Logo
Trang chủ
Phần 1: The Dailylife – Một Ngày Tồn Tại

Phần 1 - Chương 1

Khi mà nước cũng hết thì những cái chuyện đơn giản và bình thường hàng ngày như đi toilet đến bây giờ cũng là cả 1 vấn đề lớn. Nước không có mà uống thì lấy gì mà xả toilet. Tôi chỉ còn mấy hộp sữa có đường và mấy hộp Vfresh cam, nhưng mấy thứ đó càng uống càng thấy khát, chỉ cầm hơi chứ sống dựa vào nó thì không được.

Mấy hôm nay trời mù, không ra ngoài được. Thực ra là được nhưng tôi không dám, trời mù dù chúng nó không dám ra đường nhưng lẩn khuất trong các ngôi nhà chúng nó vẫn lắng nghe động tĩnh, chẳng may tên  nào đói quá sẽ nhảy ra vồ lấy tôi rồi kéo vào trong.

Lang mang quên giới thiêu, Tôi 22 tuổi, từng là sinh viên và có lẽ là kẻ sống sót duy nhất còn lại ở Sài Gòn. Giờ là ngày nào của tháng 6 2014 Tôi cũng không biết. Đã có 1 cơn đại dịch như zombie trên phim Mỹ và đã “xong” cả rồi, nhưng may thay Tôi thì còn sống.

Chúng nó cũng chẳng phải zombie, zombie là chết rồi nhưng mà đi lại được và ăn não người, không nói, không tư duy nhưng lũ này thì có. Họ mắc bệnh gì đó biến họ thành như điên dại, mắt đó ngầu lúc nào cũng long sòng sọc, miệng chảy dãi lỏng tỏng, da xanh ngoét. Tay chân thì khô đét lại vì thiếu dinh dưỡng, hệ miễn dịch cũng đi tong vì thấy con nào con nấy bị thương thì lở loét hết cả ra, dòi bọ lổm ngổm. Nói chung thì bề ngoài cũng như zombie nhưng thực ra cũng vẫn là một thực thể sống. Chúng săn theo bầy, sống theo ổ thậm chí theo gia đình, con lớn kiếm ăn cho con bé, có điều không thấy chúng nói chuyện, chỉ tru tréo lên như động vật mà thôi.

Thứ duy nhất chúng nó sợ là ánh sáng nhưng phải sáng như mặt trời, nắng thật gắt. Lúc này bọn nó hình như bị lòa, không thấy được. Còn trời tù mù như sắp mưa thì bọn nó vẫn có thể ra ngoài được có điều không được như trời tối.

Tóm lại Tôi quy cho bọn nó bị bệnh dại nhưng chưa chết mà thôi, ăn thì bọn nó ăn tất, có lần Tôi thấy nó ăn cả giấy các tông chắc vì đói quá, nhưng chủ yếu vẫn là người. Thịt tươi mà, 1 con thì nó xé ăn đủ no thôi, nạn nhân nếu sống cũng lây bệnh dại như nó.còn 1 bầy thì nó ăn không còn gì kể cả máu me cũng được liếm sạch sẽ.

Đôi khi đói quá chúng nó ăn lẫn nhau, cái này tôi chưa tận mắt thấy nhưng đêm đêm chúng nó vẫn túa ra đường,  nếu tìm không thấy ai chúng sẽ nhảy bổ vào nhau. Thỉnh thoảng Tôi lại nghe vài tiếng tru tréo, thường là con này cắn con kia nên tru lên rồi nguyên 1 bầy xông vào xâu xé lẫn nhau.Sáng ngó ra thấy còn vài cái xương cẳng và xương sườn mỗi thứ 1 nơi. Cũng Không bấy nhầy cho lắm vì như Tôi đã nói là dọn khá sạch sẽ

Bản chất tụi nó là vậy nên Tôi chỉ ra ngoài được ban ngày. Cách đây hai tháng thì Tôi sống với 2 thằng nữa.1 thằng thì tham quá nên chết, 1 thằng thì cẩn thận quá cũng chết. Thằng Trung Tôi còn may mắn vì bị nhiễm bệnh rồi lên cơn, thỉnh thoảng thấy nó đi cà ngơ đầu đường lúc chập tối còn thằng Hùng thì bị ăn sạch không còn gì cả.

Giờ chỉ còn mình tôi trong nhà, mấy hộp đồ hộp và đồ uống đủ sống cho 1 thới gian nữa nhưng đã hết nước, cả tuần vừa rồi không nắng, Tôi sợ không dám ra ngoài. Nhà 4 lầu, cửa chính là cửa sắt rồi tới cửa kéo, thêm 1 lớp cửa kính 1 phân nữa nên Tôi không sợ chúng nó lao vô lúc ngủ,  khi nào đi ra đi vô thì dùng thang dây vì mở cửa kéo ồn lắm, mấy con trong ổ dễ  nghe thấy, đến tối chúng nó  lại đổ ra lùng xục. Vậy nên Tôi dùng thang dây, tay chân tụi nó cứng, leo không được, cùng lắm là đu đu thôi, có gì Tôi  sẽ cắt dây, chứ mở cửa kéo ra 1 bầy 4-5 con nó ập vô thì vô phương chống đỡ

Cách nhà 30m tôi có đậu sẵn chiếc Triton của ông hàng xóm, thường thì leo xuống xong Tôi phi tót vô xe lái đi kiếm đồ, hôm nào trời thiệt nắng thì chạy lòng vòng xem ai còn sống không nhưng thường chỉ là vô vọng.


Đường phố vắng tanh, xe máy xe hơi vứt ngổn ngang trên đường như phim, rồi cỏ cây um tùm các góc phố. Nhà nào khóa cửa thì thôi chứ có cửa thì không nên đứng ngoài nhìn vào, cái đó là ổ của tụi nó sợ nhất là mấy con còn khỏe, nó có thể nhắm mắt nhảy ra quặp mình xong lôi vô. Xương xẩu da thịt thì đầy đường, mới đầu còn sợ sau có lần Tôi lượm chọi vô ổ tụi nó xong rồi chạy.

BÌNH LUẬN
Đăng Truyện