Thiên Âm tông là một trong Cửu đại tông môn của giới tu chân, tự nhận mình thượng đẳng khi âm luật là cốt lõi của mọi quyền lực và uy tín. Tông môn chuyên sử dụng nhạc cụ làm vũ khí, dồn năng lực thành các đòn tấn công vô hình bằng âm thanh để gây tổn thương và bóp nghẹt đối thủ. Họ yêu cầu đệ tử phải sở hữu linh căn âm đạo đặc biệt, và khối tài nguyên như Phá Trận Khúc hay nhạc phổ trân tàng được bảo vệ nghiêm ngặt trong nội viện.

Các cao tầng như Minh U LiênPhó Triều Quân xúc tiến quan hệ với các Tông chủ khác nhằm mở rộng ảnh hưởng, nhưng sự kiêu ngạo khiến họ dễ chạm trán với những thế lực có tư duy khác. Trong giai đoạn gần đây, họ đã lập tức rút lui khi Khổng Nguyên Bá cầu cứu, vì sợ Giang Phàm và không muốn dính líu vào cuộc chiến căng thẳng. Cùng lúc đó, họ không ngừng tìm cách hạ bệ Giang Phàm bằng các thử thách ngộ tính và cản trở đường đi của hắn, dù cuối cùng phải chịu hổ thẹn trước sức mạnh át hẳn.

Tình hình cho thấy Thiên Âm tông vẫn giữ vị trí đáng nể nhưng đồng thời đang bị nghi ngờ về sự bền vững nội bộ, đặc biệt khi những thử thách mới đều gắn liền với sự xuất hiện của Giang Phàm. Họ tiếp tục là đối thủ đáng gờm, song đang phải đối diện với bước ngoặt mà Giang Phàm đem lại.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Một trong Cửu đại tông môn, hiện đang tránh xung đột trực diện nhưng vẫn không rút khỏi cuộc đối đầu với Giang Phàm

Vai trò: Thế lực tu chân chuyên môn hóa âm đạo công pháp, vận dụng âm luật làm công cụ kiểm soát và đối thủ của Giang Phàm

Biệt danh: Âm Luật Tông, Tông môn Thiên Âm

Xuất thân: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn)

Địa điểm: Cõi tu chân Thái Hư Chí Tôn

Chủ sở hữu: Tông chủ Thiên Âm tông

Cấu trúc: Tông chủ, Đại trưởng lão, Thủ tịch đệ tử

Sức mạnh: Thế lực đáng gờm với các đòn tấn công vô hình bằng âm thanh và nhạc phổ bảo hộ

Tư tưởng: Kiêu ngạo, đề cao sức mạnh của âm luật, tự coi mình là thượng đẳng

Yêu cầu: Đòi hỏi linh căn và thiên phú âm đạo xuất chúng

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Bí tịch: Phá Trận Khúc, Nhạc phổ trân tàng

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chức Vụ: Minh U Liên (Đại trưởng lão), Phó Triều Quân (Thủ tịch đại đệ tử)
  • Kẻ Thù: Linh Thú tông, Thanh Vân tông

Dòng thời gian chi tiết

Từ chối giúp đỡ Khổng Nguyên Bá

Khi Khổng Nguyên Bá của Thiên Âm tông mang cờ cầu cứu, các cao tầng liền lập tức lánh mặt, để lại người đệ tử bất lực trong tình thế căng thẳng; quyết định này chứng tỏ họ đang tận dụng địa vị, chọn giữ khoảng cách với những người mới nổi. Họ thấy sức mạnh Giang Phàm quá lớn, nên cố tránh dính dáng vào một trận chiến có thể khiến tông môn tổn hại danh tiếng. Việc bỏ đi của các cao tầng tạo ra cảm giác sợ hãi trong nội bộ, dù bên ngoài họ vẫn giữ được vẻ kiêu ngạo.

Cư xử như vậy làm rõ rằng họ đề cao âm luật và danh thế hơn là tính trung nghĩa, miễn sao không phải nhận họa. Động thái này khiến Khổng Nguyên Bá dù thất vọng cũng phải tự lo, còn Giang Phàm được nhìn nhận như mối đe dọa xứng tầm. Nhân vật này vì thế càng khiến các tông môn khác phải tính toán lại thế lực của Thiên Âm tông.

Những lời khiêu khích tại Linh Thú tông

Phó Triều Quân và Đại trưởng lão Minh U Liên đến Linh Thú tông bái phỏng Cung Thải Y, dưới danh nghĩa trưng bày tài năng và chứng minh ngộ tính hàng đầu của Thiên Âm tông. Họ liên tục ca tụng Phó Triều Quân là thiên tài trăm năm, khiến Cung Thải Y và đệ tử Linh Thú tông phải im lặng ngưỡng mộ, nhưng Giang Phàm vẫn giữ thái độ khiêm nhường. Minh U Liên nhanh chóng bảo vệ đệ tử, cho rằng Giang Phàm vô lễ và yêu cầu Linh Thú tông đối xử đúng mực; lời nói ấy khiến Cung Thải Y tức giận bởi bà tự thấy bị khinh miệt.

Cô ra mặt bảo vệ Giang Phàm và cho rằng các đệ tử của Thiên Âm tông đang lợi dụng danh hiệu để áp đặt. Phó Triều Quân càng bị kích thích, vì không đạt được mục tiêu chiếm được tình cảm Cung Thải Y mà Giang Phàm lại được thương xót. Cuộc đối đầu lời nói này đổ thêm dầu vào lửa, tạo tiền đề cho thử thách ngộ tính sắp tới.

Thách đấu ngộ tính Phá Trận Khúc

Phó Triều Quân khiêu khích Giang Phàm bằng 'Phá Trận Khúc', tuyên bố đây là đòn âm đạo Huyền cấp cao đẳng mà chỉ người Thiên Âm tông mới đủ trình độ. Trong hai canh giờ, Giang Phàm quan sát và lướt qua lớp ngụy trang, khai phá bản chất thật sự của dàn âm phổ là 'Hổ Khiếu Long Ngâm Công' Địa cấp trung đẳng tinh thâm. Phó Triều Quân khi thi triển tạo ra ảo ảnh chiến trường khiến mặt đá hoa cương bị xước, khiến mọi người phải trầm trồ ngưỡng mộ năng lực; song Giang Phàm chỉ cần gảy một tiếng đàn là mãnh hổ sóng âm gầm lên, phá tan nền đá và quật ngã cả Phó Triều Quân lẫn Minh U Liên.

Sự thật ấy khiến Minh U Liên và toàn bộ Thiên Âm tông nhục nhã ê chề, còn Phó Triều Quân mất hết thể diện trong trận ngộ tính. Trận đấu chứng minh rằng họ chưa nhìn đầy đủ bản chất của 'Phá Trận Khúc' và rằng Giang Phàm đã vượt qua họ về cả ngộ tính lẫn sự mưu trí. Từ đó, toàn bộ tông môn chịu thêm trọng lượng áy náy vì đã cho là kẻ hoang dã không đáng quan tâm.

Cản trở tại Nộ Giang

Khi đội áp giải Ngàn Dặm Điêu đến bến đò Nộ Giang, thầy trò Thiên Âm tông lại xuất hiện để chặn đường với thái độ kiêu căng, tuyên bố không cho Giang Phàm vượt qua vì dòng nước đang bị Xích Lân Ác Giao chiếm giữ. Phó Triều Quân bắt đầu dùng kiến thức về yêu thú, nói về nguồn gốc chiếc răng và thời kỳ giao phối của chúng nhằm uy hiếp đối phương, đồng thời yêu cầu Giang Phàm rút lui. Minh U Liên đứng sau ủng hộ đệ tử và nhấn mạnh Thiên Âm tông đủ quyền lợi can thiệp, còn Cung Thải Y lặng lẽ theo dõi mà không can thiệp trực tiếp.

Giang Phàm bằng hiểu biết uyên bác, xác định đúng bản chất Xích Lân Ác Giao, đáp lời lạnh lùng và chuẩn bị cho cuộc đụng độ tiếp theo. Cuộc chạm trán tại bến đò cho thấy Thiên Âm tông vẫn chưa chịu rút lui sau thất bại và tiếp tục tạo áp lực cho đội Ngàn Dặm Điêu. Căng thẳng này kéo dài, mở ra thời kỳ đối đầu kéo dài giữa tông môn và Giang Phàm.