Logo
Trang chủ

Chương 3: Ai Thấy Trẻ Con Ở Đâu Không?

Tôi vẫy vẫy nhỏ Đan Chi lại bảo:

- Em đưa bé Linh đi chỗ nào thay quần áo nha. Linh có mang theo quần áo dự phòng đó không?
-Dạ có ạ!

Nhỏ Linh lí nhí trả lời rồi lon ton chạy theo chị Đan Chi đến nơi thay đồ. Trước chuyến đi này, chúng tôi khuyến cáo tất cả học viên nên mang theo quần áo dự phòng, vì như bạn thấy rồi đấy, bọn Đấng Tối Cao có những trò điếm thúi vô cùng. Có đứa bên team Không Sâu Răng dính phải cái bẫy phân bò, giờ đang ngồi cọ cọ đôi dép với hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt hãm lềnh ấy.

Với cả khu hồ này đẹp quá, tới đây mà không tắm thì phí cả tuổi thanh xuân.
Thằng Thụy Phong và mấy đứa của đội Chân Bùn quây lại bên tôi hỏi han:

- Sao anh tới muộn vậy?
- Tụi mày đi nhanh quá anh theo không kịp – Tôi trả lời.

Thằng Nam Nhỏ khều khều tôi hỏi:

- Ai mà nét quá vậy anh?
- Ai? – Tôi thắc mắc.
- Nhỏ đi với anh ấy!
- À, nhỏ học viên mới.

Mấy thằng học trò đưa mắt nhìn nhau đầy tinh quái. Tôi hiểu tụi nó đang nghĩ gì. Thời bằng tuổi tụi nó tôi cũng vậy mà, cũng hân hoan với những điều mới mẻ, cũng dễ động lòng trước một cô bé xinh xắn, dễ thương. Rồi cũng muốn làm quen, xin số điện thoại này nọ. Tôi chẳng cấm đoán gì tụi học trò trong lớp mình tán tỉnh nhau, thậm chí còn tạo điều kiện cho tụi nó gặp mặt, vì tôi biết rằng tình yêu tuổi học trò là thứ tình cảm trong veo, tuyệt đẹp. Đến cái tuổi của tôi, mỗi khi yêu ai đều phải nghĩ đến cả đống thứ. Chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện tương lai rồi chuyện quê quán. Tình yêu ở cái tuổi này mệt vl ra ý.

Sau khi toàn bộ các đội đã tập trung đông đủ, tôi, với tư cách là trùm cuối giữ xe 3 năm, đứng lên dõng dạc tuyên bố:

- Chào tất cả các thành viên của đoàn buê đuê Đà Nẵng.

Bọn học viên bật cười khằng khặc rồi đồng thanh nói vọng lên:

- Bọn em xin chào buê đuê chúa ạ!

Thực tình, tôi chưa thấy cái lớp vẽ nào bựa lòi như lớp vẽ của tôi, bựa từ thằng thầy cho đến thằng trò. Tôi toàn trêu bọn học viên nam là xấu trai với bê đê này nọ (tụi tôi nói cho vui thôi chứ không có ý gì đâu nha) còn bọn nó thường gọi tôi là “bê đê chúa”. Buổi học vẽ nào của lớp cũng giống như một vở hài kịch. Chúng tôi ngồi vẽ, rồi châm chọc nhau, rồi rượt đuổi nhau, rồi hò hét, rồi cười. Giữa tôi với tụi học viên không có khoảng cách của thầy và trò, tôi không cho tụi nó gọi tôi là thầy, một phần vì tôi thấy mình không xứng đáng từ đó nhưng quan trọng hơn, tôi muốn mối quan hệ giữa tôi với những đứa học trò là mối quan hệ của người anh và những đứa em.

Lớp vui lắm nhưng thỉnh thoảng cũng lắm trò đùa hơi quá. Và những lúc như thế nhỏ Đan Chi xuất hiện, như một chị bảo mẫu dễ thương với ánh nhìn lạnh lẽo và một cái nhéo đau hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Tôi ứa hết cả nước mắt nhưng không dám ý kiến ý cò gì, chỉ khẽ e hèm một tiếng rồi nói:

- Thôi không đùa nữa, chào các em.

Bọn ở dưới đồng thanh:

- Xin chào bươm bướm chúa!

Rồi cả bọn lại ôm bụng cười sặc sụa. Cả nhỏ Đan Chi nãy giờ lạnh lùng đứng bên cạnh cũng không giấu nổi một nụ cười tủm tỉm. Tôi phải tằng hắng một cái rõ to thì đám nhóc mới chịu im lặng, với tụi này phải giả vờ ta đây không quan tâm thì mới được, rồi nói tiếp với phong cách họp Đảng ủy:

- Như các em cũng đã biết, hôm nay là buổi picnic của toàn lớp. Anh rất vui vì tất cả các em đã tham gia hết mình vào cuộc chơi này. Bây giờ chị Đan Chi sẽ thay anh công bố kết quả của trò chơi tìm đường vừa rồi.

Đan Chi đứng lên nói:

- Chào các em. Chị có lời khen dành cho tất cả mấy đứa vì đã nỗ lực đến cùng và không bỏ cuộc. Trước khi công bố kết quả, cho chị hỏi có ai dính phải mấy cái bẫy mà tụi chị làm không?

Tụi ở dưới nhao nhao lên:

- Có, có chị ạ!
- Ai dính bẫy Bảy Màu? – Chị Đan Chi nhìn quanh.

Nhỏ Dạ Uyên bên team Những Con Mèo Kute giơ tay lên với vẻ mặt giả bộ giận dỗi. Trên tóc nhỏ vẫn còn vướng những hạt bột vàng điểm xuyết thêm chút xanh lá khiến cho nhỏ nhìn như một cô nàng cá tính dữ dội, mặc dù bộ quần áo trông như thập niên 80 của nhỏ tố cáo điều ngược lại.

- Có ai xui xẻo dính phải bẫy Phân Bò không? – Chị Đan Chi hỏi tiếp.

Thằng cu Sơn bên đội Không Sâu Răng uể oải giơ cánh tay lên xác nhận. Bọn học viên ném về phía nó những tràng cười trêu chọc khiến cu cậu đỏ mặt. Còn đôi dép vật chứng sau khi ngồi cọ rửa không thành thì hình như cu cậu đã phi tang đi mất tiêu rồi.

- Tao xin chia buồn sâu sắc cùng mày và gia đình Sơn ạ! – Thằng Thụy Phong ở hàng bên này nói với qua châm biếm.
- Mong mày sớm hòa nhập với cộng đồng! – Thằng Nam Nhỏ đổ thêm dầu vào lửa.

Thằng Sơn ở bên kia giơ nắm đấm lên giả bộ đe dọa. Hai ông tướng này thấy thế lại ngửa mặt lên trời cười khềnh khệch kiểu “Bố mày sợ mày quá cơ!”. Tôi chạy xuống cho 2 thằng 2 cái bợp tai vì cái tội làm mất trật tự. Hai cu cậu im re. Bố mày sợ mày quá cơ nữa đi con.

– Haha. Số em xui quá Sơn à. Thế còn ai dính bẫy Nước? – Đan Chi vừa cười vừa hỏi.

Chẳng thấy cánh tay nào giơ lên. Bọn học viên nhìn quanh chờ đợi. Vẫn không có cánh tay nào giơ lên. Tôi thắc mắc nhìn xuống hàng của đội Chân Bùn và phát hoảng vì không thấy con nhỏ Linh ở đó. Ủa, mới lúc trước còn thấy con nhỏ đi thay đồ mà loáng cái đã đi đâu mất rồi ta? Tôi hỏi thì chẳng có ai trong lớp thấy con nhỏ cả. Nhỏ là người mới không quen ai ở đây, nên cũng chẳng ai để ý nhỏ đi đâu. Đan Chi bảo lúc dẫn nhỏ Linh đi thay đồ xong là nhỏ cũng ra chuẩn bị một số thứ, giờ mới để ý là không thấy con nhỏ quay trở lại.

Cả lớp tá hỏa chia nhau ra đi tìm quanh khu hồ. Điều tôi lo sợ nhất là liệu con nhỏ có bị trượt chân rơi xuống hồ hay không. Hoặc trong một kịch bản dễ chịu hơn, con nhỏ đi thay đồ và quên mất đường về. Nhưng tôi lập tức bác bỏ giả thiết thứ hai. Vì mặc dù con nhỏ có hơi ngây ngô thật nhưng từ chỗ thay đồ đến đây có xa xôi gì đâu. Khi tôi đang toát mồ hôi nghĩ đến viễn cảnh xấu nhất thì thằng Thụy Phong kêu lên đập tan mọi sự nghi hoặc

- Anh Nhân ơi, có phải bạn này không?

Thằng Thụy Phong chỉ về phía một gốc cây ở đằng xa, nơi có một cô bé đang nằm ở đó. Tôi chạy tới thì đúng là nhỏ Linh thật. Tôi định la cho nó một trận vì cái tội đi lung tung khiến mọi người lo lắng thì chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhỏ ngủ thiếp đi chắc cũng đã một lúc, mê man chẳng biết gì xung quanh. Tôi sờ lên trán nhỏ và giật mình vì ở đó nóng như lửa đốt. Chết cha! Nhỏ sốt mất rồi. Sốt cao lắm.
BÌNH LUẬN
Đăng Truyện