Ngô Nhất là đại tướng quân rết đỏ của Trần Linh, vừa là lớp hộ vệ vừa là biểu tượng báo hiệu Trào Tai sắp kéo đến. Từ một cục trùng nhỏ bị Ngô Công xem thường, nó trưởng thành thành tòa tháp sống có thể phá nát địa hình và cảm nhận rung chấn mà không cần lời. Nó mang Trần Linh trên lưng khi dẹp tai ương, phô diễn vết hồng lửa mở đường, và khi tên của nó vang lên thì mọi ràng buộc thần thống lập tức tan biến.
Dưới ánh mắt người dân Nam Hải, mỗi bước chân của cỗ quân đoàn đỏ là sự sợ hãi trầm trọng mà Cấm Kỵ Chi Hải phải kiêng dè, nên nó thường được nhìn như một huy hiệu quyền lực đang đi qua. Cơ thể to lớn là cả kho báu vũ khí: móc xương, móng sắc, độc dày đặc và móng đại trùng đều giúp nó xông thẳng vào Tam Nhãn Cự Quy lẫn lực địch Bát giai. Ngay cả khi bị dòng thời gian khác kéo chậm lại, nó vẫn cố gắng khai quật phế tích và giữ vị chí để Đế Vương lãng quên không bị lộ.
Nó khép mình vào các vị trí phòng ngự, chịu được sự thay đổi khí chất của Trần Linh và vẫn bảo vệ người say rượu đến phút cuối. Lòng trung thành, sự kiên cường và tinh thần hy sinh khiến Ngô Nhất trở thành người bạn đồng hành không thể thay thế trong mọi giai đoạn đấu tranh.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguồn dưới Ngô Công
- Thời gian bị xem thường
- Trần Linh khích động ngọn lửa
- Nhiệm vụ thám trắc địa hình
- Chạm trán Mẫu Thụ
- Cơ chế phá vòng vây Quỷ Trào
- Làm cột mốc khiến Cấm Kỵ Chi Hải e dè
- Cát cứ Dung Hợp Phái trẻ
- Niềm tin của trẻ nhỏ
- Liên minh các rết cúi đầu
- Đụng độ Bát giai tai ương lần đầu
- Xây dựng Vương Cung dưới lòng đất
- Lễ đón Thiềm Thừ và bữa tiệc
- Canh gác suốt sáu ngày
- Danh xưng Ngô Nhất phá xiềng
- Bảo vệ Vương say rượu
- Chiến trường Ngô Công Độc Thủ và Triệu Tai
- Đưa Trần Linh qua Quỷ Trào phế tích
- Vượt thời gian hỗn loạn ở Văn Minh Tàn Tích
- Được lệnh đứng ngoài và truyền tín hiệu
- Phá hủy địa hình cũ để ngăn truy đuổi
- Cõng chủ nhân bất tỉnh về giường
- Hộ tống Mạc Dao qua tầng tai ương
- Đóng vai biểu tượng Quỷ Trào cuốn theo tai ương
- Phản ứng khi Trần Linh phát nổ
- Tiếp nhận lệnh ném chủ nhân vào giới vực
- Chờ Trần Linh sống lại và tiếp tục hành trình
- Bước vào Thiên Xu Giới với đoàn tai ương
- Đập tan phòng thủ Cấm Kỵ Chi Hải cùng đồng đội
- Giữ vị trí khi Triệu Ất nhảy xuống
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Không xác định
Tuổi: Trẻ vì vừa tái sinh
Trạng thái: Sống
Vai trò: Tư lệnh cột mốc đỏ và hộ vệ Trào Tai dưới quyền Trần Linh
Biệt danh: Đại vương, Cột mốc đỏ
Xuất thân: Quỷ Trào Thâm Uyên
Tu vi / Cảnh giới: Độc Thủ Bát giai với mật độ độc dày đặc.
Địa điểm: Quỷ Trào Thâm Uyên, Nam Hải Giới Vực, Thiên Xu Giới Vực
Điểm yếu: Trình độ tu luyện chưa đủ bát giai thật sự, dễ bị áp đảo bởi kinh nghiệm chiến đấu dù thể chất tốt.
Chủng tộc: Độc Trùng tai họa giống cha con rết
Thiên phú: Bền bỉ, phản xạ nhanh, có khả năng kích phát Xích Tinh Nguyện Lực từng chiến lợi phẩm để nâng thực lực.
Tông môn: Nhánh Ngô Công Quân Đoàn, giữ Quỷ Trào dưới quyền Trần Linh.
Đặc điểm
Ngoại hình
Thân hình khổng lồ như một tòa tháp, lớp vẩy đen gồ ghề tạo ra những đường vân rối rắm, mỗi đầu chân rết dài giống mái chèo và mắt đáy sáng đỏ khi cảm nhận sát khí. Cơ thể kéo dài thành cột lửa, là bệ đỡ để Trần Linh đứng trên đỉnh, đồng thời vẫn giữ được nền móng đất khi di chuyển và có thể chui vào hang tối để đập tan địa hình.
Tính cách
Kiên cường, trung thành vô điều kiện với Trần Linh, thích sự bất khuất và không ngại đau đớn; nó sẵn sàng tự hủy bản thân để giúp chủ nhân chiến thắng, thể hiện cả trong những lúc cần đứng yên bất động hộ vệ.
Năng Lực
Khả Năng
- Chiến Đấu: Có thể mở đường cho Trào Tai, xông thẳng Tam Nhãn Cự Quy, thu phục tai ác, chịu được lực hút thời không mới hình thành và phản xạ tàn phá khi được lệnh phá địa hình, chặt phản kích, cắn nuốt xác kẻ địch để phục hồi sinh lực, tạo rào cản cho người truy đuổi
- Hỗ Trợ: Tự triệu hồi ra vệt hồng lưu để tấn công hoặc bảo vệ chủ nhân, cảm nhận rung chuyển địa mạch, giao tiếp không lời và giữ vị trí như kẻ canh gác, phát ra tiếng rít truyền tín hiệu cảnh báo
Trang bị & Vật phẩm
- Thể Chất: Thân rết khổng lồ như cột tháp với chân trường thương sắc, móc xương và toàn thân ngập độc, là vũ khí lẫn phương tiện
- Khác: Bản năng sinh tồn, cơ thể khổng lồ tự nhiên thay thế trang bị đặc biệt
Tiểu sử chi tiết
Ngô Nhất khởi đầu như một sinh vật ở tuyến thấp nhất trong đội quân Độc trùng của Ngô Công, nhiều lần bị nhìn với ánh mắt coi thường vì ngoại hình nhỏ bé và cảnh giới chưa bật lên. Nó chấp nhận làm nô lệ địa hình, giữ mệnh lệnh và học cách khai mở thân mình như công cụ, một bản năng hiếm thấy trong một cỗ binh rết. Bản thân nó chẳng nghĩ nhiều đến sự vĩ đại cho đến khi Trần Linh nhận ra linh tính tiềm ẩn rồi thúc nó nổi dậy, khiến nó trở thành kẻ phá vỡ Ngô Công và kế nhiệm ngôi vị Độc Thủ, từ đó hình ảnh của nó chuyển sang cột mốc đỏ mà chiến trường phải kính sợ.
Ngay sau đó, nó đảm nhận vai trò cảm biến và trinh sát, cảm nhận đến từng rung chấn sơn mạch, không cần lời mà vẫn cho Trần Linh biết khi đất đá đang bị điều khiển, rồi tiếp tục lao ra mở đường qua Quỷ Trào Thâm Uyên, ghìm tai ương và khiến Cấm Kỵ Chi Hải phải chịu im lặng trước tiếng gầm đỏ của mình. Khi gặp Mẫu Thụ, nó học rằng không phải lúc nào cũng xông lên, nhưng việc cưỡng ép lực cản ở ngoại vi cũng đủ để bảo vệ chủ nhân và khiến địch phải chia lực phản ứng. Từ sự kiện mở đường Quỷ Trào, nó trở thành biểu tượng cho sức mạnh Trào Tai, rết khác cúi đầu và những đệ tử Dung Hợp Phái đều học cách tin tưởng giọng rít của nó; dẫu từng được lệnh hộ tống trẻ nhỏ, nó vẫn giữ kỷ luật và chấp nhận đứng ngoài một khoảng cách an toàn, thậm chí dùng thân mình để bảo vệ chủ nhân đang say.
Khi Trần Linh tiến sâu vào nhiều phế tích, nó vừa là nền tảng di chuyển, vừa là kẻ tạo ra hành lang mới và hù dọa, xử lý thời gian bị bóp méo tại Văn Minh Tàn Tích bằng cách dính chặt vào mệnh lệnh bất chấp chân rết vẫy như mái chèo. Trong các trận đánh lớn, nó là đầu mối hùng hậu để Triệu Ất cùng những tay rết khác nhảy xuống, đồng thời giữ thế trấn thủ để Trần Linh an toàn rút lui; nó chịu đựng tiếng rú, chịu đựng việc bị ném chủ nhân vào giới vực, rồi lại trìu mến cõng ông về giường khi sức lực kiệt quệ, như một người hầu và chiến binh đồng thời. Hiện tại, Ngô Nhất vẫn sống, tiếp tục hộ tống và khai phá cùng Trần Linh trong Thiên Xu Giới Vực và những giới hạn khác, luồng thời gian xen lẫn khiến nó di chuyển chậm hơn nhưng cũng không quên mục tiêu, cứ mỗi lần gầm lên thì toàn bộ trận địa thay đổi theo ý chí của cột mốc đỏ ấy.
Nó vẫn là cự thú đỏ đen được triệu hồi bằng cái tên duy nhất, sẵn sàng gầm vang để xóa bỏ xiềng buộc và kéo những tai ương kinh hãi lùi lại, đảm bảo rằng Trào Tai sẽ luôn có một đại diện bất khả khuất đứng trước.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chủ Nhân: Trần Linh (Vương), Thiềm Thừ (đồng trấn Quỷ Triệu)
- Đồng Minh: Thiền Nhất (đồng đội rết), Tạ Nhất (đồng đội rết), Xà Nhất (đồng hành), Bật Nhất (đồng hành), các rết Dung Hợp Phái (kính phục)
- Bảo Vệ: Dung Hợp Phái trẻ (bảo vệ)
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguồn dưới Ngô Công
Ngô Nhất ra đời như một sinh vật ở tuyến thấp nhất trong đội quân Độc trùng của Ngô Công, thân rết đỏ đen cùng lớp vẩy gồ ghề khiến nó trông như một phần của binh khí thô kệch; những tay sai to lớn thường nhắc rằng nó không đủ sức để tạo đột phá nào đáng kể. Nhưng sự kiên trì được dạy dỗ trong quân đội khiến nó học cách đứng im và chờ nghe lệnh, còn ánh mắt đáy đỏ luôn dành cho sự vận động của Trần Linh; nó biết mình chưa đủ bát giai thật sự nên không dám phản kháng và chọn trung thành. Mỗi lần bị thầy tổ quở mắng vì kích cỡ, nó chỉ cúi đầu và tận dụng thời gian để học cách bò, để cảm nhận mặt đất rung; những ngày tưởng như lãng phí đó thực ra dạy cho nó phản xạ nhanh và sự bền bỉ không lay chuyển.
Dù bị xem nhẹ, Ngô Nhất vẫn giữ nguyên khát vọng trở thành cột mốc đỏ giúp phe mình giành đất, để một ngày có thể chứng tỏ giá trị thật sự.
Thời gian bị xem thường
Vì kích thước và cảnh giới hạn chế, nó thường được giao nhiệm vụ hậu tuyến hoặc dò địa hình an toàn, điều đó khiến các đồng đội tưởng nó chỉ là cơ sở hỗ trợ tầm thường; thực tế mỗi bước di chuyển đều chất chứa ý chí chứng minh rằng bản thân không hề giống tên thấp hèn đó. Khi những Độc trùng khác hả hê với thành tích của mình, Ngô Nhất vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh và ghi nhớ mỗi ngọn lửa hắc ín, mỗi tiếng gầm của Trần Linh; nó hiểu rằng lòng trung thành sẽ là con đường duy nhất để xoay chuyển định kiến. Sức chịu đựng được tôi luyện trong những trận huấn luyện dài khiến nó vô cùng kiên nhẫn, thậm chí chấp nhận đau đớn từ vết chém mà không rên la; bởi vì trong lòng nó xác tín một ngày nào đó sẽ có tiếng gọi khác xóa tên thấp kém.
Từng chút một, môi trường khắc nghiệt nhấn vào chân nó sự khác biệt: dù cơ thể khổng lồ, nó vẫn biết kiểm soát từng đoạn rết để không làm hỏng kế hoạch.
Trần Linh khích động ngọn lửa
Trong một lần địa hình hỗn loạn, Trần Linh nhìn thấy sự khác biệt nơi Ngô Nhất và thừa nhận nó có linh tính hơn đơn thuần một con rết; lời khích lệ của ông khiến Ngô Nhất căng cơ từ trong da thịt, nó không còn chỉ nghe theo mệnh lệnh mà bắt đầu chờ đợi tín hiệu của Vương. Sức kích thích đó giúp nó đánh bật kỷ luật cũ, trở thành sinh vật đầu tiên dám chống lại Ngô Công Độc Thủ để bảo hộ chủ nhân; sau khi chiến thắng, Ngô Nhất được tôn làm Độc Thủ và ghi tên mình trong dòng rết chính của Ngô Công Quân Đoàn. Từ đó nó không còn bị nhìn như cơ sở kèm cặp, mà trở thành chiến lực chủ yếu dẫn dắt một cỗ rết đỏ đi theo Trần Linh; sĩ tử trung thành đó học ngay cách hăm he và bảo vệ, hiểu rằng thanh kiếm màu đỏ của mình phải đồng bộ với ý chí Vương.
Hình ảnh Trần Linh đặt một bàn chân lên chính thân nó để ban đầu quyền lực như một nghi lễ, giúp những kẻ đồng môn còn hoài nghi phải cúi đầu; cột mốc đỏ cuối cùng trở thành huy hiệu không thể phớt lờ của Trào Tai. Từ giây phút đó, nó không còn được gọi bằng danh xưng cũ mà được đặt tên riêng, một cái tên sẽ vang khi Trào Tai sắp đến.
Nhiệm vụ thám trắc địa hình
Đầu tiên khi Trần Linh yêu cầu nghe cảm biến, Ngô Nhất uốn thân dài và nhắm mắt như một bàn thờ động; nó phản ứng bằng cách cuộn lại, mở miệng răng cưa và phát ra một chuỗi rung động mạch sơn, cho thấy không chỉ cảm nhận được rung chấn mà còn kể lại sự xáo trộn từ sơn mạch bị Quỷ Trào tác động. Trần Linh hiểu rằng sự thay đổi không phải do thiên nhiên mà do kẻ thù đang thao túng địa tầng, và từ đó thay đổi kinh lược; Ngô Nhất không chỉ làm cảm biến mà còn là người đưa ý chí của ông đến từng lớp đất đá. Sự nhận thức đó củng cố mối liên kết tư duy giữa tộc rết và Trần Linh, bởi mỗi lệnh đến không cần lời mà vẫn được ta đáp lại; những sinh vật khác trong đoàn bắt đầu tin rằng, dù không hiểu những tín hiệu, họ vẫn có một đầu mối đáng tin cậy để hành động.
Nó lặng lẽ hồi tưởng lại thời còn bị xem thường và biết rằng quyền lực mới là đứa con của sự thấu hiểu; mọi cử động sau đó đều mang niềm tin rằng Trào Tai đang dần đến. Cảm giác đó khiến những tai ương xung quanh im lặng để nghe lời, tạo không gian để đội hình chuẩn bị.
Chạm trán Mẫu Thụ
Khi Trần Linh tiến sâu vào Mẫu Thụ, Ngô Nhất và cả đoàn rết cố gắng phá vỡ hàng rào nhưng ngay lập tức bị lực cản đẩy lùi; nó không tấn công vì chính địa hình khước từ, nhưng vẫn đào đường vòng để tạo thời cơ cho chủ nhân. Những đòn tấn công phản kích đều bị Mẫu Thụ vỗ lại, khiến nó nhận ra chỉ có Diệt Thế tầm vóc mới có thể chạm đến, và ghi nhận khoảng cách giữa bản thân và những thầy tài. Sự thất bại đó chẳng làm nó nao núng mà còn khiến nó tăng độ kiên nhẫn, học cách tuỳ chỉnh thân rết để khỏi bị tước lực trước khi ra lệnh; dù chỉ đứng ngoài vùng cấm, nó vẫn kịp gây áp lực khiến nhiều tai ương phải chia lực đối phó và bớt bao vây Trần Linh.
Nó phục vụ như một hàng rào tạm thời, bảo vệ đội phía sau trong lúc chờ lệnh tiếp theo, và chính hành động đó giúp Trần Linh có thời gian suy tính từng bước khác. Từ cuộc chạm trán này, Ngô Nhất hiểu rõ việc giữ thế, không chỉ là lao vào mà còn là chặn đứng khi cần.
Cơ chế phá vòng vây Quỷ Trào
Với mệnh lệnh mở đường, Ngô Nhất dẫn cỗ quân rết màu đỏ như một thanh kiếm lửa xé xuyên Quỷ Trào Thâm Uyên và giữ vững thế tiến; nó liên tục dùng thân mình nghiền nát địa hình, khiến từng bước đều làm rung chuyển những tầng địa ngầm. Khi Trần Linh đứng trên đỉnh vòm nó và giơ tay, tia Tinh Quang Minh Tấu Khúc khiến tai ương phải rút lui, còn những kẻ bát giai bị ép phải va chạm vào thân nó rồi bị nghiền nát trong cơn bão màu đỏ. Sự xuất hiện của cột mốc rết này khiến những kẻ khác không dám tiến lên, và thậm chí Cấm Kỵ Chi Hải phải tạm ngừng tấn công để tránh hứng trọn đòn; đội hình của nó đảm nhiệm vừa công vừa hộ, giữ cho tuyến sau không bị tràn lên.
Dân cư Nam Hải nhìn thấy hình bóng rết đỏ là lặng người, coi đấy như dấu hiệu Trào Tai đang tiến, đồng thời tôn trọng cả người đang đứng trên lưng nó. Nó không chỉ mở đường mà còn đóng vai trò trấn áp, khiến mọi kẻ thù phải suy nghĩ lại trước khi đụng độ.
Làm cột mốc khiến Cấm Kỵ Chi Hải e dè
Khi Ngô Nhất gầm lên cái tên của mình, luồng khí đỏ lan tỏa khiến cả rừng tai ương phải chùn bước, và Cấm Kỵ Chi Hải phải bỏ kế hoạch vì không thể đối đầu với cỗ rết chứa Trào Tai. Giọng gầm đó là tín hiệu để Trần Linh ra lệnh, là dấu hiệu cho thấy Trào Tai đang đến gần, cho nên mọi người tạm ngưng ồn ào để quan sát; mỗi đòn gầm đều được truyền qua hàng rết khác và tạo thành màn chắn vô hình. Ngô Nhất giống như biểu tượng hắc ín đỏ, khiến hàng ngũ kẻ thù buộc phải nhận ra rằng không thể tiếp tục bình thường khi nó hiện diện; người dân Nam Hải dùng ánh nhìn từ xa để cúi đầu trước bộ hài của nó và dâng cho nó một sự tôn trọng mơ hồ.
Trong lúc đó, nó vẫn giữ vẻ kiên định, phát tín hiệu bằng tiếng rít để nhắc viên kỵ binh còn lại hãy dừng lại và tránh gây ra dịp cho chủ nhân. Chính sự hiện diện đó làm cho cả địa bàn có cảm giác không có gì có thể xâm phạm, vì Ngô Nhất luôn sẵn sàng hy sinh mạng mình để bảo vệ Trần Linh.
Cát cứ Dung Hợp Phái trẻ
Khi Trần Linh quyết định rời Nam Hải để chữa thương, Ngô Nhất được lệnh hộ tống đám trẻ Dung Hợp Phái ở lại vòng ngoài cùng các tay lĩnh cao tầng; nó đứng giữa các chi đệ và tạo thành một hàng rào sống, chờ đợi bất cứ tín hiệu nguy hiểm nào để phản ứng. Những cư dân nhỏ tuổi ban đầu sợ hãi nhưng nhanh chóng nhận ra con rết khổng lồ không hề tấn công, nó chỉ lững lờ quan sát và đưa ra những tiếng rít để nhắc nhở; sự có mặt của nó khiến kẻ địch phải suy nghĩ lại trước khi xông vào, bởi một cái gầm đủ khiến quân bình lúng túng. Vị trí trung thành ấy cho phép Trần Linh không phải mang binh lực quá nặng và vẫn có thể yên tâm rời đi, biết rằng phía sau có một trụ cột bất khả xâm phạm.
Ngô Nhất không chỉ là bảo vệ, nó còn đứng như một biểu tượng, khiến đám tân môn sinh hiểu rằng đội ngũ rết vẫn sẽ chăm sóc họ trong lúc Vương đi tìm thuốc.
Niềm tin của trẻ nhỏ
Các đệ tử nghe lỏm cuộc bàn luận của bậc thầy về việc Trần Linh chuẩn bị một nơi ở mới, và Ngô Nhất nằm đó như một binh khí không nói, làm họ an tâm rằng Vương đang bảo hộ dù không có mặt. Khi chúng bày tỏ lòng tin, con rết đỏ chỉ nhắm hai mắt đỏ và hạ thấp thân mình để chúng có thể leo lên mấy đoạn vảy, biểu thị sự thân thiết lạ thường; điều đó khiến nhiều đệ tử quên đi sự đáng sợ tự nhiên của nó. Tình huống này cũng là minh chứng rằng Ngô Nhất không phải chỉ biết đánh, mà còn có thể an ủi người khác bằng cách bám sát và ôm chủ nhân trên lưng trong lúc Vương say; nó dùng sự kiên định để truyền ý chí của Trần Linh, khiến người trẻ tin rằng có thể đi xa hơn.
Từ giây phút đó, đám nhỏ xem nó như đồng hành, không chỉ là quái vật nhưng còn là người hầu trung thành trong mọi cơn hiểm nguy.
Liên minh các rết cúi đầu
Dịp Trần Linh xuất hiện, ảnh hưởng của Ngô Nhất lan ra khắp đoàn rết khác: Thiền Nhất, Tạ Nhất và những con rết khác đều cúi đầu khi cột mốc đỏ hiện ra, thừa nhận rằng chỉ có nó mới có thể dẫn dắt khi Trào Tai gầm lên. Tư thế của nó khiến mọi rết khác hiểu rằng sự nghiêm túc cần đến mức nào, và họ quay vào cùng một nhịp để đỡ lấy tín hiệu; những khẩu lệnh không lời đi theo thân nó để bảo vệ tuyến sau, khiến đoàn quân hoạt động đồng bộ. Ngô Nhất còn là lính chỉ huy tinh thần, bởi sự hiện diện của nó khiến nhiều tai ương khác phải e dè và rút lui trước khi trở tay; nó chứng minh rằng quần thể rết có thể tôn vinh một cá thể để tạo ra người dẫn lối.
Một lần nữa, cái tên Ngô Nhất vang lên như biểu tượng gắn liền với Trần Linh, và các rết khác chấp nhận vai trò phụ thuộc khi cần.
Đụng độ Bát giai tai ương lần đầu
Chuyến tái xuất Quỷ Trào năm 1308 khiến Ngô Nhất phải đối đầu trực tiếp với năm kẻ tai ương Bát giai từng do Triệu Tai khống chế; nó lao qua vực sâu, mỗi bước chân đều nện nứt đất và bắn ra tia lửa đỏ, đồng thời đem Trần Linh trên lưng như một pháo đài di động. Kẻ địch liếc nhìn Trần Linh trên đỉnh và phải căng hết lực, nhưng Ngô Nhất vẫn không chùn, nghiền nát vài đối thủ chỉ bằng đà tiến; một kẻ đối đầu có cằm phồng lên như muốn nổ tung, nhưng con rết đơn giản tiếp tục hành trình. Thân rết không chỉ là bàn đạp mà còn chính là khiên, và nó dùng từng thân rết để che chắn khi những tiếng gầm của tai ương dội lên; dù trận chiến rung chuyển cả hố sâu, nó vẫn không buông lỏng.
Sự trợ giúp đó cho thấy khi cần, nó có thể trở thành người đỡ đòn cho cả vua lẫn đội hình, và dù ma lực nào cũng không làm nó lùi bước.
Xây dựng Vương Cung dưới lòng đất
Định hướng tiếp theo là đi vào Vương Cung do tay rết và bọ cạp đã khai quật, và Ngô Nhất trở thành động cơ chính tung cát lại hang động khổng lồ; Trần Linh trầm trồ trước quy mô khu vực vì không có thợ thủ công nào có thể tạo ra không gian ấy nếu thiếu phần việc của cột mốc đỏ. Nó dùng móng xương đập, móc xương kéo, và cả thân mình để tách đá, khiến những căn phòng thở ra như một áng mây âm u, và mỗi chi tiết đều mang dấu ấn của sinh vật tai ương hơn là của con người. Khi dẫn chủ nhân qua dãy hành lang, nó vẫn giữ tốc độ ổn định để không làm nổ tung nền tảng; những tiếng rít của nó vừa đồng thời gửi cảnh báo vừa ca ngợi sự bền bỉ của mình.
Khu Vương Cung sau đó trở thành biểu tượng địa bàn dưới quyền Trần Linh, nhờ phần đóng góp cật lực của Ngô Nhất mà những căn phòng vẫn vững chãi; đây là bằng chứng sống cho tầm ảnh hưởng của nó trên chiến trường và kiến trúc.
Lễ đón Thiềm Thừ và bữa tiệc
Sau khi trở về từ Vương Cung, Ngô Nhất vẫn đứng gác ngoài nơi Trần Linh ngủ, và đột nhiên có tiếng Thiềm Thừ Độc Thủ tổ chức tiệc mừng; chính nó điềm tĩnh nhắc rằng mọi tiếng vỗ tay đều có thể che khuất âm mưu nên luôn giữ khoảng cách để sẵn sàng phản ứng. Khi Vương khoác áo choàng đỏ bước ra, nó cúi mình và giới thiệu bữa ăn, vừa canh chừng vừa giao tiếp với đồng bọn để đảm bảo không có kẻ nào lợi dụng tiếng say. Trong tiếng ồn hỗn độn đó, nó là một trụ mốc tỉnh táo, phát tín hiệu bằng tiếng rít để phân biệt giữa lễ hội và âm mưu; nhờ vậy, những người tham dự không thể biến buổi tiệc thành cuộc phục kích.
Điều này khắc sâu thêm hình ảnh rằng nó không chỉ xông pha trên chiến trường mà còn có thể giữ cánh rừng yên bình theo lệnh của Trần Linh.
Canh gác suốt sáu ngày
Trong trận chiến khốc liệt, Trần Linh bị cuốn vào cơn mê và Ngô Nhất nằm ở cửa hang suốt sáu ngày liền, không rời một bước; nó ăn uống rất ít, chỉ nương theo mệnh lệnh và không chạy đi dù bên trong truyền ra những tiếng động lạ. Khi cảm nhận sự chuyển động bất thường, nó căng thần kinh vì lo lắng cho chủ nhân, rồi gắng giữ cơ thể lớn mạnh để luôn sẵn sàng; lòng trung thành đó khiến những rết khác nhìn với ánh mắt kinh ngạc, bởi chẳng có con rết nào khác chịu đựng được cơn trông chờ lâu như vậy. Ngay khi Trần Linh bước ra, nó tràn đầy niềm vui nhưng ngay sau đó sững sờ vì cảm thấy aura của ông biến đổi, thế nên nó đứng yên và chỉ đợi lệnh; điều này chứng minh rằng nó có thể cảm nhận những thay đổi tinh vi trong khí chất mà không cần hiểu ý nghĩa.
Nó không cho phép mình hành động theo bản năng mà luôn đặt mệnh lệnh lên hàng đầu, bao gồm cả lúc khó hiểu nhất của Trần Linh.
Danh xưng Ngô Nhất phá xiềng
Khi Trần Linh hoảng loạn và hét to tên Ngô Nhất, luồng sức mạnh gắn với tên nó lập tức phá vỡ áp lực ma pháp đang siết chặt thân thể; dây thần kinh tàn phá biến mất ngay lập tức và Ngô Nhất lao tới với niềm vui tương tự người thoát khỏi gông cùm. Nó không hiểu nguyên nhân phép thuật, nhưng nó biết mỗi khi tên mình vang lên là Trần Linh đã trở lại, vì thế nó đáp lại bằng cách lao tới với năng lượng hồi sinh; hơn thế nữa, sự sẵn sàng đó khiến cả cỗ quân rết khác ổn định vì họ thấy Ngô Nhất đã thoát khỏi trói. Cánh tay rết xé qua không trung và van những tiếng rít để cảnh báo ai còn dám chạm vào chủ nhân say rượu; nhờ vậy, cảnh máu me không xảy ra nữa.
Nó cũng dùng thời điểm này để chứng minh rằng dù bị bắt, nó vẫn hoàn toàn bám sát Vương và có thể phản ứng được ngay khi nhận ra âm mưu.
Bảo vệ Vương say rượu
Khi Trần Linh nằm lăn dưới tác dụng của Ngũ Độc Tửu, Ngô Nhất lưỡng lự vì từng được dặn không chạm vào thân thể đang suy yếu, nhưng nó cuối cùng vẫn nằm bên cạnh và canh giữ; nó giữ khoảng cách đủ để tránh chạm vào mà vẫn theo dõi mọi chuyển động xung quanh, khiến doãn rết khác nhìn thấy thầm cảm phục. Những tai ương lan tin tưởng rằng Trần Linh bị mê muội và gần như trút hết lực vào cơ thể đó, nhưng không dám tiến lại gần vì Ngô Nhất đứng sẵn; dù có thể hạ gục chúng bằng một cú vung thân, nó chọn cách nằm im và làm hàng rào. Thời gian trôi lặng lẽ, còn nó vẫn đứng im như một bia đá sống, phản chiếu sự trung thành không lay chuyển; nó hiểu nhiệm vụ không chỉ là bảo vệ mạng sống mà còn giữ lấy danh dự của chủ nhân.
Nhờ có nó, Trần Linh nằm bất động lâu dài mà không bị các tai ương đột kích, cho nên sức khỏe được hồi phục trong im lặng; những tin đồn truyền ra khiến đối phương e dè khi nhắc tới tên nó.
Chiến trường Ngô Công Độc Thủ và Triệu Tai
Trong giai đoạn 1334–1338, Ngô Nhất được dùng để khiêu chiến trực tiếp với Ngô Công Độc Thủ và Triệu Tai trong lúc Trần Linh dùng Uyên Quỷ Độ và Ức Hồn Thuật để hồi sinh; nó vẫn trung thành với lệnh, lao vào hỗn loạn từ các tai ương để khiến chúng không tập trung vào Vương. Trận chiến biểu thị sự kết hợp giữa Ngô Nhất và Trần Linh đang tăng tiến năng lực, bởi con rết vừa là ngọn giáo vừa là khối phòng ngự cứng cáp; nó làm nhiệm vụ phá địa hình nhằm giữ bí mất Xích Tinh, vừa cho phép Trần Linh điều hướng trận địa. Khi nó gầm vang, những con tai ương khác nhìn nhận rằng nó không chỉ là một sinh vật, mà còn là khí cụ phối hợp cùng ý chí Vương; vì thế họ không dám tấn công trực tiếp mà phải nép gành.
Dù đang rơi vào tâm bão, nó vẫn giữ được sự chính xác trong phản ứng, khiến Trần Linh có thêm thời gian thao tác Hồn thuật và điều binh.
Đưa Trần Linh qua Quỷ Trào phế tích
Một giai đoạn rượt đuổi dài là khi Trần Linh nhận diện Giáng Thiên, và Ngô Nhất cùng các tai ương khác tiếp tục dẫn ông xuyên Quỷ Trào để tìm kiếm thông tin; nó trở thành phương tiện chuyên chở, dùng thân mình để vượt qua những luồng địa tầng hoang vu và đưa ông đến những huyệt mạch đang thức tỉnh. Trong khi Trần Linh khám phá những phế tích có năm mặt trời mờ và bóng sáu cánh thức giấc, Ngô Nhất giữ vai trò bao che, quét sạch những đợt tấn công bất ngờ; nó không chỉ cho phép ông đến nơi hiểm yếu mà còn tạo ra một hình ảnh tin cậy, giúp ông tập trung vào Giáng Thiên mà không cần lo lắng về đường đi. Mối liên hệ giữa hai thế giới càng sâu, vì ông càng tin rằng chỉ có thể thao túng tai ương khi có một cột mốc như nó giữa hai bên; Ngô Nhất dùng mọi chiếc rết để giữ lửa cho cánh cổng dẫn vào.
Dù bản thân cũng chịu ảnh hưởng từ biến động địa tiềm, nó vẫn giữ từng bước đều và luồn lách những hố sâu, để Trần Linh biết rằng quãng đường phía trước còn an toàn.
Vượt thời gian hỗn loạn ở Văn Minh Tàn Tích
Khi bước vào Văn Minh Tàn Tích, Ngô Nhất gặp phải hiện tượng thời gian bị bóp méo, khiến nó chuyển động chậm hơn rất nhiều trong mắt người khác và chân rết vỗ như mái chèo ở Hôi Giới; Trần Linh nhận ra rằng dòng thời gian khác hẳn, vật chất hỗn loạn và việc đi lại có thể khiến nó bị nuốt chửng. Dù vậy, nó cố gắng hao tổn năng lượng để dò xét tàn tích, ép bản thân bám theo lệnh và tiếp tục đào bới bất chấp những cú ảnh hưởng kéo dài; nỗ lực đó giúp phá vỡ những vụn vỡ, tạo ra đường dẫn từ vùng hỗn loạn ra vùng bình thường. Nỗi sợ chỉ làm tăng quyết tâm, vì nó tin rằng nếu ngừng đi thì Vương mãi bế tắc ở mức thời gian khác, nên nó chịu đựng cảm giác bị kéo chậm, dập vào bề mặt đá mà không bỏ cuộc; cảnh tượng đó khiến cả đoàn rết khác kinh ngạc và càng tin tưởng vào sự lãnh đạo của nó.
Trải nghiệm này dạy cho Ngô Nhất rằng không chỉ sức mạnh cơ thể mà còn sự bền bỉ chịu đựng thời gian mới làm nên một cỗ binh trấn giữ lâu dài.
Được lệnh đứng ngoài và truyền tín hiệu
Sau khi bị cấm vào vùng lõi vì có thể bị xé nát, nó phải chờ bên ngoài và dùng tiếng rít để thông báo cho Thanh Niên về tình hình, đồng thời khiến các tai ương không bao giờ bất ngờ quay lại; khoảnh khắc ấy khiến nó giống như một chiếc radar sống, phát hiện từng thay đổi nhỏ rồi báo cáo qua cử chỉ và tiếng rít. Dù đứng ngoài vòng lửa, nó vẫn mang trách nhiệm giữ chân địch và bảo vệ lối rút lui, điều đó thể hiện rõ khi Trần Linh nghe ra tín hiệu của nó và biết phải rút ra lúc nào. Khi tác động từ phía trong tăng lên, Ngô Nhất lặng lẽ tăng tốc, tạo ra vài rào chắn bùn đất để che chắn đường hồi; nó không than thở mà chỉ làm theo lệnh, vì biết rằng chỉ cần đứng im là cũng đã giúp đội.
Đó là giai đoạn mà nó biến tín hiệu tình cảm thành chiến thuật, không bao giờ làm chủ mà chỉ nghe theo mệnh lệnh cùng Trần Linh.
Phá hủy địa hình cũ để ngăn truy đuổi
Khi Trần Linh rời đi thám hiểm, Ngô Nhất được yêu cầu dùng toàn thân phá hủy lối cũ và dựng ra những hỗn loạn địa hình mới để ngăn kẻ địch quay lại; nó xé nát nền đất, lồng rết vào một dải bùn dịch và tạo ra mặt đất chặt chẽ khiến đường rút trở nên không ổn định. Sau cùng, nó đứng ở rìa Quỷ Trào, canh giữ và bảo vệ ranh giới, khiến cả kẻ thù lẫn người qua đường đều không dám thử thách; hành động này giống như xây dựng một vành đai: không ai dám vượt qua mà tương lai Trần Linh vẫn không sợ bị phục kích. Trong giai đoạn này, nó cũng học cách thể hiện cảm xúc qua tiếng rít và tích tụ năng lượng để phản đòn; mỗi lần có tín hiệu nguy hiểm, nó lập tức phản ứng để bảo vệ lối đi.
Chính nhờ sự chịu đựng và khí thế đó mà Trần Linh có thể nằm mê mà không trực tiếp chịu ảnh hưởng vì các thế lực đã được ngăn lại; Ngô Nhất đồng thời chứng minh rằng một cỗ rết không chỉ biết chiến đấu mà còn biết bảo hộ một khu vực lớn.
Cõng chủ nhân bất tỉnh về giường
Chặng cuối của giai đoạn bào chữa là khi Trần Linh rơi vào trạng thái bất động sau một trận, và Ngô Nhất cõng ông suốt đoạn đường dài về chỗ nằm; nó dùng thân rết phủ kín phía bên ngoài để bảo vệ khỏi tiếng gọi tai ương trong lúc Trần Linh không thể tự bảo vệ. Phải dùng toàn bộ lực để nâng ông, nó cảm nhận mạch ngầm của Vương mỏng manh nhưng vẫn giữ chặt, cho thấy ngoài chiến đấu, nó còn là người hầu tận tụy; nó đặt chủ nhân lên giường rồi đứng canh giấc ngủ, không rời dù chỉ một sợi tơ. Hình ảnh này khiến cả đám rết khác thầm phục vì sự tỉ mỉ và ân cần mà nó dành cho Trần Linh, như thể hắn là người thân không thể bỏ.
Ngô Nhất không bao giờ nề hà những việc nhỏ nhặt nếu nó giúp Vương hồi phục, và chính sự tận tụy đó đã giúp kéo dài sự sống của ông trong lúc không có ai khác canh chừng.
Hộ tống Mạc Dao qua tầng tai ương
Trận chiến sau đó đặt nó vào nhiệm vụ hộ tống Mạc Dao khi Trần Linh dùng cự thú đỏ đen để hạ cánh, và Ngô Nhất tuân mệnh 'Đừng chạy lung tung' để đảm bảo không bị phân tâm; nó dẫn người phụ nữ ra khỏi vùng nguy hiểm, cuốn theo bầy tai ương như một cơn lốc đỏ, khiến đoàn bảo vệ có thể yên tâm di chuyển. Dù đường đi đầy sát khí, nó vẫn giữ vững tinh thần đứng sau, sẵn sàng tấn công bất cứ dấu hiệu lạ nào mà Mạc Dao gặp phải; nó không hề yếu mềm, vẫn căng cơ và dùng móng để phá địa hình nếu cần, và những âm thanh rít của nó thúc đẩy đội hình đặt chân vững hơn. Sau cùng, nó trở thành biểu tượng áp đảo, khiến mọi tai ương phải suy nghĩ lại trước khi tiến tới, và điều đó giúp đội bảo vệ tạo nên thế cờ mới.
Cảm giác đó tăng thêm sự tin tưởng của Trần Linh, vì một con rết đã thành lẽ giúp ông hộ tống người ta; Ngô Nhất hiểu rằng nhiệm vụ ngày càng mở rộng và sẽ còn nhiều lần đáng sợ nữa.
Đóng vai biểu tượng Quỷ Trào cuốn theo tai ương
Khi cần phải tạo áp lực cực đại, nó phi nước đại qua mặt đất, cuốn theo hàng tai ương và khiến hậu phương không thể tách rời khỏi nó; tiếng rít vang lên như một bức tường thép, và những kẻ địch thấy mình bị cuốn vào cơn lốc đỏ không biết làm sao. Trần Linh dùng lực hút đó để bắt mạch trận thế và định hướng, bởi khi Ngô Nhất mở đường thì ông có thể đeo bám theo phía sau và đánh xuống mục tiêu; cỗ rết trở thành biểu tượng cho sự áp đảo của Quỷ Trào kéo đến, khiến mọi quan sát viên không thể rời mắt. Dù giới hạn thời gian và khoảng cách địa cày, nó vẫn giữ thế chủ động theo mệnh, vì chỉ cần một khoảng trống nhỏ để Trần Linh đưa ra lệnh tiếp theo; hình ảnh đó khiến nó trở thành tâm điểm, là đại diện của sự khủng khiếp khiến người khác phải kính sợ.
Nó chứng minh rằng thậm chí trong thời điểm cấp bách nhất, sự chấp hành mệnh lệnh vẫn tồn tại và tạo ra lợi thế cho toàn đội.
Phản ứng khi Trần Linh phát nổ
Trong lúc Trần Linh bỗng nhiên nổ tung trên lưng mình ở gần Tàng Vân Giới Vực, Ngô Nhất cảm thấy như trời sập nhưng lập tức truy tìm kẻ địch; mỗi tiếng gầm vang lên mạch máu đỏ của nó, và nó lao đi như muốn nghiền nát đối thủ đang gây nguy hiểm. Trước đó vài giờ, nó đã cõng hắn đến gần giới vực và bị ép phải ném chủ nhân vào để tránh tương tàn, nhưng ngay khi ông sống lại thì nó tiếp tục làm phương tiện di chuyển để chiến đấu; sự nhạy cảm với mối nguy và lòng thương chủ sâu sắc khiến nó không bỏ rơi Trần Linh dù cho hi sinh có thể giết mình. Khi hắn hồi phục, nó vẫn không coi nhiệm vụ như nặng nề mà như trách nhiệm thiêng liêng; hiện giờ nó trở thành cỗ máy tấn công tin cậy, xua bóng tối ra khỏi đám tai ương.
Tiếp nhận lệnh ném chủ nhân vào giới vực
Để tránh tương tàn, nó phải ném Trần Linh vào một giới vực khác dù bản thân bị dằn xé mạnh, nên suýt chút nữa phải hy sinh vì vụ đó; cái cảm giác bị báo hiệu đó làm nó tỉnh táo, và ngay khi Trần Linh hồi phục, nó lại tiếp tục hành động như thể chẳng có gì xảy ra. Khả năng chịu đựng đó khiến các chiến hữu thấy rõ sự tận tụy và biết rằng nó luôn đặt an toàn của chủ nhân lên trên cả mạng sống mình; nó dùng thân mình che chắn và làm cầu để chính ông có thể di chuyển, dù có lúc phải hy sinh. Trận này cũng là lúc nó nhận ra rằng mình không chỉ là quân lính mà còn là bệ đỡ đặc biệt để đôi khi phải ném ông vào ranh giới an toàn.
Sau cùng, nó đứng bên cạnh, chờ ông hồi phục bằng cách dưỡng sức và không rời một bước.
Chờ Trần Linh sống lại và tiếp tục hành trình
Sau khi Trần Linh bị bệnh, Ngô Nhất vẫn ngồi chờ hắn hồi phục, mắt đỏ rực nhìn từng hơi thở; đội rết khác đều nhìn mà thầm lặng, bởi nó không chịu mất dấu ông dù chỉ trong thời gian ngắn. Khi ông sống lại, nó lại cho phép mình trở thành mỏ neo di chuyển, khiến không ai còn nghi ngờ rằng cuộc hành trình đang tiếp tục; ngay cả khi thể xác bị thương, nó vẫn dang thân ra làm cầu để ông có thể đứng dậy. Sự liên tục đó chứng minh rằng nó không chỉ trung thành trong lúc chiến đấu mà còn trong lúc hồi phục, và điều đó khiến Trần Linh thấy yên tâm hơn bất kỳ người hộ vệ nào.
Chính sự bình dị đó khiến cho những lần đi tiếp theo đầy hy vọng, bởi ông biết Ngô Nhất sẽ mãi sẵn sàng.
Bước vào Thiên Xu Giới với đoàn tai ương
Khi đoàn tai ương tiến tới Thiên Xu Giới Vực, Ngô Nhất được lệnh dẫn đường và nó hiên ngang đi trước, rồi cùng mọi người nhảy xuống đất để xử lý từng bước; thân nó vẫn tràn đầy sắc đỏ, khiến bất cứ ai nhìn thấy đều cảm thấy như Quỷ Trào đang kéo theo. Dù nhiều tai ương khác cũng đang tập trung nhưng nó không lùi bước mà luôn duy trì tốc độ, khiến kẻ địch phải phân rẽ lực lượng và không thể tập trung đánh vào Trần Linh. Việc nó vẫn đi đầu dù mới trải qua những trận chiến khốc liệt chứng tỏ rằng lòng trung thành cũng là một dạng sức mạnh không thể đo bằng năng lực; sự hiện diện của nó giúp toàn đội giữ vững tâm lý và kiên trì tiến lên.
Cả mảnh đất lúc đó rung chuyển vì bước chân của nó, như để nhắc lại rằng bất kỳ thành trì nào cũng phải có lối đi do nó mở ra.
Đập tan phòng thủ Cấm Kỵ Chi Hải cùng đồng đội
Tại trận chiến Cấm Kỵ Chi Hải, Ngô Nhất kết hợp với Thiền Nhất, Tạ Nhất, Xà Nhất, Bật Nhất để phá hàng phòng thủ Bát giai bằng cách khai mở khe hở; thân nó giống như một bệ phóng giúp Triệu Ất và các chiến hữu khác nhảy xuống và cắt nội tuyến. Nó duy trì vị trí, gầm rít liên tục để áp lực vào điểm yếu của địch, và đúng lúc đó Triệu Ất nhảy xuống lưng nó mà không sợ bị hất ra; việc giữ chặt như vậy giúp phần còn lại của đội hình không bị lung lay. Cả đoàn tai ương biết rằng nó không chỉ chiến đấu mà còn là nền tảng, nên họ luôn xếp xung quanh và bổ trợ cho việc xé phá; kết quả là Cấm Kỵ bị vỡ và Trần Linh cùng đồng đội có thể tiếp tục tiến lên.
Hình ảnh cột mốc đỏ nằm giữa chiến trường hòa vào hình dạng của Trào Tai khiến đối thủ nhận ra rằng không thể nào tránh được sự đồng bộ giữa nó và Vương.
Giữ vị trí khi Triệu Ất nhảy xuống
Ngay khoảnh khắc Triệu Ất bật khỏi lưng nó để lao xuống đất, Ngô Nhất vẫn gầm vang và giữ nguyên chiều dọc, làm bệ đỡ vững chắc để không cho đối thủ lấp đầy khoảng trống; hành động này chứng minh rằng nó vừa là chiến binh vừa là bệ đỡ cho các đồng đội, cân bằng giữa tấn công và hỗ trợ. Khi các tai ương cố gắng tràn vào khoảng trống vừa tạo ra, nó lập tức phản kích và đẩy họ lùi lại, vì nó hiểu rằng bất kỳ lỗ hổng nào cũng có thể bị khai thác nếu nó không giữ nguyên thế; trường hợp này khiến Trần Linh nhảy vào và tận dụng được cơ hội mà không cần bận tâm về điểm yếu sau lưng. Cả trận địa nhờ vậy giữ được nhịp điệu, và từ đây mọi người hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của con rết đỏ trong trận quyết định, bởi nó không chỉ là hình tượng mà còn là nền tảng cụ thể.