Tiên kiếm là binh khí vàng kim mang ánh sáng tiên quang, với lưỡi dài tỏa vân khí trơn như trăng và cán khắc chữ 'tiên' rung theo huyết mạch chủ nhân. Nó từng dự trận cùng Thánh Hoàng tử và nhiều cao nhân Thánh thể, đồng thời lui về truyền thừa Đế nguyên và sự khởi nguyên của chuỗi Thánh đường. Khi được Diệp Phàm cầm, mỗi bước đi đều khiến vạn linh kính nể, đồng thời sát khí Chuẩn đế bật thành luồng gió lạnh như sông băng khiến đối thủ nguyên thần rung lắc.

Thanh kiếm tự động đáp trả sát khí, cắt phá thần trận và phản công lại các đại cường giả bằng kiếm khí dài hàng trăm dặm khi cần. Cảnh tượng Hắc Hoàng cắn và lắc mà không bị thương nhấn mạnh độ bền, sức bảo vệ và sự tương thông đặc biệt giữa nó và binh khí Đại Đế. Từ khi ở trong tay Diệp Phàm, Tiên kiếm trở thành trung tâm của mỗi trận lớn, dù được dùng chém Hộ đạo hay làm mốc cho các công pháp trấn áp.

Nó vẫn nguyên vẹn sau vô số va chạm và giữ mốc cho loạt chiến dịch cấm địa, minh chứng rằng một Chuẩn đế binh khí như vậy có thể đứng vững qua hàng vạn năm.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Còn nguyên vẹn, đang được Diệp Phàm sử dụng trong các trận chiến lớn.

Vai trò: Binh khí chủ lực của Diệp Phàm, trung tâm của các trận chiến Chuẩn đế và chiến dịch cấm địa.

Biệt danh: Tiên kiếm, Sát kiếm, Kiếm tiên

Xuất thân: Truyền từ Thánh Hoàng tử và nhiều cao nhân Thánh thể, mang Đế nguyên và sự khởi nguyên của chuỗi Thánh đường.

Địa điểm: Hiện nằm trong tay Diệp Phàm và xuất hiện ở Tiên Kiếm Thiên Trì, các vùng cấm địa cũng như mặt trận đại chiến.

Phẩm cấp: Chuẩn đế binh khí

Tinh thần: Đế nguyên hòa với tiên quang, dao động theo nhịp huyết mạch chủ nhân và phản hồi sát khí.

Trạng thái: Nguyên vẹn, không sứt mẻ dù chịu thử thách cực hạn.

Cấu trúc: Lưỡi kiếm vàng dài, dãy lửa nhỏ như vân mây, cán khắc chữ 'tiên' và luôn rung theo huyết mạch.

Hiệu ứng: Gây lạnh như sông băng, làm rung lắc nguyên thần, chấn nhiếp cường giả, phá trận pháp và ổn định mặt trận.

Yêu cầu: Cần chủ nhân mang Thánh thể Chuẩn đế, có kết nối Tiên quang thai cũng như tu luyện lâu năm để tương thông; có thể chia sẻ với Hắc Hoàng nhưng chỉ Diệp Phàm giữ quyền chủ chính.

Sức mạnh: Uy lực đủ chấn Trận Chuẩn đế, phản công đại cường, chém Hộ đạo, đập tan linh trận và trấn áp cấm địa.

Chủ sở hữu: Diệp Phàm (Thánh thể Nhân tộc)

Năng Lực

Khả Năng

Phát ra sát khí Chuẩn đế; đáp trả sát khí địch; cắt phá thần trận; phóng kiếm quang dài hàng trăm dặm; tạo tiếng 'Keng!' chấn động.

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải được nắm bởi người có tương thông với Tiên kiếm, kết hợp cùng Tiên quang thai và Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh khi cần, đôi khi làm mốc cho Hắc Hoàng cắn chơi.

Chất liệu:

Vàng kim kết hợp Đế nguyên và tiên quang, tạo vân khí như trăng.

Dòng thời gian chi tiết

Nơi khởi nguyên Thánh đường

Tiên kiếm mang trong mình Đế nguyên và sự khởi nguyên của chuỗi Thánh đường, được rèn luyện từ ánh sáng vàng kim và tiên quang rực rỡ mà không ai kém. Ngôn ngữ mơ hồ gọi nó là Sát kiếm hay Kiếm tiên, nhưng bản chất vẫn đáng sợ như một bản thể gắn với Thánh thể Nhân tộc. Binh khí được các cao nhân Chuẩn đế giữ gìn như một tiêu chuẩn của quyền năng, từng đi cùng Thánh Hoàng tử trong những trận chiến mái.

Nhờ sự khai sáng từ các Thánh thể cổ đại, thanh kiếm giữ lại vân khí như trăng, như thể có sự sống riêng. Việc nó luôn rung theo nhịp huyết mạch của chủ nhân như một tiếng gọi từ thời thái cổ khẳng định nguồn gốc vượt thời gian của binh khí.

Sắc vàng bên Thánh Hoàng tử

Tiên kiếm từng xuất hiện trong các trận chiến của Thánh Hoàng tử và nhiều cao nhân Thánh thể, ánh sáng vàng kim rực rỡ khiến hàng vạn linh hồn phải kính nể. Khi nó chém xuống, lưỡi vàng trải dãy lửa như vân mây, rợn người người chạm vào không gian, băng và đất đều chịu cảnh rã nát. Sát khí Chuẩn đế từ nó phát ra khiến địch thủ nguyên thần rung lắc, cả những đạo trường vĩ đại cũng phải nghe theo nhịp tiếng 'Keng' vang lên từ lưỡi kiếm.

Cán kiếm có chữ 'tiên' khắc sâu, như một khắc ghi danh tính của Thánh thể, đồng thời cho thấy nó không chỉ là đồ vật mà đã mang linh thái. Những trận đánh ấy không chỉ để lại khói lửa mà còn dệt nên truyền thuyết rằng thanh kiếm có thể cắt rã cả băng và đất, làm rung chuyển cả các trường trận vĩ đại.

Bảo lưu Chuẩn đế

Tiên kiếm là một trong số ít Chuẩn đế binh khí vẫn nguyên vẹn qua hàng vạn năm, trải qua hàng loạt kiếp nạn mà không gãy. Những bậc Thánh thể cổ đại đã thấy nó như một biểu tượng của đỉnh cao Thánh thể Nhân tộc, một viên ngọc bất hoại giữa dòng thời gian. Dù tung hoành trong vô số trận chiến, lưỡi kiếm không hề sứt mẻ, trái lại càng phản phất năng lượng Đế nguyên ngày càng dày đặc.

Phe phái nào lần nào cũng phải tự nhủ rằng chỉ cần chạm phải thanh kiếm này là đủ để băng huyết, nên người ta mới gọi nó là Tiên kiếm với sự kính trọng. Cái tên Sát kiếm đôi khi được dùng để miêu tả sát khí lạnh như sông băng, trong khi Hoàng Đạo tiên kiếm hay Trường Sinh Kiếm là các danh hiệu khác trong các truyền thuyết nhưng không phải trực tiếp của nó.

Diệp Phàm nắm giữ

Diệp Phàm là chủ nhân hiện tại của Tiên kiếm, để nó tỏa sáng vàng kim trong từng bước chân, vượt qua hàng loạt thử thách với Thánh thể đại thành và các đối thủ cực hạn. Khi Diệp Phàm lấy nó ra, thanh kiếm phát uy lực đủ chấn Trận Chuẩn đế, còn vạn linh thì cúi đầu vì sát khí lạnh lẽo và tiếng kiếm 'Keng!' vang bốn phương.

Tiên kiếm cả loạt lần được dùng để chém Hộ đạo rồi lại được cắm sâu vào hư không như một mốc cho Hắc Hoàng cắn chơi mà vẫn không mất. Nó vừa vẫn là binh khí của Diệp Phàm, vừa giống như một đồng hành sinh mệnh, được chủ nhân chăm sóc suốt nhiều năm để giữ sự tương thông mạnh mẽ. Dù là công cụ hay linh thánh, vũ khí này luôn là tâm điểm của mỗi trận đánh lớn mà Diệp Phàm xuất hiện.

Hợp nhịp huyết mạch

Khi Diệp Phàm nắm cán, Tiên kiếm rung theo nhịp huyết mạch của hắn, như thể bản thân cũng đang tập luyện để sánh ngang với đỉnh cao Thánh thể. Nó không chỉ rực sáng mà còn phản hồi sát khí từ đối phương, tự động phát uy, khiến kẻ địch tưởng như lưỡi kiếm biết trước đường đi kế tiếp. Hình ảnh lưỡi kiếm chạy vân khí như trăng trên nền không gian cho thấy sự đồng hành giữa vũ khí và chủ nhân đã đạt đến dạng cảnh giới hiếm có.

Sự tương thông ấy cần thời gian tu dưỡng, nhưng Diệp Phàm bỏ bao nhiêu năm để nuôi dưỡng tiếng 'Keng!' mỗi lần xuất thủ, biến nó thành biểu tượng của công pháp và đòn đánh. Tiên kiếm phản ứng với mạch huyết còn khiến Hắc Hoàng, dù là kẻ khác, cũng có thể cầm mà không bị sát khí cắn ngược.

Sát khí đáp trả

Tiên kiếm không chỉ là công cụ cắt mà còn là bình khí có tính cách, đáp trả sát khí bằng chính sát khí của đối phương, khiến một luồng gió lạnh như sông băng tuôn ra. Kẻ địch khiếp đảm vì cảm nhận được nguyên thần bị bóp méo, bàn tay lạnh buốt trước khi kiếm khí chạm tới. Những trường trận to lớn cũng phải nhắc đến Tiên kiếm với lòng thán phục vì nó có thể cắt phá thần trận, đánh tung các lớp phòng ngự bằng phản chiêu.

Khi cần, kiếm tự động rung động, gây tiếng vang 'Keng!' khiến không gian cắt đáy, làm rung chuyển cả vật chất lẫn không gian xung quanh. Khả năng đáp trả ấy khiến nó trở thành một vũ khí phản kích lý tưởng cho Diệp Phàm nên chưa từng thấy đối thủ nào giữ được bình tĩnh lâu hơn một nhịp.

Thiên Đế Quyền (Ch 872)

Trong trận chiến tại Chương 872, Diệp Phàm rút Tiên kiếm ra cùng Thiên Đế Quyền để đối đầu một vị Đại Thánh Chuẩn đế, khiến máu tươi nhuộm trời mà quỷ thần cũng rung động. Tấm Hoàng đao nhân tạo gắn liền với Tiên kiếm lan ra sát khí Chuẩn đế khiến đối phương không thể giữ nguyên thần, cả quân địch khắp nơi đều có cảm giác như bị chấn loạn. Tiên kiếm phát ra kiếm quang rực rỡ, quét qua từng ôm hình quy, khiến từng tầng trận pháp sụp đổ và khiến đồng đội phải nể phục.

Những gì xảy ra khiến kẻ thù phải cúi đầu trong tiếng 'Keng!' không ngớt, và thanh kiếm chứng tỏ rằng nó có thể chặn đứng cả các đại cường giả. Cú đánh đó đánh dấu Tiên kiếm một lần nữa khẳng định vai trò là binh khí chủ lực, mở đầu những chiến dịch sau đó.

Hư không đồ sát (Ch 941)

Chương 941 ghi lại khoảnh khắc Diệp Phàm rút ra Tiên kiếm của Linh Bảo Thiên Tôn, từng mảnh hàn quang lấp lánh hiện ra trận văn, tạo nên một bức hư không đồ sát tiên khiến đại cảnh rung chuyển. Thanh kiếm không chỉ lấp lánh mà còn cho thấy trận pháp sát tiên có thể ăn mòn cả các Đại Thánh khác, khiến họ cảm thấy bị giam cầm trong một bức tranh tạo ra bởi kiếm khí. Tiên kiếm dẫn dụ nguyên thần của đối phương đập vào hư không đồ sát, khiến mọi linh hồn bị thu hút vào vòng tuần hoàn khắc nghiệt; tai họa ấy khiến Đại Thánh phải tách ra để tránh mất kiểm soát.

Hình ảnh hư không đồ sát tiên như một tấm màn vàng kim nhờ Tiên kiếm mà hiện ra, khiến người khác không dám cử động. Cảnh tượng đó khiến tên tuổi của binh khí càng vang vọng trong đại giới, cất lên xiết ánh vinh quang.

Áp đảo Đại Thánh (Ch 953)

Trong Chương 953, Diệp Phàm dùng Tiên kiếm ở tay trái và một cây trường thương màu đen ở tay phải, công kích một vị Đại Thánh Chuẩn đế sở hữu binh khí cũng không mẻ. Tiên kiếm bộc phát sát khí khiến cả đại quân Thần Đình gần như mềm nhũn, nhiều người quỳ gối vì khí tức uy nghiêm dội lên từ lưỡi kiếm. Thanh kiếm tỏa ra kiếm khí khiến binh khí đối thủ rung động, bộc phát một luồng 'nguyên thần lập tức không ổn định', thể hiện sức nặng của binh khí Đại Đế.

Đối thủ của Diệp Phàm đã quỳ gục, còn Tiên kiếm như một biểu tượng của sự chấn nhiếp toàn cõi, một tia sáng vàng quét qua từng hàng quân. Trận chiến chứng tỏ nếu kết nối với Tiên quang thai, Tiên kiếm có thể phản công trực tiếp những đại cường giả nhất.

Cắt không gian (Ch 954)

Chương 954 mô tả một đạo kiếm quang lấp lánh phóng ra từ Tiên kiếm, kéo dài tới gần cả trăm dặm và chém xé không gian phía dưới vị Đại Thánh. Đòn thế ấy khiến thân thể đối phương chao đảo, thần thức không ổn định, như bị dây vô hình kéo xuống vực thẳm; Tiên kiếm đã chứng minh nó có thể phá vỡ cả chiều không. Diệp Phàm khi ấy đeo lại Tiên kiếm trên lưng, mũi kiếm vẫn âm ỉ, bởi lưỡi kiếm đã cắt sâu tới nỗi cả thần trận xung quanh cũng cảm nhận được.

Vạn linh đội quân rung động bởi kiếm khí, thậm chí đồng đội cũng cúi đầu cảm phục; tiếng 'Keng!' vang dội, rung chuyển cả mặt trận. Sự kiện khiến danh tiếng Tiên kiếm lan rộng hơn nữa, được xem là 'kiếm khí trăm dặm' gắn với tên Diệp Phàm.

Hắc Hoàng và sự tương hợp (Ch 957)

Trong Chương 957, Hắc Hoàng cắn và lắc Tiên kiếm mà không bao giờ bị sát khí phản kích, khiến kẻ khác kinh ngạc vì sự tương hợp kỳ lạ giữa thanh kiếm và binh khí Đại Đế của hắn. Tiên kiếm không hề sứt mẻ dù bị cắn, điều đó chứng tỏ kết nối giữa nó và Hắc Hoàng không thua gì với Diệp Phàm dù hắn chưa thật sự là chủ nhân. Diệp Phàm từng phải chăm sóc thanh kiếm hàng nhiều năm mới khiến nó chịu phục, trong khi Hắc Hoàng chỉ cần cắn là trao cho bản thân cảm giác thuộc về.

Sự kiện còn nhấn mạnh rằng Tiên kiếm phản hồi sát khí của tất cả các trường lực xung quanh, và dù có thể bị thử bởi người khác, nó vẫn bảo toàn để chờ một thời khắc chiến đấu thực sự. Cả khu vực rung chuyển bởi tiếng 'Keng!' khi Tiên kiếm bị giật lắc, như thể tiếng gió bão hoà trong mùa đông.

Keng! rung thiên (Ch 976)

Chương 976 ghi lại cú va chạm 'Keng!' giữa Tiên kiếm của Diệp Phàm và nắm tay của một thần thể, ánh hào quang lan tràn khắp vũ trụ, tiêu diệt tinh hà và khiến tinh vực phải rung chuyển. Máu tươi và xương trắng của đối thủ trào ra từ bàn tay bị chặt, cảnh tượng khiến toàn cõi hoảng sợ và Thánh thể đại thành phải rống lên vì đau đớn cùng sự khinh bỉ.

Song ngay cả sau đó, thanh kiếm lao một mạch lên cao bởi phản chấn lan tỏa, làm cho chủ nhân của Thánh Lăng Mộ bị thương nặng và phải gồng mình hồi phục. Thánh thể đại thành rống giận và huyết khí bay lên tận trời, vết thương được chiếu sáng cho đến khi liền lại, một dấu hiệu rằng Tiên kiếm đã gây tổn thất kinh khủng mà không hề tàn nhẫn đến mức cắt đứt sự sống hoàn toàn. Sự kiện khiến cả bầu trời viện trợ diễm phúc, khẳng định rằng thanh kiếm có thể làm kinh động cả các lực lượng đỉnh cao.

Trường Sinh Thiên Tôn (Ch 980)

Chương 980 mô tả Trường Sinh Thiên Tôn xỏ xuyên đầu một Thánh thể đại thành bằng Tiên kiếm, kiếm rung rẩy trong lúc máu tươi chảy ra trong suốt, màu đỏ đặc biệt nhưng thê lương vẫn rực rỡ. Dù nguyên thần bị binh khí Đế xuyên thủng, đối phương vẫn đứng vững vì Diệp Phàm giữ Thanh Tiên kiếm không làm hạ thủ, biểu thị sự tôn trọng bản thể bị hủy diệt. Cảnh tượng ấy không chỉ phô diễn uy lực của thanh kiếm mà còn khẳng định nó có thể tạo ra vết thương chí mạng mà vẫn giữ lại giá trị tôn nghiêm, khiến kẻ thù phải khiếp sợ lẫn cúi đầu.

Thánh thể sau đó phải rút lui, trong khi Tiên kiếm như vẫn còn đang rung trong không gian, còn lòng Diệp Phàm lặng lẽ ghi nhận rằng công lực của nó còn tiến xa hơn nữa. Sự kiện ấy để lại cho tất cả ấn tượng rằng Tiên kiếm không chỉ có khả năng phá hoại mà còn mang nặng tính nhân đạo chân thực.

Thạch Hoàng và mái tóc (Ch 981)

Trong Chương 981, Thạch Hoàng cố giải hóa Hàng Ma Xử nhưng bất ngờ bị một thanh Tiên kiếm rực rỡ bổ xuống, ánh sáng chói đến mức hắn chỉ kịp né mũi nhọn và bị rụng một nhúm tóc đen. Cú đánh cho thấy Tiên kiếm có hình dạng giống Thái Hoàng Kiếm, đầu rồng mũi nhọn thân rồng, có thể chém nát vũ trụ và không cho kẻ địch bất kỳ khoảng trống nào. Thạch Hoàng tức giận vì bị hạ nhục, lao theo để bắt kiếm nhưng không thể nào bắt kịp sự lướt của Tiên kiếm và phải tiếp tục đối mặt nguy hiểm.

Còn các đồng đội của Diệp Phàm thì kinh ngạc vì kiếm khí vừa hủy diệt vừa kiêu hùng, khiến họ càng tin tưởng rằng binh khí này thuộc đẳng cấp Đại đế. Tiên kiếm sau đó vẫn bay trở lại vào tay chủ nhân, lửa vàng kim không hề tắt, như lời nhắc rằng nó luôn là mốc cho các cuộc chiến.

Tiên Y hoàng kim (Ch 986)

Chương 986 nhắc tới cảnh Tiên kiếm xuất hiện trong loạt hào quang vàng khi Đạo Nhất vận hành Tiên Y hoàng kim, dù không gọi tên nhưng tiếng leng keng như mười vạn thanh Tiên kiếm cùng ngân vang làm rung động Bắc Đẩu Tinh Vực. Hiệu ứng tạo ra khiến đối thủ ngộ nhận rằng thanh kiếm đang lan ra khắp nơi, trong khi thực tế đó là sự kết hợp giữa Tiên kiếm của Diệp Phàm và dòng pháp khí cũng rực sáng. Không gian tràn ngập hào quang khiến các cường giả khác phải dè chừng, bởi tiếng chuông và kiếm quang đều ám chỉ sự hiện diện của Tiên kiếm.

Sức hút ấy khiến địch thủ bất ngờ, do kiếm khí liên tục đổi sắc, làm họ mất định hướng trong trận. Dù chỉ là một khoảnh khắc, nhưng bầu không khí khi đó đủ để minh chứng thanh kiếm có thể biến mọi công pháp khác trở nên nhỏ bé.

Vạn Thú Tiên Kiếm (Ch 987)

Trong trận huyết chiến với Thần Minh vào Chương 987, Diệp Phàm nhân 'Tiên kiếm' như biểu tượng cho ba trăm năm rèn rũa, từng cú đánh đều như những thanh Tiên kiếm tiến công vạn thú; sắc bén đến mức khiến máu khí của đối phương lập tức co thắt. Khi bị trói chặt bởi Vạn Thú Tiên Kiếm, kiếm ý của Tiên kiếm vẫn được kích hoạt, tạo ra một tấm khiên miễn nhiễm cho chủ nhân đồng thời phản kích lên kẻ trói. Diệp Phàm thậm chí tận dụng Vạn Thú Tiên Kiếm của Thần Minh để trái kiếm, xung lực ấy từng phần từ Tiên kiếm mà ra, khiến Thần Minh phải cảm giác như bị chính sát khí của mình phản lại.

Sự kiện này chứng minh rằng Tiên kiếm không chỉ cắt trên bề mặt mà còn sống động trong ý niệm chiến đấu, có thể biến mọi chiêu thức trở thành dao cắt xuyên tâm. Từ đó, đối thủ đều nhận ra rằng Tiên kiếm có một tầng ý thức riêng, từng đòn đều như vạn thú mắng gào.

Vạn Vật Mẫu Khí (Ch 988)

Ngay sau đó, trong Chương 988 Diệp Phàm mượn thế của Thần Minh và sử dụng Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh để trấn áp, Tiên kiếm liên tục phóng kiếm ý vạn thú vào thân xác đối phương. Trái ngược với vũ khí cứng ngắc, thanh kiếm siêu việt tạo ra những hình ảnh kiếm ý in hằn nên thân hình của Thần Minh, khiến cả binh khí và thần thức đều bị chấn động bởi gậy kim. Tiên kiếm khi kết hợp với khí đỉnh lại trở nên đồng bộ, vừa hút sát khí để giữ lấy vòng an toàn, vừa đẩy sát khí trở lại đúng chỗ của đối thủ.

Đòn này giúp Diệp Phàm phá vỡ trói buộc và đảo lại thế trận trong chốc lát, bằng sức mạnh không đơn thuần của cơ bắp lẫn năng lượng hiện đại. Cảnh tượng khiến toàn chiến trường rung lên bởi một luồng kiếm quang bảy sắc, minh chứng rằng Tiên kiếm còn có thể làm nền cho các pháp bảo cầu viện.

Gương mặt Hỏa Kỳ Tử (Ch 1033)

Chương 1033 mô tả một đạo kiếm quang sắc bén như Tiên kiếm tuyệt thế chém phá bầu trời khi Gương mặt Hỏa Kỳ Tử xuất hiện, khiến cả chiến trường phải giật mình vì quầng khí lửa xoay cùng tiếng 'Keng!'. Thanh kiếm vẫn từng phần được nhận diện là Tiên kiếm, dùng để phô diễn sự lạnh lẽo pha nhiệt; ánh sáng nó mang tới khiến mọi người phải kiêu hãnh khi di chuyển qua. Vũ khí khiến mọi sát trận bên cạnh cũng phải rung động, vì nó không chỉ đe dọa trực tiếp mà còn mang theo một cảm giác như đang mở ra lưỡi dao mới.

Cảnh tượng ấy đã giúp Diệp Phàm tạo ra bước ngoặt tại sự kiện, khiến kẻ thù mới mẻ nhất cũng phải lùi một bước. Kể từ đó, những kẻ nhìn thấy quầng khí ấy đều xác nhận rằng Tiên kiếm vẫn đang là mũi tên hàng đầu trong tay Diệp Phàm.

Vô Thủy Đại đế (Ch 1048)

Chương 1048 kể lại việc lông đuôi ngũ sắc của Vô Thủy biến thành Tiên kiếm, và chính Tiên kiếm của Diệp Phàm cùng năm thanh khác chế ngự lông đuôi đó để bảo vệ 'cái đỉnh' trước sự xâm lăng của hồn chuông Vô Thủy Chung. Khi chuông rung, sáu thanh Tiên kiếm lập tức điều chỉnh, sưởi điện ánh sáng vàng làm bậc thềm chống lại sát khí, khiến cả đỉnh trận thấy sự ổn định. Diệp Phàm điều khiển thanh kiếm của mình để gia tăng tuyến phòng ngự, đồng thời dẫn dắt các đồng đội giữ vững thế trận, một lần nữa khẳng định ưu thế của vũ khí.

Tiên kiếm vẫn giữ kỳ cấp Chuẩn đế, khiến bất kỳ sát trận nào phải chạm vào đều bị đẩy lùi, và những người chứng kiến không khỏi thán phục cường độ của nó. Sự kiện cho thấy nó không chỉ là dao chém mà còn là một linh khí hỗ trợ toàn trận.

Tuyên Minh 'Tổ' (Ch 1075)

Chương 1075 ghi lại khoảnh khắc Diệp Phàm nhận ra giá trị cốt lõi của Tiên kiếm khi Tuyên Minh bộc phát trận văn thuộc bí quyết chữ 'Tổ'. Tiên kiếm trở thành phần lõi khiến trận văn 'Tiên kiếm' bắn ra hàn quang ghim chặt vào tinh vực, khác biệt hẳn với pháp khí chuẩn chỉ cảm thấy thiếu tiên văn. Diệp Phàm dùng thanh kiếm nhận định rõ sự khác nhau và triển khai lại trận pháp, khiến từng đường kiếm quang sắc bén lột sạch bóng đêm trên mặt trận.

Triết lý ấy giúp hắn giữ thế chủ động, đồng thời Tiên kiếm như một kim chỉ nam trong việc đối phó với sát trận mới. Sự kiện khẳng định rằng thanh kiếm không chỉ tạo ra sát khí mà còn là kinh nghiệm tu luyện, nhờ vậy Tuyên Minh dù khen ngợi lẫn thán phục cũng không thể làm nó mất đi vị thế.

Cấm địa mở màn (Ch 1088)

Đầu Chương 1088, Tiên kiếm một lần nữa xuất hiện trong cảnh đại chiến vùng cấm địa, đứng cạnh bốn thanh Tiên kiếm khác để mở sát trận đệ nhất; ánh sáng vàng kim chói lọi trải dài khiến đối phương mất phương hướng. Diệp Phàm phối hợp với Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh, đẩy thanh kiếm vào một đòn chấn động, hút sát khí và chuyển hóa thành nguồn lực cho bản thân. Những đợt đòn mạnh liên tục khiến các lớp phòng ngự cấm địa rung lên và làm cho bao kẻ thù giật mình trước sự thuyết phục của lực lượng Đại Đế.

Trong khoảng này, Tiên kiếm giữ vững kiểu dáng vường, đem đến cảm giác nó chính là trụ cột trong chiến dịch, không ai có thể thay thế. Khi trận đệ nhất được kích hoạt, kiếm mài ra tiếng ngân như đồng cũ, kết nối với cả trận đồ để tạo thành một mặt trận mới.

Hấp thụ sát trận (Ch 1089)

Sang Chương 1089, Tiên kiếm tiếp tục phát huy khả năng hấp thụ sát khí, phối hợp cùng đồng môn để ổn định sát trận khổng lồ; sát khí được thu lại và dùng làm lợi thế phản công. Diệp Phàm lắc lư thanh kiếm như một nhạc cụ, khiến lực hút lạ thường cuốn lấy mọi hồi quang xung quanh, và Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh cũng đồng thời ghi nhận sự biến đổi. Binh khí bám sát vào mạng lưới trận pháp rồi phóng ra những đường sáng vàng tinh tế, giúp đồng đội dễ dàng chịu đựng đợt xung kích kế tiếp.

Mọi kẻ thù khi đụng vào bức màn đó đều cảm nhận một luồng lạnh buốt chạy dọc xương sống, cũng là lúc họ thấy Tiên kiếm vẫn là trung tâm của cuộc chiến. Khoảng thời gian đó khẳng định một lần nữa rằng thanh kiếm là chìa khóa để kiểm soát sát trận lớn.

Sát trận đệ nhất (Ch 1090)

Bước sang Chương 1090, Tiên kiếm đảm nhận vai trò cung cấp đường chém chính cho trận đệ nhất, liên tục mở ra các vệ tinh vàng nhằm trấn áp những kẻ còn đeo dính trong miền cấm địa. Đòn thế nặng tay của nó khiến không ít kẻ địch phải chùn bước và cho phép Diệp Phàm có thêm thời gian điều chỉnh các cấp độ trận pháp. Tiên kiếm không chỉ chém mà còn phát ra tiếng tụng kinh Áo nghĩa Độ Nhân Kinh, giúp vùng cấm địa ổn định trong khi vẫn không mất đi sát khí.

Hình ảnh tiếng tụng kinh lan rộng ấy khiến những linh trận xung quanh mục nát dần, nhường chỗ cho một luồng ánh sáng mới nơi Diệp Phàm đứng. Toàn bộ cánh cấm địa do đó có cảm giác như được đóng đinh vào thanh kiếm, bởi nó liên tục tạo ra trọng tâm lớn.

Gìn giữ Tiên Trân (Ch 1091)

Chương 1091 ghi nhận Tiên kiếm là mốc để các đồng minh bám víu khi tiếp tục mở Tiên Trân đồ, toàn bộ sát trận được dẫn dắt từ chính tiếng 'Keng!' xuyên qua cấm địa. Diệp Phàm dựa vào ánh sáng vàng kim của Tiên kiếm để nhận diện mức độ sát trận, vừa chém vừa điều chỉnh độ chấn, khiến những chiêu thức lạ lùng không sao áp đảo hắn.

Không chỉ vậy, thanh kiếm còn cung cấp cho đồng minh các điểm neo để dồn lực cho đòn kế tiếp, nên các lực lượng như Diệp ĐồngDương Hi cũng nhìn thấy sự liên kết chắc chắn. Tiên kiếm khiến cái gọi là 'Tiên Trân' trở thành công cụ thực thi, gắn liền với từng ngón tay của chủ nhân. Tình huống đó cho thấy chưa bao giờ hiển hiện rõ ràng rằng vũ khí này đang giữ một vai trò ngoài dự tính.

Tiểu Tùng trao kiếm (Ch 1093)

Ở Chương 1093, Tiểu Tùng lấy một thanh Tiên kiếm từ trận đồ đệ nhất và trao lại cho Diệp Phàm, khiến kiếm phát huy Áo nghĩa Độ Nhân Kinh và ban ra tiếng tụng kinh diệt hành. Thanh kiếm ấy được dùng để chém nát linh trận và bắt giữ Luân hồi ấn, minh chứng rằng Tiên kiếm có thể tăng cường nội lực của chủ nhân khi cần. Dù đó là phiên bản lấy từ trận đồ, nhưng khi giao vào tay Diệp Phàm thì nó lập tức đồng bộ và hòa vào lối chiến đấu thường ngày như thể là một phần của phong cách chiến đấu.

Tình huống cũng cho thấy Tiên kiếm có khả năng liên kết mạnh mẽ với các công cụ khác, khiến mọi đối tượng xung quanh phải nghiêng mình nhìn. Dòng khí vàng kim xuất hiện khiến các kẻ thù chạy vụt đi, vì biết rằng một lần nữa không ai có thể phá vỡ được mạch kết hợp giữa Diệp Phàm và kiếm.

Chém nát linh trận (Ch 1094)

Chương 1094 tiếp diễn bằng cảnh Diệp Phàm dùng Tiên kiếm để chém nát linh trận, đồng thời khống chế Luân hồi ấn mà Tiểu Tùng vừa giao, mở ra khoảng trống cho đội quân tiến vào sâu. Thanh kiếm phát ra tiếng tụng kinh như một bản tụng kháng thần, khiến viên luân hồi bị khóa chặt trong cơn sáng kim. Từ đó, lực lượng cấm địa giành được thời gian vàng để tách ra và dồn sang mặt trận khác; đối phương choáng vì không thể nào chống đỡ cùng lúc cả hai mặt.

Sự kiện ấy khiến mọi người tin rằng Tiên kiếm không chỉ là vũ khí đánh, mà còn là một chiếc kim kiến trúc quân sự, mở cánh cửa cho kế hoạch tiếp theo. Chính vì vậy, nó đã xác lập lại vị thế là tâm điểm của loạt cấm địa.

Cấm địa tiếp diễn (Ch 1095)

Những chương 1095 trở đi chứng kiến Tiên kiếm vẫn tỏa sáng ở tuyến đầu, liên tục ra đòn nặng tay và trấn áp sát trận để khiến kẻ địch chậm lại. Diệp Phàm dùng thanh kiếm làm mốc để đồng môn và đệ tử (như Diệp Đồng, Dương Hi...) cùng phản kích, kết hợp phong cách vũ khí Đại Đế với công pháp Thanh Thiên.

Gãy gập các hàng phòng ngự một lần nữa là tấm gương cho sự kiên cường của vũ khí, càng bay càng để lại hào quang chói lòa khó nào che được. Những năm tháng cấm địa là lúc Tiên kiếm được kiểm nghiệm hết mức, sức mạnh của nó không ngừng tăng trưởng lại nhờ từng trận chiến. Đối phương phải nhìn sang vị trí của Diệp Phàm nhiều hơn vì họ biết rằng thanh kiếm sẽ quyết định bước ngoặt.

Đồng môn liên thủ (Ch 1098)

Đến Chương 1098, Tiên kiếm trở thành trung tâm cho sự liên kết của các đồng môn, giúp họ phối hợp bất kỳ đòn tấn công nào mà không mất đi nhịp điệu, bởi sự rung động của nó khiến cả đội cùng cảm nhận. Khi Diệp Đồng và Dương Hi tung ra chiêu thức, Tiên kiếm ở tay Diệp Phàm nhắm đến điểm yếu và dẫn sự tập trung của pháp lực vào đó, phá tan các bức tường vững nhất. Binh khí vô tình trở thành một nhân tố dẫn đường, khiến đối phương buộc phải chia lửa để né tránh, điều này tiếp tục làm yếu mối địch.

Mọi người thấy rằng không phải lúc nào Diệp Phàm cũng trực tiếp đánh, mà đôi khi Tiên kiếm là người thổi nhạc cho cả đội. Cảnh tượng ấy khiến người khác nhớ rằng binh khí này không chỉ mạnh mà còn rất khéo léo trong việc điều khiển cả trận.

Chấn động chiến dịch (Ch 1101)

Vào khoảng Chương 1101, Tiên kiếm vẫn hùng mạnh với từng cú đánh chớp thức, khiến các sát trận phía trước liên tiếp xuất hiện vết xước sâu rồi nhanh chóng khép lại. Diệp Phàm dùng nó để gây tiếng 'Keng!' nhằm tạo ra cột khí, khiến kẻ địch phải lùi lại trong vô thức vì sát khí đã lan rộng ra toàn chiến trường.

Không ở một vị trí cụ thể nào, Tiên kiếm tung ra tốc độ cực nhanh để chém gọn các pháp trận nhỏ, khiến các kẻ thù không kịp phản ứng. Sự hiện diện của nó còn khiến những kẻ nhắm vào Diệp Phàm phải nghĩ lại, vì họ biết một lần nữa sẽ phải đối mặt với bộ mặt 'sát khí Kim Hoàng'. Cảnh vật tại chiến dịch do đó trông như được dẫn dắt bởi thanh kiếm, trở thành biểu tượng cho sự tàn bạo mà vẫn cao quý.

Bình khí Đại Đế (Ch 1106)

Đến Chương 1106, Tiên kiếm vẫn cầm trong tay Diệp Phàm và được nhắc đến như 'bình khí Đại Đế' không thể thiếu trong loạt sự kiện sau, giữ vững quyền lực xuyên suốt các trận cấm địa. Nó lại một lần nữa cắt qua đám sát khí khi đối thủ cố dồn lực ở khu vực khó xử, khiến họ phải quay về, không thể triển khai một pha nguy hiểm nào. Thân kiếm vẫn là trung tâm kết nối giữa Diệp Phàm và đồng môn, cả những người tiên phong lẫn đệ tử đều tin tưởng nó sẽ còn tiếp tục đồng hành.

Tiên kiếm được xem như mốc cho các chiêu thức tương lai, nơi tiếng 'Keng!' sẽ quyết định mạch chiến. Sự kiện này sẽ là cơ sở để nó tiếp tục gắn bó với Diệp Phàm mà không bị gãy hay mất.