Vũ Vương Phủ là một thế lực vương tộc Thượng Cổ đóng tại Hoàng Đô, đồng thời là trung tâm quyền lực và biểu tượng uy danh của Vũ tộc. Phủ đệ được dựng theo quy chế cổ xưa, có tường viện đỏ xám, mái ngói vàng nhạt, cổng đồng khắc dày phù văn và nhiều lớp đại trận bao phủ. Bên trong phủ có quảng trường diễn võ, khu lâm viên, phòng bảo cụ, nhiều sân viện và các cổng phụ do thiết kỵ tinh nhuệ canh giữ.

Từ lâu nơi này nổi tiếng nhờ lực lượng cường giả cấp Vương hầu, chiến xa đồng, Ma đao, trận pháp thượng cổ và phong cách hành sự cực kỳ cường thế. Tuy nhiên, sự kiện đào Chí Tôn cốt, truy sát Thạch Tử Lăng và những tranh chấp nội bộ đã khiến nền tảng đạo nghĩa của phủ bị lung lay nghiêm trọng. Sau khi Đại Ma Thần công phá phủ đệ, uy danh của Vũ Vương Phủ đã suy giảm rõ rệt và trong ngoài đều xuất hiện rạn nứt.

Đến khi Thạch Hạo liên tiếp giết người, gửi đầu thị uy, phá cổng, nuốt Thần Linh pháp chỉ rồi công khai thân phận, phủ này càng rơi vào khủng hoảng thể diện lẫn quyền lực. Ở giai đoạn mới nhất của dữ liệu, Vũ Vương Phủ vẫn còn nền móng thế lực lớn nhưng đã ở trạng thái suy yếu nặng, bị xem như một vương phủ từng huy hoàng nay liên tục hứng chịu đả kích chí mạng.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Suy yếu và tàn phế tương đối, nội bộ chia rẽ, uy danh sa sút nặng sau nhiều lần bị Đại Ma Thần và Thạch Hạo công phá; vẫn gắng duy trì quân sĩ, trận pháp và quyền uy bề ngoài để giữ thể diện.

Vai trò: Thế lực

Biệt danh: Vũ phủ, Vũ gia, Vương phủ Vũ tộc

Xuất thân: Do Vũ Vương tiền nhân dựng lập từ thời Thượng Cổ, phát triển thành một nhánh quyền thế hàng đầu của Vũ tộc trong Thạch quốc.

Địa điểm: Hoàng Đô Thạch quốc, khu vực Hổ Môn và vùng phủ trạch rộng lớn chiếm một dải thành.

Chủ sở hữu: Vũ tộc, do Vũ Vương nhất mạch và các đời vương hầu quản lĩnh

Cấu trúc: Vũ Vương Phủ vận hành như một vương phủ kiêm quân sự thế gia, lấy đại điện, quảng trường diễn võ, phòng bảo cụ, lâm viên, nhiều trọng sân và hệ thống cổng phụ làm bộ khung. Bên trên là Vũ Vương cùng các nguyên lão và vương hầu, bên dưới là trưởng lão trận pháp, chiến tướng, thiết kỵ và đệ tử các mạch. Nội bộ về sau phân hóa thành ít nhất hai phe lớn sau biến cố Đại Ma Thần và sự trở lại của huyết mạch Thạch Tử Lăng.

Sức mạnh: Là một thế lực cấp Vương tộc Thượng Cổ, từng sở hữu nhiều cường giả cấp Vương hầu, trận pháp thượng cổ, Thần Linh pháp chỉ, chiến xa đồng, Bát Hung Kiếm và lực lượng thiết kỵ tinh nhuệ. Dù bị tổn thất liên tiếp, nền móng chiến lực của phủ vẫn đủ khiến các thế lực Hoàng Đô không dám hoàn toàn xem nhẹ.

Tư tưởng: Đề cao huyết thống, uy danh vương tộc và quyền uy phủ môn; coi việc bảo toàn thể diện, trấn áp đối thủ và duy trì địa vị của dòng chính quan trọng hơn mọi tranh biện đạo lý.

Yêu cầu: Chủ yếu tiếp nhận người mang huyết mạch Vũ tộc hoặc người được phủ đệ công nhận; phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của vương hầu và nguyên lão, giữ bí mật nội tình, sẵn sàng tham chiến để bảo vệ danh dự Vũ Vương Phủ.

Năng Lực

Thông số khác

Thông tin tổ chức

  • Hạt Nhân Quyền Lực: nhiều Vương hầu, cường giả cấp Vương
  • Quân Sự: thiết kỵ tinh nhuệ, chiến tướng, quân sĩ tinh anh
  • Phòng Ngự: đại trận thượng cổ, phù văn cổng đồng, lão giả trấn giữ mắt trận
  • Hậu Cần Và Nội Vụ: phòng bảo cụ, người hầu, nhân viên phụ trợ

Sản vật / Tài nguyên:

Chiến xa đồng

Ma đao

Bát Hung Kiếm (từng nắm giữ, về sau bị Thạch Hạo đoạt)

Thần Linh pháp chỉ

Đại trận thượng cổ

Thiết kỵ tinh nhuệ

Phòng bảo cụ và kho bảo vật

Phù văn cổng phủ và hệ thống mắt trận

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Người Sáng Lập: Vũ Vương tiền nhân
  • Lãnh Đạo Chủ Chốt: Thạch Uyên, Thạch Trung Hòa
  • Trưởng Lão Và Nguyên Lão: Thạch Lạp, các lão giả trấn thủ trận pháp, các nguyên lão Vũ tộc
  • Hậu Duệ Trọng Điểm: Thạch Nghị
  • Chiến Lực Nòng Cốt: cường giả cấp Vương hầu, chiến tướng, thiết kỵ tinh nhuệ, quân sĩ mặc thiết y
  • Thành Viên Khác: đệ tử Vương hầu, tôi tớ, người hầu, nhân viên phụ trợ
  • Đồng Minh: Phủ Võ Vương, Ma Linh Hồ (thông qua quan hệ và thế lực của Thạch Tử Đằng)
  • Kẻ Thù: Thạch Hạo, Đại Ma Thần, Thạch Tử Lăng nhất mạch, Những thế lực thù địch với Vũ tộc tại Hoàng Đô

Dòng thời gian chi tiết

Dựng phủ thời Thượng Cổ

Vũ Vương Phủ được Vũ Vương tiền nhân dựng lập tại Hoàng Đô như trung tâm quyền lực của Vũ tộc. Phủ đệ xây theo quy chế Thượng Cổ, có cổng đồng, tường cao, quảng trường diễn võ, nhiều trọng sân và hệ thống đại trận dày đặc. Từ buổi đầu, nơi này không chỉ là chỗ ở của vương hầu mà còn là biểu tượng quân sự, nơi phô diễn chiến lực và uy nghi của một thế gia cổ lão.

Chính nền móng ấy khiến người ngoài mỗi khi đi ngang đều cảm nhận rõ áp lực và sức nặng của Vũ tộc.

Thời kỳ cực thịnh và bồi dưỡng dòng chính

Sau khi thành hình ổn định, Vũ Vương Phủ phát triển thành một thế lực hàng đầu tại Hoàng Đô, tập trung nhiều vương hầu, trưởng lão, thiết kỵ và bảo cụ hiếm. Họ nổi tiếng với chiến xa đồng, Ma đao, trận pháp cổ cùng lối hành sự cường thế, sẵn sàng dùng bạo lực để trấn áp bất phục. Phủ đặc biệt dốc sức bồi dưỡng các hạt nhân hậu bối, nổi bật là Thạch Nghị, người được xem như niềm hy vọng lớn nhất của dòng chính.

Chính giai đoạn này đã đẩy uy danh của Vũ Vương Phủ lên đỉnh cao, khiến nhiều thế lực trong ngoài Hoàng Đô vừa kiêng sợ vừa dè chừng.

Biến cố Chí Tôn cốt và vết nứt đạo nghĩa

Bi kịch lớn nhất trong lịch sử nội bộ của phủ là sự kiện Thạch Hạo, đứa trẻ có Chí Tôn cốt bẩm sinh, bị đào cốt và biến thành kẻ bị bỏ rơi. Sau đó, Thạch Tử Lăng cùng vợ con bị bức rời khỏi phủ, thậm chí còn bị liên thủ truy sát tận Tây Cương. Một bộ phận người trong phủ xem đây là lựa chọn đã rồi để bảo toàn lợi ích của dòng Thạch Nghị, nhưng bộ phận khác coi đó là tội lỗi không thể che đậy.

Từ đây, Vũ Vương Phủ bắt đầu mang trong mình mầm họa chia rẽ, còn vẻ huy hoàng bên ngoài dần bị phủ bóng bởi bí mật và nỗi sợ bị phanh phui.

Đại Ma Thần công phá phủ đệ

Khi Thập Ngũ Gia trở về và biết được chân tướng cũ, ông đã nổi cơn lôi đình, trực tiếp áp chế nhiều người của dòng Thạch Nghị và ép toàn phủ đối diện với món nợ năm xưa. Sau đó, Đại Ma Thần bắn phá Vũ Vương Phủ bằng thần tiễn, liên tiếp hủy cổng, sân viện và nhiều tầng phòng hộ, khiến cả Hoàng Đô chấn động. Dù phủ kích hoạt miếu thờ, thần pháp trận và pháp chỉ để phản kích, họ vẫn không thể hoàn toàn giữ được thể diện.

Từ sau sự kiện ấy, Vũ Vương Phủ không còn là biểu tượng bất khả xâm phạm nữa, mà trở thành thế lực bị công khai sỉ nhục ngay trước mắt thiên hạ.

Khủng hoảng sau trận và thế cục phân hóa

Sau đòn đánh của Đại Ma Thần, Vũ Vương Phủ rơi vào trạng thái nhạy cảm và căng thẳng kéo dài. Người ngoài nhận ra phủ đã chia thành hai phe lớn, một bên bám theo dòng Thạch Tử Đằng và Thạch Nghị, bên kia nghiêng về huyết mạch của Đại Ma Thần và Thạch Tử Lăng. Dù bên trong vẫn còn nhiều cường giả và quy mô không nhỏ, họ phải tăng cường quân sĩ, giữ cổng nghiêm ngặt và liên tục phòng bị để tránh lộ sơ hở.

Chính tâm thế vừa phẫn nộ vừa bất an này đã khiến phủ phản ứng ngày càng cực đoan trước mọi động tĩnh liên quan đến Thạch Hạo.

Thạch Hạo gửi đầu thị uy và phá cổng Vũ phủ

Tại Hoàng Đô, sau khi Vũ Vương Phủ và người của Vũ tộc phái cao thủ tới khách sạn Hổ Môn để đàn áp, Thạch Hạo đã giết sạch đội hình đó rồi gói đầu người gửi ngược về phủ như một lời thách chiến. Hành động này làm toàn bộ nội bộ nổi giận, nhưng cũng đồng thời phơi bày sự bất lực khi ngay cả những kẻ được phái đi xử lý một thiếu niên cũng bị diệt sạch. Ngay sau đó, Thạch Hạo trực tiếp đến trước phủ, phá nát đại môn, sử dụng Bát Hung Kiếm chém giết hàng loạt cường giả và san bằng nhiều sân viện, cung điện.

Trước ánh mắt bàn tán của cả Hoàng Đô, Vũ Vương Phủ lần thứ hai trở thành trò cười công khai vì bị một thiếu niên đánh thẳng vào mặt.

Vũ Đạo Cửu Trọng Thiên thất bại và pháp chỉ bị nuốt

Khi Thạch Hạo xông sâu vào khu vực phòng thủ, Vũ Vương Phủ huy động trận đồ, Thấu Cốt kính, chiến mâu, chén cốt cùng tuyệt học Vũ Đạo Cửu Trọng Thiên để trấn áp hắn. Tuy nhiên, Thạch Hạo dùng Bảo thuật Côn Bằng, Bất Diệt Kim Thân, kiếm gãy và Bát Hung Kiếm liên tiếp phá giải từng tầng sát chiêu, còn nuốt luôn cả Thần Linh pháp chỉ khiến Vũ Thần hình chiếu suy yếu. Đây không chỉ là thất bại về chiến thuật mà còn là cú đả kích tinh thần cực lớn, bởi bảo vật tượng trưng cho uy nghiêm của phủ cũng bị đối thủ công khai giày xéo.

Từ khoảnh khắc đó, mọi người đều hiểu rằng hệ thống bảo hộ vốn được xem như thành lũy cuối cùng của Vũ Vương Phủ đã không còn đủ sức răn đe như trước.

Bị vạch tội công khai và rơi vào suy tàn

Sau khi tìm A Man và bước vào đối diện trực tiếp với các mạch trong phủ, Thạch Hạo công khai xưng tên thật, tự nhận mình là đứa trẻ Chí Tôn năm xưa bị đào cốt. Lời tố cáo ấy chấn động toàn bộ Vũ Vương Phủ lẫn Hoàng Đô, buộc những bí mật từng bị xem là cấm kỵ phải phơi bày trước công chúng. Nội bộ lập tức hỗn loạn, phe Thạch Tử Đằng hoảng sợ tìm cách phủ nhận hoặc trấn áp, trong khi phe còn lại lại thừa nhận huyết mạch của Thạch Hạo và càng làm mâu thuẫn thêm sâu.

Ở giai đoạn muộn nhất của dữ liệu, Vũ Vương Phủ được nhắc lại như một thế lực từng bị Đại Ma Thần đánh cho tàn phế, lại tiếp tục bị Thạch Hạo nhắm đến để kết thúc món nợ cũ, cho thấy phủ vẫn tồn tại nhưng đã suy sụp xa so với thời cực thịnh.