Vụ cướp thế kỷ

Vào những năm 1970 -1980 xe đạp là một tài sản giá trị, xe đạp Phượng Hoàng lại càng là một tài sản lớn, nhất là với những người dân nghèo ở vùng thôn quê. Gia đình thằng Nguyên rất nghèo vì thế nó chẳng bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được sở hữu một chiếc xe đạp Phượng Hoàng. Nó đã biết đi xe đạp nhờ cậu Quý dạy cho, thi thoảng cũng được cậu cho đạp xe quanh làng, như vậy đã là mãn nguyện lắm rồi. Trong đám trẻ con cùng trang lứa chỉ có một mình thằng Huy con ông Khá là được sở hữu riêng một cái xe đạp. Thằng Huy được ông Khá mua cho chiếc xe đạp cũ để sang năm học mới nó còn đi học ở trường huyện. Cả làng Đình Long có lẽ chỉ duy nhất một mình nó đi học trường huyện, bởi vì thằng Huy học giỏi nhất làng, và gia đình nó cũng khá giả mới cho học cao như vậy được. Thằng Huy có xe đạp nó càng tỏ ra vênh váo hơn với đám bạn. Một hôm nó mang xe đạp ra khoe, cả lũ trẻ con trong xóm xúm xít lại xem. Anh em thằng Phát, thằng Đạt nịnh nọt: -- Anh Huy, xe đạp đẹp quá, lát anh cho em đi thử một đoạn nhé. -- Anh Huy ơi, anh Huy, anh đèo em đi một đoạn đi. Thằng Huy được thể nói: -- Chúng mày đã biết đi chưa? Lỡ làm hỏng xe tao thì sao. Mà tao phải được cái gì chứ. Thằng Phát biết đi xe đạp liền nói: -- Em biết đi rồi anh Huy, em đi xe của ông em suốt rồi, lát anh cho em đi thử xe anh nhé, em đổi cho anh cái kẹo này. Thằng Huy tính không cần kẹo, nhưng nó nghĩ cầm cho con Ly em nó ăn chắc con Ly thích lắm vì thế nó mặc cả: -- Thôi được rồi, tao cho mượn đi một đoạn thôi nhé, đưa kẹo đây. Thằng Phát hí hửng định leo lên xe thì thằng Đạt đòi: -- Anh Huy, anh cho em ngồi sau xe với, em cũng có kẹo đây. Thằng Huy nghĩ cho thằng Đạt ngồi sau xe thằng Phát đèo, vậy là nó sẽ được hai cái kẹo mang về cho con Ly. Nó gật đầu: -- Ờ, đưa kẹo đây, ngồi cẩn thận hỏng gì tao bắt đền nghe chưa. Thế là hai anh em thằng Phát, Đạt leo lên xe đạp đi thử, bọn nhà nghèo như thằng Nguyên, con Như và đám bạn chỉ biết đứng nhìn. Một lúc sau con Ly chạy ra, thằng Huy đưa hai cái kẹo cho nó, con Ly thích thú cầm lấy rồi chạy lại chỗ thằng Nguyên. Nó đưa một cái kẹo cho thằng Nguyên rồi nói: -- Anh Nguyên, em cho anh một cái kẹo này. -- Thôi em ăn đi, anh không ăn đâu. - Thằng Nguyên từ chối. Lúc ấy thằng Huy nhìn thấy, nó chạy lại giật tay con Ly nói: -- Mày ngu thế, tao phải đổi cho bọn thằng Phát Đạt đi xe đạp để lấy kẹo cho mày, mày lại đi cho người khác. Về nhà ngay. Con Ly bị anh nó quát mếu máo chạy về nhà, lúc này thằng Huy quay ra nói với thằng Nguyên: -- Chỉ biết dụ dỗ trẻ con, như mày chẳng bao giờ có xe đạp mà đi. Thằng Nguyên bực tức nói: -- Tao chẳng dụ dỗ ai cả, một ngày nào đó tao cũng sẽ có xe để đi. Con Như ra kéo thằng Nguyên đi, thằng Phát thấy vậy liền chạy đến nói, vì nó cũng thích cái Như: -- Như ơi, cậu chơi gì với thằng ấy, nhà nó nghèo lại không có bố. Con Như nhìn thằng Phát với ánh mắt khó chịu nói: -- Kệ chúng tôi, chúng tôi nhà nghèo chơi với nhau. Lũ con nhà nghèo kéo đi chỗ khác chơi, chỉ còn bọn con nhà khá giả. Lúc này thằng Phát mới than thở: -- Sao thằng Nguyên nhà thì nghèo, bố thì chét rồi, lại không đẹp trai mà con gái cứ bám lấy nó nhỉ. Thằng Huy thì chẳng quan tâm đến chuyện con gái, nó thích đọc sách và bàn luận chính trị hơn. Nhưng nó ghét thằng Nguyên vì thế nó nói vào: -- Hay là thằng Nguyên có bùa, nó đi bỏ bùa người khác. -- Ơ, anh chẳng bảo những chuyện bùa ngải là vớ vẩn không có thật à? - Thằng Đạt vô tư nói. -- À ờ, thì tao mới suy luận thế, chứ có khẳng định gì đâu. Thôi tao đi về đây, muộn rồi. Thằng Huy chống chế, sau đó nó đạp xe về, lũ trẻ cũng giải tán ai về nhà người ấy. Lũ trẻ con nhà nghèo chơi với nhau một lúc thì cũng ra về, lúc về cái Như thì thầm với thằng Nguyên: -- Cậu đừng buồn, rồi một ngày cậu sẽ có xe đạp để đi. Thằng Nguyên mỉm cười, nó thấy quý cái Như quá, nó nói: -- Ừ, tớ sẽ cố gắng, khi ấy tớ sẽ đèo cậu đi chơi nhé. -- Được thôi, tớ sẽ chờ ngày ấy hì. - Cái Như ngại ngùng nói rồi hai đứa chia ra về. --------------------------------------------------------------------- Đêm hôm ấy thằng Nguyên nằm ngủ, trong mơ nó thấy hình ảnh một người ăn mặc sang trọng đi chiếc xe Phượng Hoàng mới cóng. Nó không nhìn rõ mặt nó ấy, chỉ thấy người đó đạp xe trên đường đê, xung quanh là làn sương mờ ảo. Bỗng chốc từ trong bụi cây ven đường một bóng người phi ra chặn người đi xe đạp Phượng Hoàng lại, rồi hai bên vật lộn. Kẻ trong bụi cây cầm dao đâm nhiều nhát vào người đi xe Phượng Hoàng, khiến người đó gục xuống đường. Lúc này thằng Nguyên giật mình bừng tỉnh, hóa ra là một cơn ác mộng, nó cảm thấy rùng mình sợ hãi. Nằm lại xuống cái chõng tre, mãi nó mới có thể ngủ tiếp được. --------------------------------------------------------------------- ???? #Ngôi_Làng_Linh_Thiêng ???? Facebook tác giả: ​https://www.facebook.com/vanba.nguyen.5074 _____________________________________________ Một ngày mùa đông thời tiết lạnh giá đặc trưng của cái rét miền Bắc, người dân ra đồng làm việc như mọi ngày. Bà đội trưởng sản xuất của hợp tác xã trực tiếp ra chỉ đạo hội viên sản xuất vụ đông ở cánh đồng sát cạnh bờ đê. Đến lúc cần mở nước ở cống để cho nước tưới tiêu chảy vào ruộng thì không hiểu sao nước chảy rất chậm. Lúc này một bà xã viên được cử lội xuống cống nước kiểm tra. Bà xã viên bước xuống dưới cống, mùi hôi thối bốc ra trong cống khiến bà khó chịu. Bà cố gắng cúi đầu nhìn vào bên trong cống, thấy một thứ gì đó đen đen che gần hết cống nước, bảo sao nước chảy chậm như vậy. Bà xã viên báo cáo với bà đội trưởng sản xuất, bà đội trưởng ra lệnh: -- Cô Hai mang cào xuống giúp chị Năm thông cái cống nước, xem có rác rưởi hay cái gì thì lôi hết ra. Hai bà xã viên nghe lệnh, dùng cào cố gắng lôi cái vật thể đen đen trong cống ra. Được một đoạn thì mùi hôi thối bốc ra nồng nặc, họ nghĩ chắc là con gì chết trong đó, họ cố gắng kéo ra tiếp. Đến khi mờ mờ nhìn thấy vật thể đen ấy là một xác chết thì cả hai hãi hùng vừa hét vừa chạy thật nhanh lên bờ: -- A...a... người.... người... chết... Lúc này tất cả những xã viên xung quanh nghe thấy chạy lại. Một ông dũng cảm nhất nhảy xuống kiểm tra, sau khi xác định đúng là xác người chết thì lập tức một người được cử đi báo cho chính quyền. Tin đồn nhanh chóng lan rộng khắp khu vực, làng Đình Long cách khu cánh đồng khoảng 3km vì thế cũng chẳng mấy chốc cả làng đã biết tin. Từ già đến trẻ rất đông người kéo đi xem, thằng Nguyên với con Như cũng chạy bộ theo đám trẻ con ra chỗ có người chết. Khi thằng Nguyên đến nơi, nó cảm giác hình ảnh khu vực này rất quen thuộc, giống như giấc mộng nó gặp đêm hôm qua vậy. Lúc này công an xã đã phong tỏa hiện trường chờ người của công an huyện đến, rồi họ tìm kiếm xung quanh xem có gì khả nghi không. Đến gần trưa một số người của công an huyện mới tới, bọn họ làm gì đó với tử thi. Một số người không dám nhìn đều quay mặt đi hết, mùi hôi thối bốc ra khiến nhiều người nôn oẹ. Cái Như nép sát vào người thằng Nguyên, nó run rẩy nói: -- Gê quá cậu ơi, tớ không dám nhìn đâu, có gì lát cậu kể cho tớ nhé. -- Sợ thì đừng nhìn, hay mình đi về thôi. - Thằng Nguyên nói. Cái Như gật đầu đồng ý rồi hai đứa ra về trước, vừa đi vừa nói chuyện: -- Nguyên này, sau này tớ ra đồng tớ rủ cậu cùng đi nhé. -- Cậu sợ à? -- Ừ, tớ thấy gê quá, mọi người bảo là vụ giết người đấy. -- Ừ, tớ cũng nghĩ vậy, chắc là giết người cướp tài sản, còn cậu có gì mà lo. -- Tớ..tớ...lo cho thân tớ. - Cái Như đỏ mặt nói, nó đã dậy thì và ít nhiều cũng biết một số chuyện. -- Ừ, tớ sẽ bảo vệ cậu. -- Chúng ta năm nay mới 15 tuổi nhỉ, vài năm nữa cậu sẽ đi bộ đội hả Nguyên? -- Tớ không biết nữa, nhà tớ con một, bố mất sớm, nếu không có chiến tranh tớ sẽ không phải đi bộ đội. -- Vậy thì hay quá hì. -- Sao lại hay? -- Thì cậu đi rồi lấy ai chơi với tớ, bảo vệ tớ. -- Khi ấy 18 tuổi rồi, có khi cậu lấy chồng rồi đấy chứ. -- Không, tớ sẽ đợi... cậu lấy vợ trước rồi tớ mới lấy chồng. -- Vậy tớ cũng sẽ chờ cậu lấy chồng trước rồi tớ mới lấy vợ. -- Không được nói theo tớ. -- Kệ tớ. -- Cho cậu biết tay... Hai đứa đùa giỡn đuổi nhau chẳng mấy chốc đã về đến làng. Cả hai chia tay nhau mà trong lòng không khỏi bồi hồi nghĩ về đối phương. Về những thằng Nguyên kể sự việc cho bà Cả nghe, bà Cả dặn nó đi đâu sớm tối phải hết sức cẩn thận. Nó không nói với bà về giấc mơ, nó không muốn bà phải lo lắng và nó cũng không thực sự giải thích được giấc mơ kỳ lạ ấy. --------------------------------------------------------------------- Từ hôm vụ việc tìm thấy người chết xảy ra dân làng Đình Long cảnh giác cao độ, công an viên thường xuyên đi tuần tra thấy người lạ là hỏi ngay. Người dân trong làng cũng hạn chế việc đi sớm về khuya một mình. Cái Như đi ra đồng mò cua bắt ốc thì luôn rủ thằng Nguyên đi theo, thằng Nguyên tất nhiên vui vẻ đi cùng. Một vài ngày sau thì có tin nói rằng người chết ở trong cống trên cánh đồng là bị giết chết, đã tìm thấy người nhà của nạn nhân. Nghe nói người chết là một người khá giả ở bên kia sông, đối diện hướng làng Đình Long, nạn nhân mới mua được chiếc xe đạp Phượng Hoàng. Hôm ấy người đó đạp xe đi ăn cỗ về muộn, vậy là xảy ra chuyện. Bên phía công an họ xác định đó là một vụ cướp tài sản, họ đang ráo riết truy tìm hung thủ. Vụ giết người cướp chiếc xe đạp Phượng Hoàng gây chấn động cả khu vực thôn quê yên bình. Thời ấy ở khu vực làng Đình Long rất ít trộm cắp chứ không nói gì đến cướp của giết người. Dù nơi xảy ra án mạng không phải thuộc địa phận làng Đình Long nhưng những kẻ khả nghi trong khu vực đều bị triệu tập để điều tra. Tâm trố cũng nằm trong số ấy, hắn bị công an gọi ra ủy ban để xét hỏi. Công an viên hỏi hắn: -- Ngày A tháng B năm 197x buổi tối từ 19h đến 23h anh ở đâu. Tâm trố: -- Em ở nhà với vợ con, anh không tin cứ hỏi vợ em. Công an viên: -- Vợ anh thì chúng tôi sẽ hỏi sau, giờ tôi muốn anh khai báo thật chính xác. Tâm trố: -- Em có làm gì đâu mà phải khai báo, cán bộ cứ làm ngang em là tội phạm. Công an viên: -- Hiện tại anh cũng trong diện tình nghi, đề nghị anh khai báo thành thật. Tâm trố: -- Vâng, thưa cán bộ em luôn khai báo chính xác, em trước thời trẻ có phạm một số lỗi lầm, giờ em chín chắn rồi sao cán bộ cứ nghĩ xấu về em. Công an viên: -- Đề nghị anh nói đúng trọng tâm. Tâm trố: -- Thưa cán bộ, em xin phép được trình bày, hôm ấy em ở nhà cả buổi tối. Công an viên: -- Anh làm gì ở nhà. Tâm trố: -- Em làm chuyện khó nói lắm cán bộ à. Công an viên: -- Chuyện gì anh cứ khai báo thật chính xác. Tâm trố: -- Dạ cán bộ đã nói vậy em xin trình bày, em ở nhà ngủ với con vợ em, vợ chồng em ấy ấy... Công an viên đập bàn: -- Mày đùa với tao à. Tâm trố vốn dĩ đã rất ghét bọn cán bộ, hắn nghĩ ngày xưa ông cha hắn bắt bọn dân đen quỳ lạy, nhét cả phân vào mồm, giờ con cháu bọn dân đen làm cán bộ lại ức hiếp hắn, Tâm trố nói: -- Thì cán bộ hỏi em trả lời còn gì, mà cán bộ không được xưng hô mày tao với dân nhé. Công an viên giữ bình tĩnh rồi đưa Tâm trố tờ giấy viết lời khai: -- Thôi được rồi, giờ anh ký vào lời khai đi. Tâm trố: -- Em không biết ký, điểm chỉ được không cán bộ. Công an viên: -- Cũng được. Tâm trố thực ra biết chữ, nhưng hắn không thích ký, vì chữ hắn rất xấu, hắn điểm chỉ vào tờ giấy sau đó được cho về với lời dặn không được rời khỏi nơi cư trú. Về đến nhà vợ Tâm trố hỏi sự tình, hắn than thở về chuyện bị ép cung với oan uổng. Hắn chửi chế độ, chửi tất cả những gì hắn ghét. Hắn tự nhủ rằng sau này mà hắn giàu sang phú quý thì sẽ tìm cách trừng trị cái lũ thối tha ấy. Tạm thời Tâm trố đang bị giám sát vì thế hắn không manh động gì cả, hắn ở im trong nhà, những dự định kế hoạch của hắn cũng tạm thời gác lại. --------------------------------------------------------------------- Một thời gian sau vẫn chưa nghe thấy tin tức gì về việc tìm thấy hung thủ của vụ án giết người. Cái Như vẫn thường xuyên đi với thằng Nguyên ra đồng, hai đứa ngày một thân thiết. Nhiều khi thằng Nguyên cảm thấy bọn nó như là thanh mai trúc mã vậy. Thằng Nguyên rất chăm chỉ đi đánh bắt cá, nó muốn kiếm được tiền để còn giúp bà Cả sửa sang lại nhà. Nhà thằng Nguyên là nhà tranh vách đất đã cũ kỹ và dột nát rất nhiều. Làng Đình Long nhiều nhà đã làm được nhà xây tường gạch, mái lợp ngói. Có nhà còn dựng được cả ba gian nhà ngói, còn nhà thằng Nguyên nó chỉ ao ước dựng được một gian nhà lợp ngói cho tử tế. Buổi đêm cuối năm mưa phùn gió rét, thằng Nguyên nằm co ro trên cái chõng tre. Nó thấy tiếng người gọi cửa, nó mặc áo vào rồi chạy ra cửa, thấy một bóng người quen thuộc đi trước, cứ thế thằng Nguyên chạy theo sau. Ra đến gần gốc cây Gạo cổ thụ thằng Nguyên nghe tiếng người gọi: -- Nguyên ơi, ra sông chơi với tao, Nguyên ơiiii... Thằng Nguyên lầm bầm: -- Tư à? Lâu rồi tao không thấy mày. Sau đó thằng Nguyên lại thấy hai người xuất hiện, một là thằng Tư, còn lại người đàn ông bên cạnh cái xe đạp Phượng Hoàng. Thằng Nguyên thấy lạ, tại sao thằng Tư lại quen biết với ông có xe đạp Phượng Hoàng, đang định lên tiếng thì bên kia có tiếng nói vọng sang: -- Đây là chú tao mới quen, chú ấy tốt lắm, cho tao đi xe đạp Phượng Hoàng. -- Xe đạp Phượng Hoàng ư. - Thằng Nguyên lẩm bẩm suy nghĩ. Rồi đột nhiên người đàn ông đi xe đạp Phượng Hoàng đèo theo thằng Tư phi ra giữa sông, rồi cả hai cụ thế đạp xe trên mặt nước qua sông. Thằng Nguyên bên này bờ nhìn sang kinh ngạc, khi hai người đó biến mất giữa màn sương mờ ảo trên sông thì thằng Nguyên bừng tỉnh. Nó ngồi dậy nhìn xung quanh, thấy mình vẫn ở trên cái chõng tre, nó tự nhủ: Hoá ra là mơ. Nó cứ suy nghĩ mãi về giấc mơ mà không thể nào hiểu được, đến khi giấc ngủ tiếp theo lại ập đến...