Chương 9

Và đây các bạn ạ, đây mới là cái nguyên nhân mà đến bây giờ, khi nghĩ lại tôi vẫn không thể nào giải thích nổi. Có chăng là sự trêu ngươi của ông Trời, 2 đứa tôi, duyên thì rất nhiều mà nợ thì chả có. Sự trêu ngươi mang đến sầu não cho tôi biết bao nhiêu và mang đến đau khổ cho em về sau này cũng chả kém… Khi nghe đến 2 chữ M.Hùng tôi như ngớ người ra. Hình như tất cả những kẻ bị phản bội hay bị phụ tình, khi biết được “tình địch” của mình một cách cụ thể đều đưa ra sự đánh giá thật chi tiết về họ rồi đem mình ra so sánh. Một lời khuyên cho các bác sẽ và đang yêu, khi gặp những trường hợp giống tôi, đừng phí hoài công sức của mình vào chuyện đó rồi đau đớn tự nghĩ “mình thua gì người ta?” Tình yêu là loại tình cảm vô cùng kỳ diệu và phi thường. Nó kỳ diệu và phi thường đến mức vượt lên trên mọi quy tắc của xã hội, lên trên mọi định luật của học thuật, và lên trên mọi tư duy của tâm lý. Chính điều này đã làm cho không một ai công nhận một định nghĩa cụ thể về tình yêu. Nó có thể thế này vào lúc này nhưng cũng sẵn sàng thế khác vào lúc khác. Họ có thể đã sắp là của bạn vào lúc này nhưng cũng sẵn sàng của người khác vào lúc khác. Bạn có thể đi cả ngàn bước vẫn chỉ là sắp đến còn người ta chỉ quay lưng thì nó lại bám vào. Tôi học giỏi hơn, thể thao giỏi hơn, chuẩn men hơn, ăn nói “ép-phê” hơn… nói ra thì kiểu như “bần tăng chưa ngán ai bao giờ”, nhưng tất cả chẳng là cái nghĩa địa gì khi trong cuộc tình này, nó – 1 đứa học sinh kém, ăn chơi đập lộn suốt ngày lại là main chính. Thế đấy! Và đây là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cảm giác thất tình, dù sau này có thêm vài lần nữa với liều mạnh hơn, nhưng tôi vẫn công nhận cảm giác lúc đó thật sự mang đến cho con người tôi những phút giây nằm bên dưới hố sâu của sự buồn chán. Những buổi đi học sau đó tôi trở nên lầm lì và chán nản gần như mọi thứ trên đời. Cô bạn ngồi bên thấy tôi không chép bài vào vở, sau nhiều lần nhắc nhở thì lấy luôn quyển vở của tôi mà chép giúp. (viết đến đây tôi chợt nhớ hình như tôi đã quên mất lời cảm ơn mà tôi cần phải gửi đến cô bé này. Nếu cô đọc được những dòng này, hãy cười với con của mình và nói chúng nghe rằng, có người đang gửi đến mẹ lời cảm ơn muộn màng đằng kia.) Bé Diễm thì cứ luôn miệng “năm ni thi chuyển cấp đó nghe V”. Thằng Giang thì chẳng nói gì, chỉ đôi khi nhìn tôi với ánh mắt chia sẻ. Mà thật sự, lúc đó tôi cũng chỉ cần có vậy, quá đủ cho đoạn kết của một cuộc tình. Ở lớp học thêm Toán, Hóa và Anh, ban đầu tôi không thể dấu được sự đau buồn trong ánh mắt của mình dù cố dặn lòng phải vui vẻ. Tôi cảm thấy cuộc đời như quá tàn nhẫn với tôi khi bắt tôi hàng ngày phải gặp người mà mình dành cho họ một tình cảm quá lớn để rồi họ vui vẻ đi bên một người khác. Và tàn nhẫn hơn nữa khi Tr nhận ra sự thay đổi của tôi nhưng lại phớt lờ điều đó và vẫn tỏ ra vui vẻ đúng như kiểu tìm ra một tình yêu ở đời. Có lẽ những kỷ niệm đã không để lại trong em một nỗi nhớ, những niềm vui khi trước đã không để lại trong em những nỗi buồn, những con đường, lớp học, hàng cây… đã chẳng để lại trong em một dấu ấn. Và trên tất cả, những cảm xúc chân thành của một thằng con trai mới lớn dành cho em đã … không để lại trong em một … mối tình… Những nỗi nhớ, nỗi buồn, những dấu ấn khó phai về một cuộc tình đó thì lại đang hành hạ tôi ngày này qua ngày khác. Tôi không tìm ra một lý do nào để trách em cả. Vì đơn giản em chưa bao giờ công nhận thuộc về tôi hay đối với tôi, sau tất cả vẫn không một lần nữa bày tỏ đến em một điều gì. Tôi cũng chẳng trách mình được. Tôi đã trưởng thành hơn, đã lớn hơn rất nhiều nhưng so với phần còn lại của thế giới tôi vẫn rất nhỏ bé. Tôi đã đặt ra kế hoạch, đã cố gắng thực hiện và đưa nó sắp đến đích. Nhưng mưu sự tại nhân, còn thành sự thì tại Thiên. Đúng rồi, tôi phải trách ông Trời. Trách ông khéo trêu ngươi để bây giờ tôi ở một trạng thái lơ lửng thế này đây. Và tôi cứ lơ lững, lơ lững như thế đến tuần thứ 2, tại lớp học anh…
Đây Là Chap Cuối!