Thanh Hà Môn là một thế lực tu chân nhỏ tọa lạc tại vùng núi xanh mờ sương ở Bắc vực, với sơn môn tựa lưng vào dãy đá cao vút. Trước đây, môn phái duy trì vị thế thông qua việc liên kết với các thế lực như Ly Hỏa giáo, Huyền Nguyệt động, Thất Tinh các và Lạc Hà để phân chia lãnh thổ. Môn phái lấy giáo lý hòa hợp Đạo gia làm nền tảng, chú trọng rèn luyện tinh - khí, nhưng thực chất bên trong lại tồn tại nhiều hành vi táng tận lương tâm như cướp bóc và đổ thạch gian trá.

Sau khi bị Diệp Phàm tiêu diệt do những ân oán liên quan đến việc ép nợ và tranh đoạt nguyên khí, môn phái gần như tan rã hoàn toàn, các kiến trúc bị phá hủy và đệ tử tổn thất nặng nề.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Qinghe Sect

Chủ sở hữu: Chưởng giáo (Đã chết)

Cấu trúc: Tổ chức nhỏ gồm Chưởng giáo, ba vị trưởng lão và các đệ tử, vận hành dựa trên các đình đài, tiên thạch phường và các vách đá khắc tâm pháp.

Sức mạnh: Yếu, hiện tại đã mất hoàn toàn khả năng chiến đấu và bị xóa sổ.

Tư tưởng: Lấy đạo hòa làm nền tảng nhưng thực tế theo đuổi lợi ích vật chất thông qua cướp bóc.

Yêu cầu: Không ghi chép cụ thể, chủ yếu là các môn đồ được đào tạo trong hệ thống.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Cây thuốc, các bí kíp nhỏ, các lĩnh ngộ của tiền nhân khắc trên vách đá, nguyên thạch.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chưởng Giáo: Chưởng giáo (Đã chết)
  • Trưởng Lão: Ba vị trưởng lão (Đã chết)
  • Đệ Tử: Lưu Thừa Vọng (Đã chết), Lưu Thừa Ân (Đã chết), Trần đại hồ tử (Đã chết).
  • Đồng Minh: Ly Hỏa giáo, Huyền Nguyệt động, Thất Tinh các, Lạc Hà.
  • Kẻ Thù: Diệp Phàm, Nhị Lăng Tử, Vương Xu.

Dòng thời gian chi tiết

Thời kỳ sơ khai

Phái Thanh Hà được khai sáng bởi tiền nhân với danh xưng Thanh Huyền Tông, với di huấn giấu gốc rễ phái vào rừng mưa để tránh các cuộc xung đột lớn trong giới tu chân. Trải qua thời gian, môn phái dần hình thành thế lực tại vùng núi phía Bắc và bắt đầu kết giao với các giáo phái lân cận như Ly Hỏa giáo để duy trì địa vị. Môn phái dần chuyển hướng sang các hoạt động đổ thạch và kiểm soát tài nguyên vùng, xây dựng các đình đài và tiên thạch phường làm nơi giao dịch.

Dù không có thực lực đỉnh cao, họ vẫn duy trì được vị thế nhờ sự liên kết chặt chẽ với các thế lực địa phương.

Giai đoạn suy tàn

Môn phái bắt đầu sa đà vào các hành vi táng tận lương tâm, sử dụng thủ đoạn gian lận trong các cuộc đổ thạch và cướp bóc dân phu để thu lợi. Sự xuất hiện của Diệp Phàm tại thành Bình Nham đã khơi mào cho mối mâu thuẫn khi môn phái này cố tình khiêu khích và đòi nợ vô lý. Sau khi Lưu Thừa Vọng và Lưu Thừa Ân bị Diệp Phàm đánh bại và tiêu diệt, phái Thanh Hà bắt đầu rơi vào tình trạng khủng hoảng nhân lực và bị các thế lực liên minh khác dòm ngó.

Vị thế của phái lung lay dữ dội khi thiếu đi các cường giả bảo vệ và bị Diệp Phàm phong tỏa 18 ngọn núi chính.

Sự kiện diệt môn

Diệp Phàm quay trở lại sau khi bế quan đột phá bí cảnh Đạo Cung, quyết định xóa sổ môn phái nhằm trừ hại cho dân. Toàn bộ các trưởng lão và đệ tử tham gia vào các hành vi tội ác đều bị tiêu diệt, các công trình kiến trúc bị phá hủy, vách đá tâm pháp bị khoét đi và bảo khố bị tịch thu. Sau trận chiến, phái Thanh Hà không còn sinh khí, trở thành một di tích hoang tàn giữa vùng núi Bắc vực.

Những người sống sót còn lại không còn tư cách thành lập lại môn phái, và khu vực này từ đó trở nên yên bình hơn.