Bất Tử Thần Dược là tập hợp những tiên căn nghịch thiên đứng ở đỉnh cao mọi tài nguyên sinh mệnh trong thế giới Già Thiên, mỗi chủng đều độc nhất và gần như tuyệt tích sau thời thái cổ. Nó không phải chỉ có một hình thái duy nhất, mà bao gồm nhiều cá thể và biến chủng như Cửu Diệu thần dược, Kỳ Lân thần dược, Chân Long Bất Tử Dược, Vạn Tuế thần dược, Bạch Hổ Thần Dược, Bồ Đề bất tử tiên dược hay Bàn Đào Thần Thụ Bất Tử. Dược lực cốt lõi của chúng là kéo dài thọ nguyên, khởi tử hồi sinh, tái tạo huyết nhục xương cốt, chữa vết thương đại đạo, giúp thoát thai hoán cốt, thậm chí khiến cường giả sống thêm đời thứ hai.

Nhiều cá thể còn mang linh tính cực mạnh, biết trốn chạy, phá hư không rời đi, bị thương rồi đào thoát, hoặc chủ động chọn người đi theo như một sinh linh thực thụ. Bất Tử Thần Dược thường gắn liền với cấm địa sinh mệnh, hành cung Đại đế, cổ mạch vô thượng và các bí mật tối sâu của thời thái cổ. Trong tay Diệp Phàm, thần dược từng được ghép lại từ chín thần căn trong cấm địa Thái Cổ, trở thành con bài cứu mạng tối hậu cho bản thân, Thần VươngKhương Đình Đình, đồng thời mở ra khả năng trồng dưỡng lâu dài.

Ở mốc mới nhất, Bạch Hổ Thần Dược vẫn còn sống, là một cá thể Bất Tử Thần Dược độc nhất đã chủ động phát ra dao động tinh thần xin đi theo Diệp Phàm, cho thấy hệ Bất Tử Thần Dược vẫn chưa hoàn toàn tuyệt diệt.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Tồn tại phân tán theo nhiều chủng độc nhất; một số cá thể đã tọa hóa hoặc chỉ còn hạt, rễ, dịch và cành lá, một số cá thể đã rời đi hoặc trốn thoát; ở mốc mới nhất xác nhận vẫn có cá thể còn sống, tiêu biểu là Bạch Hổ Thần Dược chủ động xin theo Diệp Phàm

Vai trò: Thần vật sinh mệnh tối cao, tiên căn kéo dài thọ nguyên và tái sinh, tài liệu chủ dược cho đại đan vô thượng, mục tiêu tranh đoạt chiến lược của các Đại đế, Thánh địa và cường giả cuối đời

Biệt danh: Cổ thần dược trong truyền thuyết, Thần dược, Gốc thần dược, Thần căn bất tử, Bất Tử Dược, Bất tử tiên dược, Thần Thụ Bất Tử, Thần Thụ Bất Tử duy nhất trong truyền thuyết

Xuất thân: Hình thành từ các tiên căn bất tử độc nhất gắn với quy tắc thiên địa, cấm địa sinh mệnh, cổ mạch vô thượng và truyền thống Đại đế nuôi thần dược làm bạn cả đời; riêng nhánh Cửu Diệu từng bị chia thành chín gốc, về sau được Diệp Phàm ghép lại trong cấm địa Thái Cổ

Địa điểm: Không có vị trí cố định duy nhất; từng xuất hiện hoặc để lại dấu vết tại cấm địa Thái Cổ, Bất Tử Sơn, Hoàng Tuyền, Băng NguyênVạn Long Sào, Thang Cốc, Nam Lĩnh, Trung Châu, địa mạch Địa Tiên, Côn Lôn, tiên cốc, Tu Di Sơn và các vùng thành tiên

Điểm yếu: Số lượng cực ít và mỗi chủng đều độc nhất nên gần như không thể thay thế. Nhiều cá thể có linh tính quá mạnh, biết trốn chạy hoặc phá hư không rời đi, vì vậy cực khó bắt giữ và bảo tồn. Một số mục tiêu trị liệu lớn đòi hỏi dạng hoàn chỉnh thay vì chỉ dùng thánh quả hay mảnh rời. Dùng lặp lại nhiều lần sẽ xuất hiện hiện tượng giảm mạnh dược hiệu, muốn tiếp tục đạt cùng kết quả phải tăng lượng lên rất lớn. Thần dược cũng không vạn năng tuyệt đối, từng được xác nhận vô dụng trước tổn thương tinh thần cực sâu của Hướng Vũ Phi. Việc truy tìm hoặc vận dụng thường kéo theo tranh đoạt dữ dội, nguy cơ cấm địa và hiểm họa khiến người sở hữu dễ trở thành mục tiêu của các đại thế lực.

Phẩm cấp: Tiên phẩm tối thượng, vô giá, vượt xa Dược Vương và linh dược vạn năm

Tinh thần: Có linh tính cực mạnh, nhiều cá thể đạt mức gần như sinh linh độc lập; biết trốn tránh, nhát sợ, phá hư không rời đi, bị thương rồi thoát thân, hoặc chủ động truyền dao động tinh thần xin nhận chủ

Trạng thái: Chủng loại phân tán, hiệu lực cực cao nhưng không đồng nhất; dùng lặp lại có hiện tượng giảm mạnh dược tính; không phải vạn năng tuyệt đối trước một số tổn thương tinh thần cực sâu

Cấu trúc: Mỗi chủng là một chỉnh thể độc nhất nhưng có thể phân xuất thành thánh quả, hạt, rễ, cành lá, dịch và tinh hoa; riêng Cửu Diệu thần dược từng bị tách thành chín thần căn và được ghép hoàn chỉnh trở lại

Hiệu ứng: Hiệu quả tổng quát của Bất Tử Thần Dược là đặt người dùng trở lại trạng thái sinh mệnh gần như hoàn mỹ, phục hồi từ thương thế gần tuyệt lộ, kéo dài đáng kể thời gian tu luyện và mở ra khả năng vượt giới hạn một đời người. Tùy chủng mà dược hiệu thiên về ngộ đạo, trường sinh, chiến lực vô thượng hay tái sinh thân thể. Các bộ phận tách rời như thánh quả, rễ, cành lá và dịch thuốc vẫn giữ hiệu lực kinh người, nhưng nhìn chung không thể hoàn toàn thay thế cá thể hoàn chỉnh trong những mục tiêu trị liệu lớn. Khi dùng cho cùng một đối tượng nhiều lần, dược tính suy giảm rõ rệt.

Yêu cầu: Không có điều kiện sử dụng thống nhất cho mọi chủng, nhưng để khai thác trọn vẹn thường cần người dùng hoặc người điều phối có thực lực rất cao, hiểu dược tính, có Thần Tuyền hoặc linh vật phụ trợ, thậm chí phải ghép đủ thần căn như trường hợp Cửu Diệu thần dược. Phàm nhân hầu như không thể sở hữu lâu dài; mức tiếp cận thấp nhất thường được nhắc là Thánh nhân hoặc thế lực cấp đó trở lên.

Sức mạnh: Được xem là chuẩn mực cao nhất của mọi tài nguyên sinh mệnh, là bảo vật mà mười mấy gốc Dược Vương hợp lại vẫn chưa chắc ngang bằng. Chỉ những kỳ trân gần thành sinh linh như Mộng Huyễn Thần Tủy, hoặc tiên vật đặc dị như Phù Tang thần thụ, mới được đem ra so sánh. Ở tầng cao nhất, nó đủ tư cách trở thành chủ dược của tiên đan đệ nhất xưa nay và thậm chí lưu dấu vào thiên kiếp cấp Đế.

Chủ sở hữu: Không có chủ sở hữu cố định cho toàn bộ hệ Bất Tử Thần Dược; người gắn bó sâu nhất trong dữ kiện là Diệp Phàm, từng nhiều lần nắm giữ hạt giống, rễ, thánh quả, dịch thuốc, Chân Long Bất Tử Dược chi dịch và Bất Tử Thần Dược ghép lại từ Cửu Diệu thần căn; ở mốc mới nhất Bạch Hổ Thần Dược chủ động muốn theo hắn

Đặc điểm

Ngoại hình

Ngoại hình biến hóa tùy chủng nhưng đều mang khí tức siêu phàm rất dễ nhận biết. Có cá thể hiện thành cổ thụ phát sáng với lá đủ hình dáng và màu sắc vàng, đỏ, trắng, hào quang lưu động, thân cây cứng cáp như rồng. Có cá thể là thần thảo màu đen trồi lên từ Hoàng Tuyền, hoặc là tiểu bạch hổ dài hơn một thước, thân trắng như ngọc, quanh mình đạo tắc lượn lờ và vạn đạo quang tường hòa.

Có dạng thần thụ nằm trên quan tài ngọc cổ, chỗ gãy rỉ dịch trắng, cũng có dạng hạt giống như nhân đào hay hạt đào nâu vàng ảm đạm mà chứa sinh cơ lớn. Lá của Sinh mệnh cổ thụ trong suốt, khí tức sinh mệnh dâng trào như hải dương. Dấu hiệu nhận biết nổi bật nhất là hương dược ngào ngạt truyền rất xa, khiến thân thể nhẹ bẫng như muốn phi thăng.

Năng Lực

Khả Năng

  • Sinh Mệnh: Kéo dài thọ nguyên, sống thêm một đời, sống hai kiếp, duy trì sinh cơ, chống lực lượng thời gian và Hoang
  • Trị Liệu: Cứu mạng, khởi tử hồi sinh, chữa vết thương đại đạo, tái tạo da thịt xương cốt, mọc thịt trên xương, phục hồi căn nguyên sinh mệnh, trị liệu thể chất đặc thù
  • Luyện Thể Và Tiến Hóa: Thoát thai hoán cốt, tái sinh nhục thân, tăng cường huyết khí, bồi bổ Thánh thể, đánh thức thần thai
  • Đạo Và Thần Dị: Giúp ngộ đạo, tăng khả năng chạm tới lĩnh vực vô thượng, mang quy tắc thiên địa, phát dao động tinh thần, tương tác với linh căn khác như Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ
  • Luyện Đan Và Phụ Trợ: Làm chủ dược của Cửu Chuyển Tiên Đan, dùng làm tài nguyên nuôi trồng và dẫn dược, cung cấp dịch thuốc và tinh hoa để cứu trị khẩn cấp

Trang bị & Vật phẩm

  • Biến Chủng Và Cá Thể: Kỳ Lân thần dược, Chân Long Bất Tử Dược, Vạn Tuế thần dược, Cửu Diệu thần dược, Bạch Hổ Thần Dược, Bồ Đề bất tử tiên dược, Bàn Đào Thần Thụ Bất Tử, Sinh mệnh cổ thụ
  • Thành Phần Và Hình Thái: Hạt giống thần dược, hạt giống Kỳ Lân, hạt giống Bàn Đào, thánh quả, rễ thần căn, cành lá, dịch Bất Tử Dược, giọt Thần Long Bất Tử Dược
  • Tài Nguyên Phối Hợp: Thần Tuyền, đá bảy màu, Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, Cửu Chuyển Tiên Đan

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Có thể dùng bằng ăn trực tiếp, luyện hóa thánh quả, sử dụng dịch thuốc, phối hợp Thần Tuyền, dùng rễ làm vật dẫn, hoặc bảo tồn để trồng dưỡng. Các ca trị liệu lớn thường cần lượng đủ lớn hoặc bản thể hoàn chỉnh. Việc cưỡng ép ngắt hái khi chưa đủ điều kiện dễ thất bại vì thần dược có linh tính rất mạnh và thường ở trong cấm địa hiểm ác.

Chất liệu:

Tiên căn bất tử mang quy tắc thiên địa, đạo tắc tự sinh, tinh khí sinh mệnh và dược tính trường sinh; có thể tồn tại dưới dạng cây, thần thảo, thần thụ, hạt giống, rễ, cành lá, dịch trắng hoặc tinh hoa giọt thuốc

Tiểu sử chi tiết

Bất Tử Thần Dược là danh xưng chung của những tiên căn sinh mệnh cao nhất trong thiên địa, mỗi loại chỉ có một chủng độc nhất và từ lâu đã được xem là bảo vật còn quý hơn cả mạng sống của Thánh nhân. Từ truyền thuyết xa xưa, chúng gắn với các Đại đế cổ, những cấm địa sinh mệnh và bí mật trường sinh; gần như mỗi Đại đế đều có một gốc làm bạn cả đời, còn vô số cường giả cuối đời thì lao vào cấm địa chỉ để cầu một cơ hội sống thêm kiếp nữa. Trong thời đại của Diệp Phàm, Bất Tử Thần Dược từ chỗ là thần thoại đã nhiều lần hiện thân thành mục tiêu tranh đoạt thật sự.

Diệp Phàm trước hết bị người đời chú ý vì từng cắt ra hạt giống thần dược, lại còn nắm nhánh Kỳ Lân thần dược quý tuyệt luân, khiến Thần Vương cũng không nỡ để hắn phá hủy cứu mình. Sau khi bị vết thương đại đạo dồn vào tuyệt lộ, Diệp Phàm mạo hiểm tiến vào cấm địa Thái Cổ, dựa vào hạt giống Kỳ Lân, đá bảy màu, Thần Tuyền, Thánh quả và các rễ tàn để ghép lại chín thần căn, tái tạo Bất Tử Thần Dược đủ dùng và tự cứu sống mình. Từ đó thần dược trở thành vốn liếng chiến lược của hắn: cứu người, trị thương, nuôi dưỡng bản thể, hấp dẫn lá Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, để dành cho Thần Vương và Khương Đình Đình, thậm chí tính chuyện trồng dưỡng về sau.

Cùng lúc, thế giới quan về thần dược cũng mở rộng liên tục: trong Bất Tử Sơn có thần dược trong Hoàng Tuyền; tại Băng Nguyên tồn tại Chân Long Bất Tử Dược biết bị thương rồi đào thoát; ở Địa Tiên huyền quan có Thần Thụ Bất Tử; trong Côn Lôn và vùng thành tiên còn lưu dấu cá thể từng rời đi; hạt Bàn Đào, hạt Bồ Đề, Sinh mệnh cổ thụ và Bạch Hổ Thần Dược đều lần lượt xác nhận sự tồn tại của các nhánh khác nhau. Đến giai đoạn muộn, Bất Tử Thần Dược không chỉ còn là dược vật, mà là biểu tượng của trường sinh, của truyền thừa Đại đế, của đại đan như Cửu Chuyển Tiên Đan và cả của quy tắc thiên địa khi tiên ảnh của chúng xuất hiện trong thiên kiếp. Ở thời điểm mới nhất, Bạch Hổ Thần Dược vẫn tồn tại sống động và chủ động xin theo Diệp Phàm, khẳng định hệ tiên căn này tuy thưa thớt nhưng chưa tuyệt diệt.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Người Sở Hữu Và Sử Dụng: Diệp Phàm (người từng ghép lại Cửu Diệu thần dược, nắm giữ hạt giống, rễ, dịch và nhiều thành phần liên quan), Đại Hắc Cẩu (từng cất giữ hồ lô nhỏ chứa dịch Bất Tử Dược), Thần Vương Khương Thái Hư (đối tượng Diệp Phàm nhiều lần muốn dùng thần dược cứu chữa), Khương Đình Đình (đối tượng Diệp Phàm dự định trị liệu hoàn toàn bằng thần dược), Lý Hắc Thủy (người được cứu bằng giọt Thần Long Bất Tử Dược)
  • Nhân Vật Gắn Với Truyền Thừa: chúa tể Thiên Đình đời thứ nhất (nhờ thần dược sống hai kiếp), một vị Thánh nhân viễn cổ hoặc thượng cổ (ăn thần dược rồi tu chữ Hành đến cực hạn), Thái Dương Cổ Hoàng (gắn với Phù Tang thần thụ), A Di Đà Phật (gắn với Bồ Đề bất tử tiên dược), Yêu Hoàng (gắn với Bàn Đào Bất Tử Dược), Độc Nhân Đại đế (gắn với Chân Long Bất Tử Dược), họ Dung Thành (từng lấy được một gốc ở vùng thành tiên)
  • Thế Lực Và Tổ Chức Truy Cầu: các Thánh địa, đại giáo vô thượng Trung Châu, Cổ Hoa Hoàng triều, Dao Trì, Kỳ Sĩ Phủ, Thần Tàm Lĩnh, Man tộc
  • Đối Tượng So Sánh Và Liên Đới: Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ (bị thần căn bất tử hấp dẫn), Bàn Đào cổ thụ, Sinh mệnh cổ thụ, Mộng Huyễn Thần Tủy, Địa Nhũ, Tiến hóa thần dịch, Dược Vương

Dòng thời gian chi tiết

Thần thoại khai nguyên

Bất Tử Thần Dược từ rất sớm đã được nhìn nhận như tiên căn tối thượng của thiên địa, gắn với quy tắc sinh mệnh và bí mật trường sinh. Truyền thống cổ xưa cho rằng gần như mỗi Đại đế đều nuôi một gốc làm bạn cả đời, biến nó thành biểu tượng của đế đạo và tuổi thọ. Ngay từ nguồn gốc, mỗi chủng đã được xác nhận là độc nhất, không có hai cây hoàn toàn giống nhau cùng tồn tại.

Vì vậy, thần dược không chỉ là vật phẩm mà còn là chứng tích của một thời đại siêu việt.

Các nhánh bất tử hình thành

Qua lịch sử lâu dài, nhiều chủng Bất Tử Thần Dược được biết đến như Kỳ Lân, Chân Long, Vạn Tuế, Bạch Hổ, Bồ Đề, Bàn Đào và Sinh mệnh cổ thụ. Mỗi loại có dược hiệu sở trường khác nhau, có loại thiên về kéo dài thọ nguyên, có loại giúp ngộ đạo, có loại liên quan tới năng lực vô thượng. Điều này cho thấy Bất Tử Thần Dược là một hệ tiên căn chứ không phải một thực thể đơn lẻ duy nhất.

Tuy khác công năng, tất cả đều đứng ở cùng đỉnh cấp tài nguyên sinh mệnh.

Liên hệ với các Đại đế cổ

Nhiều vị Đại đế hoặc chí tôn cổ được nhắc là có quan hệ mật thiết với một gốc Bất Tử Thần Dược riêng. Thái Dương Cổ Hoàng gắn với Phù Tang thần thụ, A Di Đà Phật gắn với Bồ Đề bất tử tiên dược, Yêu Hoàng gắn với Bàn Đào Bất Tử Dược. Độc Nhân Đại đế cũng được liên hệ với Chân Long Bất Tử Dược.

Sự phân bố này khiến thần dược trở thành một phần của lịch sử đế giả chứ không chỉ là dược liệu thuần túy.

Cửu Diệu bị chia chín gốc

Bộ tộc Thần Tàm từng nắm Cửu Diệu thần dược, nhưng cây này về sau bị chia thành chín gốc tách rời. Sự kiện ấy cho thấy ngay cả Bất Tử Thần Dược cũng có thể rơi vào trạng thái phân tách và suy tổn. Đồng thời nó mở ra khả năng thần dược có thể được khôi phục nếu thu thập lại đủ các bộ phận nguyên sơ.

Về sau đây sẽ là cơ sở cho kỳ tích của Diệp Phàm trong cấm địa Thái Cổ.

Thần dược làm nền cho sống hai kiếp

Từ cổ sử lưu truyền chuyện chúa tể Thiên Đình đời thứ nhất và một vị Thánh nhân cổ từng nhờ có Bất Tử Thần Dược mà sống hai kiếp. Nhờ thêm một đời tu luyện, họ mới chạm tới bờ của lĩnh vực thời gian và đẩy bí quyết chữ Hành đến cực hạn. Dữ kiện này nâng vị thế thần dược lên khỏi phạm vi chữa thương thông thường.

Nó chứng minh thần dược có thể trực tiếp đổi vận mệnh tu đạo của cường giả tuyệt đỉnh.

Sau thời Đại đế dần tuyệt tích

Qua thời gian, Bất Tử Thần Dược ngày càng ít thấy, đến mức nhiều người tin rằng sau khi Đại đế biến mất thì nó cũng tuyệt tích theo. Các cường giả cuối đời liên tiếp mạo hiểm xông vào bảy Cấm địa Sinh Mệnh chỉ vì tìm một cơ hội kéo dài mạng sống. Tuy nhiên, kết luận phổ biến là gần như chưa từng nghe ai thật sự thành công.

Chính bối cảnh tuyệt vọng ấy càng đẩy giá trị của thần dược lên mức không gì sánh nổi.

Bất Tử Dược phá hư không rời đi ở Nam Lĩnh

Truyền thuyết Nguyên Thiên cổ mạch tại Nam Lĩnh từng ghi nhận một gốc Bất Tử Dược tự phá vỡ hư không mà đi. Sự kiện này là bằng chứng rất sớm về linh tính và năng lực tự bảo toàn của thần dược. Nó không đứng yên chờ bị hái mà có thể chủ động thoát thân như một sinh linh cao cấp.

Từ đó, việc truy bắt thần dược càng trở thành chuyện gần như bất khả.

Hướng Vũ Phi và giới hạn của thần dược

Câu chuyện Hướng Vũ Phi sống tới chín ngàn năm nhưng không chữa nổi vết thương tinh thần vì mất người yêu cho thấy giới hạn hiếm hoi của Bất Tử Thần Dược. Văn bản nói thẳng ngay cả loại thần vật này cũng không có tác dụng với tổn thương tâm thần cực sâu của hắn. Điều đó xác nhận thần dược tuy tối thượng nhưng không phải vạn năng tuyệt đối.

Đây là một trong những ngoại lệ quan trọng nhất trong hồ sơ công hiệu của nó.

Bất Tử Thần Dược trở thành truyền thuyết công khai

Khi tên Bất Tử Thần Dược được nhắc tới công khai, toàn bộ người nghe đều chấn động mạnh. Họ xem nó là cổ thần dược trong truyền thuyết, vượt xa nhận thức thông thường và ngay cả các Thánh địa cũng không sở hữu. Sự chấn động ấy còn gắn với việc Diệp Phàm từng cắt ra hạt giống thần dược, khiến người ta tin hắn có duyên đặc biệt với chí bảo này.

Từ đây, Bất Tử Thần Dược chính thức trở thành trung tâm chú mục quanh Diệp Phàm.

Diệp Phàm đưa hạt giống Kỳ Lân cho Thần Vương xem

Diệp Phàm chủ động tiết lộ mình có hạt giống thần dược với hy vọng cứu người. Thần Vương lập tức khẳng định thần dược đã sớm tuyệt chủng và mỗi cây đều là duy nhất, nếu hủy bộ gốc Kỳ Lân để cứu ông thì tổn thất không gì định giá nổi. Ông vì vậy từ chối để Diệp Phàm phá hủy chí bảo này.

Sự kiện xác lập song song cả độ quý tuyệt đối lẫn công năng cứu mạng của Bất Tử Thần Dược.

Nỗ lực cứu Thần Vương bị từ chối lần nữa

Sau khi Thần Vương giúp Diệp Phàm phá tan gông cùm, Diệp Phàm lại lấy hạt giống Bất Tử Thần Dược ra muốn cứu ông. Hành động ấy cho thấy hắn luôn coi thần dược là con bài cứu mạng tối hậu chứ không phải vật cất giữ vô nghĩa. Tuy nhiên Thần Vương vẫn không tiếp nhận và rời đi bằng ý chí của mình.

Điều này làm tuyến truyện thần dược gắn sâu với ân nghĩa giữa hai người.

Vết thương đại đạo đẩy Diệp Phàm vào tuyệt lộ

Mọi thánh thuật và kỳ dược khác đều thất bại trước vết thương đại đạo của Diệp Phàm. Trong hoàn cảnh ấy, hắn xem Bất Tử Thần Dược là phương án khả thi nhất, thậm chí gần như duy nhất để cầu sinh. Quyết định tiến vào cấm địa Thái Cổ vì thế mang ý nghĩa dùng sinh mệnh đổi lấy thần vật tối cao.

Đây là bước ngoặt biến thần dược từ truyền thuyết thành mục tiêu sinh tử trực tiếp.

Dùng hạt giống Kỳ Lân chống Hoang trong cấm địa

Trên đường leo vào cấm địa Thái Cổ, Diệp Phàm phải dựa vào hạt giống Kỳ Lân và đá bảy màu để duy trì thân thể trước sự xâm thực của Hoang. Hạt giống thần dược ở đây không chỉ mang giá trị trao đổi hay cứu người, mà còn trực tiếp tham gia quá trình sinh tồn. Điều này cho thấy ngay cả phần chưa trưởng thành của Bất Tử Thần Dược cũng có hiệu quả phi thường.

Nó đồng thời là nền tảng cho việc khôi phục thân thể và dược căn về sau.

Thu thập thánh quả và rễ tàn trong Thanh Đồng Quan

Diệp Phàm tiến vào Thanh Đồng Quan, lấy được nhiều Thánh quả và rễ tàn của thần căn. Những phần rời rạc này được dùng để bù đắp tổn thương, nuôi dưỡng thân thể và chuẩn bị ghép lại thần dược. Quá trình ấy chứng minh các bộ phận của Bất Tử Thần Dược vẫn giữ dược lực nghịch thiên dù đã phân tán.

Đây là giai đoạn chuyển từ cứu tạm thời sang tái tạo căn bản.

Ghép lại chín thần căn thành thần dược hoàn chỉnh

Sau ba tháng tu tập trong cấm địa, Diệp Phàm ghép đủ chín thần căn của Cửu Diệu thần dược. Từ các bộ phận phân tán, hắn tái tạo ra Bất Tử Thần Dược ở trạng thái đủ dùng và nhờ đó từng bước chữa lành vết thương đại đạo. Kỳ tích này xác lập hắn là một trong số cực ít người thật sự thu được thần dược từ cấm địa Thái Cổ.

Đồng thời, nó chứng minh một cây bị chia tách vẫn có thể phục nguyên nếu gom đủ gốc rễ.

Mang Bất Tử Thần Dược và chín bình Thần Tuyền rời cấm địa

Khi sống sót trở ra, Diệp Phàm không chỉ đem theo Thần Tuyền mà còn mang theo chính Bất Tử Thần Dược. Sự kiện này chốt lại trạng thái sở hữu thực tế của hắn, chấm dứt giai đoạn chỉ có lời đồn hoặc thành phần lẻ. Từ đây, thần dược trở thành tài nguyên chiến lược thường trực trong tay Diệp Phàm.

Mọi tuyến cứu người và tranh đoạt lớn về sau đều lấy mốc này làm điểm tựa.

Thánh quả được dùng nhưng Diệp Phàm vẫn thấy chưa đủ

Sau khi trở về, Diệp Phàm dùng một quả cho Trương Văn Xương giúp thoát thai hoán cốt và muốn chia tiếp cho Lý Nhược Ngu. Tuy nhiên hắn nhanh chóng nhận ra dù hái được rất nhiều Thánh quả, chúng vẫn không đủ cho những mục tiêu trị liệu lớn hơn. Hắn cho rằng phải có Bất Tử Thần Dược hoàn chỉnh mới đủ sức cứu Thần Vương và Tiểu Đình Đình.

Qua đó, giá trị của bản thể hoàn chỉnh được tách biệt rõ ràng khỏi các sản vật phụ.

Các đại thế lực muốn vào cấm địa hái thần dược

Tin Diệp Phàm bị thương nặng kéo theo tin hắn muốn dẫn các đại giáo vô thượng tiến vào cấm địa Thái Cổ hái Bất Tử Thần Dược. Điều này cho thấy thần dược đã trở thành mục tiêu công khai của nhiều thế lực đỉnh cấp. Trong mắt họ, dù nguy cơ rất cao, giá trị của Bất Tử Thần Dược vẫn đủ lớn để khiến mọi người dốc lực.

Cấm địa vì thế biến thành chiến trường tham vọng xoay quanh tiên căn này.

Bất Tử Sơn mở ra tầng thông tin mới

Khi tiến vào Bất Tử Sơn, nhóm Diệp Phàm biết nơi này cũng tồn tại Bất Tử Thần Dược cùng nhiều cơ duyên đế cấp khác. Dữ kiện ấy mở rộng thế giới quan, cho thấy thần dược không chỉ thuộc riêng cấm địa Thái Cổ mà còn rải rác trong các cấm khu khác. Nó cũng đặt thần dược ngang hàng với thần kim thông linh và tàn ảnh Đại đế.

Từ đây, Bất Tử Thần Dược trở thành một thành phần cấu trúc của các cấm địa sinh mệnh.

Nghi vấn cổ thụ phát sáng trong Bất Tử Sơn

Một cô bé nhìn sâu vào Bất Tử Sơn và thấy một gốc cổ thụ phát sáng, lá đủ màu hình dạng khác nhau, thân cứng cáp như rồng. Hắc Hoàng phán đoán đó hoặc là Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, hoặc chính là một cây Bất Tử Thần Dược. Dù không xác nhận tuyệt đối, đây là một trong những mô tả ngoại hình rõ nét đầu tiên về một cá thể nghi là thần dược.

Nó làm nổi bật vẻ thần dị và sự khó tiếp cận của loại tồn tại này.

Rễ thần dược dùng để hấp dẫn lá Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ

Đứng trước Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, mọi người biết phải có thần căn bất tử mới hấp dẫn và cố định được lá cây. Diệp Phàm nhờ vậy nhớ ra mình còn giữ một ít rễ của Bất Tử Thần Dược đào được từ cấm địa Thái Cổ. Điều này cho thấy ngay cả phần rễ của thần dược cũng có hiệu dụng đặc biệt với linh căn tối cao khác.

Nó củng cố thêm địa vị trung tâm của thần dược trong mạng lưới linh vật nghịch thiên.

Thần thảo màu đen nổi lên giữa Hoàng Tuyền

Bên cạnh Hoàng Tuyền trong Bất Tử Sơn, cả nhóm tận mắt thấy một gốc thần thảo màu đen từ từ trồi lên và đồng loạt xác nhận đó là Bất Tử Thần Dược. Cảnh tượng này chứng minh trong cấm khu tồn tại những cá thể sống thật sự của thần dược chứ không chỉ còn di tích. Môi trường sinh trưởng khác thường của nó cũng cho thấy mỗi loại thần dược vượt xa quy luật thực vật thông thường.

Đây là một lần hiếm hoi thần dược hiện thân trực tiếp trước mắt nhân vật.

Phân hóa công hiệu giữa các chủng thần dược

Dữ kiện tiếp theo làm rõ rằng các loại Bất Tử Thần Dược không có dược hiệu giống nhau. Có loại giúp ngộ đạo, có loại đưa người dùng đạt năng lực vô thượng, còn gốc Vạn Tuế chủ về trường thọ và có thể kéo dài tuổi thọ thêm một vạn năm. Nhận thức này giúp hệ thống hóa thần dược theo công năng thay vì chỉ theo độ quý.

Từ đây hồ sơ của thần dược phải luôn tính đến tính đa dạng theo chủng.

Thần dược trở thành bảo hiểm sinh mệnh chiến lược

Lý Hắc Thủy và Đại Hắc Cẩu nhiều lần nói Diệp Phàm nên tìm hoặc nuôi một gốc Bất Tử Thần Dược cho tương lai. Điều đó phản ánh nhận thức chung rằng Thánh thể dù vô địch vẫn sợ nhất thời khắc già yếu, còn thần dược là phương án dự phòng tối hậu. Từ mục tiêu cứu mạng tức thời, thần dược bắt đầu được xem là vốn liếng dài hạn.

Chính Diệp Phàm cũng dần hình thành suy nghĩ trồng dưỡng về sau.

Bất Tử Thần Dược được đặt trên mọi tài nguyên khác

Nhiều đối thoại hài hước nhưng giàu ý nghĩa đều dùng Bất Tử Thần Dược làm chuẩn giá trị tối cao. Hắc Hoàng tuyên bố linh dược vạn năm không thể sánh, người khác cũng đem Bàn Đào cổ thụ, Địa Nhũ hay Long Thu ra so với thần dược để định cấp. Điều này cho thấy trong hệ thống giá trị của truyện, thần dược là chuẩn tham chiếu tuyệt đối.

Không cần mô tả dài, chỉ nói “xếp sau Bất Tử Thần Dược” là đủ định vị mức quý hiếm.

Diệp Phàm mang thần dược đến Khương gia cứu Thần Vương

Khi thấy Tiểu Đình Đình khá hơn, Diệp Phàm lập tức khẳng định mình có Bất Tử Thần Dược có thể cứu Thần Vương. Hắn đến Khương gia chủ yếu cũng vì mục đích này, chứ không phải để khoe chí bảo. Việc bị một số người trong Khương gia làm khó càng làm nổi rõ giá trị chính trị của thần dược.

Nó là cứu tinh trong mắt người ân nghĩa, nhưng cũng là mồi tham trong mắt thế lực.

Mở rộng mục tiêu trị liệu sang Khương Đình Đình

Diệp Phàm sau đó còn muốn dùng Bất Tử Thần Dược trị liệu hoàn toàn thân thể Thái Âm của Khương Đình Đình. Sự kiện này mở rộng phạm vi công dụng từ vết thương đại đạo và cứu mạng sang chữa trị căn cơ thể chất đặc thù. Đồng thời nó cho thấy thần dược trong tay hắn vẫn chưa dùng cạn.

Tuy nhiên sự hiện diện của những người giám sát quanh Khương gia cũng chứng minh dùng thần dược luôn đi cùng áp lực chính trị.

Chân Long Bất Tử Dược trở thành mục tiêu truy tìm ở Băng Nguyên

Từ các lời bàn luận về truyền thừa cổ xưa, manh mối Chân Long Bất Tử Dược dần hiện rõ. Các bá chủ và Diệp Phàm bị cuốn vào hành trình mở nơi cất giấu nó tại Băng Nguyên và Vạn Long Sào. Việc cả đoàn phải đối mặt với sinh vật thái cổ cho thấy nơi chứa thần dược luôn gắn với cấm chế và hiểm họa cấp khủng bố.

Điều này xác nhận truy tìm thần dược là sự kiện cấp đại thế lực chứ không còn là cơ duyên cá nhân đơn lẻ.

Thần dược bị thương rồi trốn thoát

Ở cuối biến cố Băng Nguyên, Bất Tử Thần Dược bị thương nhưng vẫn trốn thoát. Đây là một trong những dữ kiện quan trọng nhất về tính linh dị của thần dược. Nó có thể chịu tổn hại, phản ứng với nguy hiểm và đào tẩu như sinh linh sống thật sự.

Sự kiện này cũng giải thích vì sao ngay cả các Thánh chủ đồng loạt ra tay vẫn khó bắt được nó.

Mùi hương thần dược trở thành tín hiệu nhận biết từ xa

Nhiều lần về sau, chỉ cần một vùng núi hoặc bí cảnh tỏa ra hương thơm dị thường là mọi người lập tức liên tưởng đến Bất Tử Thần Dược. Hương dược của nó ngào ngạt, thậm chí khiến thân thể nhẹ bẫng như muốn phi thăng. Điều này khiến thần dược vừa khó bắt vừa khó che giấu khi ở khoảng cách không quá xa.

Từ đó, mùi hương trở thành dấu hiệu nhận diện kinh điển của mọi cuộc truy tìm thần dược.

Cổ Hoa Hoàng triều từng mang thần y đi ngắt thần dược

Khi nhìn thấy Hoàng Kim Chiến Y, Diệp Phàm nhớ lại Cổ Hoa Hoàng triều từng dùng nó để vào cấm địa Thái Cổ ngắt Bất Tử Thần Dược. Chi tiết này xác nhận các hoàng triều viễn cổ thực sự đã xuất động nội tình cấp truyền thế vì thần dược. Việc phải dùng đến thần y tuyệt thế chứng minh mức độ nguy hiểm và tầm chiến lược của chiến dịch ấy.

Nó cũng cho thấy lịch sử tranh đoạt thần dược kéo dài qua nhiều thế lực lớn.

Mười mấy Dược Vương vẫn khó bằng một gốc thần dược

Các chương sau nhiều lần nhấn mạnh rằng muốn đạt đãi ngộ tài nguyên cấp tối cao thì ngoài hàng chục Dược Vương vẫn cần thêm một gốc Bất Tử Thần Dược. Thần dược ở đây trở thành hạt nhân chất lượng trong mọi tổ hợp tài nguyên đỉnh cao. Nó không chỉ quý vì ít, mà còn vì cấp độ bản chất vượt xa linh dược thông thường.

Điều này hợp thức hóa vị thế số một của thần dược trong toàn bộ hệ vật phẩm sinh mệnh.

Dùng giọt Thần Long Bất Tử Dược cứu Lý Hắc Thủy

Diệp Phàm lấy các giọt Thần Long Bất Tử Dược cất từ Vạn Long Sào ra dùng cho Lý Hắc Thủy. Mười hai giọt nổ thành quang hoa bao phủ toàn thân, khiến huyết khí bùng lên và cơ thể xuất hiện phục hồi rõ rệt. Các lão nhân Man tộc khẳng định loại dịch này đủ sức khởi tử hồi sinh và giúp thoát thai hoán cốt.

Sự kiện chứng minh ngay cả tinh hoa dạng dịch của thần dược cũng có công hiệu cứu mệnh kinh khủng.

Hạt giống Bất Tử Thần Dược gây tranh đoạt đẫm máu

Thần Thành, chỉ riêng việc một hạt giống Bất Tử Thần Dược xuất hiện đã lập tức đẩy xung đột lên mức đổ máu liên tục. Điều này xác nhận cả dạng cây hoàn chỉnh lẫn dạng hạt giống đều có giá trị chiến lược cực cao. Không ai xem hạt giống là vật cấp thấp, vì ai cũng hiểu nếu nuôi thành công thì giá trị không thể đo đếm.

Tranh đoạt quanh hạt giống cũng phản ánh niềm tin rằng thần dược vẫn có thể được trồng dưỡng.

Dịch Bất Tử Dược được Đại Hắc Cẩu cất giấu

Trước lúc vào cấm địa, Đại Hắc Cẩu bất ngờ lấy ra một hồ lô Tử Ngọc nhỏ chứa dịch thơm được nhận ra là Bất Tử Thần Dược. Cảnh tượng này khiến mọi người đều sững sờ vì ngay cả một lượng dịch nhỏ cũng là thần vật vô giá. Nó cho thấy thần dược không chỉ tồn tại ở dạng cây nguyên vẹn mà còn được bảo tồn dưới dạng tinh hoa dịch thể.

Đồng thời, nó chứng minh nhóm Diệp Phàm luôn cố giữ lại những phần hữu dụng nhất của thần dược cho thời khắc mấu chốt.

Địa Tiên huyền quan lộ ra Thần Thụ Bất Tử

Ở vùng huyền quan Địa Tiên, Diệp Phàm ngửi thấy mùi thơm nhạt và xác định chắc chắn có Bất Tử Thần Dược ở gần. Khi tới nơi, hắn thấy rõ Thần Thụ Bất Tử đặt trên quan tài ngọc thượng cổ, chỗ gãy rỉ dịch trắng, công hiệu được nêu là khởi tử hồi sinh. Văn bản còn khẳng định phàm nhân hầu như không thể sở hữu loại thần vật này, thấp nhất cũng phải ở cấp Thánh nhân.

Đây là một trong những cảnh xác nhận trực diện nhất về hình thái thần thụ của Bất Tử Thần Dược.

Côn Lôn và vùng thành tiên lưu dấu thần dược rời đi

Trong chuyến vào Côn Lôn, Diệp Phàm biết nơi đây không chỉ có hy vọng thành tiên mà còn từng sinh trưởng Bất Tử Thần Dược. Dữ kiện cho biết có gốc thần dược tại vùng thành tiên đã rời đi, còn họ Dung Thành từng lấy được một gốc và suýt chết mới trở về. Điều đó cho thấy thần dược gắn với những địa vực cực hạn mà ngay cả chuẩn đế cũng khó xâm nhập.

Nó cũng tiếp tục chứng minh thần dược có thể dịch chuyển hoặc tự thoát khỏi nơi cư trú cũ.

Hạt Bàn Đào và mảnh đại đạo của thần dược

Về sau, hạt giống Bàn Đào Bất Tử Dược được xác nhận là hạt thật của cây từng được Yêu Hoàng sử dụng. Diệp Phàm cảm nhận trực tiếp khí tức Bất Tử Thần Dược trên nó và nhận ra đó là một dạng nhân đào hoặc hạt đào chứa sinh cơ cùng mảnh đại đạo. Sự kiện này mở rộng thêm một hình thái tồn tại rất quan trọng của thần dược: hạt giống trầm lặng nhưng chứa tiềm năng khổng lồ.

Nó cũng làm rõ thần dược có thể để lại di vật vẫn mang đạo vận sâu đậm sau nhiều năm tháng.

Sinh mệnh cổ thụ và lá trong suốt nơi bờ bí ngạn

Ở bờ bí ngạn thần thoại, lá trong suốt của Sinh mệnh cổ thụ rơi xuống với khí tức sinh mệnh cuồn cuộn như hải dương. Diệp Phàm lập tức nhận ra đó là lá của một Bất Tử Thần Dược. Hiện tượng lá khô héo khi thân ảnh mơ hồ hiện ra còn tạo thành dị tượng khiến các chí tôn trẻ tuổi kinh sợ.

Qua đó, thần dược được xác nhận không chỉ quý hiếm mà còn gắn với những biến động quy mô rất lớn của thiên địa.

Bồ Đề bất tử tiên dược được xác nhận

Các thánh giả sau đó khẳng định hạt Bồ Đề của Diệp Phàm thuộc thủy tổ Bồ Đề chân chính, tức một gốc Bất tử tiên dược Phật môn từng do A Di Đà nắm giữ ở Tu Di Sơn. Dữ kiện này phân biệt rõ giữa bồ đề thông thường và Bồ Đề bất tử tiên dược độc nhất. Nó tiếp tục củng cố nguyên tắc mỗi chủng chỉ có một gốc chân chính.

Đồng thời, thần dược lại được nối với một hệ truyền thừa tôn giáo và đế đạo khác.

Bất Tử Thần Dược hóa hình người trong lời đồn Tử Vi

Tại Tử Vi Cổ Tinh Vực, cả giới tu luyện từng phát cuồng truy lùng một tiểu cô nương vì tin rằng nàng là Bất Tử Thần Dược hóa hình người. Dù không có xác chứng vật thể thật, sự kiện này cho thấy mức độ linh tính mà người đời gán cho thần dược đã vượt xa một cây thuốc. Động cơ truy tìm còn liên hệ tới hy vọng phá vỡ gông cùm tu luyện của thời đại.

Đây là bằng chứng về ảnh hưởng xã hội và biểu tượng của thần dược trên quy mô toàn tinh vực.

Quy luật nhờn dược được nêu rõ

Về sau, dược lý của Bất Tử Thần Dược được trình bày cụ thể hơn: dùng một lần thì hiệu quả cực lớn, nhưng dùng lặp lại sẽ giảm mạnh. Nếu muốn đạt lại mục tiêu cũ, lượng sử dụng có thể phải tăng gấp mười đến gấp trăm. Đây là ràng buộc cực quan trọng đối với mọi kế hoạch trường sinh hoặc trị thương lâu dài.

Nó giúp giải thích vì sao thần dược tuy vô thượng vẫn không thể bị lạm dụng vô hạn.

Cửu Chuyển Tiên Đan xác nhận lấy thần dược làm chủ dược

Khi Nhật Nguyệt thần tướng mở hộp đá và ngửi thấy hương thơm khiến cỏ cây xanh tốt tức thì, văn bản xác nhận Cửu Chuyển Tiên Đan dùng Bất Tử Thần Dược làm tài liệu chính. Loại tiên đan này được gọi là tiên đan đệ nhất xưa nay và phải trải qua vạn lần tế luyện. Điều đó đặt thần dược vào trung tâm của đỉnh cao luyện đan cổ kim.

Nó cũng chứng minh giá trị của thần dược không chỉ ở tự thân mà còn ở khả năng làm nền cho tạo vật vượt cấp hơn nữa.

Bạch Hổ Thần Dược chủ động xuất hiện

Ở giai đoạn muộn nhất, Bạch Hổ Thần Dược được mô tả là tiểu bạch hổ dài hơn một thước, thân trắng như ngọc, tiên khí lượn lờ, bản tính vốn nhát và từng trốn tránh. Lần này nó đột ngột lao ra, để đạo tắc bao quanh thân và lập tức được nhận ra là Bất tử dược. Diệp Phàm nói rằng mình đã từng cảm ứng tung tích nó từ rất lâu nhưng khi ấy chưa nhìn rõ.

Sự kiện cho thấy thần dược có thể duy trì nhân dạng linh tính cực mạnh qua thời gian dài.

Bạch Hổ xin đi theo Diệp Phàm

Khác với những lần trước luôn né tránh, Bạch Hổ Thần Dược lần này chủ động phát dao động tinh thần xin Diệp Phàm mang nó đi. Diệp Phàm cảm khái vì bản thân đã đi tới cảnh giới khiến Bất Tử Dược tự tìm đến. Đây là mốc mới nhất về trạng thái sống và quan hệ chủ động của một cá thể thần dược.

Nó cũng chứng minh ở hiện tại, hệ Bất Tử Thần Dược vẫn còn cá thể sống hoàn chỉnh và còn có thể chọn người đồng hành.

Tiên ảnh thần dược hiện trong thiên kiếp

Trong đại thiên kiếp sau đó, Diệp Phàm còn phải giao chiến với các tiên ảnh do Bất Tử Thần Dược hóa thành trong kiếp phạt. Điều này cho thấy hình tượng và quy tắc của thần dược đã in sâu vào tầng thiên địa pháp tắc, không còn chỉ là vật chất hay linh căn. Sự hiện diện của chúng trong thiên kiếp cấp Đế nâng biểu tượng Bất Tử Thần Dược lên một tầng nghĩa mới.

Kết cục mới nhất vì vậy xác nhận thần dược vừa hiện hữu như sinh linh, vừa được thiên địa khắc ghi như một phần của đạo tắc tối cao.