Thần Phủ là một cung điện Thượng Cổ nằm sâu dưới hồ nham tương tại tổ địa Hỏa tộc, nổi danh như một cơ duyên lớn nhưng cũng là tử địa khắc nghiệt. Toàn bộ kiến trúc chủ yếu đúc bằng đồng cổ, quanh cổng và trong điện dày đặc Cốt Văn, Phù Văn cùng các cấm chế hỏa đạo rung động không ngừng. Mỗi lần xuất hiện, nó thường dâng lên từ dưới mặt hồ dung nham, kéo theo vòng xoáy, sương mù, hào quang và dao động đạo vận khiến vô số tu sĩ tranh nhau tiến vào.

Giá trị lớn nhất của nơi này là phòng ngộ đạo, nơi người tu hành có thể tu luyện vài ngày mà đạt hiệu quả bằng nhiều tháng, thậm chí hàng chục đến hơn trăm ngày ở ngoại giới. Bên trong còn lưu lại dấu vết đạo thống Thượng Cổ, tượng thần bị chém, đèn đồng chứa Thần Huyết đen và tàn thư liên quan đến Chư Thần, nên không chỉ là nơi tu luyện mà còn là kho tàng truyền thừa. Tuy nhiên, Thần Phủ có cơ chế sàng lọc cực kỳ tàn nhẫn, liên tục kiểm tra đạo tâm, đạo lực và khả năng phá giải Phù Văn; kẻ không đủ thực lực rất dễ bị nham tương, bảo cụ canh cửa hoặc hỏa quang thiêu diệt.

Ở thời điểm mới nhất của dữ liệu, tòa cổ Thần Phủ từng được Thạch Hạo cùng Hỏa Linh Nhi kích hoạt đã hoàn thành sứ mệnh giúp hắn đột phá rồi suy sụp thành phế tích, trong khi hệ thống Thần Phủ của Hỏa tộc vẫn còn có thể được Hỏa Hoàng tái khai mở dưới dạng Thần Phủ vàng kim cao cấp hơn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Tòa cổ Thần Phủ dưới Hồ Nham Xích Hồng đã bị kích hoạt, sau thời gian ngắn trợ giúp Thạch Hạo ngộ đạo và đột phá thì sụp đổ thành phế tích; về sau đạo thống Hỏa tộc vẫn còn khả năng triệu xuất các Thần Phủ khác, tiêu biểu là Thần Phủ vàng kim do Hỏa Hoàng ban xuống.

Vai trò: Cung điện ngộ đạo Thượng Cổ ẩn dưới Hồ Nham Xích Hồng của Hỏa tộc, chuyên dùng để gia tốc tu luyện và khảo nghiệm người tiến vào.

Biệt danh: Linh Điện Hỏa Cửu, Cửu Long Huyền Phủ

Xuất thân: Thần Phủ là di tích do đạo thống Thượng Cổ lưu lại trong tổ địa Hỏa tộc, được đúc từ gần trăm loại bảo tài và gắn với pháp môn triệu hồi của tiền nhân Hỏa Hoàng. Mỗi lần hiện thế thường liên quan đến nghi thức huyết tế lớn hoặc sự dẫn động của hỏa đạo tổ địa. Bản chất của nó vừa là cung điện tu luyện, vừa là thiết chế khảo nghiệm và bảo tồn truyền thừa Thượng Cổ.

Tu vi / Cảnh giới: Thần Phủ đặc biệt thích hợp cho tu sĩ Hóa Linh cảnh cùng những người đang cần ngộ đạo cấp tốc; trong trường hợp xuất sắc, nơi này có thể giúp người tu luyện hoàn thành cực cảnh, ngưng luyện Cốt Văn mới và tiến sát hoặc bước vào Minh Văn cảnh.

Địa điểm: Giữa lòng Hồ Nham Xích Hồng, dưới lớp nham tương nóng chảy trong Hỏa tộc tổ địa của Hỏa quốc.

Cấu trúc: Một tòa phủ điện Thượng Cổ đúc bằng đồng cổ, cửa điện phủ đầy Phù Văn và cấm chế hỏa đạo, bên trong có điện ngộ đạo, tượng Tôn thần bị chém nửa đầu, đèn đồng cổ, tàn thư truyền thừa và các bảo cụ phòng ngự canh giữ nhiều tầng. Khi mở ra, toàn bộ kiến trúc phát sáng, cột Phù Văn và hào quang lưu chuyển quanh thân điện, đồng thời dẫn động cả hồ nham tương bên ngoài.

Bầu không khí: Không gian quanh Thần Phủ luôn đặc quánh hơi nóng, sương mù và ánh lửa đỏ sẫm. Mỗi khi cổ điện nổi lên, mặt hồ nham tương dậy sóng, vòng xoáy xuất hiện và Phù Văn rung rinh phát ra âm thanh như tiếng đạo văn ma sát. Bên trong vừa trang nghiêm vừa âm u, ánh đèn đồng, thần huyết đen và tượng thần gãy đầu tạo cảm giác cổ xưa, hung hiểm và đầy tính hiến tế.

Yêu cầu: Người muốn vào Thần Phủ thường phải được Hỏa tộc cho phép hoặc sở hữu thủ đoạn đủ mạnh để vượt qua phong tỏa bên ngoài. Điều kiện thực tế là phải có Thần Hi hùng hậu, đạo tâm vững vàng và khả năng phá giải Phù Văn Thượng Cổ. Nếu không đạt chuẩn, người xâm nhập rất dễ bị cấm chế, bảo cụ và nham tương thiêu diệt ngay tại cửa điện.

Năng Lực

Khả Năng

  • Khảo Nghiệm: Kiểm tra đạo tâm, sàng lọc người tiến vào, phá giải kẻ không đủ tư cách
  • Tu Luyện: Gia tốc ngộ đạo, tinh luyện Thần Hi thành Cốt Văn, hỗ trợ đột phá Hóa Linh và chạm ngõ Minh Văn
  • Phòng Ngự: Điều động nham tương, kích phát hào quang thiêu đốt, vận chuyển bảo cụ canh cửa
  • Truyền Thừa: Lưu giữ đạo âm, đạo quang và một phần pháp môn Chư Thần, cho phép người hữu duyên lĩnh hội di pháp Thượng Cổ

Trang bị & Vật phẩm

  • Di Vật Nội Điện: Đèn Thần chứa Thần Huyết đen, tàn trang sách "Chư Thần", tượng Tôn thần bị chém nửa đầu
  • Cổ Khí Phòng Hộ: Bảo cụ canh cửa, cấm chế đồng cổ, hệ Phù Văn hỏa đạo

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Thần vật: Thần Huyết đen, tàn thư "Chư Thần", truyền thừa pháp môn Thượng Cổ

Tu luyện tài nguyên: Phòng ngộ đạo gia tốc thời gian cảm ngộ, Cốt Văn mới, đạo vận hỏa đạo

Phòng hộ cổ vật: Đèn đồng cổ, bảo cụ phòng ngự, cấm chế Phù Văn

Mức độ nguy hiểm:

Cực cao

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Hỏa Tộc: Hỏa Linh Nhi, Hỏa Hoàng, người được Hỏa tộc cho phép tiến vào
  • Người Tranh Đoạt Cơ Duyên: Thạch Hạo, các tu sĩ trẻ từ nhiều thế lực, cường giả Minh Văn cảnh, kẻ ngoại lai xâm nhập
  • Di Tích Trấn Thủ: Phù Văn Thượng Cổ, bảo cụ canh cửa, cấm chế hỏa đạo

Dòng thời gian chi tiết

Hình thành từ đạo thống Thượng Cổ

Thần Phủ được kiến tạo trong hệ đạo thống cổ xưa của Hỏa tộc, là một cung điện ngộ đạo do tiền nhân để lại dưới vùng hồ dung nham của tổ địa. Công trình này được đúc bằng đồng cổ và hợp thành từ gần trăm loại bảo tài, chứng tỏ địa vị cực cao trong truyền thừa hỏa đạo. Nó không đơn thuần là chỗ trú ngụ mà là một cơ cấu tu luyện, khảo nghiệm và cất giữ di pháp Thượng Cổ.

Từ lúc ra đời, Thần Phủ đã gắn với nghi thức niệm pháp triệu hồi của tiền nhân Hỏa Hoàng. Mỗi lần hiện thế đều không bình thường, thường liên quan tới huyết tế lớn hoặc sự chấn động của hỏa mạch tổ địa.

Trở thành cơ duyên tranh đoạt của Hỏa tộc tổ địa

Qua nhiều năm tháng, Thần Phủ nổi tiếng là nơi tu luyện vài ngày có thể sánh với nhiều tháng khổ công ở bên ngoài. Vì vậy, mỗi lần cổ điện nổi lên khỏi hồ nham tương đều kéo theo tranh đoạt dữ dội giữa các tu sĩ trẻ và cường giả đến từ nhiều phe. Nơi này cũng mang tiếng là hung địa, bởi chỉ cho phép người vào trong thời gian rất ngắn rồi sẽ tự sụp đổ thành phế tích.

Chính đặc tính ngắn ngủi nhưng hiệu quả vượt bậc ấy khiến nó trở thành mục tiêu mà ai cũng khát vọng đoạt lấy. Danh tiếng của Thần Phủ dần gắn liền với cả cơ duyên lẫn huyết chiến ở Hỏa tộc tổ địa.

Thần Phủ hiện thế tại Hồ Nham Xích Hồng

Khi dao động lớn xuất hiện trên mặt hồ nham tương, một vòng xoáy kéo người và vật về phía dưới, báo hiệu Thần Phủ mở ra. Tòa phủ đệ từ lòng hồ lộ diện cùng với sương mù, hào quang và vô số Phù Văn lập lòe, ngay lập tức làm chấn động những người có mặt quanh đó. Hơn mười rồi hàng chục tu sĩ nhanh chóng kéo đến, đứng trên bảo cụ chiếm các vị trí có lợi để chuẩn bị xông vào.

Ai cũng hiểu đây là cung điện Thượng Cổ thích hợp nhất cho ngộ đạo và tu hành tăng tốc. Chính trong bối cảnh hỗn loạn ấy, Thạch Hạo quyết định nhắm đến Thần Phủ như cơ duyên cần thiết cho bước đột phá tiếp theo.

Thạch Hạo phá giải cấm chế và tiến vào nội điện

Quan sát hồi lâu, Thạch Hạo nhận ra tốc độ vận chuyển của Phù Văn quá nhanh, khiến đa số người thử xông vào đều bị đánh bật ra. Hắn sử dụng Cốt Văn nguyên thủy, phối hợp thủ đoạn bản thân cùng bảo thuật để từng bước phá giải các lớp phong tỏa trước cửa điện. Trong quá trình này, những kẻ vây quanh đều kinh hãi trước khả năng thích ứng với hỏa đạo và Phù Văn của hắn.

Cuối cùng, Thạch Hạo thành công tiến sâu vào nội bộ Thần Phủ, mở ra giai đoạn tiếp xúc trực tiếp với các di vật và cơ chế ngộ đạo bên trong. Đây là thời khắc Thần Phủ từ một cơ duyên công khai trở thành môi trường tu luyện chuyên biệt dành cho hắn.

Khám phá di vật Thượng Cổ trong điện

Sau khi vào sâu bên trong, Thạch Hạo trông thấy đèn đồng cổ chứa Thần Huyết đen sệt cùng tàn thư chiến tranh của Chư Thần chỉ còn lại vài chữ. Hai bên nội điện còn có các tượng thần bị chém nửa đầu, làm tăng cảm giác tang thương và thần bí của nơi này. Không gian trong điện dường như ghi lại cả âm thanh lẫn ánh sáng bằng Cốt Văn Thượng Cổ, giúp người hữu duyên trực tiếp cảm nhận đạo vận.

Thạch Hạo không hấp tấp sử dụng mọi thứ, mà giữ thái độ dè chừng trước sức mạnh trấn áp còn sót lại. Điều đó cho thấy Thần Phủ không chỉ là nơi tăng tốc tu luyện mà còn là kho lưu dấu vết của một thời đại thần linh đã tàn lụi.

Mười ngày ngộ đạo và bước nhảy vọt về cảnh giới

Trong hơn mười ngày bế quan tại Thần Phủ, Thạch Hạo lấy nơi đây làm lò luyện bản thân, nung luyện Thần Hi và chuyển hóa Cốt Văn theo nhiều hình thái khác nhau. Dưới tác động của đạo vận trong điện, hắn diễn hóa lực lượng thành chuông, lò, kiếm và nhiều hình thái công pháp để kiểm nghiệm con đường tu hành của chính mình. Nhờ hiệu quả gia tốc kinh người của Thần Phủ, cường độ toàn diện của hắn tăng vọt, đạt tới cực điểm thăng hoa từ Hóa Linh cảnh.

Cổ điện rung động dữ dội khi hắn chạm tới cánh cửa Minh Văn, chứng minh nơi này thực sự có năng lực bồi dưỡng thiên tài đỉnh cấp. Đây là giai đoạn huy hoàng nhất của Thần Phủ trong dữ liệu hiện có.

Sụp đổ sau khi hoàn thành sứ mệnh

Giống như quy luật vốn có của loại cung điện này, Thần Phủ chỉ duy trì được trong thời gian ngắn rồi nhanh chóng đi đến hủy diệt. Sau khi trợ giúp Thạch Hạo hoàn thành cuộc lột xác quan trọng, tòa điện cổ bắt đầu suy kiệt, rung chuyển và dần hóa thành đống đổ nát. Cơ duyên lớn nhất của nó đã được tiêu hao, còn lại chỉ là phế tích của một lần hiện thế hiếm hoi.

Sự sụp đổ ấy cũng tái khẳng định bản chất hy sinh của Thần Phủ: mỗi lần mở ra gần như là một lần tự thiêu để đổi lấy thành tựu cho người hữu duyên. Từ đây, tòa cổ điện dưới Hồ Nham Xích Hồng chấm dứt chu kỳ hoạt động của lần xuất hiện này.

Biến thể vàng kim và trạng thái mới nhất của hệ Thần Phủ

Về sau, khi Thạch Hạo cần thời gian để chuẩn bị cho đại chiến và lĩnh hội Côn Bằng Bảo Thuật, Hỏa Hoàng lại ban xuống một tòa Thần Phủ vàng kim khác thường. Tòa mới trồi lên từ lòng đất nứt, ánh lên hào quang vàng nhạt và có hiệu quả tu luyện còn mạnh hơn dạng cổ điện thông thường, đến mức một ngày bên trong có thể bù ngoại giới mấy chục đến hơn trăm ngày. Điều này cho thấy Thần Phủ không chỉ tồn tại dưới dạng phế tích ngẫu nhiên, mà còn có thể được đạo thống Hỏa tộc chủ động khai mở ở tầng cao hơn.

Ở mốc dữ liệu muộn nhất, cổ Thần Phủ dưới hồ đã sụp đổ, nhưng truyền thống và sức mạnh của hệ Thần Phủ vẫn tiếp tục tồn tại dưới sự chi phối của Hỏa Hoàng. Vì vậy, Thần Phủ hiện không còn nguyên trạng ban đầu, song vẫn là biểu tượng sống của cơ duyên hỏa đạo tối cao tại tổ địa.