Nguyên Thiên Thư là kỳ thư vô thượng chứa toàn bộ nghệ thuật cảm ứng nguyên khí, tìm nguyên mạch và tu hành thiên nhân hợp nhất của Đạo Cung. Cuốn sách làm bằng bạc đặc biệt, mỗi trang dày trăm tờ không thể phá vỡ, ánh sáng lóng lánh như có khí lạnh di chuyển bên trong. Văn lạc, trận pháp, tâm pháp dưỡng mệnh và bí thuật nguyên khí đều được lưu lại để một người có duyên có thể khai mở nguồn nguyên vô hạn.

Sách cho phép độc giả đọc được nguyên mạch đã từng phong cấm, dạy cách khai nguyên, giữ mạch và biến khối đá thành vũ khí sống. Nó cũng là công cụ mở rộng chiến lược cho Diệp Phàm: từ Cửu Bí, Cải Thiên Hoán Địa đến Nguyên Thiên Thần Trận, nên các đối thủ phải kính nể và khó truy tìm. Trương gia giữ gìn kỳ thư qua nhiều thế hệ, chỉ truyền cho người chí tử hoặc có duyên trong khi luôn cảnh báo nội dung phức tạp và yêu cầu nguyên khí khổng lồ.

Nguyên Thiên Thư còn ghi chép nhiều cảnh địa thế tuyệt địa và nguyên hiếm, khiến nó vừa là công pháp vừa là bản đồ bảo vệ cho dòng họ này.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 源天书

Trạng thái: Còn tồn tại, đang được Trương gia tại Thiên Chi Thôn bảo vệ sau khi Diệp Phàm sử dụng và trao lại

Vai trò: Công pháp nền tảng định hướng cảm nguyên và khai khoáng của Đạo Cung

Biệt danh: Nguyên Thiên Thư, Kỳ thư Nguyên thuật, 源天书

Xuất thân: Được soạn bởi Nguyên Thiên Sư nguyên thủ trong Đạo Cung và truyền qua Trương gia

Tu vi / Cảnh giới: Đạo Cung, Nguyên Thiên Sư

Địa điểm: Thiên Chi Thôn của Trương gia, Bắc vực, gần Tử sơn

Tiểu Sử: Nguyên Thiên Thư là kỳ thư bạc do Nguyên Thiên Sư nguyên thủ soạn ra, xâu chuỗi cảm ứng nguyên khí, Đạo Cung và bí pháp trấn nguyên thành một toàn bộ. Trang giấy bạc lóng lánh ánh sáng, hoa văn nguyên khí và độ bền gần vàng khiến mỗi trang như một lớp giáp vô hình che chở cho người đọc. Khi mở sách, ánh sáng kỳ dị phủ đầy tay, khiến tu sĩ vừa nhìn thấy chỗ ẩn mà vừa cảm nhận được nguyên khí đang bị khơi. Cấu trúc của nó không chỉ dừng ở chữ nghĩa mà còn là văn lạc, trận pháp, đồ án địa mạch và tâm pháp dưỡng mệnh, vì vậy người tiếp xúc luôn cảm thấy đang bước vào một tôn giáo tu luyện. Sách ghi chép Cải Thiên Hoán Địa, Nguyên Thiên Thần Giác, Cấm Tiên Lục Phong và cả những ghi chú về địa thế Đăng Tiên Địa, Vạn Long Sào, khiến mỗi lần mở ra là lần người cầm được mở thêm một cánh cửa thần bí.
Giữa thời loạn, Trương gia trở thành người giữ gìn Nguyên Thiên Thư, đặt cấm chế và nghi lễ trấn giữ Tử sơn. Sách trở thành gia bảo vượt qua hàng thế hệ, chỉ truyền cho người có duyên, đồng thời được dùng làm kim chỉ nam trong hệ sinh thái khai khoáng Bắc vực. Một tổ tiên bất tuân lời cảnh cáo dẫn sách vào Tử sơn và biến mất, khiến công pháp mất hơn ngàn năm, và từ đó gia tộc càng cẩn trọng hơn với lời dặn "Vật cực tất phản" hay "bất tường lúc tuổi già". Mọi lần nhắc đến cuốn kỳ thư đều khiến Trương Ngũ Gia thở dài vì những bí pháp thất truyền và nguyên khí khuynh hướng trôi đi, để lại trong dòng họ một sự trăn trở về việc nếu không lấy lại thì hậu duệ không thể cứu trưởng thôn.
Diệp Phàm nghe kể chuyện và quyết tâm vào Tử sơn, đối mặt quỷ vật, học hỏi từng chữ và cuối cùng lấy lại sách trong ánh sáng chói lóa. Ngay khi trở về, anh bổ sung hạt Bồ Đề, làm theo chỉ dẫn về đội thợ mỏ và triệt để áp dụng những kỹ thuật như Cửu Bí, Cải Thiên Hoán Địa để đối phó với Dao Trì, Thanh Hà, Ly Hỏa giáo lẫn các đối tượng rình rập. Trong quá trình đó, cuốn sách trở thành cả kim chỉ và bàn cờ chiến lược: chỉ cho anh cách trấn mạch, chôn cờ phong mạch, dựng cấm địa, thậm chí luyện giáp Thần Nguyên Thạch Y và xây Nguyên Thiên Thần Trận. Quá trình này còn mở ra những khoản bẫy như Vạn Long Sào, Đăng Tiên Địa và Cấm Tiên Lục Phong chưa hoàn thiện, buộc anh vừa học vừa tự bổ sung kinh nghiệm.
Khi anh thăng lên cảnh giới Nguyên Thiên Sư, sách vẫn nguyên vai trò dẫn đường, giúp anh chạm tới Nguyên Thiên Thần Giác, nhận ra Hoàng Tuyền mộ, Vạn Yêu Cốc hay bí thuật "thân thể nhập đá". Khi Âu Dương DiệpHắc Hoàng muốn đoạt sách, anh dùng nó để tạo ảo giác, đánh lừa mắt người khác và giữ bí mật; khi cần, sách còn đưa ra lý luận đánh trận, bắt đối thủ chạm vào cấm thuật. Sau nhiều năm, anh trả lại Nguyên Thiên Thư cho Trương Ngũ Gia nhưng giữ dấu về cách phân phối dị nguyên, chứng minh mối quan hệ giữa lòng biết ơn và sự bảo vệ truyền thừa. Từ đó, sách đứng ở đỉnh cao cũ: vẫn nằm trong tay Trương gia tại Thiên Chi Thôn nhưng mang theo những bí thuật bị mở rộng để dẫn dắt thế hệ sau.

Phẩm cấp: Cực phẩm

Hệ / Nguyên tố: Nguyên khí

Nhược điểm: Nội dung cực kỳ phức tạp, khó lĩnh hội, chỉ người có duyên hoặc chí tử mới hiểu được, đòi lượng nguyên khí và thợ mỏ khổng lồ, một số phần như Cấm Tiên Lục Phong vẫn chưa hoàn thiện nên dễ tạo phản

Sức mạnh: Cho phép cảm nguyên sâu, mở nguồn nguyên khí vô hạn, thay hình đổi mạo, phong địa thế, cung cấp Thiên Nhãn và điều khiển đội thợ mỏ lẫn trận pháp

Yêu cầu: Người sử dụng cần có duyên, chí tử Nguyên Thiên sư, nguồn nguyên khí lớn, sự hỗ trợ của thợ mỏ và cam kết giữ bí mật truyền thừa

Năng Lực

Khả Năng

  • Nguyên Thuật: Nguyên Thiên Thần Giác, Cải Thiên Hoán Địa Đại Pháp, Nguyên Thuật Quan Địa Thiên, Định Mạch Khóa Càn Khôn, Thân thể nhập vào đá
  • Trận Pháp: Nguyên Thiên Thần Trận, Cấm Tiên Lục Phong
  • Bảo Hộ: Thần Nguyên Thạch Y

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải có nguyên mạch ổn định, đội thợ mỏ phối hợp, môi trường Đạo Cung hoặc Tử sơn để trấn mạch và luôn đánh giá trước các tuyệt địa

Các tầng cảnh giới:

Sơ cấp (cảm nguyên theo hướng dẫn chín khối đá và đội thợ mỏ), Trung cấp (Cải Thiên Hoán Địa, Nguyên Thiên Thần Giác, Cửu Bí) và Thượng cấp (Cấm Tiên Lục Phong, Nguyên Thiên Thần Trận, Thần Nguyên Thạch Y)

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguyên kỳ thư

Nguyên Thiên Thư ra đời từ tri thức của Nguyên Thiên Sư nguyên thủ, người dùng cảm ứng nguyên khí để thâu về thiên nhân hợp nhất và cẩn trọng ghi chép từng tri thức. Sách dùng giấy bạc tỏa sáng và hoa văn nguyên khí, khiến mỗi trang trở thành trấn thủ tinh thần lẫn vật chất cho người cầm. Chữ nghĩa không chỉ truyền năng lượng mà còn bao hàm trận pháp và văn lạc, nên các tiền nhân luôn tuỳ theo từng cấp độ để mở.

Đây là bộ kỳ thư đầu tiên hệ thống hoá cả Đạo Cung, nguyên thuật và các bí pháp phong địa mà sau này trở thành chuẩn mực.

Nguyên Thiên sư đời thứ ba chôn sách

Khi thấy mình sắp bước vào giai đoạn 'bất tường lúc tuổi già', Nguyên Thiên Sư đời thứ ba đem Nguyên Thiên Thư đặt sâu ở Đông Hoang cùng cột đá và môi trường phong mạch để phong nguyên khí. Trước khi rời khỏi khu vực, ông dùng sách viết rằng người không có duyên sẽ bị kẹt ở đó, nên truyền dặn hậu duệ càng phải thận trọng. Những chữ viết đó ngày sau trở thành lời cảnh báo cho Trương gia, dù phần lớn thời gian bị che phủ trong bí ẩn.

Cấu trúc phong thủy ấy tạo nên lớp kiểm tra nhằm xem ai xứng đáng tiếp nhận truyền thừa.

Trương gia bảo tồn

Trương gia tiếp nhận Nguyên Thiên Thư và biến nó thành gia bảo quý nhất, đặt cấm chế xung quanh Tử sơn để tránh người ngoài động đến. Họ trồng nghi lễ, kính tôn mạch nguyên, dùng sách làm kim chỉ nam cho các Nguyên Thiên sư trong dòng họ và xây dựng hệ sinh thái khai khoáng Bắc vực. Mọi lần Trương Ngũ Gia đem sách ra đều như tái khẳng định trách nhiệm giữ gìn công pháp, vì chính sách một chút sơ suất sẽ khiến nguyên khí thất thoát.

Gia tộc chỉ truyền sách cho người có duyên hoặc chí tử, giữ bí mật truyền thừa qua hàng trăm năm.

Cuốn sách mất tích

Một tổ tiên Trương gia không nghe lời cảnh cáo đã mang Nguyên Thiên Thư vào Tử sơn và không thể ra, khiến công pháp bị mất hơn một ngàn năm. Từ đó, hậu nhân chỉ học được vài kiến thức sơ khai mà không thể phục dựng hết bí pháp, vì nguyên khí theo sách ra đi rồi thất lạc. Diệp Phàm nghe kể lại câu chuyện và nhận ra rằng thiếu sách nên trưởng thôn không thể nối truyền, làm lòng hắn vừa sợ vừa khao khát.

Đó là giai đoạn chuyển giao đầu tiên, nơi cuốn bảo vật rơi vào trạng thái bị lãng quên.

Lời cảnh báo Tử sơn

Nhị Lăng Tử tiết lộ tổ tiên Trương gia từng dặn phải coi chừng Tử sơn vì nguyên nhân xoay quanh Nguyên Thiên Thư, nên mọi người cần tuân theo nghi lễ để giữ phúc cho đời sau. Câu chuyện nói rằng sách bị mất vì có người không nghe lời, tiến vào tử sơn nhưng không thể thoát ra, nên gia tộc tuyệt đối không trêu chọc một đồ vật nào bên trong. Thuyết đó khuyến cáo phải giữ nguyên khí yên ổn, trấn định địa mạch và dùng lễ nghi để xin phúc, không chủ quan.

Những câu dặn dò này càng khiến Diệp Phàm muốn làm sáng tỏ bí mật, bất chấp nguy cơ nơi đó khác thường.

Trương Ngũ Gia khơi gợi

Nguyên Ngũ Gia kể với Diệp Phàm chuyện về các Nguyên Thiên sư siêu phàm có thể tìm long mạch, trấn trụ thần nguyên và mở nguyên khí lớn lao. Ông nhấn mạnh Nguyên Thiên Thư là bảo vật chứa tâm pháp Đạo Cung, những bí thuật cảm nguyên và văn lạc, nên dù ai có quyền năng cũng không được coi thường. Mỗi lần nhắc tới sách, ông đều thở dài vì những bí pháp thất truyền và nguyên khí cũng mất dần, khiến người nghe khát khao hồi phục.

Lời kể khiến Diệp Phàm cảm thấy mình vừa nhỏ bé vừa được giao trọng trách tìm kiếm bộ công pháp từ quá khứ.

Diệp Phàm khát khao

Diệp Phàm quyết tâm tìm biết bí mật của Nguyên Thiên Thư vì nghĩ nó là con đường đưa anh vào tu viện huyền bí và giúp trưởng thôn. Anh coi sách như chìa khóa để tăng khả năng cảm ứng nguyên khí, nắm lấy đại đạo và trấn áp kẻ khác. Ý chí đó khiến anh dám xông vào những vùng đất bị cấm mặc dù Trương Ngũ Gia phản đối vì sợ anh bước vào chỗ chết.

Chính tư tưởng quyết đoán ấy đặt ra mốc khởi đầu cho hành trình phá vỡ sự im lặng của cuốn công pháp.

Hành trình cổ mỏ

Anh cùng đoàn người đi tới cổ mỏ hơn trăm dặm nơi có bản đồ, chữ 'Đế' và bức vẽ về cuộc thảm sát hàng chục vạn năm trước. Chỗ ấy từng khắc họa các khối thần nguyên và thi thể nhân tộc, khiến Diệp Phàm bị cuốn hút hơn cả mục tiêu là Nguyên Thiên Thư. Dù mục tiêu đích thực là quyển sách, anh không rời mắt khỏi những hình ảnh thần nguyên và hy vọng tìm ra manh mối.

Cuộc khám phá làm anh sẵn sàng đối mặt với cạm bẫy Tử sơn và bóc tách mọi mảng bí mật để đạt được công pháp.

Tìm lại sách

Trong Tử sơn, anh vượt qua quỷ vật, sinh vật Thái Cổ và gặp Dao Trì Thánh Nữ Dương Di trước khi thấy Nguyên Thiên Thư tỏa ánh sáng chói lóa. Anh dùng miếng Đế ngọc và tiểu đỉnh né tránh sinh vật tối cường, lấy sách ra khỏi tuyệt địa và sống sót trở về. Dòng ánh sáng rực rỡ khiến anh cảm nhận được nguồn năng lượng tinh thần, và những bí pháp trong sách cho thấy cuốn công pháp không chỉ ghi kỹ nghệ tìm nguyên mà còn giúp hắn ngang hàng Thần Vương.

Trở về, anh mang theo các ân oán và cảm giác có được khai khoáng bí truyền.

Nghiên cứu Bồ Đề

Ngay khi về, anh dùng hạt Bồ Đề để nghiên cứu sâu bí pháp và làm cho sách trở thành nền tảng huấn luyện ở đổ thạch Vinh Tường. Đến nơi, anh phát hiện chủ quán gian trá nhưng lợi dụng chiến lược cá nhân và sách để chiếm Hỏa hồng nguyênCổ trùng nguyên quý. Từ Dao Trì Thánh Địa, Nguyên Thiên Thư giúp anh biết chín khối đá cấm địa, cảm nhận huyết mạch bất thường của đồng hành như Vương Xu và Nhị Lăng Tử.

Anh áp dụng bí thuật Cửu Bí, áp đảo Lưu Thừa Ân và Vọng, chứng tỏ sách đã nâng tầm chiến lực của mình.

Tổ chức thợ mỏ

Khi đi sâu vào nguyên khí, cuốn sách nhắc anh phải trấn định địa mạch, giữ nguyên khí yên ổn và cần hàng loạt người trợ giúp gọi là thợ mỏ. Anh không muốn trở thành chủ môn phái nên dùng sách để phân công người bốc đá, trấn mạch và giám sát, giam mọi kẻ có thể phản bội. Nhờ cái nhìn chiến lược đó, nguyên khí được khai thác liên tục mà không lọt ra ngoài, trong khi nhóm của anh vẫn kiểm soát được tiến trình.

Nguyên Thiên Thư ở giai đoạn này trở thành công cụ quản trị khai khoáng cũng như công pháp tu luyện.

Huyền Nguyệt và Cải Thiên

Tại Huyền Nguyệt động, anh áp dụng thuật Cải Thiên Hoán Địa để biến thành lão đạo sĩ béo phì nhằm né tránh sự chú ý và bảo mật thân phận. Sách còn dạy anh kết nối hệ thống khai khoáng Bắc vực, cho phép tấn công Thanh Hà, Ly Hỏa giáo, Thất Tinh các, Lạc Hà và Huyền Nguyệt động để thu về nguyên khí hàng mét khối. Anh cũng học được nguyên lý phần thưởng cho người hiểu nguyên, không tham lam đá có giá cao mà chỉ lấy vừa đủ để bảo vệ đổ thạch.

Khi nhìn thấy khe rãnh giống cảnh trong sách, anh ra lệnh tránh xa và khắc 108 lá cờ hoa văn trấn mạch để phá sương mù và tránh cạm bẫy.

Ấn ký và cột đá

Trong cấm địa Thái Sơ, chỉ ấn ký anh tạo ra theo sách còn nguyên, còn các ấn ký khác bị phá huỷ, giúp cả nhóm tìm đường ra. Khi Dao Trì Thánh nữ thấy rừng tùng, anh nhắc 'Vật cực tất phản' và động tĩnh chuẩn bị rút lui ngay. Sau đó anh đọc được cột đá ghi đích danh mình là hậu duệ Nguyên Thiên Sư đời thứ tư và nghe tên Trương Lâm là đệ tử thời xưa.

Cột đá thứ ba tiết lộ tổ sư dùng Nguyên Thiên Thư để phong phong địa thế, trấn phong kẻ không có duyên, khiến anh nhận ra cả hệ thống là bài kiểm tra truyền thừa.

Xích Nguyệt quật

Khi tiến đến vùng có trăng tròn đỏ, anh dùng phương pháp xem địa thế của sách để phát hiện âm khí bất thường dưới nền đất phẳng. Một sinh vật đầy lông xuất hiện rồi bỏ chạy vì cảm thấy Xích Nguyệt quật đang dồn phát, đó là một trong những tuyệt địa khủng khiếp sách nhắc đến. Anh vào đại điện cổ, dùng phương pháp nhìn ra vật thể sáng hơn mặt trời, và nhận ra sách cho phép người nhìn thấu các huyền bí bên trong nguyên khí.

Ghi chép khác cảnh báo sáu loại da đá thần nguyên mới có thể thực hiện Cấm Tiên Lục Phong, khiến anh nghi ngờ những loại đó nằm trong cấm địa.

Chó Mực và Tây Hoàng

Khi đối mặt Chó Mực đòi nguyên khí để lấy cổ kinh Nhân tộc, anh lấy việc nắm Nguyên Thiên Thư ra làm cái cớ để từ chối và bảo lưu sách. Anh nói rằng sẽ tìm thần nguyên sau, nhưng không chia sẻ, khiến đối phương tức giận mà không thể ép lệnh. Sách lại chứa Tây Hoàng kinh nên anh dùng tâm pháp đó cùng hạt Bồ Đề để cảm nhận mặt trời, chuẩn bị tấn công khi cần và đổi dạng.

Anh nhớ rằng Cải Thiên Hoán Địa cho phép thay hình để rút lui, nên giữ bí mật về dung mạo và kỹ thuật để gây sốc cho kẻ thù.

Nguyên Thiên Thần Giác sơ khởi

Diệp Phàm lưu lộ tuyến vận chuyển bí thuật Cải Thiên Hoán Địa vào thức hải và thấm thía rằng không có nguyên khí khổng lồ thì không thể tiến lên cao hơn. Anh nhận ra sách luôn ghi con số nguyên cần cho từng tầng Đạo Cung và học cách dùng bí thuật đại đạo để bù đắp phần thiếu hụt. Từ đó công pháp không còn là công cụ tu luyện mà trở thành tấm bản đồ các đại tuyệt địa như Hoàng Tuyền mộ.

Sự cảnh báo này khiến anh coi sách là thứ vừa hướng dẫn vừa kiểm tra, đòi hỏi sự chuẩn bị tới mức cẩn trọng.

Hoàng Tuyền mộ

Nguyên Thiên Thư ghi rõ Hoàng Tuyền mộ nằm trong cổ điện nguyên sơn Bất Lão và là đại tuyệt địa cần được nghiên cứu. Tin này khiến Hắc Hoàng dù gan dạ cũng phải run rẩy, và Diệp Phàm hiểu lần tới phải chuẩn bị gấp đôi. Cuốn sách không chỉ chỉ điểm vị trí mà còn nhắc cách xử lý nguyên khí trong môi trường nguy hiểm, buộc người đọc nghiên cứu kỹ.

Hoàng Tuyền mộ trở thành mốc nhắc rằng công pháp đồng hành không chỉ trong tu luyện mà còn trong việc dò tìm các mộ địa kinh khủng.

Thịnh hội Dao Trì

Trước thịnh hội Dao Trì, sách dạy Diệp Phàm thu liễm khí tức và hạ tu vi để trông như người thường, tránh bị cảm ứng bởi Cơ Hạo Nguyệt và các cao thủ. Nguyên Thiên Thư bảo rằng khi đối diện kỹ năng cảm ứng thì phải chủ động giảm khí chất để không bị phát hiện sớm, nên anh áp dụng chiến lược đó. Khi Đoạn Đức định đổi diện mạo, anh nhận ra hành vi tinh tế nên đưa ra các động thái giữ bí mật.

Về sau, anh dùng sách làm kim chỉ để tạo ảo giác chấn động Bắc vực, làm các phe bị phân tâm trong khi anh bí mật tiến vào Thánh thành.

Nguyên Thiên Thần Giác thành tựu

Dưới sự trợ giúp của Nguyên Thiên Thư và thạch đảm tím, Diệp Phàm tu luyện Nguyên Thiên Thần Giác đến cảnh giới viên mãn, khiến thiên nhãn tự sinh. Thần giác mới cho phép anh nhìn sâu vào từng hạt nguyên và phân biệt sinh vật chưa từng thấy, tạo đòn đánh vừa tinh tế vừa nhanh. Anh cẩn trọng che giấu thần niệm màu vàng vì sách ghi rằng tiết lộ quá nhiều dễ bị dò la, nên dùng các màu khác để gây nhiễu.

Thành tựu này không chỉ mở ra tầm quan sát mới mà còn khẳng định tính diệu kỳ của công pháp khi giúp anh điều hướng thuốc lực.

Âu Dương Diệp sục sôi

Tin rằng Diệp Phàm nắm Nguyên Thiên Thư khiến Âu Dương Diệp và toàn bộ giới Nguyên Thuật sục sôi, cho rằng đây là cổ kinh của họ. Anh dùng Cải Thiên Hoán Địa để ẩn thân và giải mã chín đại long mạch quanh Tử Sơn, khiến mọi người không nhìn thấy toàn bộ kế hoạch. Nguyên Thiên Thư giúp anh phân tích địa thế, đoán được mưu đồ đối phương, và khiến kẻ thù lo sợ ở mức độ biết rằng sách là cội nguồn quyền lực.

Âu Dương Diệp không ngừng tìm cách đoạt sách nhưng cũng phải thán phục sự linh hoạt khi Diệp Phàm tạo ra ảo giác, định hướng chiến trận.

Thần Nguyên Thạch Y

Chương 253 mô tả anh dùng vỏ đá Thần Nguyên và văn lạc trong sách để tự luyện giáp bảo hộ Thần Nguyên Thạch Y, chuẩn bị bước vào tuyệt địa. Quy trình bọc giáp theo sách đòi nguyên khí phải đồng điệu với cơ thể, không được gò ép hay lãng phí năng lượng. Vật phẩm đó vừa bảo vệ vừa là công cụ giúp anh di chuyển trong khu vực hiểm nghèo, chứng tỏ Nguyên Thiên Thư có ứng dụng đích thực.

Mỗi câu chữ giải thích đều khiến anh hiểu rõ mối liên kết giữa đá và da, giữa giáp và mạch, nâng tầm cảm nguyên.

Cấm Tiên Lục Phong

Anh đọc phần Cấm Tiên Lục Phong trong sách và thấy đây là cổ thuật tối thượng để phong nguyên và đất đai, mặc dù chỉ vài chữ tối nghĩa được rồi. Nhận ra thuật chưa hoàn chỉnh, anh tiếp tục trau dồi để đồng bộ năng lực của mình với cấu trúc sáu tầng tiểu thế giới mà sách ghi lại. Đây là giai đoạn đề cao sự khiêm nhường, vì sách nhắc người kế tục còn phải tiếp tục thôi diễn giải, không phải chỉ đọc một lần.

Cấm Tiên Lục Phong chuyển Nguyên Thiên Thư từ công pháp cá nhân thành phần tử phong thủy, khiến người tu luyện phải học thêm tổng thể.

Vạn Long Sào

Anh dùng ghi chép trong Nguyên Thiên Thư để nhận ra Vạn Long Sào là tổ khởi của chân long, qua đó biến sách thành nguồn tri thức độc nhất trong thiên hạ. Sự hiểu biết này khiến anh vượt qua các đại sư Nguyên thuật khác, vì chỉ có công pháp này ghi rõ địa thế và yêu khí. Đây là minh chứng cho tầm nhìn chiến lược của sách khi không chỉ truyền công mà còn giúp Diệp Phàm khai mở long mạch phục vụ đại đạo.

Từ đó, anh càng tin rằng cuốn kỳ thư là nền móng cho một hệ thống cảm nguyên hoàn chỉnh.

Âu Dương Diệp thách đấu

Âu Dương Diệp đưa ra cược 200 vạn cân Nguyên để đổi lấy cơ hội đoạt Nguyên Thiên Thư, coi sách là báu vật riêng của thế gia. Diệp Phàm giữ thái độ bình tĩnh, phát triển đường mạch qua sách, và không để hắn buộc mình trao quyền. Sự kiện khiến cả Bắc vực nhận ra cầm sách là thế lực gây xáo trộn, vì khả năng của Diệp Phàm tăng lên rõ rệt.

Bản thân anh dùng thời điểm này để xác nhận sách là công cụ giữ quyền lực cho người xứng đáng.

Đăng Tiên Địa

Nhờ ghi chép trong Nguyên Thiên Thư, anh nhận diện được Đăng Tiên Địa, triệu hồi hàng trăm đại long Tần Lĩnh và chiến đấu với giáo chủ. Các giáo chủ và Âu Dương Diệp ép anh dùng sách để phá giải địa thế nguy hiểm, càng làm rõ rằng đây là vũ khí kép của anh. Anh giải thích rằng kiến thức trong sách khiến mình vượt xa trình độ thông thường, nên đối thủ không thể lường trước.

Đây cũng là minh chứng cho việc Nguyên Thiên Thư vừa cho người dùng hiểu địa mạch vừa định đoạt linh khí ở cấp độ cao.

Nguyên Thiên Sư đời ba bị khựng

Khi anh tung văn lạc bí thuật từ sách, Nguyên Thiên Sư đời thứ ba (mà lúc này đã biến dị) bị khựng lại và mất phản ứng. Sự lạnh lùng đó cho thấy sách có thể kết nối với những tiền nhân đã từng tu luyện, buộc họ phải lùi bước. Những dòng ghi chép khiến anh trở thành đối tượng chạm rung động tinh thần cổ xưa, khiến đối phương hoảng sợ.

Đây là ví dụ tự nhiên cho thấy công pháp không chỉ mạnh về nguyên thuật mà còn có năng lực gây áp lực tâm linh.

Nguyên Thiên Thần Trận

Anh khắc cấm thuật để bày Nguyên Thiên Thần Trận bằng mười mấy khối Thần Nguyên, dùng năng lượng đó để ngăn chặn ba đại năng. Trận pháp xoay quanh Thần Nguyên và vận hành như lớp phòng thủ, khiến đối thủ không dễ vừa tiến vào vừa rút lui. Nguyên Thiên Thư vẫn tiếp tục chứng minh bản thân là nền tảng xây dựng pháp trận, chứ không chỉ là hành trình cảm nguyên.

Nhờ đó, anh bảo vệ đường tiến của mình đối mặt với các cao thủ không thể nào dễ dàng vượt qua.

Thăng cấp Nguyên Thiên Sư

Sau hơn mười năm nghiên cứu, anh chính thức bước lên cảnh giới Nguyên Thiên Sư, dẫn động long mạch và nguyên mạch thuần thục theo sách. Nguyên Thiên Thư không còn nằm trong sách giáo trình, mà trở thành trải nghiệm sống, khiến anh tiếp tục khám phá từng đường mạch. Đây là thời điểm công pháp chứng minh mình đưa người vượt lên những giới hạn cũ, bằng cả lý luận lẫn thực chiến.

Cuốn sách và người tu luyện trở thành một khối, gợi mở tầm mắt cho những ai muốn đi tiếp con đường Nguyên Thiên sư.

Định Mạch Khóa Càn Khôn

Trước mặt Diệp Phàm, sách ghi lại rằng Trương Lâm từng dùng Định Mạch Khóa Càn Khôn để đối đầu với Tổ Vương Thái Cổ, chứng minh công pháp đủ sức chạm cột mốc cổ đại. Khi anh đọc lại, phương pháp đó trở thành tấm gương để khóa càn khôn khi cần trấn áp các cường giả. Nguyên Thiên Thư nhắc rằng mỗi bệnh mạch đều có linh hồn nên phải dùng nguyên khí chuẩn xác, dạy anh thận trọng trong từng thao tác.

Nhờ vậy, anh tiếp tục trau dồi, nhận ra mình vẫn có thể học thêm từ quá khứ dù đã là Nguyên Thiên Sư.

Nguyên Thiên Văn Lạc và Hắc Hoàng

Anh dùng Nguyên Thiên Văn Lạc để phân giải thần trận tại long mạch hội tụ, khiến Hắc Hoàng đòi mượn sách nhưng bị từ chối. Những kiến thức trong sách giúp anh đọc đúng nhịp của trận pháp và tránh bị đối phương lợi dụng. Hắc Hoàng dù muốn vẫn không có cách nào lấy được sách vì anh cẩn trọng giữ bí mật kỹ thuật.

Nguyên Thiên Thư một lần nữa chứng minh rằng tri thức của nó không thể trao đổi với người chưa đủ duyên.

Vạn Yêu Cốc

Cuốn sách dẫn anh đoán định địa thế Vạn Yêu Cốc và nhận ra chín mươi chín con rồng hiếm thấy trên Trái Đất. Nguyên Thiên Thư nhấn mạnh đây là nơi Yêu Hoàng hóa đạo, nên mỗi bước phải được cân nhắc để tránh phản ứng nguy hiểm. Anh dùng thông tin trong sách để đưa ra lựa chọn khai nguyên khôn ngoan và bảo vệ khu vực.

Sự kiện này minh chứng rằng công pháp cũng là hệ thống phân tích địa thế cực kỳ tinh vi.

Thân thể nhập đá

Sau khi nghiên cứu sâu, anh ngộ ra bí thuật 'thân thể nhập vào đá', đạt cảnh giới đăng phong tạo cực theo ghi chép trong sách. Công pháp chỉ ra cách liên kết thân thể và nguyên khí để hòa vào đá mà không mất sự linh hoạt của bản thân. Khoảnh khắc đó tạo nên một phiên bản tu luyện độc đáo, vừa ẩn mình trong đá vừa tiếp tục khai phá nguyên khí.

Những dòng ghi chép giúp anh hiểu mối quan hệ giữa đá, thân thể và cảm nguyên, mở ra cảnh giới mới.

Trả sách Trương gia

Sau nhiều năm giữ bí mật và dùng sách để phát triển đội nguyên, anh chính thức trả Nguyên Thiên Thư cho Trương Ngũ Gia tại Thiên Chi Thôn. Lão Trương cảm nhận được sự trưởng thành của anh khi anh nhấn mạnh mình dựa hoàn toàn vào sách và không cho lão dùng Thần Nguyên. Thay vào đó, anh cung cấp dị nguyên cho Thạch Trại và giữ bí mật truyền thừa, thể hiện lòng biết ơn lẫn trách nhiệm.

Đây là lúc sách trở về ngôi nhà cũ, nhưng cũng mang theo ánh sáng mới mà Diệp Phàm đã thắp lên.

Cấm Tiên Ngũ Phong

Trước thịnh hội ở thời kỳ sau, anh thi triển Cấm Tiên Ngũ Phong dựa trên sách để trấn áp đối thủ và tiếp cận cảnh giới 'Vạn vật nguyên'. Nguyên Thiên Thư lúc này đóng vai trò nền tảng, nhưng anh đã tự phá giới hạn, tạo ra đường tu luyện mới vượt xa ghi chép ban đầu. Sách vẫn nhắc phải thận trọng với nguyên khí, không để năng lượng dâng trào khiến bệ rỗng, dù đang chạm tới cảnh giới cao hơn.

Diễn tiến ấy biến Nguyên Thiên Thư từ công pháp truyền thống thành một lời gợi ý về những gì cần vượt tiếp.

Vượt ra ngoài sách

Chương 894 ghi rằng anh tái tạo cực hạn huy hoàng và vượt ra khỏi những gì ghi chép trong Nguyên Thiên Thư. Sự tiến hóa ấy không xóa đi giá trị công phu, mà khiến sách như đầu mối mở ra giai đoạn mới để tự mình sáng tạo. Anh dùng câu chữ cũ để làm bàn đè, rồi tự liên kết với những phát minh mới, chứng minh công pháp là nền móng chứ không phải điểm cuối.

Qua đó, Nguyên Thiên Thư tiếp tục truyền cảm hứng cho những người đi sau, khẳng định việc học vẫn không bao giờ kết thúc.

Thiên Nhãn phong ấn

Khi ánh sáng từ thần nguyên chiếu rọi, anh dùng Thiên Nhãn và lý luận trong Nguyên Thiên Thư để nhìn sâu vào từng sinh vật và phát hiện một loại nguyên đặc biệt có thể phong ấn bất hủ. Kỹ thuật đó cho phép anh quyết định nên khai thác hay bỏ qua một hạt nguyên, dựa trên cấu thành bên trong. Đôi mắt tím như thần kiếm cho thấy trình độ thần niệm vượt trội, và anh cẩn thận che giấu màu vàng vì sách cảnh báo việc tiết lộ nhiều dễ bị dò la.

Cuốn sách thêm một lần nữa chứng minh năng lực quan sát cốt lõi, vừa giúp khai nguyên vừa khống chế nguy cơ từ kẻ thù bấy lâu.