Kim Cương Bảo xử là một pháp khí Phật giáo cổ xưa mang dáng một cây chày dài, đầu sáng như kim cương và thân nặng, dù phần thân đã bị gãy nhưng vẫn tỏa ra khí thánh rõ rệt. Vật khí phát ra hào quang Phật, khiến người có duyên hoặc người tu tập cảm nhận được Phật tính, đồng thời đôi khi bị một lớp ma tính mơ hồ kèm theo, làm cho ấn tượng về nó vừa uy nghi vừa rùng rợn. Bảo xử không chỉ là vũ khí tỳ lực cận chiến, có thể nghiền nát sinh vật mạnh, mà còn là biểu trưng quyền uy tinh thần trong truyền thống Phật khí; người cầm lên dễ khiến đối phương chùn bước.

Khi cộng hưởng với nội lực phù hợp, pháp khí sinh ra quang hoa để đe dọa hoặc phá giáp, nhưng đồng thời tiêu hao thần lực người sử dụng nên không thể vận hành lâu dài. Kim Cương Bảo xử thường gắn với truyền thuyết Đại Lôi Âm Tự và chỉ những tu sĩ có Phật khí hoặc người có mưu mẹo đặc biệt mới dám phô bày; trong thực tế truyện, vật đã thuộc về Lưu Vân Chí trước khi rơi vào tay Diệp Phàm. Hiện tại pháp khí vẫn còn uy lực dù bị tổn thương, được Diệp Phàm giữ làm bảo vật phục vụ cho việc thăm dò Phật tính và đối phó các mối hiểm nguy.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang do Diệp Phàm sở hữu; thân gậy bị gãy một phần nhưng vẫn phát khí thánh và hào quang hạn chế.

Vai trò: Pháp khí Phật giáo — vũ khí cận chiến kiêm biểu tượng quyền uy

Biệt danh: Kim Cương Bảo Xử, Kim Cương Xử, Bảo Xử

Xuất thân: Lưu truyền từ Đại Lôi Âm Tự, được xem là bảo vật Phật giáo cổ xưa có nguồn gốc bí ẩn và liên quan đến truyền thuyết Phật Đà.

Địa điểm: Hiện thuộc quyền kiểm soát của Diệp Phàm; từng xuất hiện tại Đại Lôi Âm Tự, Tế Đàn Ngũ Sắc, Côn Vân và Thanh Hà.

Phẩm cấp: Rất hiếm — bảo vật thần linh trong số ít Phật khí Bắc vực

Tinh thần: Phật khí (kèm theo sắc thái ma tính yếu, có thể bị cảm nhận là song tính Phật-Ma)

Trạng thái: Một nửa thân gãy, đầu chày kim cương sáng rõ, vẫn tỏa hào quang nhưng công lực suy giảm so với nguyên dạng

Cấu trúc: Dạng chày/gậy dài, đầu sáng như kim cương tạo vòng quang, thân đằm chắc và nặng; thân gãy nửa đoạn nhưng kết cấu vẫn kiên cố

Hiệu ứng: Khi rung động cùng nội lực, Kim Cương Bảo xử tạo hào quang áp đảo có thể uy hiếp đối phương và phá giáp; ánh sáng đầu chày lan thành vòng, gây ấn tượng thần thánh khiến một số người nhận biết được Phật tính hoặc ma tính xung quanh. Pháp khí còn có khả năng thu hút và khuếch đại Phật tính, khiến những tu sĩ hoặc nhân vật nhạy bén nhận ra thân phận người cầm; hiệu ứng này khiến việc giả mạo hoặc che giấu rất khó. Ở mức cường hóa, nó biến thành vũ khí hủy diệt cận chiến có sức mạnh nghiền nát những sinh vật lớn, nhưng mỗi lần kích hoạt mạnh đều tiêu hao năng lượng tinh thần và nội lực của chủ nhân. Do thân gậy bị hư hại, một số công năng bị suy giảm; khi đấu trực diện với pháp bảo khác (như biển đồng Đại Lôi Âm Tự), hiệu quả có thể bị triệt tiêu hoặc phá vỡ.

Yêu cầu: Ưu tiên dùng bởi người có Phật khí hoặc tu sĩ Phật giáo; có thể được vận hành bằng lực thể nhưng giảm mạnh hiệu quả; cần nội lực ổn định để cộng hưởng và duy trì hào quang.

Sức mạnh: Mang hào quang thần lực đủ để đe dọa và nghiền nát sinh vật cỡ lớn; được xếp vào hàng bảo vật thần linh Phật khí nhưng không phải vô hạn năng lực do tiêu hao thần lực khi sử dụng.

Chủ sở hữu: Diệp Phàm (hiện tại); trước đây thuộc về Lưu Vân Chí

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Năng Tấn Công: Ép diệt kẻ địch tầm cận, Nén nghiền sinh vật
  • Công Năng Linh Giác: Tỏa hào quang Phật, Thu hút Phật tính, Tiết lộ thân phận người sử dụng
  • Hạn Chế: Tiêu tốn thần lực người dùng, Không thể duy trì trạng thái cao lâu

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Cần phối hợp với nội lực hoặc Phật khí để phát huy hết năng lực; có thể cầm bằng sức lực bình thường nhưng hiệu quả giảm, và việc vận hành lâu dài sẽ rút cạn thần lực người dùng; hiển thị ra ngoài thường thu hút chú ý của các tu sĩ tinh thông Phật pháp.

Chất liệu:

Hợp kim kim cương pha đá thiêng, thấm đậm năng lượng Phật

Dòng thời gian chi tiết

Nguồn gốc Đại Lôi Âm Tự

Kim Cương Bảo xử được lưu truyền từ Đại Lôi Âm Tự, một ngôi tự cổ có quan tài đồng và dấu tích Phật giáo cổ xưa. Truyền thuyết gắn nó với quyền lực hộ giáo của Phật Đà, được xem là một trong số ít pháp khí có năng chất Phật; xuất xứ khiến nhiều người kiêng kỵ và tôn kính. Vật khí mang theo sắc thái thiêng liêng, từng được nhắc đến trong ký tích cấm địa và khiến bầu không khí nơi đó thay đổi khi xuất hiện.

Người trong giới Phật học nhận ra tấm biển và kim cương xử ngay, coi nó là di vật có khả năng thu hút và phản ứng với Phật tính.

Sở hữu ban đầu — Lưu Vân Chí dùng làm biểu tượng quyền uy

Kim Cương Bảo xử từng thuộc về Lưu Vân Chí, được hắn sử dụng như dấu hiệu địa vị và vũ khí đe dọa các bạn học. Khi ở trong tay Lưu Vân Chí, pháp khí tỏa ra hào quang nhỏ khiến đối phương phải e dè và được dùng để áp chế tinh thần tập thể. Hắn nhiều lần dùng nó trong các xung đột, biểu lộ uy lực và tạo thế áp đảo, đồng thời khiến bản thân có hình ảnh lãnh đạo trong nhóm.

Dù vậy, hắn không hoàn toàn có khả năng khai thác trọn vẹn sức mạnh vì bản thân nội lực có giới hạn và pháp khí sau đó bị lấy mất.

Xung đột ở Tế Đàn — Lưu Vân Chí đối đầu Diệp Phàm

Tại buổi họp ở Tế Đàn Ngũ Sắc, Lưu Vân Chí đem Kim Cương Bảo xử ra uy hiếp, dùng hào quang để đe dọa và muốn dùng làm vũ khí để loại trừ đối thủ. Khi mâu thuẫn lên đến cao trào, Diệp Phàm dùng biển đồng Đại Lôi Âm Tự đả bại Lưu Vân Chí; sau loạt va chạm, kim cương xử bị đánh văng và rơi vào tay Diệp Phàm. Sự kiện này cho thấy pháp khí đủ để làm bầu không khí căng thẳng và là nhân tố quyết định trong tranh chấp học đường, đồng thời tiết lộ rằng vật không hoàn toàn vô địch trước các pháp bảo tương khắc.

Bị thu hồi và tái sử dụng — trong cấm địa Thái Cổ

Sau khi Diệp Phàm thu chiếm, Kim Cương Bảo xử được sử dụng bởi Diệp Phàm trong nhiều tình huống sinh tồn tại cấm địa. Vật khí giúp phá móng vuốt mãnh thú và hỗ trợ trong kháng cự khi nhóm đối mặt với các sinh vật kỳ dị, cho thấy dù hư hại, nó vẫn có giá trị chiến đấu thực tế. Diệp Phàm phối hợp pháp khí với nội lực của bản thân (khi còn dồi dào sau phản lão hoàn đồng) để tạo ra lực đấm và cường kích hiệu quả.

Qua các trận này, bảo xử trở thành trang bị thực chiến quan trọng, đồng thời thu hút sự chú ý của những nhân vật hiểu Phật pháp.

Dùng để thăm dò Phật tính tại Côn Vân

Khi Diệp Phàm giả làm Đoạn Đức và tìm hiểu về Như Lai cùng Tiểu Ni Cô, hắn lấy Kim Cương Bảo xử, cổ đèn và chuỗi xá lợi ra để thăm dò cảm thức của tiểu ni cô. Pháp khí tỏa hào quang khiến tiểu ni cô nhận ra mùi Phật đồng thời