mà biết bao nhiêu cậu học trò ở vào độ tuổi đó luôn bị các cô nàng dắt mũi hay lâu lâu treo lên mà quay mòng mòng 1 cách không thương tiếc. Hoặc giả chăng có thể trong suy nghĩ của tôi lúc đó đã mười phần yêu mến nên khi đối diện tôi cảm thấy bối rối, còn nàng chỉ đơn giản như cho 1 người bạn qua giang đến lớp và có phần vô tư hơn. Hoặc cũng có thể chính vì tôi lúc đó bối rối lơ ngơ đến tội nên nàng chẳng ngại gì lấy luôn thế thượng phong mà bông đùa vùi dập 1 đời trai cho đã ghét… Tôi cũng chả biết phương án nào là chính xác, chỉ biết lúc ấy, sau khi buổi học gần kết thúc mà không một lời giảng nào đi vào tai, đúng lúc cô Ng đang dạy nốt đoạn cuối của một công thức hóa học khó nhằn nào đó, tôi thì thấp thỏm lo sợ khi hết giờ cũng mất đi cơ hội ngàn năm có một này. Chuyện là khi đưa nàng vào lớp trong tiếng xì xào của lũ bạn lớp học thêm, trong đầu tôi sau vài phút đê mê thì cố vắt óc tìm mọi cách để được cùng nàng đến lớp thật tự nhiên như lúc chiều, bên cạnh đó cũng là dịp để có thể tiếp cận nàng một cách đàng hoàng vì đây gần như là cơ hội duy nhất của tôi… Và sau gần 1 giờ đồng hồ suy nghĩ, lựa chọn, cân đo đong đếm, tôi viết ra một mảnh giấy rồi lấy hết sức can đảm bình sinh của 1 thằng học trò lớp 8, tôi khẽ gọi con bé ngồi ngay phía trước mà nhờ chuyền mảnh giấy tới tay em, để rồi ít phút sau đó tôi mới nhận ra đây là 1 trong những hành động cực kỳ ngu ngốc vào lúc này. Tôi ngồi bàn cuối còn Trâm ngồi bàn đầu, cách nhau 5 dãy bàn, đường trung chuyển xa lơ xa lắc, lại qua đến 4 trạm thu phí mà tôi chưa kịp đóng phí, đứa nào cầm lấy tờ giấy cũng chầm chậm uể oải trao qua tay đứa kia, không kín đáo giùm tôi lấy 1 tí ti ông cụ… - Cái gì đó? Cô Ngọc hỏi đứa cuối cùng khi mảnh giấy sắp đến tay Trâm… - Tôi giật bắn cả mình… Ôi đệch, chết mịa rồi… - Con bé kia rụt rè im lặng và không dám hé 1 câu trước vẻ mặt ngạc nhiên của cô Ngọc khi giảng đến đoạn cuối mà vẫn có đứa làm việc riêng. - Đưa cô xem. Khốn nạn thân tôi, đây là câu nói mà dù thanh âm của nó chỉ đủ để cả lớp nghe nhưng tôi cứ tưởng cuồng phong bão táp đang cuồn cuộn tiến tới và vừa rồi là 1 tiếng sấm rền trời nổ ngay bên cạnh tai mình, choáng váng, chới với… - “Bữa sau đi học Trâm cho V quá giang đến nhà cô với nhé, đi bộ xa quá.” Cô đọc lên trước cả lớp, và trong lúc tôi đang đợi nộ hỏa kình lôi giáng xuống thân mình thì cô Ngọc chỉ đơn giản nói : “Đi xa thì nhờ bạn chở cũng được nhưng lát hết giờ rồi nói, đang trong giờ học đừng em nào làm việc riêng nữa nhé.” Đáng ra phải thờ phào nhẹ nhõm vì câu nói này, nhưng tôi chợt nhận ra, cô Ngọc chỉ là cửa ải đầu tiên mà tôi phải đối mặt, vì có thể cô không hiểu ngụ ý của tờ giấy đó, hoặc giả có hiểu nhưng cũng không quan tâm làm gì để tiếp tục bài giảng, thì còn gần 20 đôi mắt đang nhìn về phía tôi và chừng đó gương mặt còn lại trong lớp biết tỏng cái ý định mà tôi đang manh nha trong mảnh giấy kia. Hơn thế nữa, khi thấy em cũng đang cúi gằm mặt ra chiều cực kỳ xấu hổ phía trên, lòng tôi tự biết kế hoạch hơn 1 giờ đắn đo của tôi đã nát bét, nát bét như 1 tờ giấy bị xé đến cả ngàn lần… Ôi! Thế là hết…!