P3 - Chap 6

Dẫu sao nghe được chút tin tức của Chi nó cũng vui, càng vui hơn khi biết nhỏ vô đây chỉ để gặp nó. Đã 4 năm qua nó không được gặp nhiều người, chị, Tâm, P.Anh, cả Chi nữa. Không biết mọi người giờ có cuộc sống ra sao. Nó vẫn luôn tò mò và tìm cách liên lạc nhưng đều không được. Kể từ sau ngày chia tay ấy, nó luôn một mình và cô đơn đến lạ. Thường thì đời sinh viên sẽ trãi qua nhiều thứ, những năm cuối nó với nhóm bạn dành ra một thời gian để thử mấy thú vui tệ hại của thằng Tuấn rồi nghe trải đời nên thằng nào cũng trưởng thành từ ấy cùng với suy nghĩ khác, ít nhất là khác xa so với năm đầu học. Dường như cách nghĩ của nó thoáng hơn, nó cũng biết tiêu tiền hơn trước. Sau ngày cuối cùng của tháng, nó lĩnh lương song và phóng tuốt sang cây ATM ở gần chung cư nó ở. Đang loay hoay gửi tiền thì nhỏ Chi gọi. _ Alo? _ Hừm… Ở trỏng sao rùi, mình sắp bay rồi đó? _ Thì cứ bay vào thôi, nhớ mang theo nhiều tiền đi. Nó đút tiền vô máy rồi bấm, trời nắng chang chan sau cái cửa kính, nó nhễ nhại mồ hôi nhăn mặt. _ Cậu nhớ mang theo đồ chống nắng đây đang nắng dữ lắm coi chừng vô không quen rồi ốm không làm gì được. Bên kia nó nghe thấy tiếng thở phù phù, giọng Chi nhỏ nhẹ. _ Ừ được rồi, chắc chỉ vài tiếng là đến thôi. Đi máy bay nhanh lắm… _ Thế nhá… vào thì gọi mình, mình ở Quận 2 nhé! _ Vâng… hihi! Nó cụp máy thở dài, vô đây là nó đi làm chứ có phải đi chơi đâu. Nhỏ Chi thì lúc mới gặp nó thấy nhỏ hiển lành nói ăn nhỏ nhẹ, lại còn là đồng hương, hình tượng của nhỏ với nó khác hẳn bây giờ, nhỏ có vẻ hướng ngoại và ồn ào hơn lúc trước, nhưng nó vẫn biết nhỏ quý nó, chứ không đâu quan tâm chăm sóc nó lúc nó ốm đau rồi bay vô đây chơi với nó là đủ hiểu rồi. Gởi tiền xong nó chạy về chung cư. Trước có cái hợp đồng bên nó ký được thành công, nó được chia hoa hồng khá nhiều nên giờ rủng rỉnh và cũng được phép mấy hôm, nó định nhân cơ hội để mấy hôm ấy chơi với nhỏ Chi phải nói đúng đợt này nhỏ vô SG là hên rồi. Ở trong phòng chung cư nó bật điều hòa mát rượi nhớ lúc đó bàn làm việc của nó nhiều giấy nhớ, nó không có việc gì làm cứ ngồi ghi chép lại nhiều việc nó trải qua, đấy là cái sở thích kỳ quái của nó giống như người ta viết vô nhật ký vậy ( Sau này nhờ vào tập giấy nhớ đấy cái hồi ký này mới đến được với độc giả một cách trân thực nhất ). Ở SG ồn ào, nó không thể ngủ nhiều nên hai mắt nó khá thâm và người cũng hơi rạp đi, và nó bị sút vài ký sau mấy tháng ở trỏng vì không quen với khí hậu, nhưng riết rồi cũng đỡ hơn lúc mới vào. Nó nói chuyện hoài với an hem và khách hàng ở trong nên cứ bị lớ lớ tiếng Bắc với tiếng Nam nhiều lần khách hàng hỏi nó đành thú thực mình ở ngoài Bắc vô lập nghiệp không. Cái ngày nhỏ Chi đến dài thấy lạ với nó, nó cứ có một cảm giác bồi hồi, háo hức và cũng là thấp thỏm gần như không tin những chuyện sắp đến, chắc tại cô đơn lâu sinh ra hoang tưởng là vậy vì dù sao nó cũng là người tánh đào hoa. Buổi chiều nó chạy ra cty ngồi làm sổ sách cho chỉn chu công việc, nó còn xuống dây chuyền để điều chỉnh và dặn dò công nhân cẩn thận, có khi vài ngày tới nó sẽ dành thời gian cho nhỏ Chi nó cứ nghĩ trong đầu là nên vậy. _ Bộ sếp nghĩ chi mà ngẩn ngơ vầy? Con nhỏ ở miền Tây nhìn nó rồi hua tay trước mặt. _ À không có gì đâu, em làm tiếp đi. Nó cười, nhỏ cười nhí nhảnh. _ Chắc nghĩ đến người yêu mới vầy chứ, mấy hôm em hổng có thấy sếp cười lúc nào hết á? _ À haha, cũng gần đúng nhưng anh chưa có người yêu đâu. _ Sếp xạo quá à, người như sếp muốn thì thiếu gì nè, đẹp trai còn có tiền nứa… hihi. _ Trông vầy chứ anh cũng ăn lương sếp tổng như em thôi tiền còn gửi về quê nứa chứ không có nhiều đâu... Mẹ anh bảo vô đây kiếm vợ đây anh sắp già rồi mà độc thân đấy. Nhỏ miền Tây cười, nó hôm đấy đúng là lạ thật, chả bao giờ nó lắm mồm như vậy còn thêm cái kiểu trêu ghẹo này nữa. Chắc từ lúc vô đây đó là khoảng thời gian nó vui nhất. _ Nay sếp cũng chịu chia sẻ với em nhiều đó ha, bộ mở cửa đèn xanh cho em hả sếp? Nhỏ nháy mắt, nó gật đầu trêu nhỏ. _ Ừ đấy, em xem ra được làm dâu ngoài Bắc thì anh chiều… Nhỏ lè lưỡi lắc đầu. _ Thôi em không dám đâu… em nghe ở ngoài dè xẻn dữ lắm tánh em có bao nhiêu tiều vầy chắc chả quen được… Hai đứa cười phá lên, nó bước lên trên phòng làm việc nhỏ cũng quay vô trong. Tâm trạng nó tốt đến nỗi anh Quân còn hỏi dò xem có phải vớ được cái hợp đồng béo bở nào không nó chỉ lắc đầu. Đến tối nó tức tốc phi sang Sân bay Tân Sơn Nhất đợi, ở bên Q Tân Bình cũng gần chắc khoảng trên 10 cây, nhưng mà nó không biết đường may sao nó sài được ggmap với hỏi được người ta lom khom mãi mới đến, cảm giác đang khoác trên người mấy tấn bụi vì nó phải băng qua đường Sài Gòn sau giờ tan tầm. SG tối có vẻ mát hơn nó ngồi xổm cạnh chiếc xe máy trước chỗ ghi là cảng hàng không Tân Sơn Nhất, cứ nhìn nhìn người ta ra vô, vài chiếc ô tô hay xe máy đi qua lại mang luồn gió bụi vô người nó khiến nó phải quay mặt đi, nó cũng không biết chắc rằng nhỏ Chi sẽ xuống lúc mấy giờ nhưng thà cứ đợi trước còn hơn, nó háo hức quá mà, mắt nó bang quơ ngắm dòng người, bất chợt nó thấy mùi nước hoa nó quay đầu lại. Nhỏ Chi, nhỏ mỉm cười và đứng cạnh nó, nó chăm chú nhìn, nhỏ bận đồ khá lịch sự chiếc áo sơ mi trắng với chiếc quần dài giống váy lắm nó cũng không biết nên gọi là gì, thêm đôi cao gót nữa trông nhỏ trưởng thành lên rất nhiều. Kiểu tóc cũng đã thay đổi, nhưng đôi mắt nâu vẫn hấp háy cười như lần đầu nó gặp… Nhỏ đẹp nó chỉ biết nghĩ có vậy trong đầu. _ Lâu quá rồi không gặp! Nó vẫn tẩn ngẩn nhìn, Chi gỡ chiếc kính đen để hờ trên trán chào nó, tay bên kia vẫn ghì nhẹ chiếc vali đang bon theo đà bước của nhỏ. Nó vội vàng ra đỡ và cứ lúng túng. _ À … ờ… _ Hihi Minh vẫn vậy trông không khác xưa tẹo nào, có hơi già xíu… Chi cười, nó vẫn không biết nói gì cảm giác như bị chặn họng và ngu đi rất nhiều, chỉ biết đứng im đấy. _ Bộ gặp mình không vui sao mà cứ tần ngần vậy? Nhỏ Chi gõ nhẹ lên trán nó cười. Nó định thần gãi đầu. _ Đâu có, tại bất ngờ quá nên thế đó mà, đã lâu rồi không gặp cậu... _ Ừ gần bốn năm rồi đấy… mình nhớ như in… Nhỏ gật gù. Nó thì cứ lúng túng. _ À thôi về chỗ mình nhé, đứng ngoài này bụi bẩn lắm… _ Ừ hihi. Nhỏ Chi cũng giản dị nó biết vậy đồ đạc chỉ tóm gọn trong cái vali thôi không lỉnh kỉnh nên nó vẫn thồ được cả nhỏ lẫn đồ về, Chi vui vẻ lên sẽ chứ chả ngại ngần gì cả, chắc nó lại đa sự nghĩ Chi khác đi, nhưng cô bạn của nó vẫn thế. Đường lúc về thường nhanh hơn lúc đi, nhỏ Chi ở sau nó khẽ bám vai nó chứ không ôm, nó cũng chả mong chờ gì, cảm giác của nó với Chi không hơn gì một người bạn từ lâu nay. SG về đêm bớt hối hả hơn, nhưng có vẻ thanh niên SG quậy nhiều hơn ở HN, ở lâu mới biết họ phá phách dữ lắm, nhất là vào ban đêm, nó đèo Chi về cứ phải phóng nhanh. Dừng trước cửa nhà nó, nó hỏi nhỏ Chi. _ Mình thì ở một mình thôi, nhưng Chi có cần thuê khách sạn hay gì không để mình đưa đi, giờ muộn rồi để mai nói chuyện tiếp. Nhỏ Chi ngáp nhẹ bám vô vai áo nó lắc đầu. _ Không cần đâu, mình ở chung với cậu cũng được bạn bè với nhau mình ngại gì… Với lại mình biết Minh là người như thế nào mà. _Không sợ sau mấy năm mình thay đổi à? Nhỏ lắc đầu, mắt nhắm nghiền tựa vào lưng nó. _ Chắc có thay đổi nhưng cậu vẫn là Minh đó thôi… Nó không nói gì mở cửa phòng và để vali của nhỏ vào một góc. _ Đây là phòng mình ở để tiện công tác, đồ đạc không có nhiều nhưng cậu cứ thoải mái đi nhé! Với Chi thì nó không có cảm xúc rạo rực như những cô gái khác dẫu rằng nhỏ rất đẹp, nhưng mà nó cứ thấy bình thản vậy thôi. Nhỏ Chi có vẻ đã thấm mệt nên đi từ từ vô wc phòng nó, nó thì ngồi nghịch nghịch cái điện thoại ở bên ngoài, lúc đó thì nó có con điện thoại mới chứ không còn phím cũ như xưa. Chừng 15 phút nhỏ ra với bộ đồ ngủ hình còn thỏ nó phì cười. _ Lớn rồi mà trông còn dễ thương ghê ha! _ Hi mình còn bé lắm á Minh! _ Cậu đói không? Nó thì cũng hơi đói xíu vì không ăn trưa mà ra đợi nhỏ Chi luôn, không biết nhỏ có vậy không nữa. _ Cũng hơi hơi nhưng giờ mà ăn là không ngủ được đâu đấy… Nhỏ gật gù nên dẫn nhỏ đi mua cái gì nhẹ nhẹ mà ăn, cũng hên gần chung cư nó có cái cửa hàng tiện lợi mở 24/24 đi vô cứ để nhỏ Chi nhặt, nhỏ nhặt một đống thứ đồ hộp rồi mì, bim bim các loại nó lắc đầu. _ Trời sao kêu ăn nhẹ mà? _ Xì mình thừa biết cậu ở một mình chả thèm mua gì cả đâu mà chắc tủ lạnh trống trơn chứ gì? Nhỏ Chi vênh mặt rảo bước đi trước, ừ thì nhỏ cũng biết nó quá rồi còn gì nữa. Trong cái đêm ồn ào ở SG nó và nhỏ sột soạt đôi dep lên với bịch đồ ăn vung vảy đèn điện sáng trưng cho thấy mặt nhỏ Chi rạng rỡ một cách kì lạ, đâu cần vui đến vậy chứ nhỉ. Về phòng nhỏ ngồi bịch xuống bật cái máy lạnh, nó cứ ngẩn ngơ cảm giác như là nhỏ Chi là chủ nhà và nó là khách vậy, nhỏ mới đên mà chả có chút lạ lùng hay bẽn lẽn gì cả. _ Hihi với Minh thì mình sẽ thật sự là mình… Nhỏ cười cười nhìn nó đứng vậy, nó lắc đầu cười và ngồi bên cạnh. Nhỏ Chi lúc nào cũng mang lại cho người bên cạnh nhỏ cảm giác thoải mái nhất. _ Bộ học ở bển mệt không Chi? Nhỏ Chi lôi ra hai chai bia nó ngồi bóc bim bim ăn gọi là kiểu nhậu nhẹ, nó tuy hơi ngạc nhiên nhưng cũng kệ không hỏi, ai mà chả phải khác. _ Cũng bình thường, ở bển chủ yếu tự học rồi trả bài thôi đến trường ít lắm nên mình nhàn không à… Nhỏ cười. Nó gật gù ngồi im im ăn rồi nhìn cửa sổ, nó thường không giỏi nói chuyện với người con gái nào thân thuộc với nó. _Minh vẫn vậy nhỉ không tò mò chi nhiều hay ít nói nứa… _ Ừ tùy cảm nhận của mọi người thôi chứ làm nghề của Minh ít nói cũng không được… Nhỏ ngồi dựa vào người nó thở dài. _ Thời gian qua cuộc sống của cậu vẫn tốt đúng không? Nó quay sang hít nhẹ mùi thơm ở tóc nhỏ nói khẽ. _ Vẫn tốt, mình thấy như vậy là ổn rồi, mình có công việc cũng đỡ khó khăn hơn trước. Nhỏ Chi im lặng, nó và nhỏ tuyệt nhiên không nói sâu về chuyện quá khứ chỉ xã giao vài câu hỏi thăm, Chi dường như muốn nói thêm gì đó mà cứ ngập ngừng hoài. _ À mình có quà cho Minh đây… Nhỏ rời nó ra ngồi dậy chạy đến lục lục chiếc vali. _ Nè quà gặp mặt nhé, hàng chính hãng luôn… Nhỏ đưa nó một bộ đồ và một chiếc giày, có vẻ là hàng hiệu nên nhỏ mới nói vậy nhưng nó ngu ngơ chả biết hiệu có nổi tiếng không nghe nhỏ nói vậy thì biết là được quà thôi. _ Cảm ơn Chi nha hehe đôi giày cũng mới rách… Nhỏ Chi cười híp lại nó cũng thấy vui, nhỏ lại dựa vào người nó tiếp, giờ cũng đã khuya nhưng với SG chắc chưa phải giờ ngủ. Tự nhiên Chi nói nhỏ lại. _ Cậu có người yêu rồi à ? Nó hơi bất ngờ nhưng vẫn hỏi lại nhỏ. _ Sao lại hỏi thế ? Nhỏ Chi nói bé xíu. _ Mình thấy có thỏi son trong wc… Nó mém xỉu luôn, thỏi son đó là của Trâm Anh để quên ở đó, nó cứ định vứt mấy lần nhưng cứ nghĩ đến Trâm Anh nó lại muốn giữ rồi cứ để vậy, nay Chi đến quên không cất. Nó chối biến. _ À không có mấy đồ để lại của chủ nhà cũ mà mình thấy mới tiếc rẻ không vứt ý mà, để lại xem công nhân ở nhà máy thiếu cái gì thì cho… _ Minh tốt quá ha… Thấy câu khen này hơi không đúng nhưng đã chối rồi nên nó mặc kệ, trống lảng đi. _ Chi buồn ngủ rồi à… vô giường mà ngủ, để lát mình trải tấm đệm nữa rồi ngủ luôn. Nhỏ gật lờ đờ chả nói gì, nó đành phải bế nhỏ lên giường rồi chạy đi tăng độ máy lạnh sợ nhỏ rét. Gần đêm nó nghe tiếng thở đều đều của nhỏ rồi mới long khom đi nằm, chắc nhỏ đi vầy cũng mệt lắm, nó vắt tay lên trán nhìn cửa sổ, vẫn sáng đèn SG là thành phố không ngủ. Nó lằm mông lung nghĩ ngợi, lâu rồi nó mới có cái hành động này. Bất giác nó nghĩ đến em và nhỏ P.Anh rồi chị. Nếu như bình thường đúng với cuộc sống đại học, họ chỉ là người quen xã giao mà nó có thể quên , nhưng đằng này, họ đến và đi một cách đặc biết làm thằng đa cảm như nó nhớ mãi, không quên được ai. Trong số đó có người đang nằm gần nó kia là Chi. Chi như một cầu nối giữa nó và những người còn lại. Mê mệt thế nào nó mơ, nó mơ về thời bé xíu, cô bé mà nó từng có lời hứa đi tìm. Nó cứ nửa quen nửa lạ làm sao vậy, rồi nó cũng thiếp đi lúc nào. *** Sáng hôm sau trời mưa to, nó không dẫn Chi đi đâu được đành đi làm. Nhìn nhỏ ngồi cửa nhà thở dài cũng tội nó an ủi. _ Cậu hơi xui vô đúng mùa này, nhưng mình coi thời tiết qua mạng thì kêu mưa này không kéo dài đâu, để hôm nào ráo ráo mình coi chỗ nào vui mình dẫn đi. Nhỏ gật gù. _ Ừ thì vô gặp cậu thôi mà cũng chả nghĩ đi đâu nhiều… _ Thôi mình qua cơ quan xíu, cậu coi nhà nếu chán đi đâu thì nhớ cầm điện thoại không lạc đấy… Nó nhìn trời mưa lắc đầu. _Mà tốt hơn thì cậu nên ở nhà… Nhỏ không nói gì vẫy tay chào nó rồi đóng cửa lại. Ra lục bục cái áo mưa để trùm cả người và xe, nó cười nhẹ, Chi đã trưởng thành và điềm tĩnh hơn nhiều so với ngày xưa nó cũng không phải lo nghĩ gì nhiều, cơ mà thân con gái ở chung phòng với nó thì hơi sao sao. Nó tặc lưỡi rồi nổ máy phóng đi. Được cơn mưa nhiệt độ đỡ hơn xíu nhưng vẫn nóng, ở trong đây độ ẩm dị thường hơn ở HN rất nhiều mà mưa xíu còn lụt chả thua gì ở HN. Nó bì bõm mãi mới đến nhà máy, chợt thấy anh Quân, anh kéo nó lại hỏi. _ Bộ người yêu em vào thăm à ? Nó giật mình nhìn ảnh. _ Đâu có đâu, mà sao anh biết vậy ? _ Hôm qua anh đi uống bia về muộn, rồi anh thấy hai đưa dắt nhau đi đâu đó mà ? Bên chỗ nó có quán bia chỗ mấy anh hay lui tới uống sở dĩ để rượu bên nó là vậy cho gần hơn. _Thật ra thì không phải bạn gái đâu, bạn bình thường thôi, nó qua nước ngoài lâu không gặp vào thăm em ấy mà. Anh Quân cười cười vỗ vai nó rồi đi, chả nói câu gì cả. Nó thở dài biết thế nào cũng có hiểu lầm mà.