Côn Bằng là một bảo thuật Thái Cổ thuộc hàng Thập Hung, lấy nhị nguyên âm dương làm gốc, hợp đạo của cá Côn và chim Bằng thành một thể hoàn chỉnh. Phần Côn thiên về Thái Âm, đại dương, thôn nạp và thai nghén, còn phần Bằng thiên về Thái Dương, cực tốc, xé trời và công phạt chính diện. Bảo thuật này không chỉ là chiêu thức tấn công mà còn là một hệ thống diễn hóa phù văn, có thể hóa cánh, hóa trứng thần, hóa cá Côn, hóa thần bằng và sinh ra vòng xoáy âm dương để hấp thu, chuyển hóa hay luyện hóa lực lượng ngoại lai.

Người tu luyện phải thật sự hiểu từng phù văn Bằng điểu, nắm được ý cảnh biển rộng trời cao, lại cần có nền tảng cốt văn hoặc di cốt hậu duệ Côn Bằng thì mới chạm tới chân nghĩa. Trong tay Thạch Hạo, Côn Bằng từ một bảo thuật chưa hoàn chỉnh dần phát triển thành pháp môn nòng cốt, nhiều lần dung hợp với Toan Nghê, Lôi Đế, Luân Hồi, Hỗn Độn khí, Liễu Thần pháp và các hệ thống đạo pháp khác. Ở giai đoạn về sau, nó không chỉ còn là một thần thông riêng lẻ mà trở thành một phần cấu trúc đại đạo của Hoang, dùng để cực tốc, công sát, hộ thân, mở cổ lộ, điều khiển âm dương và tham dự những trận chiến cấp tiên đạo.

Đây là một trong những công pháp mang dấu ấn rõ rệt nhất của mạch truyền thừa Bắc Hải Côn Bằng, đồng thời cũng là một biểu tượng cho con đường lấy thân diễn pháp, lấy âm dương dung hợp vạn đạo.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Vẫn tồn tại và ở trạng thái diễn hóa đỉnh cao; đã được Thạch Hạo lĩnh hội sâu, dung hợp vào hệ thống pháp môn cốt lõi của bản thân từ hạ giới đến tiên đạo.

Vai trò: Công pháp

Biệt danh: Côn Bằng bảo thuật, Côn Bằng pháp, Côn Bằng nhị khí, Côn Bằng chân nghĩa, Thập Hung bảo thuật Côn Bằng

Xuất thân: Truyền thừa của Thái Cổ Thập Hung Côn Bằng, khởi nguyên từ Bắc Hải Côn Bằng Sào và các phù cốt, cốt thư, huyết trì cùng thần tàng do Côn Bằng để lại.

Tu vi / Cảnh giới: Thích hợp nhất từ cảnh giới Động Thiên và Hóa Linh trở lên; càng lên Minh Văn, Tôn giả, Thiên Thần, Chí Tôn đến tiên đạo thì chân nghĩa và khả năng dung hợp càng được giải phóng đầy đủ.

Địa điểm: Bắc Hải Côn Bằng Sào, Hóa Ma động, phù cốt Côn Bằng, cốt thư Côn Bằng; về sau chủ yếu tồn tại trong động thiên, cốt văn và đạo pháp của Thạch Hạo.

Phẩm cấp: Đỉnh cấp Thập Hung, một trong những đại thần thông mạnh nhất của Thái Cổ

Hệ / Nguyên tố: Âm dương, Thái Âm, Thái Dương, phong lôi, hải vực, kim quang, hỗn độn

Nhược điểm: Yêu cầu ngộ tính cực cao, không thể chỉ sao chép hình thức mà thành công; nếu thiếu khối cốt, thiếu ý cảnh biển trời hoặc không hiểu hết phù văn thì bảo thuật sẽ chỉ có vỏ mà không có thần. Việc cưỡng ép ngưng tụ cánh, trứng thần hoặc vận chuyển âm dương nhị khí ở mức cao có thể tiêu hao sinh cơ rất lớn. Khi bộc phát quá mức, người dùng dễ rơi vào trạng thái thân thể không chịu nổi, thậm chí có nguy cơ tự bạo hoặc bị hỗn độn khí phản phệ. Bảo thuật này cũng thường khiến người ngoài cực kỳ thèm muốn, dễ kéo theo truy sát và tranh đoạt từ các đại giáo, Thần Sơn hay cường giả cổ đại.

Sức mạnh: Cực mạnh ở mọi phương diện, vừa là thần thông công sát, vừa là thân pháp cực tốc, vừa là pháp môn hấp thu chuyển hóa lực lượng. Ở cấp độ cao, Côn Bằng pháp đủ sức xé nát pháp chỉ thần linh, chém vỡ bảo cụ cổ, phá tiểu thế giới, tranh phong với truyền nhân đại giáo và tham dự chiến đấu cấp giáo chủ, chân tiên, thậm chí tiên đạo khi được dung hợp sâu. Đây là một trong những pháp môn chủ lực đưa Thạch Hạo từ thiếu niên Hoang Vực tiến tới vị thế vô địch cùng thế hệ rồi bước lên con đường siêu thoát.

Yêu cầu: Cần có khối cốt hậu duệ Côn Bằng, phù cốt, cốt thư, huyết trì hoặc cơ duyên tương đương để nhập môn chân chính. Cần ngộ ra phù văn Bằng điểu, nhận thức nhị nguyên âm dương và nuôi được ý cảnh đại dương vô tận cùng bầu trời chín tầng. Nền tảng động thiên, cốt văn, huyết nhục và tinh thần phải cực mạnh để chịu được việc diễn hóa cánh, trứng thần, cá Côn hay thần bằng. Nếu muốn đạt tầng cao còn phải biết kết hợp Hỗn Độn khí, lôi điện, thần tính và các đại đạo khác mà không làm thân thể tan vỡ.

Năng Lực

Khả Năng

  • Biến Hóa Căn Bản: Côn dạng, Bằng dạng, Côn Bằng hợp nhất, hóa trứng thần, hóa cánh vàng đen, hóa cá Côn, hóa thần bằng
  • Công Sát: Liệt thiên, thần vũ thiên kiếm, côn bằng quyền, trảo kim quang, mỏ chim công phạt, chém vỡ pháp bảo, phá trận, xuyên thủng tiểu thế giới
  • Thân Pháp Và Tốc Độ: Cực tốc chín vạn dặm, phi hành vượt giới, truy kích, thoát thân, xuyên phá không gian cục bộ, đối kháng các pháp làm chậm
  • Hấp Thu Và Chuyển Hóa: Kim Tuyền Ba Văn Công, vòng xoáy âm dương, hấp thu phù văn ngoại lực, luyện hóa cốt văn khác, chuyển hóa thần lực đối phương, thôn nạp tinh khí
  • Hộ Thân Và Diễn Hóa: Lá chắn kim quang, âm dương nhị khí hộ thể, mở động thiên linh thân, nuôi dưỡng thần dịch, giúp cốt văn có linh hồn, bổ dưỡng huyết nhục và linh thân
  • Dung Hợp Cao Cấp: Kết hợp Toan Nghê, Lôi Đế pháp, Luân Hồi, Liễu Thần pháp, Hỗn Độn khí, Bất Diệt Kim Thân, Chân Hoàng pháp, Súc Địa Thành Thốn và các hệ thống đại đạo khác

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phát huy tốt nhất khi người dùng sở hữu nhiều động thiên, nhục thân mạnh, tinh thần vững và có đủ thần lực để chống đỡ âm dương nhị khí. Trong chiến đấu, cần tùy tình huống chọn Côn dạng để thôn nạp, phòng thủ, dưỡng linh hoặc Bằng dạng để công sát, cực tốc, liệt thiên. Khi dùng ở đỉnh cao thường phải phối hợp với các bảo thuật khác và trạng thái thân thể cực hạn, nếu không sẽ khó giữ ổn định.

Ở những tầng rất cao, người dùng phải coi nó như một bộ phận của đạo thân chứ không chỉ là một chiêu thức riêng biệt.

Các tầng cảnh giới:

Bằng sơ chế: hiểu phù văn Bằng điểu, miễn cưỡng mô phỏng cánh và công phạt cơ bản

Bằng hóa thân: diễn hóa cánh, thần vũ, thiên kiếm, cực tốc và các chiêu công sát trực diện

Côn Bằng tổng hợp: kết hợp Côn dạng và Bằng dạng, hóa trứng thần, cá Côn, thần bằng, sinh vòng xoáy âm dương và hấp thu chuyển hóa phù văn

Côn Bằng thiên hạ: chân chính nắm thần ý Bắc Hải, hóa cá Côn rồi lên trời làm Bằng, triển khai chín vạn dặm cực tốc, âm dương nhị khí và dung hợp với các đại đạo khác

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguyên Thái Cổ

Côn Bằng vốn là bảo thuật gắn với một trong Thái Cổ Thập Hung, nổi danh bởi việc lấy cá Côn và chim Bằng làm hai cực âm dương của cùng một đại đạo. Ngay từ nguồn gốc, nó đã không phải một chiêu thức đơn lẻ mà là một hệ thống phù văn, cốt văn và biến hóa sinh linh cực kỳ phức tạp. Truyền thuyết mô tả Côn có thể phiên hải phúc thiên, còn Bằng có thể liệt thiên, xé hỗn độn và bay chín vạn dặm.

Vì quá mạnh, pháp này được các thế lực đời sau coi như một trong những thần thông hiếm có nhất của thiên địa. Di sản của nó được lưu lại trong Bắc Hải Côn Bằng Sào, phù cốt, huyết trì, thần tàng và nhiều bia đá cổ.

Dấu vết còn lại ở Bổ Thiên các

Trước khi Thạch Hạo thật sự có được truyền thừa, những mảnh thông tin đầu tiên về Côn Bằng đã xuất hiện tại Bổ Thiên các. Tế Linh và dây leo già nhận ra khối kim cốt trong lòng đất có liên quan trực tiếp đến hậu duệ Côn Bằng, nhưng cũng cảnh báo rằng người chưa hiểu đạo thì không nên tùy tiện chạm tới. Giai đoạn này, Côn Bằng được nhắc đến như một bảo thuật chỉ có thể lĩnh hội bằng ngộ tính, chứ không thể cướp đoạt bằng bề ngoài.

Chính từ đây, Tiểu Bất Điểm bắt đầu coi nó là mục tiêu tối cao trên con đường tu luyện của mình.

Tiểu Bất Điểm chạm cửa đạo Côn Bằng

Sau khi dung hợp Kim Sí Đại Bàng và Thanh Thiên Bằng, Tiểu Bất Điểm mơ hồ cảm thấy một con đường dẫn xuống Côn Bằng. Cậu ngồi đọc cốt thư, nghiên cứu phù văn, nghiền ngẫm kinh thư trong Tàng Kinh các và dần hiểu rằng chỉ Bằng thuật thôi vẫn chưa đủ. Sự lĩnh hội này không diễn ra trong một lần mà qua quá trình ngồi yên, quan sát biển rộng trời cao và để phù văn tự sống dậy trong động thiên của mình.

Từ lúc đó, Côn Bằng không còn là tên gọi trong truyền thuyết, mà bắt đầu trở thành một phần của hệ thống tu luyện do cậu tự diễn hóa.

Thai nghén trứng thần và sơ thành bảo thuật

Ở giai đoạn đầu lĩnh hội, Tiểu Bất Điểm bắt đầu diễn hóa ra trứng thần Côn Bằng, khiến các trưởng lão Bổ Thiên các phải chấn động. Từ trứng thần ấy, khí tức cá Côn và đầu Bằng lần lượt xuất hiện, biểu hiện cho việc hai cực âm dương đang được nối lại. Cậu cũng học cách tạo cánh vàng đen, dùng phong lôi và kim quang để phá các loại phù văn, đồng thời thử nghiệm vòng xoáy Kim Tuyền Ba Văn Công.

Tuy vậy, đây mới chỉ là bản phôi của thần thông, còn rất xa mới đến mức hoàn chỉnh của Thập Hung.

Bảo thuật thành hình trong các đại chiến đầu tiên

Khi quay lại Hư Thần Giới và bước vào các cuộc hỗn chiến với nhiều thế lực, Côn Bằng trở thành công cụ công sát chủ lực đầu tiên của Tiểu Bất Điểm. Cánh Côn Bằng giúp cậu bứt khỏi vòng vây, hủy bảo cụ, thổi bay cường địch và dùng thần vũ, thiên kiếm từ lông cánh để diệt địch quy mô lớn. Đây cũng là lúc Kim Tuyền Ba Văn Công biểu hiện rõ khả năng hấp thu và chuyển hóa thần lực đối phương.

Từ một pháp môn chỉ mới có hình, Côn Bằng bắt đầu chứng minh nó thật sự là một đại thần thông có thể thay đổi cục diện chiến trường.

Hướng về Bắc Hải Côn Bằng Sào

Sau khi mở mười động thiên và bước vào Hóa Linh cảnh, Thạch Hạo chính thức hướng tới Bắc Hải, nơi lưu giữ di sào Côn Bằng. Các lão quái vật và thiên tài trẻ tuổi đều hiểu rằng vùng biển ấy là chiến trường sinh tử, đồng thời là nơi duy nhất có thể tìm được truyền thừa chân chính. Hành trình ra biển đã xác nhận một điều quan trọng: bảo thuật cậu đang dùng vẫn chưa trọn vẹn, còn cần đối chiếu với bản nguyên tại tổ địa.

Chính vì thế, Bắc Hải không chỉ là nơi tranh bảo, mà là nơi Côn Bằng pháp phải được tái sinh trọn vẹn.

Đoạt phù cốt và tìm chân nghĩa trong Côn Bằng Sào

Bên trong Côn Bằng Sào, Thạch Hạo đọc bia đá, quan sát cảnh tượng Thái Cổ, cảm nhận cự thạch khắc đạo lý 'phun ra nuốt vào nhật nguyệt, dung luyện hỗn độn' và hiểu rằng chỉ dùng chiêu thức bên ngoài thì không thể chạm tới cốt lõi. Cậu tranh đoạt phù cốt, thần tàng, tàn cốt, huyết trì và liên tục chiến đấu với các thiên kiêu khác như Mạc Thương, Hàn Thiên và nhiều hải tộc cường giả. Mỗi lần thôi động bảo thuật, Côn Bằng trong cậu lại tiến thêm một tầng, từ cánh, trảo, thần vũ đến việc mở ra đại dương đen và bóng hình Thái Cổ Côn Bằng.

Giai đoạn này đánh dấu bước ngoặt khi Côn Bằng pháp không còn chỉ là lĩnh ngộ riêng của Thạch Hạo, mà đã được đối chiếu với bản thể truyền thừa thực sự.

Hóa Ma động và mảnh hoàn chỉnh của truyền thừa

Ở thời khắc then chốt, Thạch Hạo cố ý để cục diện đẩy mình vào Hóa Ma động, nơi cất giữ bí mật sâu nhất của Côn Bằng. Tại đây, cậu đối diện hư ảnh các hung thú Thái Cổ, thấy mái đá tinh không, Huyết Côn Bằng và khối xương nguyên bản còn lưu khí tức vạn cổ. Cậu nhận ra phần mình từng có chỉ là một phần ba của pháp môn hoàn chỉnh, từ đó tiếp tục hấp thu huyết Côn Bằng và dùng phù cốt để chắp nối thần thông.

Sau biến cố này, Thạch Hạo về cơ bản nắm được Côn Bằng bảo thuật không sứt mẻ, dù vẫn còn phải tiếp tục tiêu hóa và diễn hóa theo cách riêng.

Từ bảo thuật riêng lẻ thành pháp môn nòng cốt

Sau khi rời Bắc Hải, Côn Bằng không ngừng xuất hiện trong mọi trận chiến quan trọng của Thạch Hạo. Cậu dùng nó ở Vũ Vương Phủ, trong trận quyết chiến với Thạch Tử Đằng, trên Thiên Không chiến trường, khi đối đầu Nguyệt Thiền, Bất Lão Sơn, Tam giáo và các cường địch Hoang Vực. Côn Bằng lúc này đã phát triển thành công pháp đa dụng: vừa cực tốc, vừa hộ thân, vừa có thể nuốt pháp chỉ thần linh, phá trận, đánh xuyên tiểu thế giới và phối hợp với Bất Diệt Kim Thân.

Nó cũng bắt đầu được Hỏa Hoàng, Liễu Thần và nhiều cường giả nhìn nhận như pháp môn xương sống của Thạch Hạo chứ không chỉ là một bảo thuật lấy được từ di tích.

Dung hợp với lôi đình, luân hồi và đại đạo bản thân

Từ trung kỳ truyện trở đi, Thạch Hạo không còn dùng Côn Bằng như một hệ thống khép kín mà liên tục ép nó hòa vào các pháp môn khác. Côn Bằng được nối với Toan Nghê, Lôi Đế pháp, Luân Hồi, Hỗn Độn khí, Súc Địa Thành Thốn, Chân Hoàng pháp và cả Duy Nhất động thiên, khiến tính chất của nó ngày càng sâu và khó lường. Tốc độ cực hạn của Côn Bằng trở thành chuẩn mực để so với các thân pháp đỉnh cấp khác, còn âm dương nhị khí của nó giúp Thạch Hạo điều chuyển lực, phá đòn, mở cổ lộ và chống lại nhiều loại pháp tắc.

Từ đây, Côn Bằng không còn đứng riêng, mà trở thành một mắt xích trong đại đạo dung hợp của Hoang.

Từ thượng giới đến biên hoang và tiên đạo

Khi Thạch Hạo bước lên thượng giới, Côn Bằng pháp tiếp tục đồng hành trong các trận chiến với Tiên Điện truyền nhân, thiên kiêu Tiên viện, Thiên Nhân tộc, dị vực và các chiến trường biên hoang. Nó nhiều lần hiện ra dưới hình thức cánh vàng đen phủ trời, hàng vạn chân vũ thiên tiễn, quyền ấn âm dương và luồng thần lực có thể chém rách không gian hoặc đánh vỡ pháp trận cấp cao. Càng về sau, Côn Bằng càng hiện rõ tư cách của một pháp môn có thể theo người sử dụng tiến vào cảnh giới chân thần, thiên thần, chí tôn rồi tiếp tục leo đến tầng tiên đạo.

Ở những trận chiến đỉnh cao, việc thi triển Côn Bằng luôn gắn liền với rung chuyển thiên địa, báo hiệu đây đã là một thành tố của pháp thân vô địch chứ không còn là bảo thuật cấp hạ giới.

Khám phá chân tướng lịch sử của mạch Côn Bằng

Về cuối mạch truyện, Thạch Hạo trở lại các di tích liên quan đến Bắc Hải và dần biết được bí mật cái chết của Côn Bằng cùng chiến tích, phản bội và phong ấn kéo dài qua nhiều thời đại. Cậu nhìn thấy trứng Côn Bằng vàng bị đâm thủng, các khối xương bị Chiết Tiên Chú ăn mòn và hiểu rằng truyền thừa này gắn với máu, hận và chiến tranh Tiên Cổ hơn người đời tưởng. Việc khám phá nguồn gốc ấy khiến Côn Bằng pháp trong tay Thạch Hạo không chỉ là kỹ năng chiến đấu, mà còn mang ý nghĩa kế thừa và trả nợ nhân quả cho một mạch truyền thừa từng bị hủy diệt.

Từ đó, mỗi lần Hoang dùng Côn Bằng đối địch với kẻ mạnh, đó cũng là một lần lịch sử Thập Hung được kéo trở lại chiến trường.

Trạng thái hiện tại trong tay Hoang

Ở thời điểm muộn nhất của dữ liệu, Côn Bằng pháp đã được Thạch Hạo dung hợp sâu với Lôi Đế, Liễu Thần pháp, Chân Hoàng, Luân Hồi, Bát Cửu và nhiều hệ thống khác trong nỗ lực xây dựng con đường đại đạo của riêng mình. Nó có thể hiện ra thành cánh vàng đen chín vạn dặm, quyền ấn xé vũ trụ, luồng âm dương mở cổ lộ, hoặc pháp thể phối hợp quá khứ-hiện tại-tương lai trong những trận chiến tiên vương cấp độ. Dù mạnh đến mức có thể làm rung chuyển cửu thiên thập địa, Thạch Hạo cũng nhận ra chỉ riêng Côn Bằng vẫn có giới hạn trước định mệnh và dòng thời gian, nên phải tiếp tục dung hợp nó với các pháp khác.

Bởi vậy, trạng thái mới nhất của Côn Bằng không phải là một kết thúc đóng kín, mà là một thần thông đã leo lên cực cao nhưng vẫn còn đang được Hoang đẩy đi xa hơn trên con đường vô địch.