Chương 4

Vậy là thứ 5 tuần đó, tôi bước ra khỏi trường, đi bộ tới lớp Hóa trong 1 tâm trạng không thể nặng nề hơn. Phần vì đã mất đi cơ hội được tiếp cận cô bé mà tôi thầm để ý, phần lại lo lắng khi sắp nữa đây, tới lớp Hóa tôi sẽ phải đối diện với bao ánh mắt săm soi và những lời xì xào bàn tán…Tàn 1 đời trai rồi ku ơi là ku… - Ông làm gì mà mặt mày bí xị vậy, lo tôi không cho ông quá giang nữa chứ gì? Hì hì. Giọng nói đó lại 1 lần nữa vang lên bên cạnh như kéo tôi ra từ vũng bùn lầy tăm tối rồi soi sáng, đưa tôi đến với ngưỡng cửa thiên đường, nơi mà những thiên thần thường hay trú ngụ. Và ngay lúc này đây, với đôi mắt đen lay láy tinh nghịch, nụ cười tươi như hoa 10h giữa nắng chiều hanh hao làm tôi tin rằng, bên cạnh tôi đang có 1 thiên thần vừa từ nơi cao xa kia xuống thật. Tôi quay lại, cố kìm nén cảm xúc vui sướng đang nhảy tưng tưng trong lồng ngực, nặn ra một vẻ mặt nhăn nhó cho vừa với tình hình lúc này : Trời nắng mệt quá, Tr đi học đó hở? - Oh. Chứ 5h30 vô học giờ này không đi học thì đi đâu? Chẳng lẽ đi chơi? - Em kê nguyên vào miệng tôi cái tủ đứng làm tôi lúng búng – vậy, vậy Trâm đi nha… Tôi nói mà cũng không tin rằng lúc ngu lên, tôi ngu gần như vô địch. - Ông không quá giang hở? Trâm mở to đôi mắt vẻ ngạc nhiên khi nghe tôi … thều thào. - … Ủa … Trâm … Trâm không ngại hả, hôm trước… hôm trước… Ôi thiên linh linh địa linh linh hú 3 hồn 7 vía của thằng V mồm mép thường ngày cho nó nhập lại vào cái xác phàm đang ú ớ này giúp con. - Hì, ông lên xe đi… Có gì đâu mà ngại? Trâm nói và không đợi tôi trả lời, chuyền cái ghi đông xe qua tôi rồi lui xuống yên sau. Tôi nắm lấy tay lái mà như nhận lấy tấm giấy thông hành cùng suy nghĩ, với tấm giấy này, tôi sẽ dễ dàng thông quan qua cánh cửa sắt đen sì nặng nề vừa mở toan cho công cuộc lên kế hoạch để tán tỉnh 1 ai đó. Vâng, tôi, thằng V của năm lớp 8, 13 tuổi, đã lần đầu tiên trong đời lên kế hoạch tán tỉnh 1 người con gái, vượt lên trên nỗi sợ hãi của cảm xúc, nỗi ngượng ngập của con tim và niềm kiêu hãnh của 1 thằng con trai lớp chuyên đi tìm cọc. Tối đó tôi về nhà không ăn uống rề rà như mọi khi mà và đại chén cơm rồi tót lên phòng khóa cửa lại. Nếu các bạn vừa trải qua những cảm giác hân hoan kèm vui thích nhưng khó có thể thể hiện nó ra ở những chỗ đông người, thì khi bạn một mình, cảm giác mà bạn đang cố gắng kìm nén gần như cả ngày hôm đó sẽ được bung ra và thăng hoa đến không ngờ. Lúc đó, tôi nhảy lên giường, nằm yên lặng tận hưởng chút cảm giác lúc chiều tôi vừa trải qua, vâng, vô cùng yên lặng, như cứ sợ rằng nếu một thanh âm gì đó phát ra vào lúc này thì cái cảm xúc mà tôi đang tận hưởng cũng sẽ vì thế mà mất đi những ngọt ngào, những mê đắm... Em không hề ngại, cũng không giận tôi, ngược lại còn nói bữa sau đi học cứ đợi ở cổng trường, em sẽ tới cho tôi quá giang. Còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ. Đầu tiên tôi chỉ xác định là muốn có cơ hội để gặp gỡ, còn bây giờ, không chỉ gặp gỡ mà còn được trò chuyện cùng em mỗi khi đi học, đoạn đường tuy không dài, nhưng bước đầu tiên hoàn mỹ đến như thế thì còn gì bằng. Và trên tất cả, trải qua bao chuyện, em vẫn chẳng tỏ vè gì là ngại ngùng hay xấu hổ trước bao ánh mắt dị nghị của tụi bạn... Và khi em nó làm vậy thì hình như em nó cũng đã bật đèn xanh cho mình rồi, phải không ta? Nằm phởn 1 hồi, tôi bật dậy làm 1 tua hết sạch đống bài tập ở lớp rồi ngồi tơ tưởng mình sẽ làm gì để ngỏ ý đến em. Vắt óc 1 lúc, tôi chợt nhận ra còn khoảng 2 tuần nữa là đến ngày 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam. Mà em đã là “phụ nữ” đâu nhỉ? Mặc kệ, cứ có dịp để tặng quà cho em là có cơ hội để thể hiện rồi. Ngày 20/10 năm đó là ngày mà trong nhật ký về cuộc đời mình được tôi viết ra, tôi tô 1 dấu son thật đỏ, thật đậm nét. Vì đây không chỉ là lần đầu tiên trong đời tôi tỏ tình đến 1 người con gái, mà đây còn là ngày đánh dấu cho cái sự ngu kinh điển của tôi bước sang 1 trang mới, điều này có ảnh hưởng 1 cách sâu sắc đến cả quảng thời gian mà tôi học cấp 3 sau này. Hôm đó tôi đến lớp thật sớm, chuẩn bị sẵn 1 bông hoa hồng nhung kèm 1 tấm thiệp được lựa chọn tỉ mĩ, tôi còn nhớ như in hình ảnh bên ngoài của thiệp là 1 người con gái đang câu cá, còn người con trai thì lặn bên dưới đang móc trái tim vào lưỡi câu và giật giật. Bên trong thiệp được tôi nắn nót ghi duy nhất 1 dòng chữ, 1 dòng chữ mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu sao đối với 1 thằng V của 13 tuổi lại đủ trình độ để nghĩ ra 1 câu tỏ tình mà đối với cá nhân tôi là hay nhức nhối ấy: “V biết, mang một bông hồng nhung tặng Trâm thì có hơi đường đột, nhưng… thật sự, nếu tặng một bông Ly hay Cẩm Chướng thì lại không đủ để thể hiện tình cảm V muốn gửi đến Trâm.” Là thế, vâng, lãng mạn đến thế cơ đấy. Nhưng tính kỹ tính lâu rồi cày sâu cho chết lúa, tôi quên mất khi đã có tất cả thì làm sao để mang món quà này mà trao cho em nó… Chẳng lẽ chạy qua lớp, gọi em ra rồi cầm 1 bông hồng mà trao vào tay??? Không được, chưa nói đến em chứ tôi thì chắc chết vì quê mất. Vậy làm sao để tặng đây… Hay để mai đi học thêm? Cũng không được, mai quá ngày rồi, mất hết ý nghĩa rồi, mà lúc đó thì hoa cũng đã héo… Suy nghĩ một hồi tôi đánh liều, lát tới giờ ra chơi qua lớp gọi em ra rồi tặng vào tay em, xong chạy một mạch về lớp. Có nghĩ gì đi nữa thì cũng chả còn cách nào khác, tôi vừa tự nhủ vừa lẩm bẩm 1 mình. Và nếu các bạn đã hoặc đang trải qua thời học sinh của mình nhưng chưa bao giờ nghe bài hát Phượng Hồng của Đỗ Trung Quân thì đó là 1 thiếu sót cực kỳ nghiêm trọng. “Mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay, trắng cả giấc mơ, là bài thơ, còn hoài trong vở, giữa giờ chơi, mang đến lại mang về…” Tôi của ngày hôm đó, ngay cả việc lấy bông hồng ra khỏi hộc bàn còn không dám huống hồ là bạo dạn chạy qua tặng như tôi nghĩ lúc nãy, vậy nên đoạn cuối của bài hát trên đã gần như ứng hẳn vào tôi, mà thực sự là ứng thật, vì giờ chơi, tôi mang đến, nhưng không thể nào tặng được, chỉ khác là thật may mắn khi hôm đó … tôi đã không phải mang về. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng khi bạn tuyệt vọng, mọi thứ dường như đều phản đối lại chính bạn, mọi ngả đường gần như vô lối, mọi tia sáng gần như tắt lịm, đừng gục ngã, hãy cố thêm 1 bước nữa, đứng vững thêm 1 giây nữa, đó là lúc điều kỳ diệu sẽ xảy ra, và chỉ những kẻ đứng vững đến phút cuối cùng mới có cơ hội nhìn thấy. Buổi chiều hôm đó, bầu trời như xanh hơn sau cơn mưa mùa thu đến rồi đi bất chợt, mấy tán phượng cũng như reo vui sau khi được gột rửa khỏi mình những bụi bẩn của chuỗi ngày dài uể oải đứng lặng thầm thì thào với gió. Tôi, thằng V của 13 tuổi đứng tần ngần trong bãi xe cùng đóa hồng được giấu trong bao ni lông đen với hi vọng cuối cùng khi thấy chiếc đờ-mi màu hồng của em vẫn còn ở trong bãi. Em chưa về, thật may mắn khi gần như cả trường đã về hết thì em vẫn ở lại. Phải chăng em có giác quan thứ 6 để biết được rằng, hôm nay sẽ có một thằng khờ đợi em để trao đến em 1 món quà kèm lời tỏ tình ngọt ngào mà nó phải nghĩ gần như cả đêm mới nắn nót ghi ra được… Phải chăng…