Minh U Liên là đại trưởng lão lão cao quyền trọng của Thiên Âm tông trong thế giới Tiên Hiệp của Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn). Bà già yếu, chống gậy, thường đăm chiêu, ánh mắt gắt gỏng và vẻ mặt nhăn nhó khiến nhiều người e dè; mỗi lần mở miệng là một lời mỉa mai tinh vi. Từ khi dẫn Phó Triều Quân đến Linh Thú tông, bà kiêu căng, mê tín vào đệ tử đến mức bất chấp nguyên tắc để đánh bóng danh tiếng.

Bà không ngại dùng thân phận áp đảo Cung Thải Y, Giang Phàm và các đại đệ tử khác để giữ vị thế Thiên Âm tông. Bà luôn bao che khuyết điểm, cho phép đệ tử miệt thị người khác nhưng lại nổi điên khi ai đó phản kháng lại mình. Bà từng tự tin đọ ngộ tính nhưng bị Giang Phàm phơi bày sự yếu kém, khiến cả tông môn ôm hận vì bị sỉ nhục.

Trải qua vụ Xích Lân Ác Giao khiến bà mất hai tay và chứng kiến Phó Triều Quân hy sinh, Minh U Liên sống trong hối hận nhưng vẫn tiếp tục gồng gánh chức đại trưởng lão.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nữ

Tuổi: Lão niên

Trạng thái: Phế nhân (mất hai tay) và đại trưởng lão Thiên Âm tông, đang hồi phục nhưng tiếp tục điều hành tông môn.

Vai trò: Nhân vật phụ

Biệt danh: Minh trưởng lão, Đại trưởng lão Thiên Âm

Xuất thân: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn)

Tu vi / Cảnh giới: Ít nhất Kết Đan cảnh

Địa điểm: Thiên Âm tông (sinh hoạt nhiều tại Linh Thú tông, Thanh Vân tông, Giới Sơn)

Điểm yếu: Sự kiêu ngạo mù quáng vào Thiên Âm tông khiến bà không đánh giá đúng đối thủ.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Am hiểu âm đạo

Tông môn: Thiên Âm tông

Đặc điểm

Ngoại hình

Lão bà chống gậy, mặt mo thường xuyên nhăn nhó, ánh mắt hung ác và kiêu căng, khuôn mặt đầy nếp nhăn như ghi dấu trách nhiệm quyền lực. Bà phủ lên mình y phục sắc tối, tay luôn kẹp gậy chống nổi bật đầu rồng, mỗi khi xuất hiện đều tạo cảm giác áp chế. Từ dáng đi khập khiễng đến giọng nói cứng rắn, bà luôn như thể đang ra lệnh bất kỳ nơi nào có người Thiên Âm tông.

Tính cách

Kiêu ngạo, vô lý, song tiêu (tiêu chuẩn kép). Cho phép đệ tử mình sỉ nhục người khác nhưng lại nổi điên khi người khác phản kháng.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp: Các loại âm đạo công pháp của Thiên Âm tông (được phối hợp với âm thanh, gậy chống và lời mắng để áp chế tâm lý đối phương)

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí: Gậy chống (được dùng để chống đỡ và biểu tượng quyền lực của bà)
  • Pháp Khí Lịch Sử: Hướng Quân đàn (pháp khí thượng phẩm của tông môn từng do bà sở hữu, đã giao cho Giang Phàm sau đợt chiến Giới Sơn)

Tiểu sử chi tiết

Minh U Liên là một đại trưởng lão quyền thế của Thiên Âm tông, cả đời găm giữ thanh thế và dùng quyền uy để bảo vệ đệ tử cũng như danh tiếng tông môn. Bà dùng gậy chống làm điểm tựa mỗi khi bước ra ngoài, ánh mắt gắt gỏng và vẻ mặt nhăn nhó khiến nhiều người e dè; mỗi lần mở miệng là một lời mỉa mai tinh vi. Sự nghiệp của bà gắn với việc nuôi dưỡng Phó Triều Quân, đệ tử số một mà bà tin là kỳ tài, đến mức bất chấp quy tắc để nhìn nhận mọi đánh giá khác: bênh vực, chèn ép và cả đánh giáp mặt với Linh Thú tông.

Khi Phó Triều Quân xưng ngôi thiên kiêu, bà xem đây là cơ hội để chứng tỏ Thiên Âm tông là nhất, nhưng rồi lại phải chịu nhục khi Giang Phàm gieo tiếng đàn đánh tan sự phô trương ấy. Hạ tầng tâm lý bà luôn chịu sự xung đột giữa lòng tự tôn bất diệt và sự bất lực trong những lần đệ tử bị bại trận, dẫn đến thái độ sẵn sàng phản kháng nhưng cũng người luôn tìm cách che dấu yếu điểm. Trong hành trình áp giải cùng Phó Triều Quân, bà đối mặt với Xích Lân Ác Giao và bị mất cả hai tay, từ đó trở thành phế nhân nhưng vẫn đòi giữ địa vị.

Nàng chưa bao giờ thật sự học cách khiêm tốn, song cái chết của Phó Triều Quân và nỗi nhục bị Giang Phàm trừng phạt đã khiến bà dành cho hắn một hy vọng lạ lùng, trao Hướng Quân đàn để giữ lại phần nào danh dự và bày tỏ cảm kích muộn màng.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Đệ Tử Đắc Ý: Phó Triều Quân (Đệ tử số một, bị bà xem là thiên kiêu); Đối thủ chính trị: Cung Thải Y (Tông chủ Linh Thú tông), Giang Phàm (Đệ tử Thanh Vân tông và đối thủ trong thi ngộ tính)

Dòng thời gian chi tiết

Bảo vệ Phó Triều Quân

Minh U Liên dẫn Phó Triều Quân đến Linh Thú tông với ý định giành điểm lớn bằng việc dùng quyền uy của Thiên Âm tông, bà lập tức ra mặt khi thấy đệ tử bị thách thức và liên tục miệt thị các tông môn khác. Bà không ngần ngại khinh miệt Giang Phàm, chủ động tỏ thái độ bất kính với Cung Thải Y và nhấn mạnh đệ tử mình mới là trung tâm, rồi còn đề nghị tông chủ quản lý sự việc. Khi đối diện Dịch Liên Tinh, bà cố tình làm lơ để minh chứng rằng thiên chi kiêu nữ đó không xứng đối đầu với đệ tử bà, đồng thời khẳng định chỉ có Thiên Âm tông mới có công pháp thuần khiết.

Sự tự tin của bà càng dâng cao khi thúc đẩy Phó Triều Quân thi ngộ tính trước mặt mọi người để cho rằng bản thân chính là chuẩn mực, và bà duy trì thái độ kiêu căng dù bị nhắc nhở rằng các tông môn khác cũng có quyền can dự.

Cuộc thi ngộ tính và sự sỉ nhục

Khi Phó Triều Quân trưng ra bộ pháp Phá Trận Khúc mà bà quảng bá là công pháp huyền cấp, Minh U Liên tự tin vào ngộ tính siêu phàm của đệ tử và muốn chứng minh thanh danh tông môn; bà khinh thường Giang Phàm và cho rằng hắn chỉ là đệ tử vô linh căn. Giang Phàm chỉ trong hai canh giờ đã lĩnh ngộ tầng đầu tiên của Hổ Khiếu Long Ngâm Công và tạo nên con mãnh hổ âm thanh khổng lồ, khiến Phó Triều Quân và bà bị đánh bay khỏi sân thi. Khi nền đá bị cày rách, bà nhận ra uy lực hoàn toàn khác biệt nhưng vẫn cố giữ bộ mặt kiêu căng để che dấu sự thất bại, trong khi Cung Thải Y và các trưởng lão khác chứng kiến cảnh tượng không thể chối bỏ.

Sự nhục nhã lan ra khắp tông môn khi đệ tử của bà bị Giang Phàm đánh bại, khiến bà phải chật vật giữ thể diện và bất đắc dĩ coi kẻ kia là đối thủ thật sự; thái độ này lại càng phơi bày sự thiên vị và tiêu chuẩn kép bẩm sinh của bà.

Đụng độ Xích Lân Ác Giao và mất tay

Khi áp giải Thiên Lý Điêu qua Nộ Giang, Minh U Liên cùng Phó Triều Quân tỉnh bơ lúc đối mặt yêu thú, nhưng rồi bị Xích Lân Ác Giao cắn rách đầu tiên sau khi cố nổ lực giữ trật tự; dù luôn mỉa mai Giang Phàm, bà không cứu được Phó Triều Quân khi người này dùng Tử Khí Đông Lai phản công. Chưa đủ, con thú giả chết rồi bất ngờ bật dậy khi bà đưa tay lấy răng nanh pháp khí để bù đắp tổn thất, cắn đứt cánh tay còn lại và khiến bà biến thành phế nhân; toàn thân bà bị quăng bay và nằm bất động bên cối đá. Trong cơn hấp hối, bà vẫn không thừa nhận sự yếu đuối mà mắng người khác, nhưng qua ánh mắt và lời nói mong Phó Triều Quân giao ra bản mệnh pháp khí, rõ là bà hiểu sự hao tổn của tông môn.

Từ đó trở đi bà rút kinh nghiệm rằng những đối thủ mới, những yêu thú cường đại và cả Giang Phàm đều cần được nhìn nhận đúng mặt, dù bản năng kiêu ngạo vẫn khiến bà chống chếnh với lời nhận lỗi.

Tặng Hướng Quân đàn sau cái chết Phó Triều Quân

Sau trận Giới Sơn đầy bi thương, Minh U Liên lần nữa đứng trước Giang Phàm, đưa lên chiếc cổ cầm quý Hướng Quân đàn kèm nước mắt và lời nhắn rằng pháp khí đó giờ thuộc về người vừa cứu mạng đệ tử bà. Bà nhớ lại Phó Triều Quân đã xin Giang Phàm một hạt Hồi Xuân Đan không phải cho bản thân mà là để chữa cho bà, vì lúc đó bà vẫn chưa phục hồi sau vụ Xích Lân Ác Giao nên đệ tử dùng mạng sống để đổi lấy thuốc. Từ đó, trong lòng bà trỗi dậy nỗi hổ thẹn lẫn cảm kích, bà nói về ước mơ Phó Triều Quân từng ấp ủ là kề vai nghiên cứu âm đạo cùng Giang Phàm, thẳng thắn thừa nhận hắn là quân tử.

Hành động trao đàn là sự thức tỉnh muộn màng của một người từng áp đặt lên người khác, và dù thân xác phế tật, bà vẫn giữ địa vị đại trưởng lão để điều phối tông môn và nuôi thù hận.