P1 - Chap 49

Ra ngoài cổng thì chị như chả còn chú ý gì đến nó nữa.. Cứ chạy linh tinh.. Cười tít mắt, chọt chọt mọi thứ như lạ lẫm lắm ý.. Hình như quên vụ muốn đi chơi rồi.. Nó chỉ biết đi đằng sau và im lặng.. Thật sự thì tâm trạng hiện giờ nó không được tốt lắm vì cứ nghĩ đến nhỏ Ly, thành ra nó không chú ý gì đến chị nhiều.. _ Hihi.. Nhóc ơi, mua chị cái này đi..- Chị bỗng dưng kéo kéo nó. _ Hả.? _nhóc mua chị cái này nè hihi..- Chị chỉ vô mấy cái kẹo bông đủ mà[email protected]@.. Thiệt là.. _ Mua cái đồ này làm gì, toàn phẩm thôi.. Trẻ con mới ăn.. _Kệ.. Nhưng chị thích mà..-Lại kiểu phụng phịu, nó thì cũng chả muốn đôi co nhiều vì đang chán.. Nên mua luôn cho chị. _Lấy hai cái nha hihi.. _Ăn nhiều béo cho coi. _kệ chị…hihi Xong chị cầm hai cây kẹo bông to đùng nhảy chân sáo đi trước.. Xem chừng vui lắm, hôm nay chị mặc váy nên hở đôi chân dài trắng muốt.. Thu hút mọi ánh nhìn vì chị cũng đẹp nữa mà.. Đi cạnh chị người ta tưởng nó là osin không biết chừng.. @@, đang nhảy nhót thì chị quay lại bám tay nó một cách tự nhiên.. _ Hihi.. Giờ đi đâu nhóc ơi? _À à.. Đợi em đi lấy xe đã..-Nhất thời nó lúng túng, thật sự thì cũng không biết đưa chị đi đâu bây giờ.. HN nhiều chỗ vui chơi nhưng nó có bao giờ đến đâu =.=.. _Hihi.. Nhóc gửi xe đi rồi đi xe chị, đi chơi nha. _ Ủa đi đâu?- Nó nhất thời ngạc nhiên nên nhỡ mồm hỏi. _Xì.. Chị biết tỏng là anh Vinh xui nhóc dẫn chị đi để hai người đó tự do rồi..hihi- Biết như thế thì tự động rút đi lại còn đi theo người ta chi, hả cái bà này.. Mà công nhận chị thông minh thật.. _Biết rồi sao theo người ta làm gì? _Thì chị chán mà..hihi, người ta có cặp mình theo phá cho bõ ghét. _Thế kiếm ình một người đi.. Việc gì phải theo phá. _Có rồi.. Nhưng tên này ngốc quá, với lại chị đang thử tình cảm của hắn hihi..- Ủa.. Chị có rồi sao, đứa nào mà tốt số dữ vậy.. Chậc..! _Ủa ai vậy chị?-Nó tò mò. _Hihi.. Chị không nói đâu, thôi đi đi nhóc..- Chị bỗng đỏ lừ mặt đẩy đẩy nó.. Lạ thật. Sau khi nó gửi xe xong và chị cũng ăn xong hai cái kẹo mà không cho nó miếng nào thì.. Hai chị em nó vi vu trên chiếc xe máy của chị dưới cái tiết trời mát mẻ của HN. Thật sảng khoái.. Chỉ duy nhất có điều phiền phức là sau lưng nó có một bà cô rắc rối.. Nhìn thấy cái gì cũng gọi nó rồi suýt xoa, to với chả đẹp.. Lâu lâu còn hát nhỏ nhỏ nữa chứ.. _ Nè chị ơi.. Đi đâu giờ?- Nó muốn chị chọn địa điểm vì cái thằng mù thông tin như nó thì chịu chả biết có chỗ nào vui cả.. _Hihi.. Chị em mình ra bờ hồ đi nhóc. _Ừ chị chỉ đường nha. Ngồi sau nó chị chỉ lòng vòng một lúc thì cũng đến nơi, ngồi xuống cái bàn nhựa của quán nước ngoài trời.. Chị gọi hai xuất kem cho nó và chị.. Nó thì chả ham hố cái món này lắm, vì thể trạng nó yếu nên hay bị những bệnh do thời tiết.. Nhất là viêm họng.. Hè hay đông bị riết.. Nên nó hạn chế mấy đồ này.. Lâu lâu chỉ đụng thìa rồi thôi.. Trong khi đó chị cứ tỳ tỳ ăn.. Ngồi trên hàng ghế gần rào, nó ngắm nhìn từng hàng người tấp nập dạo chơi trên hè phố, đôi khi một luồng gió mạnh thổi qua làm tóc mái nó quật vô mắt.. Ngứa lại gạt ra, như một thói quen với mái tóc dài muôn thủa.. Chán đường lại quay sang nhìn mặt hồ xanh gợn sóng… Đầu nghĩ mông lung về nhỏ Ly, về sự biến mất của nhỏ.. Buồn, cảm xúc mà nó hay gánh chịu ập đến.. Nó nhớ nhỏ.. Nhớ nhiều lắm.. Đến độ giận nhỏ tại sao đối sử với nó như vậy.. Thà đừng biết nhau ngay từ đầu cho xong.. Bỗng một bàn tay hua hua trước mặt nó.. _ Nhóc ơi.. Sao mặt nhóc buồn vậy.. Đi với chị không vui à? _Đâu có đâu, chị ăn xong chưa? _Chị ăn xong rồi.. Nhóc sao lạ vậy? _ Em có sao đâu mà.. Giờ đi đâu nữa đây chị..-Nó để mặt tươi lên chút cho chị khỏi nghi chứ chị cứ tò mò hỏi nó không thích lắm.. Thường thì có nỗi buồn nó không bao giờ nói với ai.. Từ trước đến nay là vậy, căn bản có bạn đâu mà nói chứ =.=.. Giờ cũng vậy, dù có nó cũng không muốn thay đổi chút nào.. Nhất là với chị, nó hiểu chị rất quí nó.. Nói ra cũng chả giải quyết được gì.. Chỉ tổ lo lắng thêm thôi, giờ hỏi chị về nhỏ Ly khác gì nói là mình quan tâm đến nhỏ thì lại rắc rối.. Thôi thì cứ để mọi chuyện được tự nhiên vậy.. _Không.. Về nhóc ạ.. Chị đi từ sáng rồi, giờ cũng phải về trông quán..- Thế thì lúc nãy về luôn đi còn đòi ra đây làm gì =.=.. Ngồi được có tý. Tính tiền hai li kem rồi đèo chị ra chỗ cũ lấy xe.. Chào chị xong đạp về phòng trọ ngủ trưa luôn. Chiều sang quán, nhìn hai bên đường toàn cửa hàng hoa.. Nhiều dễ sợ mà loại nào cũng có.. Có cả hoa hồng hoa chị nó thích nhất.. Nếu chị nó còn sống thì chắc chắn mai nó sẽ tặng chị.. Mai là ngày đặc biệt đối với phụ nữa rồi mà.. Thật sự với nó thì rất ghét hoa, ngoài hoa nhài ở nhà có trồng ra thì nó chả thấy hoa nào thơm cả toàn mùi ngái ngái ghê bỏ xừ.. Ấy vậy tụi con gái đứa nào cũng thích hoa chứ.. =.= đầu nó chảy qua dòng suy nghĩ có nên tặng chị Huyền không nhỉ, còn nhỏ Ly nữa.. Cơ mà tặng rồi về để vài hôm là héo.. Có tặng thì phải là cái gì thiết thực hơn hoặc là không tặng.. Nhỏ đến lớn còn chưa tặng mẹ chứ nói gì mấy người này.. Thơ thẩn lúc cũng đến quán.. Khu nó giờ khác một cách rõ rệt.. Thật sự chả hiểu mắt thẩm mĩ của chị có vấn đề không mà nó cảm giác khu nó có vẻ “ái” nhìn thấy sợ luôn @@ .. Trái tim treo lổm ngổm trên mai hiên cái dài cái ngắn toàn màu hồng, rồi trăng sao to nhỏ dính linh tinh hết cả vô tường, mấy cái cây yên lành bị xê dịch không thẳng hàng như trước.. Chả hiểu chị trang chí kiểu gì nữa.. Được mỗi bàn caphe có khăn trải bàn trông lịch sự nhưng cũng toàn màu hồng.. Bộ chị thích màu hồng hay sao ý.. Hazzj.. Thấy nó vô chị chạy lại kéo nó đến gần.. Tít mắt khoe.. Để ý thấy cả nhỏ Mi với nhỏ Yến đang đi loanh quanh trà rồi.. Sớm dữ.. _Hihi.. Thành quả của chị này nhóc thấy đẹp không? _ Em được quyền nhận xét thẳng thắn không?-Nó không thích nhưng cũng phải hỏi trước sợ chị sẽ buồn.. Tính chị trẻ con lắm, với lại cũng là công sức của chị với mấy nhỏ mà.. _Hihi.. Nhóc nhận xét đi.. Đẹp hết ý còn gì nữa hihi.. _ Treo thì cái dài cái ngắn, ngứa cả mắt, màu thì nham nhở chả hợp tông với màu cây, chậu thì kê lung tung vướng đường đi, khăn trải bàn thì toàn màu hồng.. Trùng nhau trông thấy gớm..- Chả hiểu sao nó lại nói nhiều như vậy, chỉ thấy khó chịu bởi cái không gian này bị chị thay đổi chán quá.. Dù quán của chị, nhưng nó vẫn nói vậy.. Chắc do tâm trạng đang khó chịu.. Chị sững người nhìn nó mặt hơi nghệt.. Bỗng nhiên cười cười.. _ Hihi.. Biết ngay là nhóc không thích mà.. Hay nhóc sửa sang đi vậy.. Chị vô bếp chút.- Chị đi vô, nó thấy mình cũng hơi quá, nhưng kệ.. Tính nó vậy, nên bắt tay vô làm luôn.. Nhờ hai nhỏ kia mà nhỏ Mi cứ cằn nhằn, chắc làm cả buổi chiều rồi giờ thay đổi nên khó chịu đây mà =.= ai biểu làm xấu quá chi.. Cũng hơi sợ mắt thẩm mĩ của nhỏ này.. Thế mà cũng để yên được, có thể con gái thì giống nhau chă[email protected]@. Gọi thêm mấy thằng đực vô cùng kê mấy chậu cây cho thẳng rồi.. Để nhỏ Mi với nhỏ Yến treo các đồ kia lại cho đều, bóc rồi dính lại trăng sao kiểu chéo chéo nhau, trông đẹp hơn thiệt.. Còn mấy cái khăn trải bàn khi lật ngược lại.. Ơn trời mặt dưới màu trắng, nó cũng không đổi lại hết để kiểu so le.. Trắng hồng rồi lại hồng trắng.. Dọn đẹp kê kê mãi đến tối mới xong.. Hôm nay không phải chạy bàn vì từ lúc chị đi thì chả có khách vô khu nữa.. Chắc do thông báo khu nghỉ để trang trí cho ngày mai.. Khi tất cả chuẩn bị xong xuôi thì nó tính về.. Ổn cả, mai thế nào cũng đông khách cho xem.. Toàn nữ nữa chứ hơi ngại chút nhưng cố chịu một hôm chắc không sao.. À mà còn khoe chị nữa chứ nhỉ.. Vừa bước vô bếp thì nó thấy chị ngồi một chỗ khóc thút thít, mắt đỏ hoe tay vội dụi dụi khi biết nó vào.. Nó vội tiến đến gần chị.. _ Chị ơi chị.. Sao lại khóc thế này, sao đấy chị?- Chị mếu mếu nhìn nó rồi thụi liên tiếp vào người nó.. _Đồ nhóc tồ.. Đáng ghét..hức, công sức cả trưa..hức.. Của người ta..hức, mà ngươi chê sạch sanh.. Hức hu hu…- Vừa buồn cười vừa thấy thương chị trước cái điệu khóc này.. Mắt sung húp, chắc khóc từ chiều.. Và khóc vì nó đây mà.. Nó tự thấy mình thật đáng trách.. Hazj, nản thật. _ Thôi.. Thôi chi, em xin lỗi.. Ra coi khu em mới làm lại nè.. Thôi đừng khóc nữa mà.. _ Không.. Không.. Hức, không thèm xem đâu..- Chị lắc đầu, mà nhắm tịt mắt.. Cái hình động này đáng yêu dữ.. Dù khóc chị vẫn rất đẹp.. _ Đi mà chị.. Em biết lỗi rồi, sau không thế nữa đâu mà.. _ Không..- Chị nín nhưng mắt vẫn nhắm , không chịu mở ngồi ôm chân.. Tính chị trẻ con chắc nãy tủi thân nên khóc lâu chứ giờ nó vô thì nín liền nhưng khoái làm bộ đây mà..=.= _Thế giờ có ra không..!- Giọng nó để kiểu đểu đểu. _Không đấy.. Nhóc làm gì được chị..!- chị giương đôi mắt long lanh lên đầy vẻ thách thức nó.. Tay chị ôm thẳng vô đôi chân.. Thủ thế[email protected]@ Đã thế thì..