Tàng Kinh Các là thư khố cổ xưa và thánh địa truyền thừa trọng yếu nhất của Bổ Thiên Các, nằm sâu trong cấm địa linh sơn của tông môn. Công trình này được dựng bằng cự thạch, mái ngói vàng nhạt, khí tượng giống một thần miếu thời thượng cổ, chung quanh có kỳ hoa, linh dược, cổ thụ và thác nước bao bọc. Bên trong là biển cốt thư, phù văn và kinh quyển tích lũy từ vô số đời, nhiều bản do các chủ, lão tổ cùng tiền nhân Bổ Thiên ghi chép lại.

Mỗi tầng và mỗi khu vực đều gắn với cấm chế, phù trận cùng lực lượng quan sát, người ngoài nếu không được cho phép sẽ bị màn sáng ngăn ngay trước cửa. Nơi đây không chỉ là kho lưu giữ tri thức mà còn là chỗ các lão tổ bế quan, nghiên cứu, tuyển chọn truyền thừa thích hợp cho hậu bối. Tiểu Bất Điểm từng được đặc cách ra vào toàn bộ khu vực, nhờ vậy tìm được Kim Tuyền Ba Văn Công, đọc rộng các cốt thư Bằng tộc và tiếp xúc với nhiều kinh văn lôi đạo.

Tuy nhiên ở giai đoạn mới nhất, phần lớn kinh thư đã được Bổ Thiên Các khẩn cấp di dời đi nơi khác, khiến Tàng Kinh Các gần như trống rỗng và sau đó trở thành một chiến trường đẫm máu trong đại biến của tông môn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Phần lớn kinh thư đã được di dời khỏi các; về sau gần như trống không và bị cuốn vào chiến sự trong biến cố Bổ Thiên Các

Vai trò: Thánh địa truyền thừa, thư khố cốt thư và nơi tham ngộ bảo thuật của Bổ Thiên Các

Biệt danh: Thánh Kinh Tàng, Thư Vạn Trang

Xuất thân: Được xây dựng từ thời thượng cổ bởi các chủ đầu tiên của Bổ Thiên Các, nền móng chôn bảo cốt và bố trí Cổ Thần trận, là kết tinh của sự hi sinh và hệ thống truyền thừa cổ xưa của tông môn

Địa điểm: Giữa quần thể linh sơn, gần thác nước, rừng trúc và vùng tịnh thổ của cấm địa Bổ Thiên Các

Cấu trúc: Tòa các cổ khổng lồ xây bằng cự thạch, mái ngói vàng nhạt, hành lang và nhiều tầng liên thông; bên trong có vô số giá sách, khu vực sâu phủ bụi với giá mục nát, các bậc thang, cửa lớn bị cấm chế phong tỏa và hệ thống phù trận diệt trấn trải khắp từng tầng

Bầu không khí: Không gian mang sắc vàng nhạt và khí tức thượng cổ, vừa thần thánh vừa tĩnh mịch; linh khí mát lành hòa cùng hương hoa dị thảo, nhưng sâu trong các lại phảng phất vẻ u tịch, cổ lão và nguy hiểm do cốt thư có linh tính cùng các tầng cấm chế bao phủ

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Cốt thư thượng cổ, phù văn, kinh quyển, dược thư, các ghi chép do các chủ và lão tổ biên soạn, Kim Tuyền Ba Văn Công, cốt thư Bằng tộc, kinh văn lôi đạo của Bổ Thiên Các, kim cốt truyền thuyết, cùng nhiều bí pháp và tiểu thần thông tích lũy từ thời thượng cổ đến nay

Mức độ nguy hiểm:

Rất cao

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Bổ Thiên Các: Các chủ, lão tổ, Liễu lão (thủ hộ Tàng Kinh Các), Quỷ gia, đệ tử được cho phép như Tiểu Bất Điểm
  • Sinh Linh Bảo Hộ: Linh thú hộ các, Mao Cầu từng theo vào khu vực phụ cận
  • Kẻ Xâm Nhập Thời Loạn: Cường giả ngoại địch, hung thú và các thế lực công kích Bổ Thiên Các trong đại biến

Dòng thời gian chi tiết

Khởi dựng từ thời thượng cổ

Tàng Kinh Các được dựng nên vào thời kỳ cực thịnh của Bổ Thiên Các, do các chủ đầu tiên và tiền nhân của tông môn kiến lập. Khi xây nền, người xưa chôn bảo cốt xuống đất và bố trí Cổ Thần trận để cố định căn cơ, khiến năm tháng khó lòng bào mòn công trình này. Mục đích ban đầu của nó không chỉ là cất giữ kinh thư mà còn bảo tồn hạch tâm truyền thừa phù văn của Bổ Thiên nhất mạch.

Từ đó, Tàng Kinh Các trở thành một bộ phận không thể tách rời của cấm địa Bổ Thiên. Nó đồng thời tượng trưng cho ý chí gìn giữ tri thức vượt qua chiến loạn và suy vong.

Tích lũy thành biển cốt thư

Qua vô số năm tháng, các chủ, lão tổ và nhiều đời cao tầng Bổ Thiên liên tục đưa kinh quyển, bảo cốt và phù văn vào trong các. Những ghi chép liên quan đến bảo thuật, dược thư, pháp môn hộ thể, lôi đạo và nhiều hệ truyền thừa khác dần chất cao thành một biển sách gần như vô tận. Nhiều cốt thư bị bỏ quên trong những góc sâu phủ bụi, thậm chí giá sách mục nát nhưng vẫn còn lưu lại thần văn cổ.

Chính trong quãng thời gian dài này, các hiện tượng linh dị cũng bắt đầu xuất hiện, khiến một số trấn giáo bảo thuật và kim cốt trở thành truyền thuyết khó giải. Tàng Kinh Các từ thư khố thông thường đã biến thành một nơi vừa lưu trữ vừa tự tích tụ linh tính.

Trở thành cấm địa tối cao của Bổ Thiên Các

Sau khi truyền thừa ngày càng dày đặc, Tàng Kinh Các được đặt dưới chế độ phong cấm cực nghiêm ngặt. Người ngoài không được phép tự tiện tiến vào, bởi trước cửa luôn có màn sáng cấm chế chặn lại, bên trong lại còn có phù văn diệt trấn ở từng tầng. Các chủ và lão tổ thường xuyên ra vào, vừa canh giữ vừa nghiên cứu kinh thư, thậm chí có người trực tiếp tu hành tại đây rất ít khi rời đi.

Sự uy nghiêm ấy khiến nơi này trở thành thánh địa chí cao của Bổ Thiên Các chứ không đơn thuần là một thư viện. Từ đó, việc được bước vào Tàng Kinh Các đồng nghĩa với việc được tông môn thừa nhận và ban cho cơ duyên lớn.

Tiểu Bất Điểm được mở quyền tiếp cận

Sau khi lập đại công mang về vật tư quý để hỗ trợ phục sinh Tế Linh, Tiểu Bất Điểm được các trưởng lão và Các chủ cho phép tiến vào Tàng Kinh Các. Ban đầu phần thưởng chỉ là chọn một loại bảo thuật, nhưng vì công lao quá lớn, hắn được đặc cách ra vào toàn bộ khu vực, thậm chí được ở lại lâu dài. Tại đây, hắn tận mắt thấy biển cốt thư mênh mông, cả những khu sâu phủ bụi không người để ý và những mảnh xương cổ lão lẫn trong tro tàn.

Hắn đọc hàng chục bộ cốt thư, tự mình sàng lọc giữa vô số pháp môn tạp nham để tìm ra những thứ hữu ích nhất. Sự kiện này làm nổi bật vai trò của Tàng Kinh Các như chiếc cầu nối giữa người kế thừa xuất chúng và kho tri thức cổ xưa của Bổ Thiên.

Thời kỳ phát lộ cơ duyên và truyền thừa ẩn tàng

Trong quá trình khổ tu, Tiểu Bất Điểm tìm được Kim Tuyền Ba Văn Công từ một mảnh cốt thư cổ đầy bụi, từ đó dung hợp sâu hơn với bảo thuật Thanh Thiên Bằng. Liễu lão và các lão tổ thủ hộ cũng lần lượt hỗ trợ, lựa chọn cho hắn thêm nhiều cốt thư Bằng tộc và kinh văn lôi đạo để tham chiếu. Những lời kể của người giữ cửa còn xác nhận rằng kim cốt thần bí từng chỉ xuất hiện vài lần trong nhiều nghìn năm, đủ thấy Tàng Kinh Các không chỉ chứa sách mà còn ẩn những truyền thừa có linh tính riêng.

Về sau Tiểu Bất Điểm gần như sống giữa Tàng Kinh Các và vùng tịnh thổ của Tế Linh, đọc qua hơn nửa số cốt thư, thu được nhiều tiểu thần thông và nền tảng ngộ đạo sâu hơn. Giai đoạn này là thời kỳ Tàng Kinh Các phát huy trọn vẹn chức năng nuôi dưỡng thiên tài và khôi phục những mảnh ghép truyền thừa thất lạc.

Di tản kinh thư trước đại biến

Khi Bổ Thiên Các cảm nhận tai ương sắp giáng xuống, phần lớn cốt thư và bí điển quý của Tàng Kinh Các được khẩn cấp chuyển đi nơi khác. Đến lúc Tiểu Bất Điểm quay lại sau quá trình tu luyện lôi điện, trong các đã trống trải đi rất nhiều và chín phần mười kinh thư không còn ở vị trí cũ. Liễu lão còn cố tình giữ lại những bộ hắn chưa đọc xong, cho thấy việc di tản đã được tiến hành có kế hoạch và rất gấp rút.

Điều này phản ánh rõ tầm quan trọng chiến lược của Tàng Kinh Các đối với việc bảo toàn đạo thống Bổ Thiên. Từ vị thế một thư khố tràn đầy cốt thư, nơi đây bước sang trạng thái gần như rỗng ruột để chuẩn bị cho cơn hạo kiếp.

Biến thành chiến trường trong cuộc tấn công Bổ Thiên Các

Khi đại chiến bùng nổ, Tàng Kinh Các cùng Linh Dược điền trở thành một trong những chiến trường chính, máu nhuộm đỏ cả vùng cấm địa. Các thế lực xâm nhập ban đầu nhắm thẳng vào nơi này với ý định cướp đoạt bí điển, nhưng rồi phát hiện thư các đã gần như trống không vì kinh thư bị chuyển đi trước đó. Ngay cả như vậy, giao tranh quanh Tàng Kinh Các vẫn vô cùng thảm liệt, bởi ai cũng tin cao tầng Bổ Thiên vẫn mang theo bí điển trên người.

Liễu lão, vị thủ hộ thường ngày trông già nua mệt mỏi, cũng bộc lộ chiến lực kinh người để chống lại cường địch tại khu vực này. Ở mốc thời gian mới nhất, Tàng Kinh Các không còn là thư các yên tĩnh của quá khứ mà là biểu tượng cho nỗ lực gìn giữ truyền thừa giữa ngày tông môn lâm nạn.