Tôi nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy

Trong sự yên tĩnh đầy đặn của một sáng thứ Bảy hiếm hoi không phải dạy lớp nào, khi tôi đang ngồi vẽ nốt bức truyền thần đang dang dở cách đây một tháng, Đan Chi đột ngột tới gặp tôi với một lời đề nghị lạ lùng: - Anh, em nhờ anh chút được không? Tôi ngước mặt lên khỏi bức hình, nhìn nhỏ vội vàng kéo ghế ngồi sát bên tôi và hỏi: - Chuyện gì thế? - Tối nay anh…qua ngủ với em một đêm nha. Tôi trợn tròn mắt nhìn nhỏ, miệng lắp bắp: - What? Ngủ…ngủ với em? Đan Chi nhéo tôi một cái rất đau, bặm môi nói: - Nghĩ tầm bậy gì đấy. Anh có nhớ thằng trộm hôm bữa anh bắt gặp ở nhà em không? Mấy hôm nay em lại thấy nó lởn vởn quanh nhà mình. À, là thằng trộm nhỏ con rình rập ngoài bờ tường nhà Đan Chi cách đây mấy hôm. Tất nhiên là tôi nhớ chứ. Vậy là nó lại xuất hiện như tôi đã từng lo lắng. - Có mất mát cái gì không – Tôi hỏi. - Chưa mất gì anh ạ. - Sao không ra chụp cổ nó tẩn cho một trận? - Anh thần kinh à. Người ta đã làm gì đâu mà tẩn. - Thế nhờ anh qua ngủ cùng làm gì? - Thế chẳng lẽ chờ nó cuỗm mất cái gì rồi mới nhờ à? - Mà có được ngủ chung giường không? - Anh bị điên à. Anh nằm dưới ghế sofa phòng khách, trông nhà hộ em. - Thế cô làm gì? - Đi tắm. Hì - Thôi được rồi, tối nấu cơm đi rồi anh qua. Cấm có bắt nhặt rau đấy. Đan Chi lườm tôi một cái rồi bỏ về. Tối hôm đó tôi qua nhà Đan Chi như đã hứa, mang theo cả chăn gối các kiểu. Và tôi thấy mình ngu đừng hỏi. Vì nhà Đan Chi có thiếu gì gối chăn, mà toàn là hàng xịn. Nhìn lại cái gối 15k có hai con bồ câu đang hôn nhau của mình chỉ muốn vứt mẹ cho rồi. Đêm đó sau bữa cơm, tôi thả mình xuống chiếc ghế sofa ngoài phòng khách nằm xem tivi, còn Đan Chi dọn dẹp và lên lầu làm gì đó. Ôi, nằm trên ghế mà còn sướng hơn cả nằm trên giường của nhà mình, lại có mùi hương thơm ngát từ bộ chăn gối mà Đan Chi đưa cho, tôi có cảm giác như mình trở nên sang trọng hơn thì phải. Một lúc sau thấy Đan Chi lon ton đi xuống, lần này nhỏ mặc chiếc quần cọc còn ngắn hơn cả chiếc quần mà tôi thường thấy mỗi khi qua nhà nhỏ ăn cơm. Đôi chân nõn nà của nhỏ thì vẫn vậy, vẫn thon dài và cuốn hút tôi mỗi lần chạm mặt. Ba năm dạy học cùng nhau, dù tôi và nhỏ đã hiểu nhau quá nhiều, gặp nhau quá nhiều trong suốt thời gian đó, nhưng trống ngực tôi vẫn cứ đập thình thịch mỗi khi thấy con nhỏ đung đưa như vậy. Và mặc dù tôi đã nói với nhỏ bao nhiêu lần là đừng có “mát mẻ” trước mặt tôi, nhưng con nhỏ dường như chẳng bao giờ thèm nghe, vì chúng tôi thân thiết quá, có khi còn hơn cả anh em. Nhưng mà Đan Chi ơi, anh cũng chỉ là con trai thôi, đừng tra tấn nhau như vậy chứ. Tôi thở dài rồi quay trở lại với chiếc tivi của mình, cố gắng gạt bỏ đôi chân đó ra khỏi đầu. - Em đi tắm đây – Đan Chi nói với tôi. - Uhm, khóa cổng chưa vậy? – Tôi hỏi. - Chưa. Anh ra khóa hộ em đi. Chìa khóa em để dưới tivi ấy. Tôi lững thững lấy chùm chìa khóa ra khóa cổng rồi trở vào nhà với những tiếng ngáp dài não ruột. Vừa mới bước lên bậc tam cấp, đột nhiên có một tiếng sột soạt ngoài hàng rào làm tôi chú ý. Tôi dừng lại mấy giây để lắng nghe, tiếng sột soạt vẫn vang lên đều đặn. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này tôi rón rén tiến tới bờ tường không một tiếng động, tay thủ sẵn cây chổi quét nhà, định bụng sẽ bắt quả tang thằng trộm và cho nó một trận. Nhưng khi thò đầu ra khỏi bờ tường, tôi ngạc nhiên khi chẳng thấy thằng trộm nào ở đó. Thế mà tiếng sột soạt vẫn cứ vang lên đều đặn. Quái nhỉ! Tiếng động phát ra từ đâu? Định hình vài giây, cuối cùng tôi cũng tìm được câu trả lời. Bên cạnh bờ tường nhà Đan Chi có một con đường mòn nhỏ. Vệ đường phía bên kia có một hàng cây tràm to lớn và rậm rạp. Dưới ánh sáng heo hắt phát ra từ dãy đèn đường phía xa, tôi thấy lờ mờ một bóng người mặc áo caro đỏ. Hắn ta đang đung đưa trên những tán cây tràm và giật mình khi thấy tôi xuất hiện ở phía bờ tường. Ngay lập tức hắn nhảy phốc xuống đường và chạy một mạch. Tôi nhảy qua tường và co giò đuổi theo nhưng tên trộm đã biến mất, một lần nữa. Một tên trộm thì làm gì ở trên cây tràm nhỉ? Tôi thắc mắc tự hỏi và nhìn lên những tán cây đang rì rào trong gió. Trí tò mò thôi thúc tôi mãnh liệt và trong thoáng chốc tôi đã thấy mình ở trên những tán cây tràm. Cẩn thận xem xét từng nhành cây trong thứ ánh sáng nhá nhem của buổi đêm thành phố, tôi chẳng phát hiện ra điều gì đặc biệt, hay một món đồ gì đặc biệt mà tôi nghĩ thằng trộm giấu trên này. Đang định tuột xuống thì đột nhiên tôi nhìn thấy một thứ mà đáng lẽ tôi không nên nhìn thấy, một thứ tình cờ khiến tôi vỡ lẽ ra nhiều điều. Và những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay bắt đầu xâu chuỗi thành một bức tranh hoàn chỉnh. Chỗ mà tôi đang đứng đây, hay nói đúng hơn mà chỗ mà thằng trộm thường đứng, có một góc nhìn rất đặc biệt, một góc nhìn mà khi nói ra tôi cảm thấy thật xấu hổ, đó là nhà tắm của Đan Chi. Từ những tán cây tràm này, tôi có thể nhìn thẳng vào nhà tắm tầng 1 thông qua một ô cửa nhỏ mà hình như nhỏ Đan Chi chả bao giờ đóng. Tôi thấy Đan Chi đang đứng đó, quay lưng về phía tôi và đắm mình trong làn nước từ vòi hoa sen. Trái tim tôi đập thình thịch như trống trận. Lòng tôi rạo rực khi nhìn thấy cơ thể trần truồng của nhỏ, một cơ thể cân đối gần như là hoàn hảo. Tôi không thể nhìn thấy phía trước, nhưng bờ mông căng tròn của Đan Chi đập vào mắt tôi như một thứ thuốc mê khó chịu nhất trên đời. Tôi giật mình tự tát một cái thật mạnh vào má rồi tuột nhanh xuống đường. Lòng cắn rứt khi nghĩ lại những gì mà mình vừa làm và thầm cảm ơn khi phần “người” trong tôi kịp tỉnh giấc. Thằng trộm đó, giờ tôi biết nó không phải là trộm. Có tên trộm nào lởn vởn ở nhà người ta suốt cả tuần mà chả thó được thứ gì? Lại còn bị phát hiện mà vẫn còn ngoan cố rình rập? Hóa ra nó chỉ là một tên biến thái nào đó, một kẽ có lẽ đã lâu rồi không biết mùi con gái, và không thể giữ mình trước sức cám dỗ của giai nhân.