Logo
Trang chủ

Chương 200: Chị Hai.

Cộp! Cộp! Cộp!

Tiếng giầy gõ xuống sàn vang lên khô khốc, nghe rõ từng tiếng một, vì giờ đây bầu không khí đã trở nên vắng lặng, căng thẳng đến tột cùng. Tựa hồi tôi có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của mình, nặng nhọc, khó thở!

_Quý hoá quá! Hôm nay rồng đến nhà tôm kia à? -thằng kia hỏi, chắc là thằng Khiêm mà anh Hiếu nhắc đến.

Nhìn thằng Khiêm kia đúng chất một ông chủ giàu có thứ thiệt, sang trọng, quyền quy. Cách xuất hiện chẳng bất ngờ, chẳng long trọng rình rang, nhưng gây ra 1 sức ép về mặt tâm lý lên trên cả 3 người bọn tôi.

_Nhiều lời! Tao đến đây để trả lại mày những gì mày tặng tao thôi! -anh Hiếu lên tiếng.

_Thế à? Với 3 thằng mày đủ sức không? -thằng Khiêm cười khẩy.

Phía sau lưng thằng Khiêm, giờ đây đã xuất hiện thêm vài thằng nữa, và số lượng vẫn không ngừng tăng lên theo cấp số nhân. Thấy kèo này chẳng ổn chút nào cả rồi. Miệng cười khẩy, thằng Khiêm bước dần về phía bọn tôi, mặt đối mặt. Đám đàn em biết ý, chỉ đứng quanh quẩn xung quanh, nhìn vào mà thôi, nhưng cũng không ngừng thị uy với những cây batrắc đen nhẻm vỗ vỗ vào tay, nhìn bọn tôi mà cười nữa miệng.

_Định chơi anh hùng với tao à? Xin lỗi nhưng có vẻ mày xem thường tao rồi đấy! -nó hừ nhạt trước anh Hiếu.

_Ái chà, tao đâu xem thường mày, nhưng tao chắc nhiêu đây là đủ để mày xin lỗi tao rồi đấy -chẳng nề hà, anh Hiếu đáp trả lại ngay.

_Cái gì! Mày nói lại tao nghe xem! Tao nghe không có rõ! -với vẻ mặt hồ hởi, thằng Khiêm đặt tay phải lên tai hướng về phía anh Hiếu, tỏ vẻ.

_Ý của tao là mày phải xin lỗi tao vì đã cho lính sang phá quán tao đó! -anh Hiếu gằn giọng, đáp lại nó bằng cách nghé miệng thì thầm vào tai nó.

_Được thôi! Làm thử tao xem sao nào -thằng Khiêm cười vang.

_Chờ chút! Tao muốn có trọng tài! -anh Hiếu cười khẩy, phe phẩy cánh tay xua đi lời chào thách thức của thằng Khiêm.

_Ai? -thoáng chút bất ngờ, nhưng thằng Khiêm vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, chờ đợi câu trả lời. Có vẻ như nó đang dự đoán xem ai sẽ ra mặt trong vụ này, khi mà cả hai bên đều là những đàn anh cộm cán trong giới cả.

Thoáng chút tự tin trên khuôn mặt, anh Hiếu lấy lại vẻ khoan thai bình tĩnh của mình, đứng nghênh mặt lên nhìn thằng Khiêm, cười khẩy, rồi anh Hiếu cũng chậm chạp nói tiếp

_Chị hai!

Dường như hai tiếng "chị hai" quả thật là có ảnh hưởng sâu đến thằng Khiêm, vì tôi thấy nó có chút lo lắng hiện lên trên khuôn mặt, nhưng rồi nó cũng nhanh chóng vẩy tay, cười nhạt như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

_Ôi dào, mày đừng có lấy chị hai ra mà khè tao làm gì? Chuyện tao với mày cứ ra mà chiến thôi, cần chi dài dòng thế -thằng Khiêm nói, chắc nó cũng sợ khi có chị hai ra mặt hay sao ấy.

_Đâu đơn giản vậy được, hôm nay 1 mất 1 còn, thằng nào thua thì cuốn gói biến khỏi cái đất Sài Gòn này -anh Hiếu nói.

_Mày! Thích thì lên đi -thằng Khiêm thủ thế, dường như nó đã mất bình tĩnh rồi.

_Cần chi gấp gáp thế -đến lúc này thì anh Hiếu đã nắm lại thế chủ động -chờ chị hai đến chung vui đã.

_Dẹp chị hai của mày sang 1 bên đi -thằng Khiêm hét lớn.

_Hừ, vậy sao? -1 giọng nói nhẹ nhàng, dứt khoát nhưng cũng không kém phần lạnh lùng chợt vang lên, kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người ở đây về phía cửa chính, nơi phát ra giọng nói. Lúc này đây, một cô gái sang trọng, tao nhã xuất hiện, và cũng khá là ngạc nhiên khi tôi nhìn thấy người đó là ai.

Thằng Khiêm có vẻ như hơi lo sợ vì lỡ lời, mắt nó giật giật, nhìn chằm chằm vào hình dáng người con gái đang bước vào giữa vòng chiến, theo sau lưng người con gái ấy là những người mặc full đồ đen.

_Được rồi, tôi không có chút trọng lượng nào trong người anh chứ gì? -người con gái đó cười nhạt, mở lời trước thằng Khiêm, khi mà giờ đây thằng Khiêm đã mất đi vẻ ngạo mạn của mình rồi.

_Chị hai! Giờ chị hai làm trọng tài giúp em nhé -anh Hiếu nói, tỏ vẻ cung kính.

_Được thôi, luật cũ, nhưng anh Hiếu muốn solo 1 đấu 1 hay sao đây? -người con gái kia hỏi lại.

_Vậy thì 1 vs 1 cũng được! -anh Hiếu bật cười nham hiểm, dường như đã đúng ý của lão rồi đây mà.

_Vậy thì lên đi! Em xem! À N qua đây đứng với mình nhé! -1 nụ cười hiếm hoi xuất hiện giữa vòng vây khốn đốn, sắp sửa bùng nổ 1 trận chiến giữa hai băng nhóm, ấy cũng là nụ cười ma mỵ lôi cuốn tôi bước qua ấy chứ, vì đây lại là 1 người quá đỗi quen thuộc trong những ngày đầu tiên là sinh viên của tôi.

_Được thôi, mình qua đây -tôi cười.

Đường như tất cả mọi người ở đó, trừ anh Hiếu và anh Trung, đều nhìn tôi như thú lạ, khi mà tôi lại xưng hô như thế với 1 người được giang hồ kính trọng.

Tuy có chút ngạc nhiên trước người này, nhưng tôi không kịp hỏi, khi mà trận chiến giữa hai băng nhóm đã đến hồi bắt đầu. Anh Trung cũng bước về phía sau, nhường chổ lại cho 2 đàn anh của 2 băng ra giải quyết ân oán.

Không khí căng thẳng bao trùm lấy không gian, rồi bất ngờ, anh Hiếu hét lên 1 tiếng, tay không lao về phía thằng Khiêm tung 1 đấm vào mặt.

Nhưng với danh xưng đại ca, thằng Khiêm vẫn chứng tỏ nó là 1 người có bãn lĩnh thực thụ, khi mà kịp thời lùi ra sau né đòn, rồi vung tay đấm trả lại cho anh Hiếu.

Đúng là hai bậc đàn anh giao đấu với nhau có khác, từng đòn đá, đòn đấm đều tìm đến vị trí cần đến. 1 đấm vào mặt, nhưng vẫn chưa thấm đâu, vì chút máu vương trên môi nó chỉ làm cho nó thêm hăng máu mà thôi. Cả hai lao vào nhau đấm đá loạn xạ, cứ hè nhau mà nện, mà đánh không cần xem xét bất cứ đòn thế nào cả.

Nhưng chẳng ngờ đến chuyện phe thằng Khiêm úp lén bất ngờ. 1 thằng cầm tuýp tách đám đông lao về phía hai đàn anh đang vật lộn, vụt 1 phát vào người anh Hiếu khiến anh phải buông thằng Khiêm, lăn về phía anh Trung đang đứng.

_7 Xi! -anh Trung gằn giọng.

_Vi phạm luật! Như vậy là sao hả Khiêm -chị hai lên tiếng.

_Luật cái CC, đàn bà con gái biết con mẹ gì mà lên tiếng! -7Xi cương lại.

Biết là có chuyện chẳng lành sắp sửa xảy ra, vì khi liếc sang người con gái bên cạnh, tôi chỉ thấy người đó mỉm cười, nụ cười ma quái lạnh cả người, không khí dường như vì thế mà trở nên ngột ngạt khó chịu.

_Được thôi, nếu đã vậy thì... xé luật! -người con gái kia thở hắt ra, vẩy tay lên tiếng.

Ngay lập tức, những cái bóng áo đen liền tiến tới che đi người đó, hướng những ánh mắt đầy sát khí về phía đám thằng Khiêm.

Rồi cả anh Trung và anh Hiếu lao về phía thằng Khiêm, trận chiến bắt đầu. Và cả tôi cũng lao vào vòng chiến, sát cánh cùng hai người anh, bỏ đi cái níu tay của người con gái quyền quy kia.

Trận đấu diễn ra hơn cả sự mong đợi, 3 đánh, à không còn có sự hỗ trợ từ mấy anh áo đen kia nữa. Anh Hiếu lại chọn thằng Khiêm mà nện, chẳng biết lão chụp đâu được cây batrắc mà nện thằng Khiêm bầm dập luôn vậy.

Tôi với anh Trung chia nhau ra xử đám lính, và chẳng biết sao lọt thằng 7Xi vào tay tôi nữa. Quả này thì vào kèo thơm rồi. Nhác thấy tôi, nó đã phang cây hàng tới tấp, khiến tôi phải né muốn hụt hơi luôn vậy.

Dính 1 đòn đạp vào bụng, tôi té ngã vào đống bàn gần trước cửa. Chụp vội cái ghế, tôi bật dậy ném về phía thằng 7Xi đang lao tới. Nó né sang 1 bên, nhân đó tôi nương theo cái ghế, sút vào be sườn nó 1 phát. Nó loạng choạng lùi bước, tôi liền áp sát, nắm lấy tóc nó ghì đầu xuống mà lên gối vào mặt.

Dính đòn, nó choáng, loạng choạng ngã ngữa ra sau. Tôi thì lại bị cản bước bởi 1 thằng khác. Chụp tay thằng đó đẩy nó về phía trước 1 tí, tôi sút luôn 1 phát vào ngực, rồi kết hợp 1 cú chẽ gót chân vào đầu thằng đó.

Đảo mắt tìm thằng 7Xi, lúc này nó đang ôm mặt tách đám đông chạy ra phía cổng. Tôi đuổi theo, bay người đạp 1 đạp vào lưng nó. Nó theo đà bay trên không 1 khoảng, rồi đáp xuống mặt đường như 1 trái mít rụng. Chậm bước về phía nó, tôi chờ đợi nó gượng chút sức lực tàn ngồi dậy, rồi tôi sẽ tung đòn quyết định kết liễu nó luôn, thế nhưng...

_Để mình!

Tôi ngây người ra trước nụ cười tỏa nắng của người con gái đó, nhưng khi người đó quay đi, thì tôi biết rằng 1 bộ mặt khác đã lên ngôi.

Dáng người mảnh mai nhỏ nhắn bước gần về phía thằng 7Xi, khi mà nó đang gắn gượng lếch đi trên đường, để tìm chút hi vọng sống còn.

Bốp!

1 tiếng vang khô khốc, nhanh đến mức tôi vẫn còn đang sững sờ nhìn theo nhân ảnh đấy. 1 cú đá nhanh gọn lẹ vào mặt thằng 7Xi, và tôi chĩ kịp thấy nó phun máu ra trước khi đập mặt xuống đường.

Con gái đấy =]] tôi lạnh người nhìn theo, người con gái kia quay lại mỉm cười với tôi, nhẹ nhàng lấy trong túi xách ra bịch khăn giấy, lau đi vết máu dính trên giầy trước ánh mắt ngạc nhiên của tôi.

_Vào trong thôi N -người đó chợt nói.

_Ừ đi.

Bước vào trong, trận đấu đã ngả ngũ hoàn toàn, anh Hiếu với anh Trung đứng dựa lưng vào tường mà phì phèo điếu thuốc. Còn thằng Khiêm cùng đám lính lác của nó giờ đây chẳng khác như cái mền rách, xơ xác, bầm dập, máu đổ đỏ cả sảnh trước. Còn cái quán bar, thực ra có đường ra khác, nên khi bên đây đánh nhau hăng máu, thì khách khứa này nọ đã được đẩy ra theo đường khác, vì đám bảo vệ lẫn bảo kê cần tập trung qua phụ giúp thằng Khiêm ấy mà.

_Về thôi! -anh Hiếu nói, nhìn chị hai gật đầu.

_Ừ về nhà anh nhé anh Hiếu -người con gái kia nói.

_Oke.

Trước khi về, anh Hiếu vẫn lạnh lùng đến xin đối thủ của mình 1 ngón tay út =]] máu phun ra như suối hoà vào tiếng hét thảm thiết của nó, tiếng hét kết thúc trận chiến...

Mãi đến khi ra xe trở về, tôi vẫn chưa tin vào mắt mình nữa. Khó khăn lắm, tôi mới có thể mở lời với người con gái bên cạnh, hay nói cách khác chính là "chị hai"

_Bất ngờ thật đấy!

_Thế à? Có làm N sợ không? -người đó nghiêng đầu mỉm cười.

_Không? Chỉ có điều là N thật sự bất ngờ lắm đấy -tôi thoáng mỉm cười.

_Sao thế N?

_Tất cả là sự thật hay sao? Trả lời N đi, Yến à -tôi cười nhạt.

Người con gái ấy, chỉ biết đưa ánh mắt nhìn ra khung cửa kính, mái tóc bay bay trong làn gió thổi vi vút qua khe hở trên cửa xe. Chiếc Nexus màu bạc vẫn lao nhanh trên đường, mang theo những bất ngờ, đầy thú vị... Sài Gòn gió đã lặn chưa?
Quay lại truyện [Hồi ký] Cấp 3, Anh và Em
BÌNH LUẬN