Mỏ Giáo là một thế lực do Diệp Phàm dựng lên sau khi hắn tiêu diệt Thanh Hà Môn và tiếp quản toàn bộ địa bàn cũ của môn phái này. Bề ngoài, đây là một giáo phái chuyên đào mỏ và tìm kiếm Nguyên, mang dáng vẻ chất phác, thậm chí có phần quê mùa, nhưng thực chất lại được thành lập từ một tính toán rất sâu của Diệp Phàm. Hắn không trực tiếp đứng tên chưởng quản mà đẩy Vương Xu và Lôi Bột ra tiền đài, còn bản thân âm thầm nắm quyền điều phối thật sự.
Tôn chỉ của giáo phái là không tranh bá với các thế lực xung quanh, tập trung phong sơn, tiềm tu và khai thác tài nguyên dưới lòng đất. Nền tảng quan trọng nhất của Mỏ Giáo là thuật tầm Nguyên và kinh nghiệm khai thác đến từ Nguyên Thiên Thư mà Diệp Phàm nắm giữ. Sau khi thanh trừng phần lớn ác đồ của Thanh Hà Môn, thế lực này cũng hấp thu một bộ phận người sống sót còn giữ được lương tri để duy trì khung sườn vận hành.
Ở giai đoạn hiện tại, Mỏ Giáo vừa là vỏ bọc cho hoạt động của Diệp Phàm tại Bắc Vực, vừa là công cụ giúp hắn tích lũy Nguyên và xây dựng căn cơ lâu dài.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguyên từ cuộc thanh trừng Thanh Hà Môn
- Tiếp quản cơ nghiệp và dựng danh hiệu Mỏ Giáo
- Sắp đặt cơ cấu quyền lực bề nổi và quyền lực thực
- Xác lập tôn chỉ không tranh bá mà cầu tài nguyên
- Hình thành nền tảng bằng thuật tầm Nguyên
- Mở rộng ảnh hưởng gián tiếp sau khi dẹp loạn vùng phụ cận
- Bước ngoặt chiến lược với Huyền Nguyệt Động
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Mine Sect
Trạng thái: Đang tồn tại, do Diệp Phàm âm thầm khống chế; Vương Xu giữ chức chưởng giáo, Lôi Bột giữ chức phó chưởng giáo
Vai trò: Thế lực khai thác tài nguyên và căn cơ ngầm do Diệp Phàm thao túng tại Bắc Vực
Biệt danh: Giáo phái đào mỏ, Đại giáo có một không hai
Xuất thân: Được thành lập tại Bắc Vực sau khi Diệp Phàm tiêu diệt Thanh Hà Môn và tiếp quản cơ nghiệp của môn phái này
Địa điểm: Địa bàn cũ của Thanh Hà Môn tại Bắc Vực; phạm vi ảnh hưởng gián tiếp liên hệ tới khu vực lân cận như Huyền Nguyệt Động
Chủ sở hữu: Diệp Phàm
Cấu trúc: Mô hình quyền lực hai tầng, do Diệp Phàm âm thầm thao túng, bên ngoài đặt Vương Xu làm chưởng giáo và Lôi Bột làm phó chưởng giáo; lấy tàn bộ cơ sở của Thanh Hà Môn cùng nhân sự còn sống làm khung vận hành
Sức mạnh: Quy mô chưa lớn nhưng có thực lực nền tảng khá mạnh trong phạm vi địa phương nhờ uy thế của Diệp Phàm, nguồn Nguyên thu được sau khi diệt Thanh Hà Môn, cùng kỹ thuật tầm Nguyên đến từ Nguyên Thiên Thư
Tư tưởng: Không tranh quyền thế, không chủ trương xưng bá công khai, lấy khai thác Nguyên và tích lũy tài nguyên phục vụ tu luyện làm mục tiêu cốt lõi; ưu tiên phong sơn, tiềm tu và hành động kín đáo dưới sự điều khiển của Diệp Phàm
Yêu cầu: Ưu tiên người có thể phục tùng sự sắp đặt của tầng lãnh đạo, không làm điều ác, chấp nhận đường lối không tranh bá và tham gia vào việc bảo vệ, khai thác, vận hành cơ sở liên quan đến Nguyên
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Tài nguyên: 1700 cân Nguyên, địa bàn cũ của Thanh Hà Môn, cơ sở sơn môn tiếp quản
Truyền thừa, kỹ nghệ: Thuật tầm Nguyên từ Nguyên Thiên Thư, kinh nghiệm khai thác Nguyên dưới lòng đất
Nhân lực: Vương Xu, Lôi Bột, bộ phận người sống sót còn lương tri của Thanh Hà Môn
Lợi thế chiến lược: Quyền kiểm soát vùng mỏ, khả năng phong sơn tiềm tu, tiềm năng mở rộng sang Huyền Nguyệt Động
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chưởng Giáo Công Khai: Vương Xu
- Phó Chưởng Giáo: Lôi Bột
- Thành Viên Nòng Cốt: Một bộ phận người sống sót của Thanh Hà Môn được giữ lại vì không làm điều ác, ba vị trưởng lão chính trực từng bị giam cầm
- Đồng Minh: Thạch trại, Những người dân từng được Diệp Phàm bảo vệ
- Kẻ Thù: Các nhóm thổ phỉ từng cấu kết với Thanh Hà Môn, Mười bảy nhóm giặc cướp quanh khu vực, Các thế lực lân cận có ý dòm ngó như Huyền Nguyệt Động
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên từ cuộc thanh trừng Thanh Hà Môn
Mỏ Giáo không phải một tông môn hình thành theo con đường chiêu hiền nạp sĩ thông thường, mà sinh ra sau một cuộc huyết tẩy có chủ đích. Khi Thanh Hà Môn liên tục dung túng thổ phỉ, cướp bóc dân lành và nhũng nhiễu người trong thạch trại, Diệp Phàm quyết định nhổ tận gốc thế lực này. Hắn dẫn theo Vương Xu và Lôi Bột đánh thẳng vào sơn môn, dùng thực lực mới đột phá của mình để trấn áp chưởng giáo cùng các thái thượng trưởng lão.
Hơn hai trăm kẻ thủ ác bị diệt trừ, chỉ những người vô tội hoặc còn giữ chính khí mới được tha mạng. Từ đống tro tàn của Thanh Hà Môn, nền móng đầu tiên của Mỏ Giáo bắt đầu xuất hiện.
Tiếp quản cơ nghiệp và dựng danh hiệu Mỏ Giáo
Sau khi chiếm lĩnh sơn môn, Diệp Phàm không hủy sạch toàn bộ cơ sở của Thanh Hà Môn mà lựa chọn tiếp quản để sử dụng cho mục đích riêng. Hắn thu lấy kho tàng của đối phương, trong đó có khoảng một nghìn bảy trăm cân Nguyên, biến chiến quả thành vốn liếng ban đầu cho giáo phái mới. Chính trong hoàn cảnh ấy, cái tên Mỏ Giáo được dựng lên, mang ý nghĩa vừa trực diện vừa ngông ngạo: đại giáo có một không hai.
Dù tên gọi khiến người khác liên tưởng ngay đến nghề đào mỏ, Diệp Phàm lại cố ý giữ sự thô mộc ấy làm lớp vỏ che giấu dụng tâm thật sự. Từ đây, Mỏ Giáo chính thức có danh xưng, lãnh địa và nguồn lực khởi đầu.
Sắp đặt cơ cấu quyền lực bề nổi và quyền lực thực
Diệp Phàm không trực tiếp đứng ra làm chưởng giáo, bởi hắn hiểu rằng công khai nắm quyền dễ khơi dậy phản tâm nơi những người vừa mới quy phục. Thay vào đó, hắn đẩy Vương Xu lên làm chưởng giáo và để Lôi Bột giữ vị trí phó chưởng giáo, biến hai người thành bộ mặt chính thức của tông môn. Cách sắp đặt này giúp giáo phái có người quản lý bên ngoài, đồng thời vẫn bảo đảm mọi quyết sách quan trọng nằm trong tay người sáng lập thật sự.
Những thành viên còn sống của Thanh Hà Môn được giữ lại cũng bị đặt dưới kết cấu quyền lực mới này. Vì thế, từ rất sớm Mỏ Giáo đã mang đặc trưng của một thế lực có hai tầng lãnh đạo: công khai và ngầm định.
Xác lập tôn chỉ không tranh bá mà cầu tài nguyên
Ngay sau khi thành lập, Mỏ Giáo đã được định hình rất rõ về đường lối hoạt động. Diệp Phàm tuyên bố giáo phái không tranh quyền thế với bên ngoài, chỉ chuyên tâm tìm kiếm Nguyên dưới lòng đất và trong lòng núi. Chủ trương ấy vừa phù hợp với nhu cầu tu luyện cực lớn của hắn, vừa giúp giáo phái tránh bị cuốn quá sớm vào các vòng xoáy tranh bá giữa những thế lực mạnh hơn.
Ông cũng yêu cầu phong sơn, yên lặng tiềm tu, ưu tiên ổn định nội bộ sau biến động đẫm máu. Từ đó, Mỏ Giáo mang màu sắc của một tổ chức khai thác tài nguyên hơn là một đại phái lấy chiến tranh làm trung tâm.
Hình thành nền tảng bằng thuật tầm Nguyên
Điểm cốt lõi khiến Mỏ Giáo khác biệt với các thế lực nhỏ thông thường chính là việc nó dựa trên tri thức tầm Nguyên của Diệp Phàm. Nhờ nắm giữ Nguyên Thiên Thư, hắn không chỉ xem Nguyên như chiến lợi phẩm, mà còn nhìn thấy cả một con đường phát triển lâu dài cho giáo phái. Mỏ Giáo vì vậy được xây dựng như một công cụ chuyên biệt để khai quật, thu gom và tích lũy loại tài nguyên tối quan trọng này.
Những người được giữ lại hoặc thu dụng về bản chất cũng trở thành lực lượng lao động và vận hành cho hệ thống ấy. Căn cơ của giáo phái do đó không nằm ở truyền thừa võ lực công khai, mà ở năng lực biến địa bàn chiếm được thành nơi sản xuất tài nguyên cho Diệp Phàm.
Mở rộng ảnh hưởng gián tiếp sau khi dẹp loạn vùng phụ cận
Sau khi cơ bản ổn định Mỏ Giáo, Diệp Phàm tiếp tục quét sạch mười bảy nhóm giặc cướp ở khu vực chung quanh để giảm mối họa cho dân lành và củng cố an ninh cho địa bàn mới. Hành động này không nhất thiết biến các khu vực ấy thành lãnh thổ chính thức của giáo phái, nhưng lại làm tăng đáng kể uy thế của thế lực non trẻ này. Nhờ dập tắt các mối họa bên ngoài, Mỏ Giáo có thêm không gian để phong sơn, ẩn mình và khai thác tài nguyên mà không bị quấy phá liên tục.
Đồng thời, việc này cũng khiến các thế lực lân cận bắt đầu chú ý đến sự thay đổi cán cân trong vùng. Từ một cái tên mới dựng lên, Mỏ Giáo dần trở thành một hiện diện không thể bỏ qua tại địa bàn cũ của Thanh Hà Môn.
Bước ngoặt chiến lược với Huyền Nguyệt Động
Khi các thế lực xung quanh như Huyền Nguyệt Động bắt đầu dòm ngó, Diệp Phàm không chọn đối đầu trực diện mà dùng thân phận giả Đoạn Đức để bí mật thâm nhập thăm dò. Trong quá trình đó, hắn phát hiện nơi này có dấu vết cư ngụ của Vô Thủy Đại Đế và hiểu ra giá trị chiến lược to lớn của vùng đất ấy. Quyết định chiếm lấy Huyền Nguyệt Động làm căn cứ lâu dài tuy chưa đồng nghĩa với việc Mỏ Giáo hoàn tất mở rộng, nhưng đã cho thấy tầm nhìn phát triển vượt khỏi khu mỏ cũ.
Nếu thành công, giáo phái sẽ không còn chỉ là một tổ chức đào Nguyên, mà còn trở thành vỏ bọc cho một căn cứ tu hành trọng yếu. Ở thời điểm hiện tại, đây là hướng phát triển mới nhất và quan trọng nhất gắn với tương lai của Mỏ Giáo.