Dược Vương là loại linh dược cực kỳ quý hiếm, được xưng tụng là chỉ ra đời sau tám đến chín vạn năm sinh trưởng, nên ngay khi mọc lên đã khiến cả quần hùng kinh ngạc. Cây có thân trong suốt, ánh sáng như ngọc và mùi hương thanh nhã phát ra mịt mịt, nên các Dược sư gọi nó là biểu tượng của sự tinh khiết. Dược điền dưỡng nó thường nằm giữa những nơi linh khí nồng đậm và long khí thiên cổ, và mỗi gốc luôn được pháp trận bảo hộ vì ai cũng biết nó không phải thứ có thể hái dễ dàng.

Khi hút vào cơ thể, Dược Vương có thể làm chuyển hóa nặng trĩu, cải tử hoàn sinh và đem lại khoảng bốn trăm năm thọ nguyên mới cho người dùng; đây chính là lý do tên nó luôn khiến các Hoàng chủ và Đại Thánh dài cổ. Giữa các cuộc tranh đoạt, Dược Vương luôn là vật thể trung tâm bởi nó vừa cứu mạng vừa hỗ trợ tu luyện, bởi vậy mấy nơi có gốc đã lâu đều trở thành nghĩa địa của nhiều thế lực. Không chỉ tạo ra thần dịch, nó còn giúp kiểm soát sát trận bằng cách phát tỏa ánh sáng riêng và liên kết với tâm linh, nhờ đó những ai giữ được nó có thể duy trì nội lực cao nhất.

Mỗi khi Dược Vương được mang đi tặng, hiến dâng hoặc cam đoan không dùng cho mưu đồ cá nhân, nó vẫn còn thể hiện giá trị sâu xa như một biểu tượng của tính nhân văn trong đạo pháp.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Yao Wang

Trạng thái: Còn sinh trưởng tại các cấm địa dược điền nhưng luôn bị các thế lực tranh đoạt

Vai trò: Bảo vật linh dược kéo dài thọ nguyên và cứu mạng cho các cao nhân

Biệt danh: Yêu Vương

Xuất thân: Được bồi dưỡng từ dược điền cùng thần bùn do các Đại đế cổ và Thánh nhân xây dựng trong tiền kiếp

Địa điểm: Luân Hải Đoạn Đức, Cửu Tuyệt Địa, Kỳ Sĩ Phủ, Vô Thủy Đạo Đài, phần mộ Yêu Hoàng, Côn Lôn thành tiên và Thiên Đình; các gốc Dược Vương luôn nằm ở những vết rỗ long khí và linh khí dày đặc

Phẩm cấp: Cực kỳ hiếm

Tinh thần: Linh khí thuần, hợp long khí dày đặc và ánh hào quang tiên đạo

Trạng thái: Còn sinh trưởng trong các cấm địa linh thổ, đòi hỏi pháp trận bảo hộ và cơ chế nuôi dưỡng liên tục

Cấu trúc: Gốc cây cao tầm nửa thước đến một thước, thân trong suốt, mỗi lá mang màu sắc tiên khí khác nhau, thắp sáng quanh khu vực

Hiệu ứng: Kéo dài thọ nguyên khoảng 400 năm, xoa dịu pháp lực hư hoại và bổ sung tinh thần để duy trì thân thể sau thương tích trầm trọng

Yêu cầu: Phải sinh trưởng tối thiểu tám đến chín vạn năm trên đất chứa linh khí và long khí đậm đặc, kèm pháp trận bảo hộ và bùn linh đặc biệt

Sức mạnh: Tầm ảnh hưởng đủ khiến Hoàng chủ hay Đại đế phải khiếp đảm vì mỗi gốc là báu vật có thể đảo chiều vận mệnh một chiến trường

Chủ sở hữu: Không có chủ sở hữu cố định; các đại năng, Hoàng chủ và Luyện Dược Sư tranh đoạt tùy thời điểm và hoàn cảnh

Năng Lực

Khả Năng

Cải tử hoàn sinh

thu nạp sinh mệnh cùng khí lực của tinh địa

giúp người hấp thụ phục hồi nội thương cực nhanh và củng cố thần thức

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải thu hoạch cẩn thận khi cây còn tỏa sáng, vẫn còn sống, chiết thành thần dịch qua dược pháp kinh điển rồi mới đem uống hoặc truyền máu cho người khác

Chất liệu:

Thân cây linh dược cổ mọc trên dược điền ngọc đen

Dòng thời gian chi tiết

Luân Hải Đoạn Đức

Cuối cùng bọn họ quét sạch Luân Hải của Đoạn Đức và khiến không dưới năm mươi kiện bảo bối bay lơ lửng, khiến ai cũng ngỡ như đang mở một kho báu cổ. Ngay cả cái chậu sành không bắt mắt cũng trở thành bảo bối khi biết nó có thể chứa một gốc linh dược vài vạn năm, từng bước dưỡng thành Dược Vương. Nhiều người tranh giành cái chậu ấy để mang về cho Luyện Dược Sư vì Dược Vương chỉ mọc ở những địa điểm có linh khí và long khí cực đậm, mỗi gốc phải trải qua tối thiểu tám đến chín vạn năm mới có được danh hiệu.

Từ đó Dược Vương đã lập tức được xem là báu vật khiến chư đại năng đỏ mắt bởi khả năng kéo dài thọ nguyên, cải tử hoàn sinh và cứu mạng trong những trận chiến sinh tử. Đó cũng là lần đầu Diệp Phàm đem chậu linh dược theo người, chuẩn bị cho những đợt khai thác tiếp theo.

Cửu Tuyệt Địa

Khi nhóm Diệp Phàm tiến vào tầng đầu tiên của Cửu Tuyệt Địa, họ nhìn thấy đám ngọc điền ánh sáng và sáu cây Dược Vương cổ mọc trên mảnh đất đen phì nhiêu. Cây Dược Vương ở đó vẫn trong suốt, tỏa mùi hương thanh nhã, trong khi Địa Nhũ từng giọt bổ sung cho bùn đồng đều điều dưỡng cho bộ rễ, chứng tỏ chúng đã sống hơn tám chín vạn năm. Người ta nghe được rằng chỉ cần một gốc cũng đủ khiến các Hoàng chủ tuyệt thế phải khom lưng van xin, vậy nên sáu gốc cùng xuất hiện khiến mọi đại năng quay cuồng trong tham vọng.

Địa điểm này lập tức bị pháp trận và sát trận bao bọc, mỗi lần cử động đều khiến Dược Vương rung động, nhắc nhở rằng chỉ có khí lực thượng thừa mới đụng tới được chúng mà không bị phản kích. Trong cơn hỗn chiến vì thần vật, Dược Vương chứng minh chính mình là trung tâm của cuộc tranh đoạt khi các thế lực từng bước hạ mình và nín thở bởi kẻ nào giữ được cây thì coi như có thêm tuổi thọ và ưu thế chiến trường.

Kỳ Sĩ Phủ

Trong căn hầm linh thiêng của Kỳ Sĩ Phủ có một gốc Dược Vương giữa đám linh dược vài vạn năm và hương thơm ngào ngạt, khiến cả vùng như khoáng khí nhất thời. Gốc cây ấy được xem là một trong sáu cây được chôn sâu trong phần mộ tiên nhân, vừa đủ để dùng cho việc hồi sinh Hướng Vũ Phi sau chín ngàn năm bất tỉnh. Dược Vương trở thành bí mật cấp nhất của Kỳ Sĩ Phủ bởi vì chỉ có mấy gốc mới đủ năng lượng kéo máu thần, giữ linh thức và dẫn dắt phong bế thần lực của những Đại Thánh đã hết tuổi thọ.

Diệp Phàm nhận ra rằng việc tung nhiều gốc ra sẽ khiến thế lực khác tức giận, nên hắn vừa giúp che chở cây vừa cảnh báo đồng đội đề phòng phản ứng. Từ đó Dược Vương càng trở nên thiêng liêng, là thứ được cất giữ cẩn mật vì chỉ cần lấy bớt một gốc thì người ta biết ngay và dẫn tới xung đột.

Vô Thủy Đạo Đài

Tại Vô Thủy Đạo Đài, Diệp Phàm cùng đồng đội thấy một gốc Dược Vương cổ ẩn trong hỗn độn khí, được Đoạn Đức chỉ tay và gọi là dược linh tám chín vạn năm. Cây thuốc mọc trên khe đá, ánh sáng trong suốt và hạt giống vốn rơi xuống đều mọc thành những chồi mới, khiến cả môi trường bốc lên hương thơm thần thánh như thần thổ. Vô Thủy Đạo Đài vốn là nơi linh khí hóa lỏng, nên Dược Vương ở đó trở thành trung tâm của rất nhiều tham vọng, vừa là nguồn năng lượng vừa là vật dẫn để mở cửa cổ lộ thần thoại.

Khi một số người bị thi độc tấn công, Diệp Phàm phải dùng cây ấy để điều chế thần dịch ngay tại chỗ, chứng minh cây có thể chữa trị cả thương kịch tính. Mặc dù Dược Vương được thu hoạch trong hoàn cảnh nguy hiểm, đội vẫn bảo quản nguyên vẹn để dùng cứu người sau này và giữ lại chút sinh khí để tái sinh gốc mới.

Phần mộ Yêu Hoàng

Sau khi phần mộ rơi vào cảnh hỗn loạn thì khí tức Yêu Hoàng được thổi lên và hàng chục cây Dược Vương cổ trồi lên giữa hang rồng tối om. Có cây vẫn tỏa hương ngạt mà có cây đã héo thành thuốc nhão, nhưng hạt giống vẫn bắn ra tạo thành Dược Vương mới, cho thấy đây là nơi tích tụ năng lượng Đại đế và Yêu linh. Sự xuất hiện hàng loạt cây thuốc khiến các thế lực đứng ở rìa trận địa phải lao vào cạnh tranh dữ dội vì ai cũng biết mỗi cây là vài trăm năm đọ sức thắng được tử vong.

Chư thánh thậm chí không dám dùng kỹ thuật quá mạnh vì lo cây bị phá hủy, nên các tranh đoạt đều được kiểm soát cẩn thận bằng pháp trận và lời thề. Đồng thời, một con ngân long hiện hình làm mọi người nhận ra rằng đứng gần Dược Vương không phải chỉ là hái thảo mà còn đối mặt với lực lượng cấp Đế đã phong ấn vùng đất này.

Thiên Đình

Gốc Dược Vương cho lão nhân đốn củi:** Diệp Phàm mang một gốc Dược Vương hiếm có do Tiểu Tùng hái từ Côn Lôn tới tặng lão nhân đốn củi đang vận dụng đạo thương, bởi lão là cao tăng hiếm hoi vẫn duy trì đạo đức trong Thiên Đình. Lão nhân từ chối vì cảm thấy bất xứng với vật báu, nhưng Diệp Phàm kiên định rằng thứ duy nhất còn lại có thể giúp ông sống tiếp và tiếp tục hướng dẫn hậu thế là Dược Vương. Cây dược này không nằm trong rương báu thông thường mà tỏa ra mùi thơm thuần khiết, khiến các đạo hữu không dám động chạm vì biết nó đã từng kéo dài sinh mệnh cho nhiều người.

Qua món quà, Dược Vương trở thành biểu tượng cho liên minh mới mà Diệp Phàm muốn thiết lập, đồng thời nhắc mọi người rằng một cây thuốc có thể trao đi sự sống cho cả một gia tộc. Việc đưa ra Dược Vương như vậy cũng làm rõ rằng dù vật phẩm cực quý, hữu hạn, nó vẫn phải quay về bàn tay của người hiểu mục đích chung của Thiên Đình.