Bách Túc Vệ là một Cổ Tiên thất chuyển thuộc Kim đạo, giữ vai trò là đệ nhất nhân vật dưới trướng Bách Túc Thiên Quân tại Bắc Nguyên. Ông được giao trọng trách canh giữ phúc địa Thiết Ưng và các tổ ưng - những tài nguyên cốt lõi của Bách Túc gia. Với ngoại hình cơ bắp, gương mặt cứng rắn và y phục mang đậm dấu ấn gia tộc, ông toát lên vẻ uy nghiêm của một vị tướng trấn thủ.
Tính cách của ông được biết đến là thành thực nhưng khá nóng nảy, luôn chịu áp lực nặng nề từ kỳ vọng của Thiên Quân. Trong trận chiến bảo vệ phúc địa, ông đã bộc lộ điểm yếu khi không thể nhìn thấu sát chiêu 'Gặp Mặt Từng Quen Biết' của Phương Nguyên. Cuối cùng, Bách Túc Vệ đã tử trận trong cuộc tập kích của Sở Môn, để lại một khoảng trống lớn trong hàng ngũ lãnh đạo gia tộc.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Trên 50 tuổi (Trung niên)
Trạng thái: Đã tử trận
Vai trò: Thủ lĩnh tiền nhiệm của Bách Túc gia, Trấn thủ phúc địa Thiết Ưng.
Xuất thân: Bắc Nguyên
Tu vi / Cảnh giới: Thất chuyển (Kim đạo)
Địa điểm: Phúc địa Thiết Ưng
Điểm yếu: Tính cách nóng nảy dễ bị kích động, không có khả năng nhìn thấu sát chiêu biến hóa cấp cao (Gặp Mặt Từng Quen Biết), khó khăn trong việc truy sát các mục tiêu hư ảnh.
Chủng tộc: Nhân tộc
Thiên phú: Kim đạo chuyên sâu, khả năng điều phối phòng ngự.
Tông môn: Bách Túc gia
Đặc điểm
Ngoại hình
Đeo y phục đặc trưng của Bách Túc gia với họa tiết lóng lánh, gương mặt cứng rắn, cương nghị. Trong ánh đêm, đôi mắt ông thường lóe lên kim mang sắc bén, dáng người cơ bắp và tràn đầy sức mạnh của một tu sĩ Kim đạo.
Tính cách
Thành thực, tận trung với gia tộc nhưng tính tình có phần nóng nảy. Ông luôn mang trong mình lòng tự tôn cao độ và chịu áp lực rất lớn khi gánh vác kỳ vọng của Bách Túc Thiên Quân trong việc bảo vệ tài nguyên gia tộc.
Năng Lực
Khả Năng
- Kim Đạo: Sát chiêu điều tra tổ ưng, Kim mang sắc (Tấn công tầm xa)
- Phòng Ngự: Cổ trận phòng ngự Thiết Ưng
- Chiến Trận: Tham gia vận hành và dẫn dắt cự nhân màu xanh của Thanh Thành Tung Hoành.
Trang bị & Vật phẩm
- Trang Bị: Y phục Bách Túc gia
- Vật Phẩm: Cổ trận phòng ngự Thiết Ưng, Kim mang (Cổ trùng Kim đạo).
Tiểu sử chi tiết
Bách Túc Vệ vốn là cánh tay phải đắc lực nhất của Bách Túc Thiên Quân, được tin tưởng giao phó vị trí thủ lĩnh Bách Túc gia và trọng trách trấn giữ phúc địa Thiết Ưng. Suốt sự nghiệp, ông được biết đến là một tu sĩ Kim đạo thất chuyển mạnh mẽ, chuyên về phòng ngự và điều tra. Tuy nhiên, cuộc đời ông rẽ sang bước ngoặt bi kịch khi Phương Nguyên cùng Sở Môn tiến hành chiến dịch làm suy yếu uy danh của Bách Túc gia.
Trong trận chiến tại phúc địa Thiết Ưng, do không nhận ra chân thân của Phương Nguyên giữa hàng ngàn hư ảnh, Bách Túc Vệ đã để mất hàng loạt tổ ưng quý giá. Trong cơn phẫn nộ và nỗ lực truy đuổi kẻ thù, ông đã dẫn dắt chiến trận Thanh Thành Tung Hoành đối đầu với nhóm Cổ Tiên của Sở Môn. Cuối cùng, ông đã hy sinh dưới sát chiêu hợp lực 'Phong Lôi Hống' của Hạo Chấn và Cừu Lão Ngũ, để lại sự uất ức tột cùng cho Bách Túc Thiên Quân và khiến cục diện Bắc Nguyên biến đổi.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chủ Tướng: Bách Túc Thiên Quân (Bảo hộ, Chủ nhân)
- Đồng Đội: Đám cổ tiên Bách Túc gia
- Kẻ Thù: Phương Nguyên (Kẻ cướp tổ ưng), Hạo Chấn (Kẻ trực tiếp sát hại), Cừu Lão Ngũ (Kẻ trực tiếp sát hại), Sở Độ (Chủ mưu tấn công)
- Người Kế Nhiệm: Thủ lĩnh tân nhiệm Bách Túc gia (Tài năng không đủ).
Dòng thời gian chi tiết
Trấn thủ Phúc địa Thiết Ưng
Bách Túc Vệ được Bách Túc Thiên Quân tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng nhất là bảo vệ căn cứ địa Thiết Ưng, nơi chứa đựng các tổ ưng quý giá của gia tộc. Trong suốt thời gian dài, ông đã tận tụy gánh vác kỳ vọng của Thiên Quân, sử dụng các sát chiêu Kim đạo để giám sát và duy trì sự an toàn cho tài nguyên. Sự hiện diện của ông tại đây được xem như một lá chắn vững chắc, ngăn chặn các thế lực dòm ngó từ bên ngoài.
Tuy nhiên, áp lực từ việc phải bảo vệ tuyệt đối tài sản gia tộc khiến ông luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ. Ông không ngừng củng cố các cổ trận phòng ngự và duy trì sự cảnh giác trước mọi biến động nhỏ nhất của kẻ thù.
Đối đầu với sự xâm nhập của Phương Nguyên
Khi Phương Nguyên phối hợp với Sở Môn mở cuộc tập kích vào đồi Thành Long và sau đó là phúc địa Thiết Ưng, Bách Túc Vệ đã rơi vào thế bị động. Phương Nguyên sử dụng sát chiêu 'Gặp Mặt Từng Quen Biết' để tạo ra hàng ngàn hư ảnh Vạn Ngã, khiến các chiêu thức điều tra Kim đạo của Bách Túc Vệ hoàn toàn mất tác dụng. Ông điên cuồng tấn công nhưng không thể tìm thấy chân thân của kẻ địch, trong khi các tổ ưng liên tiếp bị cướp mất ngay trước mắt.
Sự bất lực này khiến ông rơi vào trạng thái phẫn nộ tột độ, liên tục gầm thét và ra lệnh cho thuộc hạ ứng cứu bằng mọi giá. Đây là giai đoạn khủng hoảng nhất trong sự nghiệp trấn thủ của ông, khi danh dự và trách nhiệm đều bị chà đạp.
Trận chiến cuối cùng và Tử trận
Trong nỗ lực cuối cùng để cứu vãn tình hình và lấy lại tổ ưng, Bách Túc Vệ đã huy động chiến trận Thanh Thành Tung Hoành để truy đuổi nhóm của Phương Nguyên, Hạo Chấn và Cừu Lão Ngũ. Cuộc chiến diễn ra vô cùng hỗn loạn khi đối phương không hề e sợ mà trực tiếp phản công bằng sát chiêu hợp lực 'Phong Lôi Hống'. Luồng gió lốc và lôi trụ khổng lồ đã đánh thẳng vào cự nhân màu xanh của chiến trận, khiến trận pháp phía Bách Túc gia bị bẻ gãy hoàn toàn do không chịu nổi công suất cực đại.
Bách Túc Vệ, với tư cách là người dẫn dắt chính, đã không chịu nổi chưởng lực kinh thiên động địa này và tử trận ngay tại chỗ. Cái chết của ông đánh dấu sự thất bại thảm hại của Bách Túc gia trong việc bảo vệ phúc địa Thiết Ưng.
Hậu quả sau cái chết
Tin tức về việc Bách Túc Vệ tử trận lan truyền khắp Bắc Nguyên, gây ra một cơn địa chấn trong giới Cổ Tiên và làm tổn hại nghiêm trọng uy danh của Bách Túc Thiên Quân. Thiên Quân vô cùng phẫn nộ trước sự mất mát của thuộc hạ đắc lực nhất và đã thề sẽ trả thù bằng cách tấn công động thiên Hắc Phàm của Sở Độ. Vị trí thủ lĩnh Bách Túc gia sau đó được thay thế bởi một nhân vật mới, nhưng người này bị đánh giá là tài năng không đủ, khiến gia tộc rơi vào cảnh bốn bề thọ địch.
Cái chết của ông cũng gián tiếp giúp Hạo Chấn và Cừu Lão Ngũ vang danh thiên hạ với sát chiêu 'Phong Lôi Hống', trở thành nỗi kiêng kỵ cho các cổ tiên Chính đạo.