Phúc Thiên Bảo Y là bảo y truyền thuyết do các tinh hỏa vũ trụ kết tụ mà thành, ngoại hình là một chiếc áo choàng phát sáng rực rỡ có đạo văn ẩn sâu trong từng thớ vải. Chất liệu kỳ dị hơn cả thần thiết, không chỉ cứng mà còn có khả năng xuyên không để ngăn cách khí tức ngoại cảnh, khiến bất kỳ năng lực xâm nhập nào đều khó tiếp cận chủ nhân. Khi mặc vào, nó phát ra trường bảo hộ mỏng manh nhưng kiên cố, chặn đứng những nguyền rủa liên quan đến cấm địa và làm chậm sự ăn mòn của thời gian bào mòn thân thể.

Mỗi đường may như có âm vang linh dịch giúp cân bằng mạch khí của người mặc, chuyển hóa áp lực thành lớp khiên tĩnh lặng. Cánh tay áo và mũ trùm phủ ánh sáng chói mắt nhưng không gây rối, chỉ để lại cảm giác thanh thản cho người được bảo vệ. Dù vậy, Phúc Thiên Bảo Y không thể trụ lại khi đối diện trực tiếp với lực lượng Hoang cường đại: lớp áo chỉ chống được nguyền rủa thông thường chứ không toàn năng.

Hiện tại bản thể đã vỡ vụn thành bụi phấn, không còn nguyên vẹn nhưng dư ảnh sáng vẫn lưu lại trong cấm địa Thái Cổ nơi nó được thi triển lần cuối. Người ta kể lại rằng ngay cả sau khi tan nát, những hạt bụi còn lại vẫn có thể che chắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi cho chủ nhân yếu ớt cuối cùng.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 福天宝衣

Trạng thái: Đã vỡ vụn dưới sức tấn công của Hoang Nô khi giúp Diệp Phàm trụ lại cấm địa Thái Cổ.

Vai trò: Trang bị bảo hộ cá nhân chuyên chống nguyền rủa cấm địa và kéo dài mạng mạch khi bước vào vùng thời gian bất ổn.

Biệt danh: Bảo y Phúc Thiên

Xuất thân: Chất liệu rơi từ vũ trụ tập trung lại qua hàng nghìn năm tu luyện, trui rèn bằng các tinh linh sao trời để trở thành áo choàng bảo vệ thần bí.

Địa điểm: Cấm địa Thái Cổ (Nam Vực), nơi nó được khai mở và sau cùng tan thành bụi.

Phẩm cấp: Truyền thuyết cực hiếm

Tinh thần: Khí linh vũ trụ liên kết với sao trời, tạo ra dòng năng lượng lạnh để ngăn cách nguyền rủa.

Trạng thái: Đã bị phá vỡ, chỉ còn lại bụi phấn ánh sáng trong khoảnh khắc.

Cấu trúc: Hình dáng áo choàng trùm, ánh sáng chói mắt với đạo văn ẩn sâu trên từng đường may, không thể bị phá huỷ bằng sức thường.

Hiệu ứng: Tạo lớp khiên không gian tĩnh, chống lại nguyền rủa và ngăn sự xâm nhập của khí cơ đen tối khi chủ nhân bước vào cấm địa.

Yêu cầu: Chỉ phát huy trọn vẹn khi do người có tu vi cao và ý chí kiên định mang, thường được dùng khi chuẩn bị xâm nhập cấm địa hoặc chịu áp lực thời gian.

Sức mạnh: Cấp độ phòng ngự vượt trội, bảo toàn mạch khí và trì hoãn sự phá hoại của thời gian để chủ nhân có thêm cơ hội sống sót trước nguyền rủa.

Chủ sở hữu: Diệp Tuệ Linh (chủ nhân chính), được trao tạm cho Diệp Phàm khi cấm địa Thái Cổ mở ra.

Năng Lực

Khả Năng

  • Bảo Vệ: Ngăn cách khí tức ngoại cảnh, kháng nguyền rủa cấm địa và làm chậm thời gian ăn mòn thân thể
  • Khác: Không thể chống lại toàn bộ lực lượng Hoang mạnh mẽ

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải mặc trước khi bước vào cấm địa hoặc khi đứng trước nguyền rủa mạnh; không thích hợp để giao tranh tấn công kéo dài.

Chất liệu:

Chất liệu rơi từ vũ trụ, luyện thành từng thớ vải chính thạch chuyên biệt.

Dòng thời gian chi tiết

Khởi sinh từ hào quang thiên thể

Phúc Thiên Bảo Y được hình thành từ chất liệu rơi từ vũ trụ, từng là vật chứng cho vài trần thuật cổ xưa về thần đạo bảo châu; các tinh linh sao trời trộn lẫn vào nhau và được rèn luyện qua thời gian dài để tạo ra lớp vải cứng hơn Thần Thiết. Khi ấy những đạo văn ẩn sâu mang sức mạnh tĩnh, có thể đồng bộ với mạch khí người mặc và chuyển hóa khí tức xâm nhập thành luồng ánh sáng dịu. Bảo y được xem là di vật của một trăng sinh cơ để chống lại lệ duyên nguyền rủa khi thế giới mở ra cấm địa thời gian, và vì vậy đã mang “Phúc Thiên” trong tên, hàm ý cầu phúc đường dài.

Bản thể này vốn không thuộc phái nào mà tự di chuyển trong thiên không, chờ người đủ duyên phổ độ khai phá. Các bậc trưởng lão khi nghe danh đều khẳng định rằng nó kết hợp được với mọi loại khí mạch mà không hại tu vi người mặc. Khi được trưng bày trong huyền viện, ánh sáng áo choàng rọi xuyên cả trong thiên địa âm u, khiến các tu sĩ run rẩy vì uy lực.

Thuộc về Diệp Tuệ Linh và nhiệm vụ bảo hộ

Diệp Tuệ Linh xuất hiện với tư cách vương giả trẻ tuổi Trung Châu và nhanh chóng trở thành chủ nhân của Phúc Thiên Bảo Y, mang về làm bảo vật truyền thuyết biểu trưng cho quyền lực và lòng trắc ẩn. Cô xem nó như biểu hiện tinh thần tha thứ và từng dùng để che chắn đoàn tinh binh mỗi lần giao chiến trước áp lực thời gian đen tối. Dưới tay Linh, áo choàng giữ nguyên độ bền thách thức mọi thanh kiếm, khiến đối thủ không thể tìm được điểm yếu để phá vỡ.

Người trong giới biết rằng bảo y năm xưa chỉ được truyền lại cho người có khí độ, nên cô luôn giữ nó như một báu vật thanh khiết, không dùng cho những trận thăng quan tầm thường. Hình ảnh thần khí rơi xuống khi cô thổi sáo ngọc khiến lớp ánh sáng nhấp nháy càng làm Diệp Phàm trân trọng hơn khi được mời xem. Giữa đàm đạo, cô có nói rõ nó có thể tạm cho mượn khi gặp đúng hoàn cảnh cứu người.

Cho Diệp Phàm mượn để nghịch thiên

Khi Diệp Phàm quyết định dấn thân vào cấm địa Thái Cổ để tìm Bất Tử Thần Dược, Diệp Tuệ Linh không ngần ngại trao Phúc Thiên Bảo Y và thạch y, tin rằng người mang nó có thể dựng lại một điểm tựa sinh tồn. Chiếc áo choàng phát ra hào quang dịu, chặn đứng toàn bộ khí tức ngoại lai và nhường chỗ cho thân thể anh chống lại nguyền rủa cấm địa cùng năm tháng ăn mòn. Dù mảnh vải có cảm giác nặng nề, nó luôn nhẹ nhàng ôm trọn mạch khí và truyền vào người cảm giác an toàn, giúp Diệp Phàm xô đổ giới hạn nhiệm vụ.

Trong quá trình chuẩn bị, sự hiện diện của bảo y khiến đồng đội tin rằng anh có thể băng qua thử thách cuối cùng. Người nhận ra rằng Phúc Thiên Bảo Y không chỉ là bảo hộ vật chất mà còn là tín hiệu cho các thế lực khác rằng Diệp Phàm đang được che chở. Nhờ nó, Diệp Phàm có đủ thời gian để căn chỉnh mạch khí và tiến vào cấm địa mà không bị nuốt chửng tức thời.

Tan thành bụi khi đối đầu Hoang Nô

Khi Diệp Phàm đã rơi vào tình trạng kiệt lực trước lực lượng Hoang Nô xuất hiện lần thứ ba tại cấm địa, Phúc Thiên Bảo Y cùng thạch y lần lượt bị nghiền nát dưới sức tàn phá của năm tháng bất chấp hào quang ban đầu vẫn còn. Tiếng kêu u uất của vật chất khi vỡ tan vang lên như lời thở dài của một thời đại trước đó, còn ánh sáng chói nhờn trở thành bụi phấn rơi xuống đất. Dù đã từng chống được khí cơ và ngăn cách nguyền rủa, lớp áo choàng không thể níu giữ trước lực lượng thượng cổ quá mạnh, sự vỡ nát đến tận cùng khiến thậm chí người xung quanh cũng cảm nhận được luồng áp lực tàn phá.

Diệp Phàm phải lấy hòn đá bảy màu làm màn chắn sau khi bảo y mất đi, vì nó đã cạn năng lượng và biến thành cát bụi trong tích tắc. Mẩu ánh sáng cuối cùng đều còn quanh người anh, nhắc rằng dù đã tan tành, Phúc Thiên Bảo Y từng một lần đóng vai trò cứu cánh sinh mệnh. Cảnh tượng bảo y vỡ tan cũng khiến các thế lực đứng bên ngoài cấm địa cảm thán sức mạnh thời gian, hiểu rằng kể cả truyền thuyết cũng có điểm dừng.