Phàn Hành Không là Nhị trưởng lão của Cự Nhân Tông, một cường giả luyện thể sở hữu thân hình khôi ngô và cơ bắp vạm vỡ. Ông đảm nhiệm trọng trách trấn thủ Bất Quy Sơn, dùng bẫy sương độc và các kỳ trận để khóa chặt đường ra vào động phủ. Tính cách ông nóng nảy, xảo quyệt và tham lam khiến ông luôn đặt lợi ích tông môn lên trên cả tinh thần hiệp nghĩa.

Biết mình không thể phô trương thực lực, ông tỏ ra lạnh lùng trong mọi giao tiếp, đồng thời dùng lời cam kết và Ngũ Sắc Trận Kỳ để dụ kẻ thù lộ diện. Ông tin rằng chỉ cần kéo dài thời gian phòng thủ và giữ bí mật, những kẻ xâm nhập sẽ tự động sa vào bẫy. Trong trận chiến với Thú Vương Huyền Giáp, ông một lần nữa dùng sương độc và chưởng lực Thái Sơn áp đỉnh để cố gắng áp chế nhưng vẫn bại trước sức tấn công thần tốc của yêu thú.

Cuối cùng ông cũng thất thủ trước Giang Phàm khi Tử Kiếm xuyên qua đội hình, khiến bản thân gục xuống giữa tro bụi và sương độc.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Không rõ

Trạng thái: Đã tử vong (bị Giang Phàm giết)

Vai trò: Trưởng lão phản diện của Cự Nhân Tông

Biệt danh: Nhị trưởng lão Cự Nhân Tông, Trấn sư Bất Quy Sơn, Phàn Hành Không cường giả

Xuất thân: Cự Nhân Tông

Tu vi / Cảnh giới: Kết Đan tầng tám (Thú Vương)

Địa điểm: Bất Quy Sơn, động phủ

Điểm yếu: Khao khát giữ được Bất Quy Sơn khiến ông ngại thay đổi chiến thuật, đồng thời sự tham lam và lo sợ bị lật mặt khiến ông dễ mất bình tĩnh trước bất ngờ.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Luyện thể cường giả

Tông môn: Cự Nhân Tông

Đặc điểm

Ngoại hình

Thân hình khôi ngô với cơ bắp cuồn cuộn cho thấy sự kiện luyện thể lâu năm. Trán rộng, râu quai nón rung rinh cùng ánh mắt hung tợn tạo nên vẻ ngoài lạnh lùng và uy quyền. Ông thường khoác áo choàng nặng nề mang dấu ấn Cự Nhân Tông để tăng thêm nét lạnh lẽo và áp lực mỗi khi xuất hiện.

Tính cách

Ông nóng nảy, tham lam và tự tin vào thể lực cá nhân nhưng luôn lo sợ bị lật mặt nên phải dùng thủ đoạn. Từ lời cam kết đổi bảo vật đến Ngũ Sắc Trận Kỳ, ông liên tục xảo quyệt để giữ quyền kiểm soát và bảo toàn lợi ích tông môn. Ông thích nghĩ rằng kẻ khác khó vượt qua hàng phòng ngự của mình, dù thỉnh thoảng vẫn bị nghi ngờ vì cách dùng mạng người làm mồi nhử.

Năng Lực

Khả Năng

  • Pháp Trận: Ngũ Sắc Trận Kỳ (kỳ trận bảo hộ kiềm chế, dụ địch vào bẫy)
  • Chiêu Thức: Thái Sơn áp đỉnh, dòng sương độc tinh luyện (giảm tốc độ phản công và kéo dài thời gian phục hồi)

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Khí: Ai Sương kiếm
  • Độc Dược: Thiết hoàn sương độc (được ném ra tạo mái sương độc bao phủ động phủ)

Tiểu sử chi tiết

Phàn Hành Không giữ địa vị Nhị trưởng lão Cự Nhân Tông, suốt nhiều năm giam thân tại Bất Quy Sơn. Giữa vòng đá mấp mô và sương độc, ông xây dựng hình ảnh cường giả luyện thể, dùng lửa uẩn, bẫy sương và Ngũ Sắc Trận Kỳ để khóa chặt đường ra vào động phủ. Mỗi khi đệ tử xuất trận, ông nhắc về Phụng Vân Hà và lễ nghĩa tông môn, đồng thời nhúng tay vào mô phỏng quyền lực để trì hoãn kẻ xâm nhập.

Ông tin rằng chỉ cần bảo toàn núi vọng, mọi đối thủ sẽ bò vào bẫy, nên thường giữ vẻ mặt lạnh lùng dù lòng tham ngày càng lớn. Khi Giang Phàm đặt chân tới động phủ, ông qua mặt bằng lời hứa, dùng độc viên và kho báu để khống chế tình huống, rồi lợi dụng sương độc kéo dài thời gian cho chấp sự phục hồi. Cấp dưới của ông hứng chịu mồ hôi khi ông thay đổi chiến thuật liên tục, từ chưởng lực Thái Sơn áp đỉnh tới đòn chí mạng bằng Ngũ Sắc Trận.

Kết quả là ông đôi lúc hi sinh danh dự để giữ chặt vị trí, nhưng đồng thời hình ảnh ấy khiến ông ngày càng tin vào sức mạnh thể xác. Cuối cùng khi Huyền Giáp và Giang Phàm cùng áp sát, ông cạn kiệt độc dược, bị Tử Kiếm chọc xuyên và chỉ kịp thét lên trước khi linh hồn tan rã. Thi thể bị đốt thành tro, Cự Nhân Tông mất đi trụ cột, còn ông thì trở thành dấu tích ám ảnh cho sự tham lam không điểm dừng.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tông Môn: Phụng Vân Hà (Chủ trì Cự Nhân Tông)
  • Đối Thủ: Giang Phàm (Tiểu đệ tử Thanh Vân Tông), Thú Vương Huyền Giáp (Thú Vương đối đầu)

Dòng thời gian chi tiết

Trấn thủ Bất Quy Sơn

Phàn Hành Không được giao nhiệm vụ cản đường tại Bất Quy Sơn nên lập tức phong tỏa mọi hướng ra vào, đưa đệ tử áp sát với bẫy sương độc và giữ phong thái lạnh lùng để không cho ai tháo gỡ. Ông tin rằng cứ giữ phòng ngự kiên cố thì kẻ xâm nhập sẽ phải nghe lời, vì thế luôn thúc đẩy đệ tử xông lên và dùng lời cam kết đổi bảo vật để dụ kẻ đối diện chần chừ. Ngay cả khi thấy Giang Phàm định rút khỏi vòng kiểm soát, ông liền dùng ánh mắt đầy áp lực và sương độc để cản lại phản công, còn bàn tay xảo quyệt giằng kéo mưu kế Ngũ Sắc Trận Kỳ.

Trong lòng ông vẫn nghĩ đến Ngũ Sắc Trận đang cất giấu và tự nhắc rằng giữ bí mật tông môn quan trọng hơn việc khoe thực lực. Nỗi ám ảnh lớn nhất là nếu mất Bất Quy Sơn thì không còn chỗ đứng, nên dù kin kít ông vẫn giữ mặt lạnh không tiết lộ ý định.

Đối đầu với Thú Vương Huyền Giáp

Khi Huyền Giáp dẫn đoàn yêu thú tới động phủ, ông lập kỳ trận bảo hộ và dùng chưởng lực Thái Sơn áp đỉnh nhằm phá mai rùa đối phương nhưng lập tức bị thanh phong của yêu thú xuyên thủng. Sau đó ông dùng dòng sương độc và thân pháp nặng để kéo dài thời gian cho đệ tử phục hồi, cứ giữ nguyên khí vừa truyền mệnh lệnh cho chấp sự lập hàng rào, vừa xua lời dụ với Giang Phàm. Cuộc giao tranh càng lúc càng dữ dội, ông dùng lời lừa gạt và sương độc từ thiết hoàn để đánh giá phòng thủ kẻ địch và tìm dấu tích Phạm Thánh Chân Linh Công.

Vì căng thẳng, ông hạ quyết tâm lợi dụng mạng người làm mồi nhử và từ chối rút lui để hợp tác, dù có lúc phải khen rặng Kim Trọng Minh như “giá trị tương lai”. Giang Phàm và Huyền Giáp đều vừa cắn răng giữ phòng tuyến, tạo nên trận chiến lưỡng bại câu thương mà ông luôn bị ám ảnh bởi những chiêu thức phá quy văn.

Mưu kế với Giang Phàm nhằm chiếm giọt máu Hóa Thần

Khi cuộc giao tranh căng thẳng, ông liền mượn tay Giang Phàm tranh chấp quy yêu để tranh thủ thời gian chém quy yêu, đồng thời cố giữ mặt nhân tộc và hứa thề không tiết lộ. Ông giả vờ phục hồi, thề với trời rồi bí mật mở tủ chứa thiết hoàn sương độc để uy hiếp, ném toàn bộ độc viên như bằng chứng cho sức nặng và minh chứng cho sự cứng rắn tông môn. Cuối cùng giọt máu Hóa Thần trong hổ phách được đưa ra, ông dùng chính nó để đổi lấy sự im lặng của Giang Phàm nhưng vẫn lộ rõ nghi ngờ về năng lực đối thủ.

Trong lúc Giang Phàm cố gắng giữ thề ngàn vàng, ông bỗng phát hiện giọt máu bị người khác lấy trước nên lập tức đổi giọng, sắp sửa coi kẻ địch là mồi nhử. Khi thấy Giang Phàm tung Tử Kiếm, ông vẫn tin rằng mình có thể giữ được phòng tuyến bằng Ngũ Sắc Trận Kỳ, nên cố gắng trốn ra ngoài sau khi đánh vỡ vài thiết hoàn.

Cái chết trong động phủ

Cuộc đụng độ cuối cùng nổ ra trong hang động khi ông dùng sương độc, Ngũ Sắc Trận Kỳ và lời hứa đổi giọt máu Hóa Thần để giữ lấy vị trí, nhưng Giang Phàm đã liên tiếp phá bẫy và thúc Tử Kiếm xuyên qua linh hồn ông khiến ông cảm nhận cơn đau không ai chịu nổi. Dù cố gắng vọt ra ngoài và liều mạng né tránh, ông bị đính đam xuyên qua đầu rồi bị kéo bay trở lại trong động, miệng phun máu, thân thủ rơi xuống đất cùng sương độc vần vũ. Trong lúc vẫn lo sợ bị nhỏ hơn, ông gào thét về sự nhục nhã khi bị tiểu bối phục kích và định trốn chạy bằng việc hứa Cự Nhân Tông sẽ truy sát Giang Phàm.

Khi linh hồn cuốn đi thì Giang Phàm thu hồi kiếm, nhắc ông rằng chẳng thể trốn thoát, còn mình tự thừa nhận việc sát cánh với Thiết Bất Bại. Tiếp đó, Giang Phàm đốt thi thể thành tro để ngụy tạo truy kích của Thú Vương triều, khiến Cự Nhân Tông mất đi trụ cột và khép lại đe dọa lâu đời mà ông từng đại diện.