Chương 8

Và khi biết mình cũng “không phải dạng vừa đâu” thì tôi lại nhiễm 1 thói xấu, đó là ngông nghênh và bắt đầu trở nên kênh kiệu một cách hơi thái quá, kiểu như tôi luôn mặc định trong đầu rằng, trong lớp tôi lúc đó, xét về tổng thể ngoại hình, học hành, ăn chơi, thể thao, game chat… tôi là thằng bá đạo nhất. Điều này, vào lúc đó, đối với tôi cũng không hẳn là một cái gì đó bất lợi mà còn là một lợi thế khá lớn. Vì khi có sự tự tin tràn ngập từng ngóc ngách trong cơ thể, bạn sẽ trở nên sáng suốt và lì đòn đến bất ngờ. Điển hình trong cái sáng suốt và lì đòn là tôi lại lao vào cuộc chiến dang dở khi xưa. Tán Trâm… Như đã nói, với thiên thời, địa lợi và nhân hòa, tôi nhanh chóng đưa ra kế hoạch vô cùng táo bạo, quyết đoán và cũng hết sức tiếp thu tinh hoa văn hóa cha ông, đó là “đẹp trai không bằng chai mặt”, còn đã chai mặt mà lại đẹp trai thì cứ gọi là “gấp đôi thành tích”. Việc đầu tiên là trong giờ học thêm toán và hóa tôi quyết định nhảy lên ngồi ngay sau lưng em, điều mà trước tới giờ chưa từng có tiền lệ khi tôi luôn ngồi bàn chót, bỏ mặc đứa nào xì xào bàn tán, mặt anh chai rồi. Thứ hai là trong những giờ rảnh rỗi tôi lân la tìm mọi cách trò chuyện cùng em nó. Từ chuyện Mỹ oánh I rắc cho đến cây thước sợi chun. Đụng gì tôi chém đó, gió cứ gọi là phần phật. Thứ ba là bắt đầu rủ em nó đi chơi. Thật sự thì tôi cũng chẳng dạn dĩ tới mức dám rủ em nó đi chơi riêng, hoặc nếu tôi đủ bản lĩnh rủ thì chắc gì em nó đã đồng ý. Vậy nên những buổi đi chơi ở đây hầu hết là đi ăn chè, ăn bánh kẹp, có thêm thằng Giang bạn tôi và bé Như bạn em nó trong những buổi cúp điện được nghỉ học hay những ngày chủ nhật đẹp trời. Và những việc làm của tôi có lẽ đã bắt đầu mang lại những tín hiệu tích cực. Kiểu như tôi cảm thấy em ấy gần gũi với tôi hơn, hay trò chuyện với tôi hơn. Lúc đi ăn chè hay huyên thuyên với nhau đủ mọi chuyện trên trời dưới đất. Thời gian đó đối với tôi cũng giống như một bác nông dân sau những ngày cố công chăm bẵm kèm với thời tiết thuận lợi thì mùa màng bội thu, gặt hái phê pha, tâm trạng vô cũng nhẹ nhàng, thoải mái và thanh khiết. Tôi lâng lâng trong tâm trạng gọi là “thanh khiết” đó được hơn 1 học kỳ. Cho đến khi qua tết… Thật sự mà nói đến tận bây giờ, đôi khi tôi vẫn hay suy nghĩ về cái kết thúc của mối tình này, và bao nhiêu lần suy nghĩ thì cũng chừng đó lần tôi đi vào bế tắc. Cuộc đời thật lắm éo le, và những éo le đó đã khiến bao nhiêu thế hệ ông bà đi trước của chúng ta đúc kết thành những kinh nghiệm vô cùng xương máu mà đến tận bây giờ, hơn ngàn năm trôi qua, giá trị của nó cũng gần như chưa hề thay đổi. “Khi con thấy trời mùa hè gió mát, chớ nên phơi lúa. Khi con thấy trời mùa đông ấm áp, chớ nên ra đường.” Và khi “con” thấy cuộc tình của con quá tuyệt vời, hãy thật cẩn thận. Đau thật đau là khi tôi nhận ra tôi phải “cẩn thận” thì tất cả đã trở nên quá muộn màng… Hôm đó, như mọi khi, tôi đeo cặp vào lớp với nụ cười gần như ngày nào cũng thường trực trên môi. Chưa kịp đặt cặp xuống, thằng Giang đã khều áo tôi nói nhỏ “ra căn-tin với tao”. “Gì thế?” tôi hơi ngạc nhiên khi mới vô lớp thằng này đã muốn “đàm đạo” một cách khá bí mật. Thoáng nghĩ, chắc nó lại có kế hoạch mới để tán tỉnh em Diễm nên tôi ừ luôn rồi theo sau. Đến căn-tin, nó ra vẻ mặt thiểu não và hỏi tôi “Mi thích bé Trâm cỡ nào?” Tôi giật mình đánh thót (bây giờ tâm lý tôi còn yếu nên cứ nghe những chuyện có vẻ trật đường ray hay ra khỏi dự đoán của tôi 1 tí là hay bị giật mình, còn về sau này, khi là bí thư của 1 lớp, tôi đúng kiểu loại người đạp lên dư luận mà sống), mày hỏi tao chi vậy? - Mày cứ trả lời đi, cỡ nào? - Nhảm, bạn bè thôi, thích đó, nhưng cũng là bạn thôi. Mà có chuyện gì? -Thằng Giang nghe nhưng chẳng tin. Vì nói vốn biết tình cảm tôi dành cho Trâm đến mức nào, nó có vẻ rụt rè tiếp : Tao nói cái này mày bình tĩnh nghe V, thật sự tao cũng không hiểu nổi. Nhưng hơn 1 tháng qua thì đúng là tao phải nói để mày khỏi “ngu” nữa. Đến đây thì tôi dần nhận ra câu chuyện đang hướng về Trâm, tôi hối hả : Mày nói đi ku! - Trâm nó thích, à không, nó yêu thằng Hùng mày ạ… - “Đệch! Cái nồi gì nữa đây, thằng Hùng nào, trước giờ tao có nghe ai nói gì về chuyện nó quen 1 ai khác đâu?” tôi nói mà nghe trời đất bỗng nhiên tối sầm lại, không khí trở nên đặc quánh, ngực tôi bắt đầu thấy khó thở và tim thì tạo thì tiếng trống trận binh binh trong lồng ngực. - Mới đây thôi, tết này đó. Nó lên nhà thằng Tèo (tên ở nhà của bạn cùng lớp Trâm) chuẩn bị đi chơi tết với lớp nó, tụi nó gặp nhau, rồi đi chơi với nhau, rồi… - ĐM, sao mày biết? Sao mày kể như mày là người trong cuộc vậy. Đứa nào đồn ác vậy? - Chính Trâm kể tao nghe. Nó nói cảm giác của nó với thằng Hùng như 1 tia sét đánh trúng người nó. Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nó yêu tới mức 1 ngày không gặp nó thấy nhớ khủng khiếp, nó nói chỉ cần thấy thằng Hùng cười nói với nó là nó hạnh phúc cả 1 ngày… - … có lẽ thấy mặt mũi tôi bắt đầu đỏ lên kiểu như thằng Hùng nào đó mà ở đây tôi sẵn sàng nhào vô “xin tí huyết”, thằng Giang không muốn kể nữa. Nó đặt nhẹ tay lên vai tôi như đồng cảm và chia sẽ nỗi đau tôi đang gánh chịu. Mà thật sự tôi có đau không? Tôi cũng không biết. Chỉ biết cái cảm giác của lúc đó nó nghèn nghẹn trong cổ họng, nó gấp gáp trong hơi thở, nó bế tắc trong đầu óc, và… nó cay đắng trong con tim… Như cố vớt vát những hi vọng, tôi định hình lại mọi thứ sau vài phút và bắt đầu hỏi, câu hỏi vừa để đánh giá sự thật của câu chuyện trên một lần nữa mặc dù nó đã quá thật, cũng vừa để định hình thử thằng Hùng nào đó mà lại có thể qua mặt tôi dễ dàng đến vậy khi tôi đã gần 2 năm trời cố gắng “thằng Hùng nào vậy mày?” – giọng tôi khàn đặc. - Lớp mình đó – M Hùng…