Địa phủ là thế lực âm giới cổ xưa của vũ trụ Già Thiên, vừa là cấm địa sinh mệnh vừa là bộ máy chiến tranh vận hành bằng tử khí và luân hồi. Tổ chức này nổi tiếng vì có thể điều động âm binh vượt tinh vực, dựng trận địa âm u và can thiệp trực tiếp vào các điểm nóng liên quan Đế binh, Đế thi và trường sinh. Nhận diện điển hình của họ là giáp đen phủ kín, sương đen, thi khí, âm phong, các loại quan tài và khí cụ minh giới có tính áp chế tâm thần.

Địa phủ nhiều lần đối đầu với Thiên ĐìnhDiệp Phàm, đồng thời từng liên minh với Hoàng SàoBất Tử Thiên Hậu trong các đợt chiến tranh quy mô vũ trụ. Dù từng chịu tổn thất cực lớn, họ vẫn nhiều lần phục động và tái lập trận doanh bằng chiến nô cùng các cự đầu cấp Chuẩn đế. Ở giai đoạn cuối, Diệp Phàm đại thành đã bình định cấm địa này, giết mầm tai họa chủ chốt và bẻ gãy hệ chiến lực trung tâm của Địa phủ.

Tuy vậy, di tích bia cổ, cổ thi nhiều kỷ nguyên và tầng văn tự siêu cổ tại Địa phủ vẫn chứng minh đây là một thực thể lịch sử sâu hơn bề mặt chiến tranh đương đại.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Di Fu

Trạng thái: Suy vong sau bình định; chủ lực đã bị quét sạch, mầm tai họa của Địa phủ đã bị giết, còn lại chủ yếu là tàn tích và dấu vết lịch sử.

Vai trò: Cấm địa sinh mệnh kiêm thế lực âm giới chuyên điều binh tử quân, truy cầu luân hồi và trường sinh bằng phương thức hắc ám.

Biệt danh: Cửu U Địa phủ, Tử Thành Địa phủ, Âm phủ, Âm ty

Xuất thân: Khởi nguyên từ thời đại thần thoại, với bằng chứng ngược dòng tới các kỷ nguyên cổ hơn thần thoại; thủy tổ là Minh Hoàng (Minh Tôn).

Địa điểm: Trung tâm ở Âm phủ và Tử Thành Địa phủ, có các lộ lạc phân tán liên tinh vực; từng xuất hiện dày đặc tại Phế Thành, chiến trường tranh Đế và các mặt trận đối kháng Thiên Đình.

Điểm yếu: Phụ thuộc mạnh vào âm khí, thi khí và hệ chiến nô; các đòn khắc chế chính khí như Độ Nhân Kinh, huyết khí Thánh thể đại thành và phản chấn từ ý chí Đế giả có thể gây tổn thất hủy diệt; khi đầu não bị chém, cấu trúc phối hợp đa lộ suy sụp nhanh.

Phiên Âm Quốc Tế: di fu

Chủ sở hữu: Thủy tổ: Minh Hoàng (Minh Tôn); từng có giai đoạn Trường Sinh Thiên Tôn tiếp nhận quyền lực; thời chiến cận đại do Chủ Diêm La/Diêm La Điện chủ cùng các cự đầu Địa phủ điều hành; hiện không còn chủ quản thống nhất.

Cấu trúc: Tổ chức đa tầng gồm lõi cấm địa Âm phủ, hệ Diêm La Điện, các lộ lạc Địa phủ, cụm quân âm binh-âm quân-chiến nô và tầng nghiên cứu quái vật trường sinh dựa trên chân huyết vạn linh.

Sức mạnh: Thời cực thịnh đạt cấp cấm địa vũ trụ: từng điều mười vạn âm binh, duy trì nhiều đầu não Chuẩn đế, sở hữu pháp khí vô thượng và năng lực tác chiến liên tinh vực; trạng thái mới nhất là đã bị bình định, không còn năng lực thống trị như trước.

Tư tưởng: Đề cao đạo lý áp chế và luân hồi âm binh, xem sinh mệnh là tài nguyên chiến lược; ưu tiên bắt giữ, cải tạo thi thể thành chiến nô và khai thác chân huyết để phục vụ nghiên cứu trường sinh, đồng thời duy trì quan niệm Địa phủ là nơi trở về của vạn linh.

Yêu cầu: Không ghi nhận điều kiện gia nhập công khai; thực tế lực lượng gồm cường giả âm giới, người chết bị cải tạo, chiến nô và các đơn vị phục vụ Diêm La Điện, tất cả phải phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh chủ soái và cơ chế tác chiến tử khí.

Đặc điểm

Ngoại hình

Không gian hoạt động âm u, sương mù dày đặc, thi khí và minh khí thông thiên; thành trì cổ xây trên nền xương trắng bất hủ; quân chủ lực thường mặc giáp đen kín thân, đi cùng quan tài đồng thau hoặc quan tài ngọc bích, tạo cảm giác không có dao động sinh mệnh.

Tính cách

Lạnh lùng, tàn nhẫn, hiếu chiến, thiên về tử chiến tiêu hao lớn; tổ chức có tính kỷ luật cao, ưa hoạt động trong màn sương âm phủ và đánh vào tâm lý sợ hãi của đối thủ.

Năng Lực

Khả Năng

  • Điều Binh Và Cơ Động: triệu hoán-điều động âm binh liên tinh vực, dẫn Âm Linh, triển khai nhiều cụm quân tử khí đồng thời
  • Nghi Thức Và Tà Thuật: kêu gọi thi thể, mưu kiểm soát Đế thi, nguyền rủa làm cơ thể mục tiêu mọc lông dày, thu thập chân huyết vạn linh để tạo sinh vật chiến đấu
  • Trận Pháp Và Áp Chế: vận dụng pháp trận Âm phủ, Lục đạo Luân Hồi Môn, tăng cường phù văn bằng minh khí thông thiên, phát động chiến trường u minh quy mô lớn
  • Công Pháp Ghi Nhận: pháp trường sinh luân hồi, thần cấm u ám, trận đồ Kỳ Lân

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo Chủ Lực: Tử Vong Minh Thương, Lục đạo Luân Hồi Môn, minh khí thông thiên (bảo luân đen trong suốt), Thông Thiên Tiên bảo
  • Chiến Cụ Và Vật Dẫn: quan tài đồng thau, quan tài ngọc bích, chủ thần đỉnh đồng ba chân, kèn Chiến Tranh
  • Tài Vật Đặc Thù: lọ tiên huyết Bất Tử Thiên Hoàng, pháp trận Âm phủ và các khí cụ minh giới cổ đại

Thông số khác

Thông tin tổ chức

  • Niên Đại: tồn tại từ thần thoại và có chứng cứ dính tới các kỷ nguyên cổ hơn thần thoại
  • Quy Mô Tác Chiến: từng điều động mười vạn âm binh, duy trì nhiều chiến nô và cự đầu cấp Chuẩn đế, xuất quân liên tinh vực
  • Mức Nguy Hiểm: cực cao ở thời cực thịnh, đủ tạo mặt trận vũ trụ; hiện đã suy vong sau khi bị bình định và mất mầm tai họa

Sản vật / Tài nguyên:

Quân sự: âm binh, âm quân, chiến nô cổ đại, tướng âm giới và mạng lưới lộ lạc

Nghiên cứu trường sinh: hệ quái vật nhiều đời bồi dưỡng từ chân huyết vạn linh, kho thi thể và nghi thức triệu thi

Cơ sở và di tích: Âm phủ, Tử Thành Địa phủ, hành lang Hoàng Tuyền-Cửu U, bia cổ và cổ thi đa kỷ nguyên

Kho pháp khí: bộ minh khí, luân hồi môn, quan tài chiến cụ, các bảo vật cổ đại dùng cho hiến tế-trấn áp

Tiểu sử chi tiết

Địa phủ là một thế lực âm giới có bề dày vượt xa lịch sử thông thường, được xem như cấm địa sinh mệnh vừa mang chức năng chiến tranh vừa là nơi tích lũy bí mật trường sinh. Những chứng tích muộn cho thấy Địa phủ liên hệ trực tiếp với văn tự và cổ thi thuộc nhiều kỷ nguyên trước cả thời thần thoại, khiến nguồn gốc của nó trở nên đặc biệt sâu và khó giải đọc. Trong trục thần thoại, Minh Hoàng (Minh Tôn) được xác nhận là thủy tổ khai sáng, định hình mô hình dùng âm binh, chiến nô và nghi thức luân hồi để xây sức mạnh.

Tổ chức từng nằm trong quỹ đạo quyền lực rất cao, có giai đoạn chịu ảnh hưởng từ Thiên Đình huy hoàng, rồi lại dính trực hệ với Trường Sinh Thiên Tôn và mạch sự kiện Đế Tôn. Nhờ nền tảng đó, Địa phủ duy trì được bộ máy điều binh liên tinh vực và nhiều pháp khí âm giới cấp cao qua thời gian rất dài. Ở thời kỳ cận đại của truyện, dấu vết kỹ thuật của họ lộ rõ qua trận pháp Tử Thành, trước khi đội âm binh giáp đen chính thức xuất hiện và nhập cục tranh đoạt mộ Đế tại Phế Thành.

Địa phủ khi ấy theo đuổi mục tiêu kiểm soát Đế thi, huy động quy mô lớn và triển khai nghi thức triệu thi, nhưng bị phản chấn từ máu Đế cùng chấp niệm bất diệt đánh tan, mất mười vạn âm binh và cả Đại Thánh chỉ huy. Dù tổn thất nặng, họ không sụp đổ hoàn toàn mà nhanh chóng tái lập trận doanh, công khai tôn chỉ Địa phủ là nơi trở về của vạn linh và tiếp tục nhắm vào giá trị chiến lược của Thánh thể. Sang các đại chiến Chuẩn đế, Địa phủ tăng cường mức độ can thiệp: xuất hiện quan tài ngọc bích, Diêm La Điện chủ, U Ma Thần, Lục đạo Luân Hồi Môn, Tử Vong Minh Thương và nhiều chiến nô cực mạnh, đồng thời phối hợp với Hoàng Sào và Bất Tử Thiên Hậu để đẩy xung đột lên cấp vũ trụ.

Sau nhiều đợt phản công của Thiên Đình, Diệp Phàm đại thành đã mở chiến dịch bình định, quét sạch Địa phủ như một mục tiêu trọng điểm. Hậu kỳ vẫn còn tàn lực cùng pháp khí thông linh phản kháng, nhưng trận cuối khép lại bằng việc mầm tai họa cốt lõi của Địa phủ bị giết. Kể từ đó, vai trò của Địa phủ chuyển từ bá quyền quân sự sang đối tượng khảo chứng lịch sử, nơi lưu giữ dấu tích chết chóc của nhiều vòng văn minh.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Thủy Tổ Và Đầu Não: Minh Hoàng (Minh Tôn), Chủ Diêm La/Diêm La Điện chủ
  • Chỉ Huy Và Cự Đầu Chiến Trường: Tử Vong Kỵ Sĩ, người trùm áo đen, chủ thần cầm đỉnh đồng ba chân, Đại Thánh Địa phủ
  • Quân Lực Nòng Cốt: âm binh, âm quân, tướng lãnh âm binh, âm tướng, chiến nô cổ đại, quái vật Địa phủ nhiều đời bồi dưỡng
  • Nhân Sự Liên Đới Quan Trọng: Thi Hoàng (xuất thân Địa phủ), U Ma Thần, Quỷ mẫu
  • Đồng Minh: Nguyên Thiên Sư nhất mạch (từng hợp tác hộ tống âm binh quá cảnh)
  • Kẻ Thù: Các phe cạnh tranh tại Phế Thành
  • Thực Thể Quỷ Dị: sinh vật lông đỏ, quái vật khổng lồ trong bóng tối, sinh vật hình người phủ hỗn độn quang
  • Nhân Vật Từng Xâm Nhập/tiếp Xúc: Diệp Phàm (từng vào Địa phủ và giao đấu Trấn Ngục Hoàng), các đội quân Thiên Đình trong chiến dịch bình định
  • Đồng Minh/hiệp Lực: Hoàng Sào (phối hợp chiến dịch quy mô lớn), Bất Tử Thiên Hậu (liên minh chống Thiên Đình)
  • Đối Địch Trực Tiếp: Thiên Đình (đối thủ chiến lược), Diệp Phàm (mục tiêu trung tâm), Hộ đạo giả Nhân tộc (lực cản tại các chiến trường Đế thi), các phe tranh đoạt tại Phế Thành như Ngưu Ma tộc và Thánh linh (xung đột lợi ích)
  • Liên Hệ Lịch Sử/quyền Lực: Trường Sinh Thiên Tôn (từng nắm Địa phủ trong thời gian ngắn), Đế Tôn (liên hệ qua giai đoạn tiếp nhận Địa phủ), Loạn Thiên Thất Hùng (xuất hiện trong mạch đối đầu kéo dài)

Dòng thời gian chi tiết

Dấu tích tiền sử nhiều kỷ nguyên

Các bằng chứng muộn cho thấy Địa phủ không chỉ thuộc lịch sử thần thoại mà còn gắn với lớp văn minh còn cổ hơn thế. Văn tự trên bia ở Địa phủ vượt xa khả năng giải đọc của học giả đương đại. Nhiều cổ thi từ các kỷ nguyên khác nhau cùng xuất hiện trong hệ không gian này, chứng tỏ nơi đây từng tích lũy tử thể qua chu kỳ rất dài.

Từ điểm xuất phát này, Địa phủ mang bản chất vừa là thế lực vừa là kho lưu ký ức đen tối của nhiều thời đại.

Minh Hà và Hoàng Tuyền thành nền biểu tượng âm giới

Trong trục thần thoại, Minh Hà và Hoàng Tuyền được xem là tọa độ điển hình của không gian địa phủ và Cửu U. Các truyền thuyết mô tả hai dòng này như ranh giới giữa sinh và tử. Hệ biểu tượng ấy về sau trở thành mã nhận diện cho các trận địa âm khí và tiếng Hoàng tuyền trong chiến tranh thực tế.

Đây là lớp nền tư tưởng giúp Địa phủ hợp thức hóa vai trò nơi trở về của vạn linh.

Minh Hoàng khai sáng cơ nghiệp Địa phủ

Minh Hoàng, tức Minh Tôn, được xác nhận là thủy tổ của Địa phủ. Dòng tư liệu cho thấy ông có hành trình đặc dị từ thi thể thành Hoàng giả rồi ngủ đông tại cấm địa. Việc một nhân vật như vậy lập giáo quyền khiến tư tưởng luân hồi âm binh và nghiên cứu trường sinh trở thành lõi tổ chức.

Từ thời điểm này, Địa phủ bước vào quỹ đạo thế lực vô thượng của âm giới.

Địa phủ dưới bóng Thiên Đình thời huy hoàng

Ở giai đoạn Thiên Đình cực thịnh, Địa phủ từng nằm trong trật tự quyền lực chịu sự thống lĩnh hoặc khống chế nhất định. Mối liên hệ này không làm họ mất bản sắc âm giới mà trái lại giúp hợp thức hóa vị thế trong cấu trúc đại cục. Địa phủ tiếp tục duy trì quân hệ tử khí và tầng nghi thức riêng của mình.

Cách vận hành nửa lệ thuộc nửa tự chủ tạo tiền đề cho các cuộc tách trục quyền lực về sau.

Trường Sinh Thiên Tôn từng nắm quyền Địa phủ

Lời kể của chí tôn cổ xác nhận chủ Tiên Lăng Mộ, tức Trường Sinh Thiên Tôn, từng làm chủ Địa phủ trong một giai đoạn. Quãng thời gian này gắn với hắc ám náo động và nhiều ân oán lớn với tuyến Thánh thể đại thành. Việc một Thiên Tôn tiếp quản cho thấy Địa phủ có cấp độ chiến lược vượt xa một giáo phái địa phương.

Nó cũng giải thích vì sao tổ chức này liên tục chen vào các biến cố sống còn của vũ trụ.

Đế Tôn can thiệp và mở giai đoạn tiếp nhận quyền lực

Dòng lịch sử sau đó ghi rằng khi Đế Tôn xuất hiện, ông từng mời nhân vật liên hệ Trường Sinh rời vùng cấm. Thọ nguyên đỉnh phong của người này được kéo dài thêm một quãng dài trước khi bước vào hành trình mới. Văn bản xác nhận có giai đoạn tiếp nhận Địa phủ, mở ra một chương truyền kỳ khác của thế lực âm giới.

Từ đây Địa phủ nối trực tiếp với tuyến quyền lực thần thoại cấp cao nhất.

Định hình học thuyết áp chế và bộ máy âm binh

Sau các biến động quyền lực cổ, Địa phủ ổn định bằng mô hình dùng âm binh, âm tướng và chiến nô làm trụ quân sự. Đạo lý của họ xem sinh mệnh như tài nguyên, lấy luân hồi cưỡng chế làm phương thức trị giới. Nhiều công pháp u minh, thần cấm và trận đồ được tích lũy qua các đời đầu não.

Tổ chức vì vậy vừa là quân đội tử giới vừa là cơ sở nghiên cứu trường sinh cực đoan.

Di sản Tử Thành và dấu tay Ngô Dịch

Tử Thành Địa phủ trở thành cứ điểm trận pháp trọng yếu với đạo văn cực kỳ phức tạp. Tư liệu ghi nhận quảng trường tại đây do Ngô Dịch, tổ sư Nguyên Thiên đời thứ tư, từng can dự xây dựng. Nhiều trận đồ dính vết máu được dùng để gia tăng thần năng và khí thế.

Di sản này về sau trở thành mấu chốt kỹ thuật khi các phe tái khai thác chiến trường cổ.

Truyền thuyết được xác nhận lại qua tuyến Bất Tử Sơn

Trong hành trình thời hiện đại, các nhân vật đương đại đối chiếu Minh Hà và Hoàng Tuyền với truyền thuyết địa phủ. Nhận định này giúp biến một khái niệm mơ hồ thành đầu mối điều tra chiến lược. Địa phủ từ chỗ mang tính ngụ ngôn bắt đầu có đường dây thực chứng trong thế giới hiện tại.

Đây là bước mở màn trước khi tổ chức lộ diện bằng lực lượng thật.

Bí mật Địa phủ và Luân Hồi Ấn dần hé lộ

Cụm sự kiện tiếp theo làm lộ liên hệ giữa Địa phủ, Luân Hồi Ấn và con đường thành tiên. Các mảnh thông tin xuất hiện đồng thời, báo hiệu thế lực âm giới đã quay lại bàn cờ lớn. Không khí truyện chuyển từ dò xét truyền thuyết sang truy vết cơ chế vận hành thực tế.

Tầm nguy hiểm của Địa phủ vì vậy được nâng cấp rõ rệt.

Diệp Phàm tái khắc trận đồ Tử Thành

Diệp Phàm chọn phục dựng cục bộ chiến trường cổ thay vì khôi phục cả tinh vực. Trọng tâm hắn lấy chính là trận đồ liên quan Tử Thành Địa phủ, chứng minh giá trị chiến thuật của di sản này. Việc tái khắc cũng phơi bày chiều sâu kỹ thuật của Địa phủ trước các thế lực đương đại.

Từ đây, Địa phủ chính thức trở thành mục tiêu phải đối phó bằng cả võ lực lẫn trận đạo.

Âm binh giáp đen lộ diện trực tiếp

Một đội nhân mã như âm binh quá cảnh áp sát với tốc độ cực cao. Toàn quân khoác giáp đen kín từ đầu tới chân, sát khí và tử ý dày đặc khác hẳn quân đội thường. Diệp Phàm dùng Nguyên thuật thăm dò và nhận định đó là một đám người chết.

Cảm giác quen thuộc khiến hắn trực tiếp gọi tên Địa phủ.

Mục tiêu thi thể Đại đế bị nhận diện

Ngay sau khi xác định danh tính đối thủ, Diệp Phàm suy ra mục tiêu của Địa phủ tại Phế Thành là thi thể Đại đế sắp xuất thế. Nhận định này làm thay đổi nhịp chiến trường vì mọi phe đều hiểu giá trị chiến lược của Đế thi. Địa phủ từ vai trò kẻ rình rập chuyển sang phe tranh đoạt công khai.

Cục diện vì thế bước vào trạng thái bùng nổ nhiều bên.

Địa phủ nhập cục Phế Thành cùng các đại thế lực

Ở Phế Thành, Địa phủ xuất hiện như một phe nòng cốt cạnh tranh với Nhân tộc, Ngưu Ma tộc, Thánh linh và các tổ chức lớn khác. Biến động quanh Tế đàn Đế binh kéo theo âm thanh Hoàng tuyền vàng lạnh lan rộng. Trận địa liên tục leo thang bằng va chạm cấp Đại Thánh và sát ý từ mảnh Đế binh Yêu Hoàng.

Địa phủ nhờ đó chứng minh họ vẫn giữ năng lực chen vào mọi điểm nóng chiến lược.

Lộ tầng chỉ huy áo đen và đầu não cầm đỉnh

Giữa hỗn loạn quan tài đồng thau, một người trùm áo đen của Địa phủ trực tiếp phát lệnh với thái độ cực lạnh. Ánh mắt hắn khóa chặt vào chủ thần cầm đỉnh, cho thấy cơ chế chỉ huy không hề tản mạn. Chi tiết này xác nhận Địa phủ có đầu não hiện trường đủ sức điều phối nhiều lớp đơn vị.

Sức ép tâm lý lên các phe đối địch vì vậy tăng mạnh.

Âm mưu kiểm soát Đế thi leo thang

Các tuyến hành động tiếp theo cho thấy Địa phủ đẩy nhanh kế hoạch khống chế thi thể Đại đế. Trước rủi ro đó, Diệp Phàm và đồng đội buộc phải vào sâu khu mộ để dò bí mật và ngăn chặn. Không còn là tranh đoạt tài nguyên đơn thuần, đây là cuộc chạy đua ngăn một thảm họa cấp vũ trụ.

Địa phủ lúc này thể hiện rõ bản chất ưu tiên mục tiêu tuyệt đối bằng mọi giá.

Nghi thức kêu gọi thi thể bằng đại quân âm binh

Địa phủ triển khai nghi thức lấy đại quân làm môi giới để gọi thi thể đáp ứng mệnh lệnh. Cách làm này cho thấy họ có hệ nghi lễ chiến tranh kết hợp trực tiếp với đội hình binh lực. Quy mô nghi thức vượt cấp trận đấu thông thường và mang tính cưỡng chế luân hồi.

Đây là một trong những biểu hiện rõ nhất của học thuyết áp chế sinh tử của Địa phủ.

Đại bại mười vạn âm binh và Đại Thánh bị diệt

Phản chấn từ máu Đế cùng chấp niệm bất diệt của Yêu Hoàng bùng nổ ngay trong lúc Địa phủ thúc nghi thức. Mười vạn âm binh bị xóa sổ gần như tức thì, tan thành bụi trên chiến trường. Một Đại Thánh Địa phủ chịu phản phệ, thân thể nứt vỡ rồi hình thần câu diệt.

Đây là cú tổn thất nặng nhất của Địa phủ trong giai đoạn đầu xung đột hiện đại.

Liên đới Địa Phủ Minh Thành được tách bạch

Một khí cụ tên Địa Phủ Minh Thành xuất hiện trong mạch khác và dễ gây nhầm với tài sản chính tông của Địa phủ. Tuy nhiên dữ liệu xác nhận nó thuộc hình thái bí khí Phong Đô của nhánh Lưu Minh Đức. Vì thiếu bằng chứng trực tiếp, liên hệ này được giữ ở mức tham chiếu danh xưng.

Việc tách bạch giúp tránh gán sai quy mô khí cụ cho tổ chức chính.

Chuỗi quỷ dị hậu chiến và tiếng gọi Địa phủ

Sau đợt giao tranh lớn, các hiện tượng bất tường tiếp tục xuất hiện trong không gian chiến trường. Diệp Phàm dò xét thức hải hỗn loạn, diệt quái lông đỏ rồi chốt đầu mối bằng lời gọi tên Địa phủ. Điều này cho thấy Địa phủ không chỉ đánh trực diện mà còn có năng lực gây nhiễu trong hậu trường.

Mối đe dọa của họ vì vậy kéo dài cả khi trận tuyến chính tạm lắng.

Lịch sử quyền lực Địa phủ được phơi mở công khai

Các lời kể ở tuyến chí tôn cổ làm rõ hơn những mắt xích Trường Sinh Thiên Tôn và Đế Tôn từng can dự quyền lực Địa phủ. Thông tin này hợp nhất nhiều mảnh rời rạc về nguồn gốc thế lực âm giới. Địa phủ được nhìn nhận lại như cấu trúc từng do nhân vật cấp thần thoại thao tác trực tiếp.

Từ đây, mọi đánh giá về sức bền của họ đều phải nâng lên một cấp.

Thị kiến đại chiến thần thoại xác nhận tầm quân lực

Trong dị tượng chiến trường cấp Thiên Tôn, hình ảnh vô tận âm binh Địa phủ kéo ngang tinh vực hiện ra giữa mưa máu và lôi đen. Dù mang tính thị kiến cổ chiến, mô tả này vẫn cho thấy quy mô lịch sử của tổ chức. Nó khớp với các lần xuất quân tử khí đã thấy ở thực địa hiện đại.

Nhờ vậy, tư cách đại quân liên tinh vực của Địa phủ được củng cố thêm.

Địa phủ tái lập trận doanh lớn ở chiến trường tranh Đế

Khi Diệp Phàm tái xuất, nhiều phe rung động và Địa phủ nhanh chóng dựng cụm trận doanh riêng. Sương đen cuồn cuộn bao phủ khu vực của họ như ma vương giáng thế. Quân số cường giả tại chỗ vượt mốc hơn hai mươi, nổi bật hơn nhiều trận doanh khác.

Điều này chứng tỏ Địa phủ đã phục hồi đáng kể sau tổn thất trước đó.

Tuyên ngôn nơi trở về của vạn linh và truy bức Thánh thể

Tử Vong Kỵ Sĩ giáp đen làm thủ lĩnh tuyến này, tử khí quanh thân đủ khiến sinh linh khiếp sợ. Từ trận địa của họ vang lên tuyên ngôn Địa phủ là nơi trở về của vạn linh và không thể thiếu Thánh thể. Câu nói vừa thể hiện ý thức hệ vừa xác nhận mục tiêu săn đuổi Diệp Phàm.

Từ đây xung đột chuyển hẳn thành đối đầu ý chí giữa Thiên Đình và Địa phủ.

Địa phủ chưa từng từ bỏ gây sức ép

Sau biến cố cổng thành và sự xuất hiện của Loạn Thiên Thất Hùng, bầu không khí toàn thành vẫn căng như dây đàn. Dù chịu nhiều tổn thất, Địa phủ được xác nhận tiếp tục duy trì áp lực chiến lược. Mạng lưới của họ không phụ thuộc vào một chiến dịch đơn lẻ nên có thể tái kích hoạt nhanh.

Điều đó khiến các phe đối kháng không thể xem Địa phủ là lực lượng đã tàn hẳn.

Tái định vị là trụ cột chiến tranh vũ trụ

Trong đại chiến cấp Chuẩn đế, khí tượng âm phong và quỷ ảnh kiểu Cửu U Địa phủ xuất hiện dày đặc. Địa phủ tiếp tục được đặt ngang hàng các thế lực trụ cột như Thiên Đình và Thần Đình trong cục diện suy thịnh. Hơi hám của họ còn có thể bám lên nguyên thần đối thủ, tạo nguy cơ nhiễm ô.

Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh phải trực tiếp thu nạp phần khí này để cách ly cho Diệp Phàm.

Quan tài ngọc bích nổ tung và đột kích mục tiêu hỗn độn

Ở tuyến tranh đoạt đỉnh cao, một cỗ quan tài ngọc bích phát nổ ngay giữa chiến trường. Một nhân vật phủ ráng xanh từ đó lao thẳng vào khu núi cổ hỗn độn. Danh tính được xác nhận là người của Địa phủ, nghĩa là họ can thiệp trực tiếp thay vì chỉ điều binh từ xa.

Đây là dấu hiệu mở đầu cho đợt leo thang mới của âm giới.

Dị động liên tinh vực với âm binh đi lại nhiều đại tinh

Khi cục diện vũ trụ tái cơ cấu, Địa phủ xuất hiện đợt dị động quy mô lớn. Rất nhiều nơi cùng lúc ghi nhận âm binh hoạt động, cho thấy hệ cơ động của họ vẫn nguyên vẹn. Năng lực triển khai đa điểm này khiến phòng tuyến đối thủ bị kéo căng.

Địa phủ nhờ đó giữ được quyền chủ động chiến trường sau các thất bại cục bộ.

Các lộ lạc Địa phủ bị phản công mạnh

Dương HiDiệp Đồng trực tiếp đánh vào các lộ lạc của Địa phủ, chuyển thế trận từ phòng ngự sang truy kích. Quỷ mẫu cùng ba mạch kế nghiệp liên quan Thái Dương huyết mạch bị đạp chết trong các đợt giao tranh. Sức ép liên tục buộc lực lượng âm giới phải tháo chạy ở nhiều đoạn tinh không.

Mốc này đánh dấu lần hiếm hoi Địa phủ bị bẻ nhịp chiến dịch trên diện rộng.

Cú sốc tổn thất và nhận định về Địa phủ thứ hai

Tuyến Thiên Đình chịu tổn thất nặng, trong đó Bàng Bác bị mô tả không chịu nổi một kích của đầu sỏ Địa phủ. Bi kịch này đẩy quyết tâm phản công của Diệp Phàm lên mức cực hạn. Đồng thời ở chiến trường khác, ông phát hiện nơi có vô tận âm khí đi kèm sinh cơ bất thường và khả năng Âm Linh tái sinh.

Đại Hạ Long Tước vì thế gọi nơi đó là Địa phủ thứ hai, báo hiệu nguy cơ lan rộng mô hình tai họa.

Cảnh báo Minh Hoàng và dấu hiệu liên minh phản Thiên Đình

An Diệu Y xuất hiện trong Âm phủ để cảnh báo về quả cầu huyết và khả năng Minh Hoàng sắp thức tỉnh. Cảnh báo này chạm thẳng vào lõi quyền lực Địa phủ nên có giá trị chiến lược đặc biệt. Cùng giai đoạn, dữ liệu chiến trường cho thấy Hoàng Sào, Địa phủ và Bất Tử Thiên Hậu đang phối hợp lực lượng.

Xung đột từ đây nâng cấp thành tiền đề của một đại chiến cấp vũ trụ.

Đại chiến chủ lực giữa Thiên Đình và Địa phủ

U Ma Thần từ mặt trận âm phủ xông thẳng vào, mở màn giao chiến giáp lá cà cực nặng với Diệp Phàm và đồng minh. Diêm La Điện chủ xuất hiện với Tử Vong Minh Thương, đồng thời Lục đạo Luân Hồi Môn dựng lên để áp chế chiến trường. Các đợt thi khí, âm linh, chiến nô và quái vật Địa phủ tràn ra theo nhịp tổng công kích.

Diệp Phàm lần lượt đánh chết chiến nô cực mạnh cùng một Chuẩn đế đi đầu rồi tuyên thệ sẽ san bằng Địa phủ.

Địa phủ phục động sau đại chiến và áp lực chiến lược chưa giảm

Các mốc hậu chiến cho thấy Địa phủ không sụp hoàn toàn mà có đợt phục động trở lại. Diệp Phàm nhìn một góc tương lai và nhận định chỉ riêng Địa phủ đã đủ khủng bố nếu chiến tranh kéo dài. Lão binh Thiên Đình đồng loạt xin tử chiến, nêu đích danh Địa phủ là đối thủ không thể nhượng bộ.

Màn sương dày phủ Âm phủ cùng tiếng cười của nhân vật tối cao báo trước một vòng xung đột mới.

Diệp Phàm đại thành Thánh thể và quét sạch Địa phủ

Sau khi đạt Thánh thể đại thành, Diệp Phàm mở chiến dịch bình định hàng loạt cấm địa. Địa phủ được chọn là mục tiêu trọng điểm đầu tiên của đợt trấn áp quyết định. Kết quả chiến dịch được xác nhận là quét sạch Địa phủ, bẻ gãy căn bản bộ máy chiến tranh của họ.

Từ thắng lợi này, thế trận vũ trụ chuyển hẳn sang nhịp bình định thay vì cầm cự.

Bia cổ cùng thời đại và lộ nhân vật cốt lõi Địa phủ

Diệp Phàm đào được nửa tàn bia có văn tự siêu cổ rồi nhận ra nó cùng thời đại với bia từng thấy trong Địa phủ. Không lâu sau, Thi Hoàng xuất hiện và bị chỉ ra là người xuất thân từ Địa phủ, còn Trấn Ngục Hoàng được xác nhận từng giao chiến trực tiếp với Diệp Phàm. Tiếp đó vang lên tiếng hô Minh Tôn đã trở lại, đồng nhất với Minh Hoàng thủy tổ của tổ chức.

Chuỗi sự kiện này hợp nhất tầng khảo cổ và tầng nhân sự, làm rõ bản chất lịch sử-sức mạnh của Địa phủ.

Dư chấn cuối, trận minh khí và kết cục mầm tai họa

Về hậu kỳ, nhiều chiến lực cũ suy kiệt nhưng tàn lực Địa phủ vẫn phối hợp với Nguyên Quỷ và Nguyên Thần mở vây công cấp cao. Minh khí thông thiên hiện thành bảo luân đen trong suốt, kèm sinh vật hình người phủ hỗn độn quang do nhiều đời Địa phủ tạo bằng chân huyết vạn linh. Trận cuối chứng kiến nguyền rủa mọc lông dày, cơ chế hiến tế phù văn và nỗ lực chém Thiên Đế để đoạt tinh huyết kéo mệnh đế.

Kết cục được chốt bằng việc cấm địa sinh mệnh cuối cùng bị bình định và mầm tai họa của Địa phủ bị giết. Sau đó, Địa phủ còn được nhìn nhận như kho dấu tích xuyên kỷ nguyên hơn là một quyền lực còn khả năng tái trị vũ trụ.