Sở Môn là thế lực đầu tiên tại Bắc Nguyên hoạt động theo mô hình môn phái truyền thừa sư đồ thay vì dựa trên huyết mạch gia tộc truyền thống. Tổ chức này do Bá Tiên Sở Độ sáng lập với mục đích phục hưng Lực đạo và tập hợp các tán tu, ma tu dưới danh nghĩa một tổ chức chính đạo mới. Căn cứ chính của Sở Môn đặt tại động thiên Hắc Phàm, một địa điểm hiểm yếu với hệ thống phòng thủ kiên cố dựa trên cổ trận và tài nguyên dồi dào.

Trong quá trình phát triển, Sở Môn đã khéo léo liên minh với Bách Túc gia và lợi dụng sức mạnh của Phương Nguyên để đối trọng với áp lực từ các gia tộc Hoàng kim. Tuy nhiên, dưới sức ép cực lớn từ Trường Sinh Thiên và các quy tắc ngầm của giới Cổ Tiên Bắc Nguyên, Sở Môn buộc phải cải tổ thành Sở gia để tồn tại hợp pháp. Dù thay đổi danh nghĩa, cốt lõi của tổ chức vẫn giữ vững tinh thần đoàn kết và sự linh hoạt trong việc tranh thủ lợi ích giữa các biến cố lớn.

Sự tồn tại của Sở Môn đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử chính trị Bắc Nguyên, thách thức sự thống trị tuyệt đối của hệ thống huyết mạch hoàng kim.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đã cải tổ thành Sở gia (Hoạt động bình thường)

Vai trò: Thế lực chính đạo mới nổi, tiên phong trong việc thay đổi cơ cấu tổ chức tại Bắc Nguyên.

Xuất thân: Do Sở Độ thành lập sau khi chiếm giữ động thiên Hắc Phàm và tập hợp các cổ tiên Lực đạo.

Địa điểm: Động thiên Hắc Phàm (Bắc Nguyên), có hệ thống phúc địa dưới đất và cống ngầm bí mật.

Chủ sở hữu: Sở Độ (Bá Tiên)

Cấu trúc: Ban đầu vận hành theo chế độ Môn chủ và các Thái thượng trưởng lão không cùng huyết thống. Sau khi cải tổ thành Sở gia, cơ cấu chuyển sang Tộc trưởng và các trưởng lão khác họ, trong đó các đệ tử thân tín của Sở Độ được nhận làm nghĩa tử để hợp thức hóa quy tắc huyết mạch.

Sức mạnh: Sở hữu đội ngũ cổ tiên Lực đạo đông đảo và thiện chiến, có khả năng đối đầu trực diện với quân đội của các tộc Hoàng kim nhờ địa lợi và sự đoàn kết cao.

Tư tưởng: Chủ trương linh hoạt, kết hợp giữa tín nhiệm và lợi ích; ưu tiên bảo tồn thực lực và phục hưng dòng chảy Lực đạo.

Yêu cầu: Cổ tiên Lực đạo hoặc các tán tu có thực lực cao, chấp nhận sự lãnh đạo của Sở Độ và tuân thủ các ước hẹn minh ước.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Gan Ban Lan, Hoang thú động thiên Hắc Phàm, Thiên tinh (giao dịch với Bách Túc gia), Nô lệ dị nhân

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Thái Thượng Nhị Trưởng Lão: Liễu Quán Nhất (Phương Nguyên - đã bị trục xuất)
  • Cốt Cán Lực Đạo: Hạo Chấn, Cừu Lão Ngũ, Uông Đại Tiên, Lý Tứ Xuân
  • Hảo Thủ Chiêu Mộ: Tuyết Vô Ngân, Âm Bà, Quan Tâm, Bất Thị Tiên, Bàn Sơn
  • Nhóm Sáp Nhập: 4 Thái thượng trưởng lão cũ của Hắc gia, Bách Túc Nhẫn, Bách Túc Lăng
  • Hệ Thống Mới: Các nghĩa tử (con nuôi) của Sở Độ
  • Đồng Minh: Bách Túc gia (Bách Túc Thiên Quân), Phương Nguyên (liên minh ngầm)
  • Kẻ Thù: Các gia tộc Hoàng kim (Lưu gia, Gia Luật gia, Dược gia...), Trường Sinh Thiên

Dòng thời gian chi tiết

Sáng lập Sở Môn

Sau khi nắm giữ được động thiên Hắc Phàm, Sở Độ chính thức thành lập Sở Môn như một môn phái đầu tiên tại Bắc Nguyên. Ông âm thầm chiêu mộ và bồi dưỡng các cổ tiên đi theo con đường Lực đạo vốn đang suy vi để tạo thành bộ khung vững chắc. Sở Môn hoạt động như một liên minh phòng ngự, thu hút nhiều tán tu và ma tu đang bị các gia tộc Hoàng kim o ép.

Danh tiếng của Sở Độ giúp môn phái nhanh chóng có được vị thế đáng kể trong giới cổ tiên độc lập.

Tập kích đồi Thành Long

Sở Môn phối hợp với Phương Nguyên thực hiện một kế hoạch táo bạo nhằm đánh đòn phủ đầu vào các thế lực đối địch. Cuộc tập kích diễn ra chớp nhoáng và hiệu quả, khẳng định sức mạnh quân sự của một tổ chức mới nổi. Hành động này không chỉ mang lại tài nguyên mà còn là lời tuyên chiến ngầm với trật tự cũ tại Bắc Nguyên.

Đây là bước đi đầu tiên khiến các gia tộc Hoàng kim bắt đầu phải dè chừng sự lớn mạnh của Sở Môn.

Xâm nhập phúc địa Thiết Ưng

Các thành viên Sở Môn đã bí mật xâm nhập vào phúc địa Thiết Ưng của Bách Túc gia bằng thủ pháp hư ảnh tinh vi. Họ đã thành công lấy đi hàng ngàn tổ ưng quý giá, gây tổn thất nặng nề về tài nguyên cho Bách Túc Thiên Quân. Trong sự kiện này, lực lượng Bách Túc Vệ đã bị tiêu diệt gần như hoàn toàn, tạo nên một mối thâm thù lớn.

Bách Túc Thiên Quân uất ức và bắt đầu phát động các cuộc tấn công trả đũa liên tục vào động thiên Hắc Phàm.

Phòng thủ động thiên Hắc Phàm

Trước sự tấn công điên cuồng từ các phân thân hoang thú của Bách Túc Thiên Quân, Sở Độ đã điều động Hạo Chấn và Cừu Lão Ngũ thiết lập tuyến phòng thủ. Sở Môn sử dụng các cổ trận và pháp trận tiên cấp để cầm chân đối phương trong một cuộc chiến tiêu hao kéo dài. Phương Nguyên cũng tham gia hỗ trợ bằng cách mượn nhân sự từ động Phong Ma để giải tỏa áp lực cho môn phái.

Cuộc giằng co này chứng minh nội tình của Sở Môn không hề thua kém các thế lực lâu đời.

Đối mặt với Trường Sinh lệnh

Trường Sinh Thiên ban bố lệnh yêu cầu các gia tộc Hoàng kim phải tiêu diệt Sở Môn vì sự tồn tại của mô hình môn phái bị coi là dị đoan. Sở Độ đứng trước áp lực nghìn cân khi bị toàn bộ giới chính đạo Bắc Nguyên vây công và tẩy chay. Để bảo toàn môn phái, ông bắt đầu cân nhắc việc đàm phán hòa giải với Bách Túc gia và chia sẻ lợi ích động thiên.

Đây là giai đoạn Sở Môn phải chuyển mình từ đối đầu sang ngoại giao để tìm đường sống.

Gia nhập của Liễu Quán Nhất

Phương Nguyên dưới thân phận Liễu Quán Nhất chính thức gia nhập Sở Môn và giữ chức Thái thượng nhị trưởng lão. Sự xuất hiện của một cường giả có khả năng chiến đấu cực cao đã củng cố đáng kể sức mạnh và uy thế cho môn phái. Tuy nhiên, minh ước giữa Liễu Quán Nhất và Sở Môn rất lỏng lẻo, tạo ra một mối quan hệ cộng sinh đầy toan tính.

Sự kiện này cũng khiến Sở Môn bị các gia tộc Hoàng kim chú ý kỹ hơn vì sự bí ẩn của nhân vật này.

Đại hội đấu võ Huyết Nguyên

Để giải quyết mâu thuẫn huyết mạch mà không dẫn đến chiến tranh tổng lực, Sở Môn và Bách Túc gia đồng ý tham gia đại hội đấu võ với phe Chính đạo. Sở Môn xuất hiện với đội hình hùng hậu trên một đám mây xám, chiếm vị trí chủ vị để thị uy sức mạnh. Tại đây, các cường giả như Tuyết Vô Ngân đã liên tiếp giành chiến thắng, khiến uy danh Sở Môn tăng vọt.

Cuộc đấu này là cơ hội để Sở Môn chứng minh họ xứng đáng có một vị trí trong trật tự chính đạo.

Biến cố Gia Luật Quần Tinh

Thái thượng nhị trưởng lão Liễu Quán Nhất đã ra tay giết chết Gia Luật Quần Tinh, một thiên tài Tinh đạo của phe Chính đạo. Hành động này gây chấn động toàn bộ đại hội và gieo rắc sự thù hận sâu sắc từ Gia Luật gia đối với Sở Môn. Phe Chính đạo bắt đầu tuyên truyền Liễu Quán Nhất là kẻ hèn hạ, vô sỉ để hạ thấp uy tín của Sở Môn.

Dù thắng về mặt quân sự, Sở Môn lại gặp bất lợi lớn về mặt dư luận và ngoại giao chính trị.

Trục xuất Liễu Quán Nhất

Sau khi Liễu Quán Nhất tự ý rời chiến trường để đi cướp phá các cứ điểm của Lưu gia, Sở Độ buộc phải đưa ra quyết định khó khăn. Để giữ vững lập trường Chính đạo và tránh bị các tộc Hoàng kim liên thủ tiêu diệt, Sở Độ tuyên bố trục xuất Liễu Quán Nhất khỏi môn phái. Tuy nhiên, đây chỉ là một nước cờ chính trị khi Sở Độ vẫn bí mật gửi thư mong muốn hợp tác ngầm.

Hành động này giúp Sở Môn giảm bớt áp lực trực diện từ các đại năng bát chuyển phe đối địch.

Thỏa thuận cải tổ thành Sở gia

Sau trận chiến quyết liệt giữa Sở Độ và Cung Uyển Đình, các đại năng bát chuyển như Dược Hoàng đã đưa ra yêu cầu cuối cùng. Sở Môn không được phép tồn tại dưới danh nghĩa môn phái nếu muốn được công nhận là một phần của Chính đạo Bắc Nguyên. Sở Độ với tầm nhìn xa đã chấp nhận nhượng bộ để bảo toàn thành quả lao động của mình.

Ông đồng ý đổi tên Sở Môn thành Sở gia, chính thức khép lại kỷ nguyên môn phái ngắn ngủi nhưng hào hùng.

Thiết lập cơ cấu nghĩa tử

Để giữ vững thực lực của mô hình sư đồ trong lớp vỏ gia tộc, Sở Độ đã nhận tất cả các đệ tử thân tín làm con nuôi. Các Thái thượng trưởng lão cũ không cùng huyết thống được chuyển thành trưởng lão khác họ theo đúng quy tắc của các tộc Hoàng kim. Điều này giúp Sở gia vừa giữ được sự đoàn kết của những người cùng lý tưởng, vừa có tính hợp pháp về mặt huyết mạch.

Cách làm này của Sở Độ được đánh giá là cực kỳ khôn ngoan và linh hoạt.

Ổn định vị thế Chính đạo

Sau khi hoàn tất việc đổi tên và chỉnh đốn nhân sự, Sở gia chính thức được liệt vào hàng ngũ các thế lực Chính đạo Bắc Nguyên. Dù vẫn bị các tộc Hoàng kim kỳ thị ngầm, nhưng với thực lực của Sở Độ và sự hỗ trợ từ Bách Túc gia, không ai dám xem thường. Sở gia bắt đầu tham gia vào các hoạt động chung của Bắc Nguyên, bao gồm cả việc chịu trách nhiệm cảnh giới chiến trường theo lệnh Thiên Đình.

Từ một môn phái bị săn đuổi, họ đã thành công cắm rễ sâu vào hệ thống quyền lực của khu vực.