Chương 2

Chuyện là khi em ấy đem cặp xuống ngồi vào bàn tôi thì ngay lập tức lôi ra 1 viên phấn và 1 cây thước. Cây thước em ấy dùng để đo phần bàn của ẻm, đúng 60cm rồi kẻ 1 đường thẳng như băng kèm 1 lời nói “phần ai nấy ngồi, cấm có được lấn, lấn qua 3 véo.” Ôi đệch… 4 năm mài ghế nhà trường tôi mới gặp trường hợp này lần đầu, hóa ra em ấy cũng chẳng phải một vừa hai phải gì cho lắm. Mặc dù ngồi địa em ấy gần 2 năm trời nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng đằng sau nét dễ thương có phần quý phái và ma mị đó thì em ấy lại có thể làm thế này đối với tôi. Haiz, nghĩ đến đó tôi lắc đầu thở dài và “uhm” nhẹ một cái rồi quay đi, cố gắng “sống sao cho vừa” lòng người ta vậy. Tôi viết bài cũng e dè khuỷu tay lấn sang, để cặp cũng sợ phạm biên giới, lật sách cũng sợ vi phạm lãnh thổ. Nhưng cố mấy cũng có lúc sơ ý. Giờ mỹ thuật, trong lúc tôi đang hí hoáy vẽ vẽ tô tô, vừa đặt cây bút chì màu này xuống để cầm cây khác lên tiếp tục mảng màu còn dang dở thì cây chì màu kia như muốn thách thức ông chủ nhỏ của nó, rồi nó từ từ, nhẹ nhàng, rón rén lăn qua bên kia biên giới. Óa…… Tôi hét lên khi cảm giác đau điếng ở hông rồi hoảng hốt thấy cả lớp, kể cả giáo viên đang trân trân nhìn tôi như sinh vật lạ vừa từ hành tinh khác xuống. Định hình lại tôi mới hiểu rõ nguyên nhân và với tay qua lấy cây chì màu lại rồi đưa tay xoa xoa vùng eo nhủ thầm, con gái gì mà cứ như bà la sát. Chỉ vậy thôi, tôi cũng chẳng mặt nhăn mày nhó trách cứ gì em ấy vì từ lúc còn rất nhỏ, ba tôi đã dạy tôi rằng "con gái sinh ra luôn yếu đuối hơn con trai nên họ cần sự che chở của những người đàn ông như chúng ta". Thật ra tôi vào lúc đó thì chẳng dám che chở ai cho cam, chỉ đơn giản là không thể ăn hiếp người yếu hơn mình được, huống hồ là một mỹ nhân như em… Những ngày sau đó tôi luôn cố gắng giữ cái khoảng cách mà em ấy đã đặt ra cho 2 đứa trong suốt hơn gần 1 tháng đầu năm học. Thấy tôi không có ý gì muốn xâm phạm lãnh thổ nên em ấy dần dần cũng không hứng thú như những bữa đầu tiên. Mỗi bữa đi học cũng thôi cố gắng tô đậm hơn cái lằn ranh biên giới ấy, để rồi, theo thời gian, nó cứ mờ dần, mờ dần cho đến một ngày đẹp trời, thật ra tôi không nhớ hôm ấy mưa nắng thế nào, chỉ chắc chắn rằng đối với tôi, đó thật là một ngày trời rất đẹp. Chuyện là trong lúc cúi xuống nhặt lại cục tẩy, tôi vô tình thấy chiếc cặp màu hồng dễ thương của em ngả hẳn qua bên cái lằn ranh mà em đã kẻ. Thật ra thì tôi cũng không để ý sau khi em ấy đưa ra cái ranh giới giữa hai đứa đã có khi nào em vi phạm qua cái ranh giới kia chưa, vì cơ bản tôi không quan tâm đến vấn đề này lắm, chỉ là hôm nay tôi thấy hơi lạ khi em ấy gần như cố tình để chiếc cặp của em lấp lên cái khoảng cách của 2 đứa. Không hiểu sao lúc đó, có lẽ là sự tò mò, tôi nói nhỏ cho em vừa đủ nghe “Q ơi, cặp của Q, có sợ dính phấn bị bẩn đi không?” Nghe tôi hỏi em ấy nhướng mắt lên, nhìn về cái cặp, rồi lại đảo mắt nhìn tôi một cách đầy ngạc nhiên, sau đó em ấy để nguyên cặp như vậy và không nói gì, tiếp tục nhìn lên bảng. Tôi cũng chả hiểu mô tê gì nên quay qua giả vờ chú tâm vào cuốn sách trước mặt.” Giờ ra chơi hôm đó, lúc tôi đang chuẩn bị chạy ra chơi bắn bi với mấy thằng bạn thì nghe giọng nói thỏ thẻ sau lưng: - V nè… - Hửm. Tôi quay lại. - Q … xin lỗi… - Ủa, chuyện gì Q? Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. - …Hôm trước… hôm trước Q véo V 1 cái đau điếng đó… Giọng em cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi lặng hẳn. - Tôi như chợt hiểu vấn đề – À, có gì đâu. Hihi. – Rồi tôi tót ra ngoài cửa lớp với niềm tin mãnh liệt rằng cái đường biên giới kia ngày mai sẽ không còn hiện diện giữa 2 đứa nữa. Sẽ không còn nữa, không còn nữa… Thật sự mà nói, với tôi lúc đó, lời xin lỗi thỏ thẻ và đầy thành ý của em giống như vừa tưới vào một chồi cây xanh mơn mởn vốn có lẻ đã ngủ quên bỗng nhiên tỉnh giấc và vươn vai một cách mạnh mẽ đón lấy những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới. Tôi vốn rất thích em ấy, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng có lẽ vì em ấy quá đẹp và cũng vì tôi chân ướt chân ráo vào lớp mới nên cũng chẳng dám làm gì hơn ngoài việc lâu lâu ngắm nhìn và lặng lẽ lưu vào bộ nhớ, để rồi những lúc thấy khó khăn trong bài vở thì lại lôi đoạn đó ra, chiếu lên trước mắt mà tự nhủ “học giỏi người ta mới nể ku ơi”. Vậy đó, vậy là suốt năm lớp 4 và lớp 5 thời đó tôi có một cô bạn xinh xắn ngồi kế bên, thân nhau một cách lạ lùng đầy tình cảm. Để rồi sau này, khi tôi nhận ra con người em và cái lằn ranh kia khác nhau đến một trời một vực, em vốn hòa đồng, hay đồng cảm với mọi người thì tại sao ngay khi đến ngồi bên cạnh tôi em lại hùng hổ đưa ra chính sách ngoại giao kiểu bế quan tỏa cảng như thế? - Q tưởng con trai đứa nào cũng giống nhau… Thằng Kh ngồi bên cạnh Q cứ toàn thúc tay Q lúc Q đang viết bài rồi tự tiện lấy đồ trong cặp Q nên Q…