Logo
Trang chủ
Phần 1: [Hồi ký] Mưa...

Phần 1 - Chương 43: Tạm biệt!

-Hắt xì…

Chị sổ mũi sau khi dầm mưa với nó, tay vẫn sấy tóc cho nó. Nó thì cứ ngồi ra cửa nhìn mưa, từ lúc đó nó chẳng nói gì, chỉ thờ ơ vô hồn. Trong nó trống rỗng, những lời chị nói cứ đối với nó như nghe bên này rồi trôi qua bên kia…

-Nam, anh phải bĩnh tĩnh, sáng mai anh còn đi thi nữa… Môn cuối cùng rồi



-Anh nghe em, tập trung thi tốt môn còn lại, tương lai của anh đặt hết vào đó…



-Anh có nghe em nói không, em biết bây giờ anh đang rất đau khổ, nhưng còn em bên cạnh anh mà… Một chút nữa rồi mình đi ngủ, sáng mai dậy em đưa anh đi thi được không…

Nó chợt đứng dậy, đi ra phía ban công nhà chị, chị hoảng hốt chạy theo kéo tay nó

-Anh định làm gì, anh không được nghĩ quẩn như vậy… Đi vào đây ngay cho em

Chị lôi nó vào rồi chạy ra khóa hết cửa ban công, cửa sổ lại… Chị kéo nó vào trong phòng rồi chốt cửa lại. Đẩy nó lên giường, chị nằm xuống ôm nó bật khóc nức nở…

Đêm đó, nó ngồi thu lu ở một góc giường, chị khóc mệt nên ngủ thiếp đi… Tay nó nắm chặt cái điện thoại, nhận thức của nó đang quay trở về. Nó không tin đó là sự thật, có lẽ nó đang mơ, nó cấu chặt bàn tay nó. Chết tiệt thật, đây là giấc mơ, chắc chắn là giấc mơ, cơn đau nhói từ những vết cấu ấy sao không thể khiến nó tỉnh lại được… Mai Anh của nó sẽ không bao giờ làm vậy với nó, em đang lừa nó, em đang đóng kịch thôi phải không? Giống như trên phim vậy, tất cả là diễn kịch thôi. Nó cười, mắt nó nhìn vào điện thoại, nó cứ ngồi vậy để chờ đợi màn hình sáng lên, một cuộc gọi và một tin nhắn từ em…

Nó bật khóc, tay nó tự tát vào mặt mình. Tim nó đau thắt lại, đau như muốn chết đi sống lại

Buổi thi địa hôm sau, trên đề thi và trang giấy nó viết đâu đó toàn là hình bóng của em, mắt nó nhòa đi khi thấy hình ảnh của em trên đó. Tai nó văng vẳng những câu nói tối qua của em, nó gục xuống bàn, thời gian cứ thế trôi qua… Nó không làm được bài, nó chẳng có tâm trạng làm bài… Cố lê lết viết được vài chữ, làm câu bài tập để có thể không bị điểm liệt… Nó buông bút, nó thua rồi, nó không vượt qua được tâm trạng của nó… Thất thểu bước chân ra về, chị chạy ào đến hỏi han nó, ánh mắt của chị lo lắng. Nó nhìn chị lắc đầu rồi bước đi thẳng… Nó thất bại rồi

Cả ngày hôm đó nó nhốt mình trong phòng, phòng chị ngột ngạt toàn khói thuốc lá… Chị biết nhưng chị kệ nó, vì lúc này thuốc lá là thứ giúp nó ổn định tâm trạng nhất… Sáng hôm sau chị đưa nó về, suốt chặng đường chị lái 1 tay và 1 tay nắm lấy tay nó… Ánh mắt vô hồn của nó đang ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, bầu trời vẫn trong xanh và nắng vàng rực rỡ…

Bố mẹ nó đã về và đang đợi nó, mấy ngày nay mẹ nó gọi nhưng nó không nghe, chị phải lấy máy nghe hộ cho nó… Nó chẳng biết mẹ nó và chị đã nói chuyện gì với nhau, nó chỉ thấy chị nhìn nó khóc… Cánh cổng mở ra, nó kéo vali lên phòng trước sự ngỡ ngàng của bố mẹ nó và Ngọc Anh… Chị đi theo sau nó, chỉ kịp chào bố mẹ nó một tiếng rồi chạy theo nó lên phòng… Nhưng chị đã chậm chân hơn, nó đóng cửa phòng và chốt cửa… Nó đạp đổ cái vali xuống sàn, căn phòng của nó ngăn nắp và gọn gàng, nhưng không còn em ở đây nữa, ngăn tủ của em trống rỗng, đồ đạc của em đã mang đi hết… chẳng còn gì cả, mất hết rồi, vậy là hết rồi…

Nó ngồi nhốt mình trong phòng 2 ngày, không ăn, mệt thì ngủ, khát thì uống nước lã… 2 ngày nó hút hết 1 cây thuốc lá… Mẹ nó, chị và Ngọc Anh đập cửa liên tục bắt nó ra ngoài… Nhưng nó không ra, nó thấy nó giống như đợt trước… Nó biết nó như thế là hèn, là yếu đuối, nhưng đây là cách tốt nhất để tâm trạng nó ổn hơn…

Ngày thứ 3, chị gõ cửa phòng nó, nó đang ngồi dựa vào cửa, nó biết chị đang ngồi sụp xuống, ghé vào cửa chị nói chuyện với nó

-Anh ơi, em phải về thôi, trước khi về em muốn gặp anh được không?



-Em biết anh đang rất đau đớn, anh là nạn nhân trong cuộc tình này, nhưng anh không thể mãi như thế được Nam ạ…



-Mai nó bỏ anh, nó vô tình như vậy, nó phản bội anh… Nhưng bây giờ anh thế này cũng không cứu vãn được gì mà chỉ làm mọi người mệt mỏi thôi…



-Anh phải đứng dậy, vượt qua nỗi đau này để sống tiếp, anh phải sống tốt hơn, chẳng lẽ anh để câu nói của Mai trở thành hiện thực sao?



-Què cụt, lưu manh và không có tương lai…

Câu nói của chị khiến nó bừng tỉnh sau chuỗi ngày vô hồn, phải rồi, nó không phải là thằng què cụt, lưu manh và không có tương lai. Nó cố gắng những ngày qua để làm gì? Để nó thay đổi và có tương lai tốt hơn… Nó cứ mãi như thế này, nó sẽ đâu khác gì câu nói của em hôm đó… Nó gục mặt vào chậu nước, nước chảy vào tai nó khiến tai nó ù đi, mũi nó sặc nước ho lên sù sù…

“Nhưng sự thật vẫn là sự thật… mày đủ thông minh để hiểu rằng những câu nói lúc tối là từ chính miệng em nói ra Nam ạ… Em đã hết yêu mày rồi, Mai Anh của mày hết yêu mày rồi… Thậm chí đối với cô ấy, mày chỉ là một món đồ chơi, mày chỉ là thứ rác rưởi khiến cô ấy hối hận… Mày và cô ấy, khác nhau hoàn toàn, nhìn đi kìa, những lời nói ấy là ranh giới của mày và cô ấy đấy… Mày hi vọng gì vào tình yêu này nữa? Mày định chết à? Mày chết đi, mày đủ bản lĩnh để buông bỏ mọi thứ thì mày cứ làm… Người ta sẽ đến để viếng mày, nhìn mày lần cuối rồi thầm nghĩ mày là một thằng hèn, một thằng ngu đi tự tử vì thất tình, mày sẽ thấy mẹ mày khóc ngất, rồi sẽ đau khổ thế nào? 1 năm, 2 năm, 3 năm… 10 năm… 20 năm sau, mày còn lại gì, chỉ là 1 cái di ảnh đặt trên bàn thờ cùng nấm mồ xanh… Ai nhớ đến mày nữa không? Nếu có nhớ, mày cũng chỉ xuất hiện trong một câu chuyện nào đó của người ta thôi… và với tư cách là một thằng ngu, một thằng ấu trĩ… Cô ấy nói rằng mày què cụt, mày lưu manh, mày không có tương lai… Mày xem mày bây giờ, đau đớn, hành hạ bản thân trước ngưỡng cửa tương lai đang bỏ ngỏ… Mày đang làm đúng theo lời cô ấy đấy… Tỉnh lại đi thằng hèn…”

Những lời nói văng vẳng trong trí óc của nó…

Kéo chốt, nó mở cửa, chị đang ngồi đó ngẩng lên nhìn nó, đôi mắt chị đỏ hoe vì khóc

-Anh xin lỗi… Nhưng mọi chuyện đã qua rồi

-Huhu anh ơi…

Chị ôm chầm lấy nó, nó ôm lại chị

-Em nói đúng, anh phải thật cố gắng, để cho những người đó biết… Anh sẽ thành công và sống tốt hơn…

-Đúng rồi, hức…hức… Nam của em làm được mà



Nó xuống nhà, mẹ nó và Ngọc Anh đang ngồi đó, nhìn thấy nó, Ngọc Anh chạy vào ôm chầm lấy nó. Mẹ nó đứng đó nhìn nó… những nếp nhăn đã xuất hiện trên khuôn mặt của mẹ nó… Nó mỉm cười, mẹ nó cũng nở nụ cười… Bà biết rằng con trai bà không phải là một người yếu đuối…

Tâm trạng của nó đã ổn định trở lại… Bữa cơm đó đầy đủ mọi người trong gia đình sau gần nửa năm xa cách… Chỉ khác rằng vị trí của em là chị… Nó tiễn chị ra cổng, chị hôn vội nó, nó cũng đáp lại chị

-Cảm ơn em, Hoài Thu

-Anh ngốc, từ bây giờ cho phép em ở bên anh nhé

Nó lắc đầu, cười buồn

-Anh không còn cảm xúc về tình yêu nữa, xin lỗi em nhưng điều đó là tốt cho em

-Haizz, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh đến khi nào anh mở lòng…

Nắng chiều đang dần tắt, nó nhìn theo chị, bóng dáng chị dần khuất sau bức tường đầu ngõ… Nó nhìn lên bầu trời trong xanh kia, một chiếc máy bay vụt qua, nó cười… Mai Anh của anh, chúc em đi bình an, hạnh phúc…



3 tuần sau… đang ngồi uống bia cùng thằng Hưng thì nó có điện thoại, là chị gọi

-Ơi anh đây

-Ui cha cha, em vừa ở cửa hàng về mệt chết

-Thương em, thế mai có về đây chơi với anh không?

-Có chứ, em có quản lý rồi mà, hihi lâu lắm rồi mới nghe được câu nói thân thương tử tế từ anh

-Là anh đang say nên anh nói bừa đó… - Nó cười trêu chị

-Lại bia rượu, thôi anh ngồi đi, uống nhớ đường về… Em phải đi tắm một cái. Tối em gọi video nhé, em kể cho anh chuyện này hay cực

Nó cúp máy, nó và chị dạo này gọi điện nhắn tin suốt… Nhưng đáng tiếc rằng nó chẳng thể mở lòng với chị, chị coi nó là người yêu, còn nó coi chị là một người bạn… Nhưng nó nghĩ như vậy cũng tốt

Tối đó…

-Nam ơi, bố ơi, mẹ ơi, con đỗ rồi – Tiếng Ngọc Anh la lên từ trên tầng chạy xuống, tay cầm cái điện thoại…

-Đâu đâu được bao nhiêu điểm? – Bố nó vứt luôn tờ báo, mẹ nó cũng từ trong bếp chạy ra xem

-28,5 thêm 0,5 nữa là 29 điểm… Con đỗ rồi, huhu – Ngọc Anh vừa cười xong khóc ôm chầm lấy mẹ nó

-Thằng Nam thì sao? Chưa xem à? – Bố nó hỏi

-Từ từ con xem, gì mà bố như hỏi cung thế?

Nó rút điện thoại ra và tra điểm… Sau 10p, trên màn hình hiện điểm của nó, nó hơi run vì những gì hiện ra trước mắt… Nó ngước lên thấy cả bố mẹ nó và Ngọc Anh đang nhìn chằm chằm vào nó

-Văn 8, Sử 9, Địa…

-Bao nhiêu, tổng bao nhiêu điểm?

-Địa… 2 điểm?

Bố mẹ nó trố mắt nhìn nó, vậy là… nó trượt đại học

….

-Có thư này, ra nhận đi ạ - Tiếng chị giao thư của bưu điện

-Em cảm ơn – Nó chạy ra lấy thư, là một cái phong bì

Nó vào nhà, mở ra xem, rồi nó hét lên

-Haha, cuối cùng cũng đỗ, tôi được đi học đại học rồi, mẹ ơi bố ơi, con điên Ngọc Anh kia ra đây mà xem, tao đỗ đại học rồi…

Bố mẹ nó đang ăn cơm thì bỏ bát chạy ra, giấy báo nhập học của khoa Báo Chí – Trường Đại học Khoa Học Thái Nguyên… Vậy là tờ nguyện vọng 2 cuối cùng của nó cũng có người nhận… Nó gọi điện luôn để thông báo cho chị

-Em ơi, anh đỗ đại học rồi – Nó reo lên khi chị vừa bắt máy

-Thật hả, anh đỗ trường nào vậy? – Giọng của chị hồ hởi

-Báo chí, trường ĐHKH Thái Nguyên

-Hihi yeah, em đã nói anh làm được mà… Nhưng mà hơi xa em – Giọng chị trở nên buồn tủi ngay sau đó

-Rảnh thì em lên thăm anh, không thì anh về thăm em… Lo gì xa xôi

-Hihi chúc mừng anh yêu, vậy là Nam của em đã thành sinh viên đại học rồi đó

-Cuối tuần về ăn tiệc nhé, mừng cho cả anh và Ngọc Anh đều đỗ đại học

-Nam thích gì không, em mua tặng

-Không cần gì đâu, em về là được rồi

-Hì hì vâng…



-Đéo gì sao đau thế - Nó gào lên

-Mẹ mày ngồi im đi chệch bây giờ, vừa đi khung vừa đánh bóng thì nó chả đau – Thằng Thắng lên tiếng

-Bao giờ mới xong, tao bảo gây tê cho tao sao mày bảo không đau đâu, không cần…

-Thì nãy mày nói đi 7 kim để lên màu cho đẹp còn gì, ngồi im đi sắp xong rồi…

Tiếng rè rè từ cái máy xăm vang lên trong căn phòng chưa đầy 20m vuông… Hôm nay nó đi xăm, xăm chỗ thằng bạn nó, thằng này đi học xăm 3 tháng cái về mở tiệm xăm luôn… Khai trương hơn tháng rồi mà toàn anh em bạn bè đến xăm nợ.. khách khứa thì chả thấy đâu

“Don’t Need Another One” – Một dòng chữ nó thích, như để nói lên tâm trạng của nó lúc này… Nó không hối hận bởi vì hình xăm ấy gắn liền với em… Và gặp em và yêu em cũng chưa từng là điều mà nó hối hận…

-Bao tiền, đau vãi cả *** - Nó nhăn cái mặt

-Tiền nong đầu ****, đây là bố mày kỉ niệm cho mày, bố cái thằng thất tình…

-Giờ về như nào đấy…

-Tránh nước trong 3 ngày, bôi thuốc mỡ vào cho nhanh lên da… Khi nó bong thì đừng có gãi là được… Tự nó bong vẩy ra hết thôi…

-Ok cảm ơn thằng bạn tao… - Nó vỗ vai thằng Thắng

-Thôi cút đi thằng thất tình, chiều tao đón đi uống bia, uống bia vào lên màu mới đẹp… Tao gọi thằng Hưng rồi…

-Đồng ý luôn

…..

Ngày 24/9, ngày mai nó nhập học, nó sẽ đi 1 mình… Đồ đạc mẹ nó chuẩn bị hết cho nó, từ cái bàn chải cho đến quần áo… Nó cứ cằn nhằn mẹ nó kĩ tính, mấy đồ đó lên đó mua không tốt hơn sao… Nhưng mẹ nó mặc kệ, vẫn nhét tất vào cái vali cho nó…

11h đêm, nó đang ngồi ban công ngắm sao… Chị hôm nay đi về Hạ Long mệt nên ngủ sớm… Bỗng có tiếng kẹt cửa, Ngọc Anh sang, tay còn cầm một cái hộp…

-Mai anh đi nhập học rồi à…

-Ờ, bao giờ mày đi nhập học đấy?

-Anh không thể xưng anh em với em được à? Suốt ngày mày tao với em

-Tao quen mồm rồi, sửa không được



-À anh này, em có chuyện muốn nói…

-Nói đi – Nó châm điếu thuốc

-Chị Mai…

-Câm mồm, tao đã nói đừng nhắc đến cái tên đó trước mặt tao mà? – Nó quay sang gắt lên với Ngọc Anh

-Haizz, để em nói

-Tao không muốn nghe

-Chị Mai gửi cho anh cái này, gửi cách đây 1 tháng… Chị ấy dặn 1 tháng sau thì đưa cho anh… Anh tự mà mở ra xem… Người đâu mà khó tính – Nói rồi Ngọc Anh nhét cái hộp vào tay nó, vùng vằng bỏ về phòng…

Nó mở hộp ra, là cái vòng tay của em tặng cho nó, một bức ảnh kỉ yếu của em và nó được đóng trong khung… Cùng một tờ giấy

“Nam, em xin lỗi, hãy tha lỗi cho em… Tạm biệt”

Nó thở dài, gấp tờ giấy đó lại, nó nhìn lên bầu trời đầy sao kia. Có lẽ bây giờ em đang ở một nơi xa cách nó nửa vòng trái đất rồi… Nỗi đau ấy nó đang từng ngày vượt qua… Đúng thật, người ta nói đau một lần rồi thôi, nhưng thôi là thôi nói, còn đau một lần đôi khi nó là cả một kiếp người… Nó gấp tờ giấy của em, bật lửa châm, ngọn lửa cháy bùng lên… Tạm biệt…



“Mai Anh của anh, em nói em là bông hoa hướng dương, luôn vươn mình lên để hướng về nơi có ánh nắng mặt trời. Và tia nắng đó là anh, em luôn hướng về phía anh… Em nói em thích hoàng hôn vì hoàng hôn càng đẹp thì lòng người càng sầu. Em nói anh phải suốt đời nhớ đến nụ hôn ngày đó của em, nụ hôn dưới ánh hoàng hôn trên bãi biển… Anh sợ đau đớn, anh sợ chia ly trong tình yêu, anh không dám yêu và đặt niềm tin vào một ai hết. Nhưng sao em lại xuất hiện, sao em lại kéo anh vào tình yêu của em. Để rồi khi anh đã hoàn toàn thuộc về em thì em lại rời bỏ anh vậy… Tại sao vậy em, sao em lại tàn nhẫn với anh như vậy… Màn đêm u tối này mù mịt giống như cảm xúc của anh, anh đau ở đây này Mai Anh ơi… Em là người con gái anh yêu, anh cảm nhận được tình yêu từ em trong suốt gần 1 năm qua… Nhưng tại sao em lại đổi thay, những lời em nói ra, những hành động của em lúc đó, em có thấy trái tim mình đau không hả Mai Anh…”

“Có lẽ, anh sẽ để lại màn đêm này tình yêu của em, anh sẽ để lại mảnh đất này những kỉ niệm của hai chúng ta… Cho phép anh, lần cuối cùng để nhớ về những điều đẹp đẽ và vui vẻ nhất, lần cuối cùng được nói yêu em, lần cuối cùng để anh sống trong những cảm xúc còn sót lại của mối tình đầu đời… Anh yêu em, Mai Anh, tạm biệt em… một bông hoa hướng dương không còn hướng về tia nắng mặt trời…”

Hoàng hôn năm ấy một màu vàng đỏ

Cơn mưa rào trắng xóa màn đêm đông

Hướng dương ơi sao lại đi ngược nắng

Để nắng buồn giữa biển trời mênh mông

BÌNH LUẬN