Logo
Trang chủ

Chương 48: Hiểu nhầm tai hại

Ông bà ta vốn nói “tiếng lành đồn xa”, “hữu xạ” thì “tự nhiên hương”. Và hôm qua, trong một ngày, có lẽ là kém may mắn của thằng Khánh, nó đã vô tình làm bàn đạp cho tên tuổi của “kẻ bí ẩn” là tôi đây trở nên không còn tí gì bí ẩn nữa. Magicdesigner là ai, kẻ đội mũ đen ngầu lòi lại kéo theo cô bé dễ thương của lớp 11/1 là ai… Trong hàng chục kẻ vẫn đang tự hỏi câu hỏi đó ngoài kia đều biết rằng, bản chất của vấn đề sẽ được sáng tỏ khi quay lại hỏi trực tiếp thằng Liêm, đứa đã cho tôi mượn máy. Và thằng Liêm, trong một sáng thăng hoa về cảm xúc khi lần đầu nếm mùi chiến thắng sau một thời gian dài làm kẻ bại tướng đã không dấu diếm bất kỳ chi tiết nào. Nó là V, bí thư lớp ta.

Nếu nó chỉ nói như vậy thì thực ra cũng chẳng có gì đáng trách. Cái đáng trách ở đây là trong một giây cao hứng khi thấy cô bạn gái đi bên cạnh tôi khá gì và này nọ, nó phang luôn “con bé đi sau là người yêu nó.”

Hôm sau, khi vừa bước chân qua cổng trường tôi chợt thấy có một bầu không khí gì đó rất khác. Dường như rất nhiều cặp mắt đang đổ dồn vào tôi. Những lời xì xầm, bàn tán, tôi nghe không rõ nhưng chắc chắn, nó cũng hướng đến kẻ mà những ánh nhìn kia đang hướng về. Đặt cặp vào chỗ ngồi tôi phóng ngay lên chỗ thằng Liêm :
 

  • Sao bạn, thấy thoải mái hơn chưa? Haha. Game là để giải trí. Nhưng muốn nó thật sự mang tính giải trí, mình phải là người chiến thắng!
  • Hôm qua lúc mi về, tụi còn lại bu vô hỏi ta tùm lum. Cảm giác phê lòi. Haha
  • Ờ, tụi nó hỏi gì?
  • Tụi nó hỏi mi là đứa nào, sao xưa giờ không thấy xuất hiện. Nó còn hỏi sao mi lại đi với bé Trâm gì gì đó của lớp 11/1.
  • Bỗng chột dạ - tôi hấp tấp : Rồi mi trả lời thế nào?
  • Thì ta nói mi là bí thư lớp mình. Nhà có máy riêng nên ít ra quán chứ sao.
  • Không, câu cuối cùng mi trả lời thế nào?
  • Thì… thì ta thấy con bé đó cũng dễ thương, ta nói đại nó là người yêu mi, hehe, sướng nha.
  • Ôi đệch, sướng con khỉ. Mi giết ta rồi. Nói đoạn, tôi đứng dậy bỏ về chỗ ngồi mặc cho thằng Liêm há hốc miệng không hiểu điều gì đang xảy ra.

Ông tướng ơi là ông tướng. Ông giết con rồi. Cái kế hoạch cưa cẩm vẫn chưa được khơi mào mới chỉ nằm trong trứng nước có lẽ bị ông bóp vỡ nát rồi. Kẻ đã có người yêu thì làm sao mà đi kiếm người yêu được nữa. Như vậy khác nào tên Sở Khanh trọng Truyện Kiều. Và kẻ chưa hề có người yêu bị người khác hiểu nhầm là có thì còn đau khổ hơn. Như Điệp trong chuyện tình cùng nàng Lan vậy. Mình tới để giúp bạn chứ đâu có yêu cầu bạn phải thả tim cho mình…

Suy nghĩ đang miên man, thằng Thành vừa bước vào lớp đã nổ phát súng đầu tiên như củng cố thêm cái lo âu của tôi thực sự đáng lo như thế nào :
 

  • Mi quay lại với bé Trâm à?
  • Lắc đầu ngao ngán, tôi chẳng buồn trả lời mà hỏi lại : Mi nghe ai nói?
  • Bé Ly, cháu ta. Nó học lớp 11/1. ( thằng Thành là con thứ 7 trong nhà nên mặc dù nó nhỏ tuổi nhưng đã có vài đứa gọi nó là cậu hay chú, bé Ly là 1 điển hình dù 2 đứa bằng tuổi nhau )
  • Rồi mi nghĩ sao?
  • Mi tự giết mi rồi chứ sao? Trường mình, và đặc biệt là mi, rồi cả trường sẽ biết… Rồi, bé Thương sẽ biết. Bé Diệp nữa, hắn cũng sẽ biết. Rồi mi định thế nào?
  • Ta nghĩ nãy giờ. Thật sự mà nói, điều này cũng không hoàn toàn là bất lợi. Cứ để nguyên như thế vài bữa xem sao.
  • Uhm. Trong lúc “để nguyên vài bữa” thì mình làm gì?
  • Ra sân đá cầu.

Giờ ra chơi hôm đó tôi lên thư viện của trường, điều xưa nay hiếm. Đi dọc các ngăn sách đầy ắp, tôi dừng lại ở kệ truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh. Với tay lấy 1 cuốn sách mà tôi thấy có cái tên khá thú vị “cô gái đến từ hôm qua”. Truyện của bác Ánh tôi vốn đọc gần hết bộ kính vạn hoa, rồi một cơ số những truyện ngắn khác như bong bóng lên trời, đi qua hoa cúc, hạ đỏ, mắt biếc... nhưng tôi lại chưa đọc cuốn này. Thật sự mục đích chính của tôi vốn không phải tới đây để mượn sách, à, mà đúng là tôi đến đây để mượn sách thật nhưng mượn sách không phải để tôi đọc mà là cho ai kia. Vừa khéo lại thấy cuốn mà tôi chưa đọc nên tôi mượn luôn.

Quay lại truyện Hoa Vàng Thuở Ây
BÌNH LUẬN
Đăng Truyện