Binh khí Đế là tập hợp pháp bảo Đế cấp duy nhất do Đại đế lưu lại, mỗi món dùng Tiên liệu vô thượng và mang hình hài, hào quang khác biệt. Chúng tồn tại bên trong bảo khố, quan tài hay cấm khu, chờ ý chí người chủ thức tỉnh để tự chủ phát động và tung ra trận pháp trấn áp chí tôn cổ đại. Khi hợp lực, các Đế binh có thể đẩy mạnh sát trận và dựng lên cổng hoàn lưu, khiến cả cục diện phải cúi đầu trước tiếng chuông và ánh kiếm.
Uy lực của chúng là thước đo sự chú ý của các tộc, vì ai đánh thức được một Đế binh hay thu gom mảnh vỡ đều có thể định đoạt thế lực của mình, còn nếu bị phá nát thì y hệt mặt trận sụp đổ. Nhiều binh khí Đế từng bị nghiền nát bởi Thần Ma dịch, Dao ngân tối thượng hay hắc ám náo động, để lại mảnh vỡ vẫn bốc sát cơ, khiến kẻ đụng vào đều phải trả giá bằng huyết mạch. Một số khí linh như Vạn Long Linh hay Thôn Thiên Ma Quán vẫn tồn tại nguyên vẹn, vẽ ra quỹ đạo của trận pháp tiếp theo, nên cả vũ trụ đều nhìn vào những cỗ binh này mỗi khi cân đong địa thế.
Khả năng tái hiện bằng thần lực của Diệp Phàm và sự săn đuổi mảnh vỡ từ Thiên Đình nhắc rằng Binh khí Đế không chỉ là vũ khí mà còn là truyền thuyết sống, giữ gần cả huyết đạo trong cõi trời.
- Thông tin cơ bản
- Chủ sở hữu
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Thông số khác
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguồn Đế binh
- Chương 674-679 – Vạn Long Linh tỉnh giấc
- Chương 674-679 – Binh khí là tâm điểm cấm khu
- Chương 780 – Can Ma Kích quăng bão lửa
- Chương 874 – Binh khí Cổ Hoàng trong lễ tế
- Chương 887 – Dao sát nghiền nát Đế binh
- Chương 902 – Trận đồ hóa thành Đế binh tổng hợp
- Chương 907 – Đỉnh đồng xanh hợp nhất thành Đế binh mới
- Chương 912 – Kiếm đỏ Diệp Phàm bừng sáng
- Chương 927 – Hàng Ma Xử va chạm
- Chương 930 – Quan tài chín lớp bí ẩn
- Chương 947 – Mảnh đồng Tây Hoàng lan mùi ngùn ngụt
- Chương 958 – Tam Đế binh trấn áp Đế tướng Đằng Xà
- Chương 963 – Đế binh áp chế Đế tháp Lam kim
- Chương 964 – Khí tức Nhân Hoàng qua Đế binh
- Chương 966 – Vô Thủy Chung vang chuông giác ngộ
- Chương 968 – Thiên Tuyền Thánh Địa và trận đánh hư không
- Chương 970 – Kỳ Lân Trượng trở về
- Chương 976 – Vết thương từ Tiên kiếm
- Chương 978 – Hắc ám náo động và đế binh thức tỉnh
- Chương 983 – Hư Không Kính đan vào trận pháp
- Chương 988 – Thôn Thiên Ma Cái huyết tế
- Chương 992 – Hậu hoạn hắc ám, binh khí bị hủy
- Chương 1019 – Vạn Long Linh tái xuất
- Chương 1028 – Hồi ức Đế binh bị mất
- Chương 1044 – Tiên Chung vượt qua Đế binh
- Chương 1050 – Thiên Đình giành được hai Đế binh
- Chương 1058 – Bất Tử Thiên Đao gây rối
- Chương 1092 – Bốn thanh Tiên kiếm xuất thế
- Chương 1105 – Tìm lại mảnh Đế binh
- Chương 1119 – Tiên Lệ Lục Kim bất tử gặp Binh khí
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Không xác định
Tuổi: Vô lượng niên
Trạng thái: Phân mảnh, đa số hư hại, một số nguyên vẹn, nhiều mảnh giữ sát cơ
Vai trò: Vũ khí trấn áp chí tôn, nòng cốt trận pháp
Biệt danh: Đế binh, Binh khí Thánh Đế, Pháp bảo Đế cấp
Xuất thân: Do các Đại đế và Thái Cổ Hoàng rèn từ Tiên liệu vô thượng, thần kim và xương cốt thần linh
Địa điểm: Các cấm khu, quan tài chín lớp, Thiên Đình, cổ tinh, trận địa trên khắp vũ trụ và hư không
Điểm yếu: Độ bền dù siêu cường vẫn có giới hạn khi dao cao siêu xuyên qua, mảnh vỡ giữ sát cơ và không thể phục hồi nên nhiều thanh binh buộc phải tự hủy để tránh bị kẻ khác đoạt
Phẩm cấp: Đế cấp độc nhất
Tinh thần: Hồn linh Đại đế, tri giác tuần hoàn, âm vang chuông và tiếng rống rồng
Trạng thái: Một số nguyên vẹn trú tại Thiên Đình, nhiều khác gãy vụn hoặc hóa đá, mảnh vỡ vẫn phát sáng sát cơ
Cấu trúc: Côn, kiếm, trượng, thuẫn, đại kỳ, trận đồ, đỉnh, tháp, chuông, quan tài và lục lạc
Hiệu ứng: Trấn áp chí tôn cổ đại, phá Thánh cốt, mở cổng hoàn lưu, khống chế tinh thần kẻ thù, khiến toàn bộ vùng đất cúi đầu
Yêu cầu: Cần huyết thống phù hợp hoặc người được huyết tế, ý chí Đại đế, sự hỗ trợ trận pháp, chủ nhân phải thấu triệt khí linh
Sức mạnh: Uy lực vô song đủ xuyên phá cấm khu, xé rách Thánh phần và tạo ra sát trận vô thượng khiến cả vũ trụ im hơi
Chủ sở hữu
Đại đế các thời đại (Sáng tạo và phong tỏa)
Thiên Đình (cất giữ Thanh Đế Liên, Thôn Thiên Ma Quán, Vạn Long Linh...)
Diệp Phàm (tạm thời dùng Đỉnh đồng xanh, Sát kiếm, Hỗn Độn Thanh Liên)
Đặc điểm
Ngoại hình
Hình hài đa dạng: côn, kiếm, trượng, thuẫn, đại kỳ, trận đồ, đỉnh đồng, lục lạc, tháp, chuông; mỗi loại phát ra hào quang kinh thiên rực rỡ
Tính cách
Mang tri giác Đại đế, thường hung hãn nhưng cũng có lúc trầm ổn như chuông Vô Thủy, phản ứng theo huyết thống và tín ngưỡng
Năng Lực
Khả Năng
- Pháp Bảo: Tự chủ thức tỉnh, phát động trận pháp, triệu hồi cổng hoàn lưu và trấn áp chí tôn bằng chuông, kiếm, đỉnh
- Hợp Lực: Kết nối nhiều Đế binh thành trận pháp tổng hợp, gia tăng sát lực và tạo nên âm thanh áp chế, tiên định người đối diện bằng ánh hào quang
Trang bị & Vật phẩm
- Kiện Đế Binh: Hư Không Kính, Vạn Long Linh, Thanh Đế Liên, Thôn Thiên Ma Quán, Bất Tử Thiên Đao, Bốn thanh Tiên kiếm, Hỗn Độn Thanh Liên
- Mảnh Vỡ: Mảnh đồng Tây Hoàng, Hằng Vũ Lô, Thái Hoàng Kiếm, Cửu Lê Đồ, Tiên Lệ Lục Kim
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Chỉ bậc thánh, người có huyết thống phù hợp hoặc được huyết tế mới dám chạm, cần phối hợp trận pháp và tôn trọng tín hiệu khí linh
Chất liệu:
Tiên liệu vô thượng, năm loại Thần kim, xương thịt Thôn Thiên Nữ Đế, Thần ngân Tử kim
Tiểu sử chi tiết
Những pháp bảo Đế được Đại đế xưa lưu lại là đỉnh cao của Tiên liệu vô thượng, mỗi món mang theo đạo tắc và uy thế của người sáng tạo; chúng được nén trong quan tài hoặc bảo khố và đa phần giữ im lặng trong hàng nghìn năm. Chúng không chỉ là vũ khí, mà còn là linh thể có tri giác, chờ đợi người mang huyết thống phù hợp để thức tỉnh nhằm tự chủ phát động và tạo trận pháp trấn áp chí tôn cổ đại. Ai chiếm giữ một kiện Đế binh là ai nắm cả đường mạch kinh tế và tinh thần của khu vực đó, đồng thời tạo ra tiếng chuông khiến kẻ đối đầu phải run rẩy; đây chính là lý do các Đại đế sau này chôn dấu chúng càng sâu để khỏi bị cướp đoạt.
Vạn Long Linh, xâu lục lạc tím từng nằm trong xác Côn Trụ Đại Thánh, bật dậy rồi tạo cổng hoàn lưu, ánh tím và tiếng chuông khiến cấm khu rùng mình; sự thức tỉnh đó biến Chân Hiền Thành thành nơi mọi người tìm cách mượn Đế binh để đổi cục diện. Diệp Phàm mang theo ngoại nhập, Binh khí quẩn quanh, và ai nắm mảnh nào cũng có thể gây ra mùi ngọt lửa khiến các Cổ tộc phải lùi lại vì sợ bị ảnh hưởng tâm linh. Những sự kiện khi ấy cho thấy Binh khí Đế không chỉ tiêu diệt, mà còn là thước đo sự chú ý và khả năng trấn áp toàn bộ trận địa; chỉ cần một viên đạn ánh sáng cũng đủ bẫy những kẻ săn lùng và thay đổi thế trận.
Đến khi quân địch của Âu Dã Ma tung Can Ma Kích nặng như núi vào trận, thì cả Thánh cốt và Thánh phần đều bị nghiền nát, khiến cấm khu trung tâm đổi sắc và lời nhắc binh khí Đế vang lên khắp nơi như tín hiệu mở cấm cơ. Bốn thanh kiếm Đế của Linh Bảo Thiên Tôn và binh khí Cổ Hoàng từng được huyết tế để tế luyện Thần Hồ cũng rơi vào cảnh tương tự: nếu tách ra, hơn nửa sức mạnh tan thành mây khói và nhiều Đại Thánh bị chấn thương vì phản kích từ Dao giáo tối thượng, rồi sau đó Trận kiếm sát khí và Thần Ma dịch nghiền nát nhiều Đế binh khiến họ phải chống cự trong tuyệt địa. Trận đồ của Linh Bảo Thiên Tôn biến thành Đế binh tổng hợp, buộc các phe phái tranh nhau bốn thanh Sát kiếm còn sót để kiểm soát Trận đồ, và một đỉnh đồng xanh mới ra đời giữa trận địa lại khiến Vạn Long Linh chịu đòn trực diện.
Diệp Phàm rút thanh kiếm đỏ sậm trong nhóm Sát kiếm, rồi Hàng Ma Xử của Phật môn khơi ra ánh sáng tạo vũ trụ, ghi thêm bằng chứng rằng một người chỉ cần tập hợp chuỗi Binh khí Đế có thể bắt cả vùng đất cúi đầu; và những sự va chạm ấy kéo dài đến một quan tài chín lớp đầy hoa văn Nhật Nguyệt, khiến cả người thường nhận ra rằng binh khí chịu tri giác chứ không thể dùng sức mạnh thông thường để buộc phục. Những mảnh vỡ như đồng của Tây Hoàng, Hằng Vũ Lô hay Hư Không Kính vẫn khiến xương tủy rung lên mỗi khi bị lôi ra ánh sáng, và câu chuyện hào quang đỏ tràn từ một mảnh nhỏ từng khẳng định rằng ai từng mở án đoạt binh thì cũng tự sát vì phản kích. Khi Diệp Phàm, Cơ Tử và Thánh Hoàng tử dùng Hư Không Kính, Tiên thiết côn và Đỉnh đồng xanh để dồn sát khí trấn áp Đế tướng Đằng Xà hay để áp chế Đế tháp Lam kim, người ta mới nhận ra rằng hợp lực ba Đế binh là phương án sống còn trong trận đại chiến.
Cuộc hắc ám náo động kéo đến và làm các Đế binh tự chủ thức tỉnh, tạo thành trận pháp vô thượng, nhưng sau đó hàng loạt khí linh bị nghiền nát khiến vũ trụ thiếu đi nguồn uy lực; Hư Không Kính vỡ nát, Thái Hoàng Kiếm gãy, Cửu Lê Đồ nứt và Hằng Vũ Lô nổ tung, để lại chuỗi mảnh vụn nguy hiểm. Trong khoảng trống ấy, mảnh mỏng vẫn phát ra tiếng chuông và những ai chưa lĩnh hội thì bị bỏng vì sát khí còn chưa nguôi, buộc những người sống sót phải lập hệ thống bảo quản mới và biến Thôn Thiên Ma Quán cùng Thanh Đế Liên thành thẻ bài chiến lược. Kể từ lúc Vạn Long Linh tái xuất và buộc Diệp Phàm dùng Hỗn Độn Thanh Liên để đỡ đòn, Binh khí Đế lại được nhắc đến như lá bài quyết định; cậu còn tái hiện bằng thần lực những khí linh đã mất để khiến ánh sáng Hư Không Kính, Hằng Vũ Lô, Thái Hoàng Kiếm, Tây Hoàng Tháp và Vô Thủy Chung hiện ra sống động.
Tiên Chung bất ngờ cho thấy thậm chí vật cúng tế còn có đạo ngân vượt cả Đế binh, nên người ta bắt đầu nhìn nhận lại cơ chế cộng hưởng; Thiên Đình tuyên bố sở hữu Thanh Đế Liên và Thôn Thiên Ma Quán, rồi bảo vệ chúng để chống lại Tử Vong Thương, Bất Tử Thiên Đao và bốn thanh Tiên kiếm Linh Bảo thủy chung luôn khát máu. Những mảnh vỡ và nửa mặt Hư Không Kính giờ được thu thập để ghi nhớ, trong khi Tiên Lệ Lục Kim dùng làm nguyên liệu cũng vừa bị Diệp Phàm hạ gục để chấm dứt khả năng sinh ra Đế binh mới không kiểm soát được. Binh khí Đế hiện giờ tồn tại ở nhiều trạng thái: một số vẫn nguyên vẹn dưới sự canh giữ của Thiên Đình, một số chìm trong cấm khu, còn nhiều mảnh vụn ẩn trong hang động cổ tinh, nên vũ trụ tiếp tục nhìn về chúng như nơi tập trung uy lực cuối cùng.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chủ Nhân: Đại đế cổ (Sáng tạo), Diệp Phàm (Người điều động), Thiên Đình (Cất giữ)
- Bên Săn Đuổi: Cổ tộc (Đề phòng), Hắc ám (Chiếm đoạt), Các chí tôn (Đối kháng)
- Người Giữ Mảnh: Tây Hoàng (Phong ấn), Kim Ô tộc (Huyết tẩy)
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguồn Đế binh
Các Đại đế cổ đại đúc ra loạt pháp bảo trời sinh từ Tiên liệu vô thượng, mỗi món mang theo đạo tắc và uy thế của người sáng tạo; binh khí Đế vì vậy có hình hài duy nhất và linh lực cao hơn sinh mệnh thường. Chúng được đặt trong các bảo khố và quan tài lục lạc, những nơi thâm sâu nhất, để chờ ý chí người lưu giữ thức tỉnh; lời truyền miệng nói rằng ai chiếm được một khẩu Đế binh là kẻ đứng đầu cả thế cục. Khi tranh giành bùng nổ, người ta phát hiện khả năng tập hợp của chúng tạo thành trận pháp khổng lồ, khiến vạn hữu phải lùi bước và chí tôn phải dè chừng.
Ngay từ đầu, nhiều Đại đế coi binh khí Đế như phương tiện duy trì uy nghi, để lại cùng tên gọi, vì bất cứ lúc nào chúng cũng có thể đồng tử hoặc tự vận. Tuy nhiên, bản thể này cũng đem theo sức ép kinh hoàng: một vết nứt nhỏ có thể khiến tia sáng vỡ tung, và những mảnh vỡ vẫn giữ sát cơ khiến kẻ bất cẩn trả giá bằng xương tủy. Từ đó Binh khí Đế trở thành dòng chảy huyền thoại, vừa là nửa thần khí, nửa thước đo quyền lực, vừa là lời đe dọa đối với những ai nhìn thấy hào quang kinh thiên của chúng.
Chương 674-679 – Vạn Long Linh tỉnh giấc
Vạn Long Linh, một xâu lục lạc tím từng nằm trong xác Côn Trụ Đại Thánh, bật dậy và tuôn ra chuông rền cùng tiếng rống rồng kinh thiên. Ánh sáng tím của nó thống lĩnh chín tầng trời, tạo cổng hoàn lưu nguỵ trang và khiến Cổ tộc khác phải ngưng lại vì mùi ngọt như lửa tràn ngập chiến trường. Tiếng chuông mỗi lần rung là một lần trấn áp ám khí đủ sức tiêu diệt cả thần linh, khiến mọi người nhận ra Đế binh không chỉ là vũ khí mà là căn nguyên của sự chú ý.
Phản ứng của các Cổ tộc cho thấy ai chiếm được Vạn Long Linh có thể dẫn dắt cả một trận địa, bởi nó có tri giác và sẵn sàng phục vụ người hợp huyết thống. Khi nó nghênh chiến, lửa hương hợp cùng hào quang tạo ra ngôn ngữ riêng, khiến cả trận mạc rùng mình. Quân sư đối phương hiểu rằng việc dùng binh khí bị phong ấn sẽ đảo chiều toàn bộ cục diện, nên họ tìm cách trói chặt Vạn Long Linh bằng huyết ước.
Chương 674-679 – Binh khí là tâm điểm cấm khu
Chân Hiền Thành chứng kiến nhiều bên tìm cách tập hợp hoặc triệt tiêu từng Đế binh vì chúng vốn không thể tự sinh ra, họ phải đi vay mượn từ các thế lực khác. Ở đó, mỗi vũ khí xuất hiện đều khiến cấm khu rung chuyển, và người ta đi tới quyết định: sẽ đổi cả mạng sống để neo giữ một kiện Đế binh. Diệp Phàm mang theo ngoại nhập rồi trở thành nhân tố khiến các tộc hiểu rằng giao tranh giờ xoay quanh việc truy tìm từng mảnh khí linh; những ai truy đuổi sẽ bị bẫy do cổng hoàn lưu Vạn Long Linh tạo ra.
Các binh khí có thể trỗi dậy từ xác cổ xưa khiến phe phái khác sợ rằng nếu kẻ yếu nắm giữ binh khí bị phong ấn, cả trận địa sẽ bị phản công. Từ đó, danh hiệu Binh khí Đế trở thành lời cảnh tỉnh: nó không chỉ đánh vào thể xác mà còn làm tan đàn, khiến nghi thức cấm cửa phải gấp gáp đóng lại; người khảo cổ học đã đếm được mùi hào quang và tiếng rung chuông để xác định tốc độ trận địa.
Chương 780 – Can Ma Kích quăng bão lửa
Chủ lực của Âu Dã Ma ném Can Ma Kích nặng như núi vào trận, khiến Thánh cốt và Thánh phần bị nghiền nát trong một khoảnh khắc; Ám khí của Long Văn Hắc Kim sao lan tràn như mỏ neo đen, khiến La Chí dù là văn sĩ vẫn phải đeo mặt nạ vào cấm khu trung tâm để quan sát. Nữ nhân đi qua khu thứ mười còn để lại lời nhắc rằng binh khí Đế một khi đã xuất hiện thì sẽ đánh thức lực lượng sẵn sàng nhảy vào tranh giành, và chỉ có bậc mạnh nhất mới dám tiếp xúc, vì chỉ một đòn cũng đủ bẻ gãy thân xác. Tiếng gầm và mùi máu từ Can Ma Kích khiến cả bầu không khí biến sắc, và các tộc khác phải ngưng hết kinh phí để dè chừng khí linh này.
Lời nhắc về binh khí cấp Đế xuất hiện trong lời nói của binh lính làm họ tin rằng cấp độ cấm cơ ngày càng mở rộng, vì vũ khí này bẻ cong toàn bộ ranh giới vùng cấm. Mọi người ở cấm khu hiểu rằng không đơn giản chỉ là sát lực, mà còn là độ áp lực tinh thần, vì nó khiến cả đoàn quân cảm thấy mình như bị trấn áp trước ánh hào quang đỏ thẫm.
Chương 874 – Binh khí Cổ Hoàng trong lễ tế
Một Đại Thánh dùng binh khí Cổ Hoàng để tế luyện Thần Hồ, nhưng dù mang sát lực khủng khiếp vẫn suýt chết vì sức phản kích; cái gọi là Thần hồ cũng phải chịu mê man trước áp lực từ vũ khí. Bốn thanh kiếm Đế liền hiện diện như đang nuốt sống cả hàng vạn sinh linh, và nếu tách ra thì hơn nửa uy lực tan biến thành cột khói vô hình; chỉ khi hợp nhất chúng mới đảm bảo chiếu rọi toàn trận. Các Đại Thánh nhận ra rằng mỗi cây kiếm mang ý chí riêng, phải có người hợp huyết thống mới kích hoạt, và khi họ cố tách, sức mạnh phản lại khiến máu chảy.
Huyết tế mà họ dùng để trì nút vũ khí kéo theo âm thanh của trống trận và lời thì thầm nói rằng Đế binh dù có luyện đến đâu vẫn có giới hạn, và nếu bị bẻ nhỏ sẽ khiến toàn đội rung chuyển.
Chương 887 – Dao sát nghiền nát Đế binh
Khi Lão Thần mở cỗ quan tài chín lớp, tín ngưỡng lực rộng khắp khiến nhiều binh khí Đế bị nghiền nát trong Trận kiếm sát khí và Thần Ma dịch; các khí linh như thanh và trận đồ không miễn nhiễm dù từng là vũ khí hay trận pháp của Đại đế. Những Đế binh bị phá nát khiến các Đại Thánh mất đi chỗ dựa, buộc họ phải lao vào tuyệt địa để đối đầu Thạch nhân, Thánh Linh và hàng loạt chí tôn ẩn sâu bên trong. Thần Hồn Đàm tuyến tụng lừa linh hồn và hối thúc chúng gia nhập bẫy trường sinh, trong khi Binh khí Đế vụt tắt dần vì đòn áp lực quá mạnh.
Ánh sáng tràn ra từ cỗ quan tài khiến các chiêu thức phù văn rạn nứt, và một khi binh khí đã bị dao cao siêu xé rách thì không thể khôi phục; điều này khiến nhiều Đại Thánh hiểu rằng uy lực tuyệt đỉnh vẫn có điểm chết. Trước đó, một phần sức mạnh của Trận kiếm đã bốc hơi ngay khi Binh khí mất đi hình thể, làm rõ: chúng là giao thoa điểm giữa tinh linh và vũ khí thô sơ.
Chương 902 – Trận đồ hóa thành Đế binh tổng hợp
Sát trận của Linh Bảo Thiên Tôn khiến người ta phải cần ba bốn Đế binh mới phá vỡ, vì Trận đồ đã biến thành một Đế binh tổng hợp mang cả phù văn và Dao ngân tối thượng. Khi trận đồ hóa thành vũ khí, các phù văn nhảy múa như ngón tay của Đại đế, trói lấy những kẻ không kịp trèo lên bậc thánh; sự tương tác giữa thần văn và chiến khí khiến không ai có thể dự đoán đòn ra tiếp theo. Các phe phái tranh giành bốn thanh Sát kiếm và những Đế binh còn sót lại để kiểm chứng khả năng điều khiển, bởi ai chiếm được trận đồ sẽ giành quyền kiểm soát toàn bộ khu vực tan rã đang hừng hực.
Binh khí Đế giờ có thể chứa chính trò chơi chiến trường mình từng phục vụ, nó chuyển từ vũ khí đơn lẻ thành cốt lõi của một trận pháp, vì vậy cả đội phải phối hợp để đỡ đòn rồi phản công. Trận đồ tổng hợp cũng cho thấy sự đau đớn khi một Đế binh tan thành, vì bất cứ mảnh nào cũng có thể gây ra rung động không kém gió cắt, khiến trận địa rung chuyển.
Chương 907 – Đỉnh đồng xanh hợp nhất thành Đế binh mới
Đỉnh đồng xanh bỗng lao vào trận địa và hợp nhất thành một Đế binh thứ năm, khiến Vạn Long Linh phải nhận đòn trực diện ngay giữa trận; đây là lần hiếm hoi hai binh khí Đế chạm nhau mà không gây thảm họa tức thì. Người xem vỡ lẽ rằng khi một Đế binh mới định hình tức là một tuyên ngôn chiến trận, vì nó không chỉ là năng lực mà còn là sự kết nối huyết thống với người sử dụng; đỉnh đồng xanh được gọi là Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh và có thể trấn sát tà ma. Tia sáng của nó tỏa ra hào quang tạo vũ trụ đầy hùng tráng, khiến trường không gian co giãn và giam chặt bất kỳ kẻ nào dám lao vào.
Sự chạm mặt giữa các Đế binh khiến cả sân khấu thế lực run rẩy, vì ai sở hữu bản thể này có thể bẻ cong kịch bản từng được cố định trên trận đồ. Một điều kỳ lạ là, dù nó vừa mới xuất hiện, nhưng mọi người đã nghe thấy hơi thở của những thế hệ Đại đế đi trước, ám chỉ nó mang tri giác truyền lại.
Chương 912 – Kiếm đỏ Diệp Phàm bừng sáng
Diệp Phàm rút thanh kiếm đỏ sậm nằm trong bốn thanh Sát kiếm Linh Bảo và khiến cả thành phố lạnh ngắt vì sức tàn phá của Binh khí Đế mới khởi động. Lưu Minh Đức hoảng loạn khi thấy thanh kiếm bay ra, bởi khí tức của nó vượt qua toàn bộ ý niệm cũ về Dao tắc; các cuốn pháp tắc Cổ Thánh máu bạc bị nứt vỡ chỉ vì mỗi đợt rung động của kiếm. Tu Di Sơn hấp thụ một chiêu và hình thành lốc xoáy biển cát, cho thấy chỉ cần một Đế binh đúng lúc cũng có thể ngăn một tôn địa tín ngưỡng lực vô tận.
Thanh kiếm đỏ còn phát ra hơi máu nên ai nhìn thấy cũng cảm giác như đang chứng kiến cảnh trời đất bị nhuộm đỏ; Hàng Ma Xử lên tiếng và làm cho đầu đỉnh tỏa ra hào quang tạo vũ trụ, trong khi thanh Sát kiếm tỏ ra không phục. Không chỉ vậy, lực lượng Tây Mạc và các chư thần phải sụp lạy trước ánh sáng này, vì nó khiến vùng đất cúi đầu mà không cần thêm sự hù dọa.
Chương 927 – Hàng Ma Xử va chạm
Hàng Ma Xử do Phật môn tay nữ nhân khởi phát chạm vào đỉnh xanh của Diệp Phàm, khiến đầu đỉnh tỏa ra hào quang tạo vũ trụ và buộc thanh Sát kiếm bung ra sát khí đè bẹp hàng thánh. Ánh sáng này làm Tây Mạc chư thánh đồng loạt sụp lạy, một minh chứng rằng một người tập hợp chuỗi Binh khí Đế có thể ép cả vùng đất cúi đầu. Binh khí Đế trong lúc va chạm còn tạo ra âm thanh như cánh đồng rộng lớn rung chuyển, khiến các chiến binh xung quanh mất phương hướng; họ không dám cử động vì sợ bị xé nát khi các khí linh va vào nhau.
Người ta ghi nhận rằng Binh khí Đế có thể kích hoạt hình thái mới khi gặp Binh khí khác, từ đó lan truyền một hào quang bóp nghẹt bất kỳ chí tôn nào đứng trước. Thật bất ngờ là sau định dạng này, đỉnh xanh vẫn tiếp tục hoạt động mà không tan biến, chứng tỏ vũ khí có ý chí riêng và có thể cho phép hợp tác cẩn trọng thay vì biến thành cơn thịnh nộ.
Chương 930 – Quan tài chín lớp bí ẩn
Một quan tài chín lớp có hoa văn nhật nguyệt khiến dân chúng nghi ngờ là món trang sức, nhưng Diệp Phàm biết đó chính là một Binh khí Đế tiềm tàng có thể phá Đại Lôi Âm Tự. Chất liệu của nó giống hệt binh khí trước đây, và những kẻ từng chạm phải đều đổi sắc mặt vì nhận ra uy lực đồng cấp, cho thấy không phải ai cũng phân biệt được chỉ bằng vẻ ngoài. Khi Diệp Phàm dùng Sát kiếm Linh Bảo buộc đỉnh đồng xanh, thanh đỉnh không lay chuyển, chứng tỏ Binh khí Đế có tri giác và chỉ chịu thuận theo dòng huyết nhất định.
Binh khí này vì vậy được xem như một vũ khí nhìn cả cục diện như ván bài, khiến bất kỳ ai sử dụng phải cân nhắc yếu tố huyết thống và cảm nhận. Khí công thông thường không thể điều khiển nó, và sự im lặng của quan tài lại làm cả khu vực nghẹt thở, vì tiếng tim đập của binh khí vang vọng từ bên trong.
Chương 947 – Mảnh đồng Tây Hoàng lan mùi ngùn ngụt
Diệp Phàm phát hiện một mảnh đồng tỏa khí ngùn ngụt như của Tây Hoàng, xác định đây là mảnh nhỏ của Đế binh bị phá hủy khi ai đó mở quan tài. Mảnh vụn dù bé nhỏ vẫn làm cho xương tủy rung lên, báo hiệu sát cơ vẹn nguyên của binh khí dù nó đã bị tan nát. Anh nhớ có người từng mở án và tự sát vì lực phản kích, nên mảnh vụn càng khiến dân chúng sợ hãi lớp kiếp cũ; sự tồn tại của nó gắn liền với cảnh tượng Kim Ô tộc bị huyết tẩy.
Các mảnh Binh khí còn lại tiếp tục gây nguy hiểm cho ai chạm phải, bởi mùi máu và tiếng gào luôn vang vọng; không một ai dám giữ lâu vì chúng tự động hút máu xương. Từ đó người ta thấy Binh khí Đế không chỉ là đồng khí mà còn là dòng chảy truyền thuyết, dù bị phá vỡ vẫn phong tỏa vận mệnh và khống chế nhân tâm của những kẻ còn nhớ về mình.
Chương 958 – Tam Đế binh trấn áp Đế tướng Đằng Xà
Diệp Phàm, Cơ Tử và Thánh Hoàng tử phối hợp sử dụng Hư Không Kính, Tiên thiết côn và Đỉnh đồng xanh để dồn sát khí vào Đế tướng Đằng Xà; đây là lần hiếm hoi các Đế binh cùng lúc thao diễn với lực lượng phối hợp toàn diện. Hắc Hoàng vung sát kiếm chém ngang, khiến khí vận của các Đế binh tạo thành một cơn sóng áp chế cả con rồng ma, còn phần Hư Không Kính lấp lánh như dải vũ trụ hãm chân mục tiêu. Sự trấn áp cho thấy khi ba Binh khí Đế hợp lực, chúng có thể ép một Đế tướng bậc cao xuống đất, tức khiến những kẻ từng kiêu hãnh trước đây phải gục xuống; đồng thời, tín đồ ở quanh không dám thở mạnh.
Khí đoản gió đỏ lan tỏa trong không gian, khiến các thần khí khác phải chùn bước, bởi chừng nào binh khí Đế chưa rời trận thì họ vẫn còn một cửa thoát duy nhất. Khi trận kết thúc, người ta nhận ra rằng sự phối hợp giữa các loại binh khí hợp thành không chỉ làm tăng sát lực mà còn tạo ra tầm ảnh hưởng tinh thần áp đảo.
Chương 963 – Đế binh áp chế Đế tháp Lam kim
Đỉnh đồng xanh, Tiên thiết côn và Hư Không Kính cùng lúc oanh kích Đế tháp Lam kim của Đế chủ Thần Đình, khiến căn cốt quai cầm bị dồn nát dù tháp vẫn đang sống vì chủ nhân chưa chết. Mẫu khí Lam kim với tính chất động địch đặc biệt đã bị dập tắt bởi ba Binh khí Đế, chứng tỏ chúng có thể tạm khống chế cả những thứ mang tính chất bất diệt khi hợp lực đúng thời điểm. Sóng xung kích bắn ra khiến nền đất rung như đài, và người xem nhận ra Binh khí Đế có thể dùng không gian làm sân khấu để áp lực đối phương; những vùng không khí gần đó đều chuyển sang sáng vàng lạnh.
Đế binh không cần chủ nhân hiện diện để phóng sát lực nguyên bản, nhưng vẫn cần người biết huyết thống vì ba trí tuệ riêng biệt không thể làm việc nếu không nắm được liên kết huyết. Khi Lam kim tháp bị áp, một tín hiệu được gửi xuống cho cả Thiên Đình: nếu không có Đế binh, không thể dập tắt các máy móc sống.
Chương 964 – Khí tức Nhân Hoàng qua Đế binh
Trên con đường thành tiên, mọi người mong chờ tìm kiếm mảnh nhỏ binh khí Đế của các Thiên Tôn cổ đại, và Diệp Phàm nhận ra khí tức của Nhân Hoàng thông qua những giọt máu chí tôn ngã xuống. Điều này cho thấy mỗi Đế binh mang dấu vết huyết thống của chủ nhân, và những ai có mắt tinh tường có thể dò ra ký ức qua khí linh còn sót lại. Từ đó các hiệp hội bắt đầu lập bản đồ khí tức để phát hiện dấu tích của các Đế binh đã mất và tập hợp được ít nhất một phần thông tin, vì khí tức sẽ vẫn gắn với mảnh vỡ.
Đế binh vốn bị coi là truyện cổ, nay lại trở thành bản đồ sinh động giúp chỉ đường cho những kẻ đòi lấy lại quyền lực; việc gắn máu chí tôn vào Đế binh cũ khiến cả bầu trời nhuốm một màu rực rỡ. Người ta bắt đầu thi hành bẫy tinh thần để bảo vệ bọn mảnh còn lại, vì nếu kẻ xấu chạm vào sẽ bị khí linh của Nhân Hoàng cuốn đi cùng.
Chương 966 – Vô Thủy Chung vang chuông giác ngộ
Vô Thủy Chung tại Tử Sơn phát ra tiếng chuông tường hòa, không mang sát khí hay áp bức mà giúp người nghe cảm thấy giác ngộ, cho thấy khi một Đế binh đã hóa đá thì nó vẫn có thể còn lại ý chí dịu dàng. Trạng thái hóa đá khiến chiếc chuông phát ra các đạo tắc Hoàng Đạo nhẹ nhàng, trong khi các Đại đế thấp thỏm bởi nó có thể đánh thức bất kỳ khi nào ai đó dám phá vỡ lớp đá. Thần khí đang ngủ đó đem lại cảm giác an yên, nhưng bất kỳ kẻ nào có ác tâm vẫn không thể tránh khỏi sự trấn áp bên trong do hào quang ẩn chứa.
Trong cái im lặng tĩnh lặng ấy, nhiều tu sĩ biết rằng Đế binh không chỉ là sát khí mà còn là minh triết, nên họ dùng nó để luyện tâm; trải nghiệm này làm tăng thêm lòng kính sợ khi đối diện với một khí linh lãng mạn như vậy.
Chương 968 – Thiên Tuyền Thánh Địa và trận đánh hư không
Sự kiện lịch sử tiết lộ Thiên Tuyền đã từng dùng binh khí Đế đánh vào khe nứt hư không để xông vào Tiên lộ nhưng thất bại, và điều đó dẫn đến sự sụp đổ của thánh địa huy hoàng nhất thời. Dù thất thế, họ chứng minh một Đế binh có thể mở đường thẳng vào dòng Tiên lộ, nhưng lại không thể kiểm soát hậu quả, vì hư không gào lên và nuốt mất trận pháp. Những người sống sót kể lại rằng uy lực đập vào khe nứt khiến thời không rối loạn, và một số kẻ đã bị chôn trong đám khí kia; vì vậy các Đại đế sau này đặt ra luật cấm xông thẳng vào hư không chỉ bằng binh khí Đế.
Các tư duy quân sự phân tích rằng nếu có một Đế binh khác được kết hợp, có thể phá hủy khe nứt mà không đánh động cả bản đồ, nhưng hiếm có ai dám thử lại. Sự kiện đó khiến binh khí Đế không chỉ là sát khí mà còn là chìa khóa mở cánh cửa bị cấm và vì vậy phải được bảo vệ chặt hơn.
Chương 970 – Kỳ Lân Trượng trở về
Kỳ Lân Trượng của Thái Cổ Hoàng tộc được đưa trở lại sau thời gian bị trấn áp tại Vĩnh Hằng Tinh vực, và ngay khi Tiên môn mở ra dao động từ các binh khí Đế khiến vòm trời chấn động. Bảy đại chí tôn dùng binh khí Đế cắt đứt các luồng hào quang đáng sợ để ngăn chúng tàn sát hàng loạt vũ trụ, cho thấy một Đế binh có thể phối hợp với nhiều chủ lực cùng lúc. Đỉnh trượng lan tỏa tiên quang bất hủ và hạ gục những luồng sáng đáng sợ, khiến tất cả cõi nhân đều cảm nhận được tiếng gầm cao quý; chính điều này khiến nhiều tộc muốn sở hữu một Đế binh để không bị phụ thuộc.
Những câu chuyện sau này nhắc đến làn sóng khói lam, và Thiên Tu làm cho truyền thuyết này trở nên bất tử; vùng đất nơi trượng xuất hiện vẫn còn dấu tích và ánh sáng.
Chương 976 – Vết thương từ Tiên kiếm
Thánh thể đại thành bị thương do Tiên kiếm của chủ nhân Tiên Lăng gây ra, và vết thương từ binh khí Đế cực kỳ khó chữa trị; sung nguyên lực còn bốc lên từng tia khói đỏ. Tuy nhiên, Thánh thể bằng thể chất đặc biệt đã khép lại miệng vết thương ngay lập tức, một cảnh tượng khiến ai chứng kiến cũng dùng tay che mắt vì sự bất ổn. Cả khu vực chế tạo tin rằng một Đế binh có thể chọc thủng thân thể thiên thượng, nên từ đó họ tăng cường lớp phòng ngự và đề phòng những kẻ lợi dụng Tiên kiếm để gây đột biến.
Thánh kiếm không dừng lại ở việc gây sát thương thường, mà còn bắn ra ánh hào quang làm nền đất rung chuyển, khiến các tinh linh lân cận kéo về. Tổ chức nhận ra rằng nếu không có sự trợ giúp của binh khí Đế thì những kẻ mong manh như Thánh thể cũng không thể đứng vững trước thế lực siêu nhiên.
Chương 978 – Hắc ám náo động và đế binh thức tỉnh
Khi Hắc ám náo động bùng nổ, các binh khí Đế trên toàn vũ trụ đồng loạt tự chủ sống lại, và chúng hợp lực tạo thành trận pháp vô thượng để trấn áp các chí tôn cổ đại đang tàn sát sinh linh. Ngoài việc tự phát động, chúng còn kết hợp với các thần khí khác để giăng lưới sát trận rộng lớn, khiến không ai có thể lẻn vào tuyến sau; hàng triệu linh hồn bị áp chế dưới ánh hào quang trắng và tím. Cuộc đại chiến binh khí Đế quy mô nhất lịch sử hình thành khi cả cõi trời rung chuyển vì tiếng chuông, ánh kiếm, tiếng trống và mùi cháy rực từ các Đế binh.
Những người từng chiếm giữ chúng cảm thấy trái tim mình như bị dừng, bởi khi vũ khí khỏe đến mức này, người cầm giữ phải canh chừng từng hơi thở; nhiều người không vượt qua nổi thực tại và rơi vào trạng thái vô thức. Dù vậy, chính sự hợp lực của binh khí Đế mới giúp hàng tỷ đứa trẻ sống sót, nên họ chứa đầy lòng biết ơn dành cho những mảnh vụn được sinh ra từ huyết.
Chương 983 – Hư Không Kính đan vào trận pháp
Hư Không Đại đế tích hợp Hư Không Kính vào trận pháp để ngăn chặn chủ nhân Luân Hồi thăng hoa, còn Diệp Phàm nhập chủ thân thể Thánh thể mang theo Đỉnh đồng xanh và Tiên Y Hoàng Kim để chống lại các chí tôn; sự kết hợp này chứng minh rằng khi Đế binh vào một trận pháp thì khả năng khống chế tăng lên gấp bội. Đỉnh đồng xanh được xác nhận là binh khí thành tiên của Đế Tôn, khiến mọi người sững sờ vì nó không chỉ là vũ khí mà còn là điểm trung hoà giữa trận pháp và hợp thể. Những chiêu thức sử dụng nó tạo thành các luồng quang đạo bao quanh, đẩy tép linh lực của kẻ thù lùi lại và nghẹn thở; Hư Không Kính thì dùng chính khoảng trống để nuốt lấy tình cảnh.
Người ta thấy rằng nếu thiếu Đế binh trong trận pháp, cả đội rất dễ bị triệt hạ, nhưng đổi lại nếu dùng quá nhiều Đế binh thì có thể phá hủy mặt trận vì phản ứng chéo. Sự kiện này làm rõ Binh khí Đế vừa là đơn vị chiến đấu vừa là nòng cốt kết nối cho trận pháp, và bất kỳ sai sót nào cũng có thể tạo ra phản kích vô tận.
Chương 988 – Thôn Thiên Ma Cái huyết tế
Thôn Thiên Ma Cái được huyết tế để thức tỉnh tiềm thức của Nữ Đế bên trong, tạo ra sức mạnh kinh thiên và khiến toàn bộ hắc ám náo động rung chuyển. Vô Thủy Kinh phát sáng, tung ra các đạo tắc Hoàng Đạo đan xen để giao phong với các chí tôn, và các linh lực phối hợp như một trận pháp sống, không khác gì một Đế binh nữa. Những người chứng kiến đều bàng hoàng khi thân thể của Thôn Thiên phát ra mùi xương và máu, nhưng dường như chính sự kinh hoàng đó mới giữ được tính chính thống của nó; vũ khí gần như không bị tổn hại sau hắc ám.
Đế binh này chứng minh rằng một phần của vật thể có thể là xương thịt, và việc rèn nó bằng huyết linh khiến hồn binh còn mạnh hơn lúc chưa mất hình. Khi nó trỗi dậy, đối thủ phản ứng bằng cách triệu hồi nhiều kỳ mưu, nhưng vẫn không thể phá vỡ dao các tộc.
Chương 992 – Hậu hoạn hắc ám, binh khí bị hủy
Kết thúc hắc ám náo động, một loạt binh khí Đế bị hủy diệt; Hư Không Kính vỡ nát, Thái Hoàng Kiếm gãy đoạn, Cửu Lê Đồ nứt, Tây Hoàng Tháp không trọn vẹn, và Hằng Vũ Lô nổ tung. Vũ trụ rơi vào thời kỳ thiếu vắng Đế binh, khiến binh khí Chuẩn đế trở thành loại mạnh nhất còn lại và khiến các thế lực liên tiếp tụ tập mảnh vụn. Người ta thấy rằng sức mạnh kinh thiên từng trấn áp chí tôn giờ bị phân tán thành những mảnh nhỏ khiến cả vùng trời ngập tiếng cuống cuồng; nhiều mảnh vụn bị chôn vào cấm địa hoặc bay về các cổ tinh xa xôi.
Thậm chí khi mảnh vỡ còn nằm trong địa hình, nó vẫn rỉ máu chí tôn và khiến những ai dám chạm phải phải đối mặt với cảnh tự hủy; có kẻ mất mạng vì muốn hợp nhất một mảnh nhỏ. Từ sau biến cố này, danh hiệu Binh khí Đế trở nên màu sắc của cả một thời đại sắp tàn, bởi không biết khi nào sẽ có Đế binh mới xuất hiện.
Chương 1019 – Vạn Long Linh tái xuất
Binh khí Cổ Hoàng Vạn Long Linh xuất thế một lần nữa và uy hiếp cân bằng vũ trụ, buộc Diệp Phàm phải dùng Hỗn Độn Thanh Liên để phòng ngự; sự xuất hiện của một kiện Đế binh nguyên vẹn được xem là bố cục nhất định khiến bất kỳ đối thủ nào cũng phải chết nếu đối đầu. Trận địa một lần nữa rung chuyển vì tiếng chuông và ánh tím, khiến bầu không khí căng như dây đàn vì ai cũng biết rằng một đòn trúng vào sẽ tiêu diệt cả bản thể; sự trợ giúp của Hỗn Độn Thanh Liên chỉ giúp giảm phần nào. Lúc này, tất cả phe phái dồn lực để không để Vạn Long Linh rơi vào tay người khác, vì trong lúc nó vừa trở nên tích cực thì người nắm giữ sẽ sở hữu toàn bộ sứ mạng trấn áp.
Lời đồn rằng binh khí Cổ Hoàng có thể hóa thành chân long khiến những ai kiêu ngạo cầm nó muốn phá vỡ cả tầng trời; điều đó cũng tạo ra địa chấn tinh thần đối với các tộc khác. Diệp Phàm tự nhủ rằng nếu không có Đệ Binh Liên, vũ khí này có thể phá nát trật tự, nên cậu đã đặt ra cách phân chia được ghi trong sách.
Chương 1028 – Hồi ức Đế binh bị mất
Diệp Phàm thi triển thần thông để trong lòng bàn tay tái hiện lại hình ảnh và uy lực của các Đế binh đã mất (Hư Không Kính, Hằng Vũ Lô, Thái Hoàng Kiếm, Tây Hoàng Tháp, Vô Thủy Chung), khiến sức mạnh của chúng hiện rõ như thể đang hiện diện. Khi những hình ảnh ấy chiếu ra, nó giống như một phác họa huyết linh, khiến binh khí Chuẩn đế và các chí tôn phải rụt lại vì cảm giác như bị dọa bằng chính quá khứ; không ai dám tiến gần nếu không muốn bị đòn đánh từ quá khứ trừng phạt. Sự tái hiện đó không phải là sức mạnh thuần túy, mà là cách Diệp Phàm kết nối với những chủ nhân đã qua, từ đó hiểu được ý chí và từ chối những thương lượng cũ.
Nhiều người rơi nước mắt khi thấy Hư Không Kính nửa mặt đỏ như máu chảy, vì nó lưu dấu vết thân xác từng chảy máu trong trận. Việc này giúp đẩy mạnh việc tìm kiếm mảnh vỡ, vì chỉ cần khúc xương găm trong đất cũng có thể phóng ra thứ ánh sáng khiến trí nhớ hồi sinh.
Chương 1044 – Tiên Chung vượt qua Đế binh
Diệp Phàm tiếp xúc với Tiên Chung, vật cúng tế từ thời Tiên sơ, và nhận ra rằng Tiên Chung có đạo ngân và phù văn vượt xa binh khí Đế thông thường. Ngay cả cao thủ Hoàng Đạo cũng thèm muốn nó, vì đạo ngân tỏa ra những đường nét dịu dàng mà vẫn quấn quýt với sát lực; Tiên Chung có thể dùng để hòa trộn với Đế binh nhằm bộc lộ bản chất mới. Điều này khiến nhiều nhà sử học phải viết lại lịch sử: không chỉ Đại đế mới rèn binh khí, mà cả những vật cúng tế cũng có sức mạnh vượt cấp và có khả năng điều chỉnh khí linh.
Tuy Diệp Phàm chưa dùng Tiên Chung trực tiếp như binh khí nhưng đã sử dụng thanh kiếm hiển thị để tạo ra dao sát rực rỡ, cho thấy các pháp bảo khác có thể cộng hưởng để tạo ra thứ vượt kha. Việc Tiên Chung xuất hiện làm cả trường pháp hăng say, vì ai cũng nhìn thấy cách mỗi khí linh Đế binh tự thích nghi để chạm tới những triết lý mới.
Chương 1050 – Thiên Đình giành được hai Đế binh
Diệp Phàm tuyên bố Thiên Đình sở hữu hai kiện binh khí Đế nguyên vẹn là Thanh Đế Liên và Thôn Thiên Ma Quán; đây là một tuyên bố trọng đại, vì cả hai kế tiếp nhau là những khí linh từng nắm giữ quyền năng đỉnh cao. Trong trận chiến san bằng Hoàng Sào, Thanh Đế Liên và Thôn Thiên Ma Quán phối hợp để đánh bay Tử Vong Thương của Diêm La Điện chủ, khoanh vùng lại cục diện, và người ta nghe thấy tiếng chuông đồng vang lên sau mỗi đòn. Hai binh khí ấy không giống những Đế binh khác: nó có thể điều chỉnh sắc màu chiến trường và khiến kẻ thù nhìn thấy linh hồn của chính mình; do đó không ai dám chạm vào mà không có tín hiệu trấn án.
Khí linh của các Đế binh này đồng thời khiến các môn phái phụ trợ cảm nhận được rung động khác thường và nhân cơ hội đó tổ chức lại đội hình; họ bôi lớp vàng đen lên mặt đất để chống lại. Thiên Đình từ đó được xem là nơi cất giữ các Đế binh còn nguyên vẹn, và ai đó muốn đoạt lấy chúng phải vượt qua cả chuỗi thủ hộ và huyết ước.
Chương 1058 – Bất Tử Thiên Đao gây rối
Bất Tử Thiên Đao xuất hiện, được rèn từ 5 loại Thần kim, có khả năng biến dị và thi triển bí thuật như người thật; nó đối kháng quyết liệt với Thôn Thiên Ma Quán của Nữ Đế, làm cho trận chiến trở nên giống một cuộc đối thoại giữa hai linh hồn. Sát khí của Thiên Đao không chỉ là dao cắt mà còn là âm thanh, và khi nó bay lên không trung thì thậm chí các thần hồn trong khu vực cũng phải im bặt để nghe; những tiếng rung khi va vào Thôn Thiên tạo ra một dải ánh cả bầu trời nhuốm đỏ. Một số người tin rằng chính sức chất Bất Tử Thiên Đao ngầm phản đối việc để Thôn Thiên ngủ lâu; nó thể hiện sự bất phục đối với sự trói buộc của hắc ám.
Các trận pháp xung quanh bị kéo theo, và các binh khí trấn áp buộc phải thích nghi, bởi nếu không, Bất Tử Thiên Đao sẽ phá nát cả đường pháp. Cuối cùng, nó không thể soán ngôi Thôn Thiên nhưng đã khiến người ta nhớ rằng bất kỳ Đế binh nào cũng có thể tự sinh ra ý chí phản kháng.
Chương 1092 – Bốn thanh Tiên kiếm xuất thế
Bốn thanh Tiên kiếm của Linh Bảo Thiên Tôn xuất hiện, được miêu tả là hung khí đệ nhất xưa nay, có sát khí vượt xa các binh khí Đế thông thường và khả năng nhuộm đỏ bầu trời bằng hào quang máu. Chúng di chuyển như rắn, mỗi chiếc mang một loại dao tiết khác nhau, và khi tụ lại thì đột ngột nổ ra sức tàn phá khủng khiếp khiến cả hàng triệu linh hồn bị hút vào. Đến cả các bậc thầy từng kiểm soát Đế binh đều cảm thấy mình như bị dội tạt bởi ánh sáng máu đỏ; không ai dám trông vào lòng chảo dị thường ấy mà không bị phiền não.
Các chuyên gia trận pháp cho rằng bốn thanh kiếm này chính là điểm đến cuối cùng của Đế binh, vì chúng có thể không chỉ đánh đòn mà còn hấp thụ cả linh khí của đối thủ; ai chạm phải một thanh thôi cũng có thể bị biến thành mảnh lửa. Qua sự kiện này, mọi người mới hiểu rằng sát khí có thể lấp đầy bầu trời và khiến vũ trụ quỵ mọ, nên họ cẩn trọng hơn trong việc chọn chủ nhân.
Chương 1105 – Tìm lại mảnh Đế binh
Thiên Đình tìm lại được tung tích các binh khí Đế bị hủy: nửa mặt Hư Không Kính đỏ tươi như máu chảy; một nửa Hằng Vũ Lô vỡ nát rơi xuống một hang động thần bí trên cổ tinh Đại Lực Ngưu Ma. Các mảnh vỡ ấy vẫn còn giữ lại tiếng dội của trận pháp, khiến những ai đến gần nghe thấy tiếng chuông và tiếng thở sâu của dòng thời gian; người ta phác thảo và cố gắng mở rộng năng lực từ những mảnh nhỏ này. Dù không còn nguyên vẹn, chúng vẫn bị xem như tàn khí bí ẩn vì các tín đồ biết rằng nếu ghép lại được một phần, có thể tạo ra một Đế binh giả; mỗi mảnh như bẫy, hễ ai chưa chuẩn bị thì sẽ bị hấp thụ và tuột luôn.
Những kẻ mong muốn lực lượng mới bi trói, và các tộc giữ mảnh vỡ trong cấm địa với các mồ hôi đen; họ dựng hàng rào bằng Dao ngân để không ai cầm nhầm. Vì vậy, việc tìm lại mảnh vụn đã trở thành cuộc đua giữa hiệp hội và những tên hắc ám ham muốn, mỗi mảnh chứa cả ký ức về cảnh bạo lực còn chưa nguôi.
Chương 1119 – Tiên Lệ Lục Kim bất tử gặp Binh khí
Tiên Lệ Lục Kim, nguyên liệu rèn binh khí Đế, thông linh hóa thành Thiên Hoàng nhưng vẫn bị Diệp Phàm đánh bại trong vòng mười chiêu rồi buộc phải hóa lại thành tiên kim; sự kiện nhấn mạnh rằng nguyên liệu Đế binh dù bất hủ vẫn có thể khuất phục bằng chính tốc độ binh khí Đế hiện hữu. Khi hắn triển khai vũ khí, người ta nhìn thấy một chuỗi ánh kim bắn ra như mạng lưới làm rung chuyển đường đi của Đế binh khác, cho thấy sợi dây huyết thống giữa nguyên liệu và binh khí chưa bao giờ bị cắt đứt. Sự phá hủy của Tiên Lệ Lục Kim khiến nhiều người hiểu rằng không chỉ vũ khí mà cả kim nguyên liệu có thể phủ định kẻ đối diện, vì nó mang nội hàm của chính Đế binh mà nó tạo ra.
Những người thu thập nguyên liệu bắt đầu lập ra quy tắc mới: không thể rèn Đế binh nếu không có một đòn đủ mạnh để tự bảo vệ, vì nếu không, bản thân nguyên liệu sẽ phản lại. Diệp Phàm cũng khuyên rằng kẻ thù sẽ dùng Tiên Lệ Lục Kim để đe dọa, nên cần xử lý từng khối một, vì nếu để nó tự sinh, sẽ xuất hiện thêm một Đế binh mới.