Vượn Bàn Sơn là một hung thú thượng cổ thuộc Yêu tộc, còn được biết đến với tên gọi Bạch Viên. Với vai trò là Hộ sơn thần thú và Hộ pháp của tông môn Chính Dương Sơn, nó đã phục vụ từ thời khai sơn lập phái và sở hữu tu vi ngàn năm, đạt tới Cảnh giới thứ chín của võ phu và là một Luyện khí sĩ cảnh giới cao. Nó có khả năng hóa hình thành một ông lão tóc trắng uy nghiêm, nhưng chân thân là một con vượn trắng khổng lồ cao ngàn trượng với sức mạnh kinh thiên động địa, có thể dời non lấp biển.

Tính cách tàn nhẫn và kiêu ngạo, nó coi thường con người nhưng lại vô cùng trung thành với nhiệm vụ bảo vệ tiểu thư Đào Tử. Cuộc truy sát Trần Bình An tại trấn nhỏ Lệ Châu đã trở thành một sự kiện bước ngoặt, dẫn đến sự can thiệp của nhiều cao thủ và cuối cùng là thất bại thảm hại dưới tay Nguyễn Cung, để lại một dấu ấn tâm lý sâu sắc cho Trần Bình An trên con đường tu hành.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Mountain-Moving Ape

Giới tính: Nam

Tuổi: Trên nghìn tuổi

Trạng thái: Bị Nguyễn Cung dùng chân nghiền nát khi đang ở dạng chân thân ngàn trượng, toàn thân đầy máu, thoi thóp một hơi, trọng thương hấp hối.

Vai trò: Hộ sơn thần thú, Hộ pháp của núi Chính Dương, Vệ sĩ

Biệt danh: mountain-moving ape, Bạch Viên, Vượn già Bàn Sơn

Xuất thân: Đông Bảo Bình Châu

Tu vi / Cảnh giới: Võ phu Cảnh giới thứ chín (Thân thể), Luyện khí sĩ cảnh giới cao

Địa điểm: Núi Chính Dương

Điểm yếu: Dễ bị kích động bởi sự khiêu khích. Khi ở trong trấn nhỏ Lệ Châu, tu vi và thần thông bị thiên đạo áp chế, không thể sử dụng toàn bộ sức mạnh, điển hình là không thể gọi Thổ Địa thần để truy tìm dấu vết.

Chủng tộc: Yêu tộc (Hung thú thượng cổ, Linh hầu)

Thiên phú: Sức mạnh thể chất vô song, mình đồng da sắt

Tông môn: Núi Chính Dương

Đặc điểm

Ngoại hình

Khi hóa thành hình người, Vượn Bàn Sơn có dáng vẻ của một ông lão tóc trắng, thân hình cao lớn, cường tráng và toát ra vẻ uy nghiêm, nhưng ánh mắt lại vô cùng hung ác. Chân thân của nó là một con vượn trắng khổng lồ, cao tới ngàn trượng, với sức mạnh thể chất kinh hoàng.

Tính cách

Tàn nhẫn, kiêu ngạo và hung dữ, Vượn Bàn Sơn có bản tính thích động không thích tĩnh, coi thường sinh mạng con người như kiến cỏ. Tuy nhiên, nó lại rất cẩn trọng khi đối mặt với các đối thủ cùng đẳng cấp. Nó dễ bị kích động bởi sự khiêu khích nhưng lại thể hiện lòng trung thành tuyệt đối với nhiệm vụ được giao phó, đặc biệt là việc bảo vệ tiểu thư của núi Chính Dương.

Năng Lực

Khả Năng

  • Thần Thông: Hiện chân thân ngàn trượng, Sức mạnh dời núi lấp biển, Áp chế Thổ Địa thần (cưỡng ép Thổ Địa thần hiện thân)
  • Kỹ Năng: Quyền pháp Bàn Sơn, Quyền pháp Binh gia, Thân pháp nhanh nhẹn như vượn
  • Phòng Ngự: Khí tức tím vàng hộ thân

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí: Tay không

Tiểu sử chi tiết

Là một nghiệt chủng của hung thú thượng cổ còn sót lại, Vượn Bàn Sơn này đã tu hành ngàn năm và trở thành Hộ sơn thần thú, đại tướng số một của núi Chính Dương từ thời khai sơn lập phái. Với sức mạnh thể chất vô song và tu vi cao thâm, nó vừa là võ phu Cảnh giới thứ chín, vừa là Luyện khí sĩ. Vì thù oán và tranh đoạt Kiếm Kinh, nó đã ra tay đánh nát kinh mạch của Lưu Tiện Dương.

Tại trấn nhỏ Lệ Châu, khi đang hộ tống tiểu thư Đào Tử, nó đã bị Trần Bình An khiêu khích và dụ vào một cuộc truy sát. Dù sở hữu ưu thế tuyệt đối về sức mạnh, nó lại bị sự mưu trí và chiếc "Giáp Gỗ Sứ" của thiếu niên gây bất ngờ. Cuộc truy đuổi dẫn đến những cuộc đối đầu với các cao thủ như Tống Trường KínhTề Tĩnh Xuân, nơi sự kiêu ngạo của nó bị thách thức.

Cuối cùng, khi rời khỏi trấn, nó tức giận hiện ra chân thân ngàn trượng, định nhổ một ngọn núi để thị uy, nhưng đã bị Nguyễn Cung xuất hiện và dùng một chân nghiền nát một cách dễ dàng, kết thúc sự ngông cuồng của mình trong một vũng máu.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tông Môn: Núi Chính Dương
  • Đối Tượng Bảo Vệ: Đào Tử (Quả Đào)
  • Kẻ Thù: Trần Bình An (Mục tiêu truy sát), Tống Trường Kính (Người áp đảo), Tề Tĩnh Xuân (Đối đầu bằng lời nói), Nguyễn Cung (Kẻ nghiền nát), Lưu Tiện Dương (Nạn nhân)

Dòng thời gian chi tiết

Hộ pháp ngàn năm của Núi Chính Dương

Là một hung thú thượng cổ, Vượn Bàn Sơn đã theo núi Chính Dương từ những ngày đầu khai sơn lập phái. Với tuổi thọ và sức mạnh vượt trội, nó trở thành Hộ sơn thần thú và là đại tướng số một của tông môn. Trải qua ngàn năm tu hành, nó đạt đến đỉnh cao của võ đạo với thân thể Cảnh giới thứ chín, đồng thời cũng là một Luyện khí sĩ mạnh mẽ, tham gia vô số trận huyết chiến và tạo nên uy danh hiển hách cho bản thân và tông môn.

Đả thương Lưu Tiện Dương

Xuất phát từ thù oán cũ giữa núi Chính Dương và vườn Phong Lôi, cùng với âm mưu chiếm đoạt bộ Kiếm Kinh, Vượn Bàn Sơn đã ra tay với Lưu Tiện Dương. Thay vì giết chết ngay lập tức để tránh sự can thiệp của Tề Tĩnh Xuân, nó đã dùng một quyền cực nặng, cố tình đánh nát từng khúc kinh mạch và khí tức của Lưu Tiện Dương, khiến anh rơi vào tình trạng tàn phế, sống không bằng chết.

Cuộc truy sát Trần Bình An

Tại trấn nhỏ Lệ Châu, Vượn Bàn Sơn bị Trần Bình An dùng mưu kế dụ dỗ và khiêu khích. Cậy vào sức mạnh thể chất vượt trội trong môi trường cấm sử dụng pháp thuật, nó ngạo mạn đuổi theo thiếu niên qua các ngõ ngách. Trong cuộc rượt đuổi, nó bị lừa đạp sập một mái nhà và sau đó tại rừng trúc, cú đấm của nó bị chiếc "Giáp Gỗ Sứ" tự chế của Trần Bình An cản lại, khiến chính nó bị thương và để mục tiêu chạy thoát, một sự sỉ nhục khiến nó càng thêm tức giận.

Đối đầu các cao thủ

Sau khi mất dấu Trần Bình An, Vượn Bàn Sơn liên tiếp chạm trán các nhân vật lớn. Nó bị Tống Trường Kính, một võ phu Cảnh giới thứ chín đỉnh phong, áp đảo hoàn toàn chỉ bằng ba quyền. Sau đó, nó đối đầu với Ninh Diêu và định dùng cô để xả giận.

Cuối cùng, nó bị Tề Tĩnh Xuân chặn đường và dùng lời lẽ sắc bén ("ngươi không phải là người") để chế nhạo, khiến nó cảm thấy nhục nhã nhưng không dám ra tay vì lời cảnh báo về hậu quả.

Hiện chân thân và bị nghiền nát

Vào ngày rời đi, lòng đầy căm phẫn, Vượn Bàn Sơn đã hiện ra chân thân vượn trắng khổng lồ cao ngàn trượng ở phía tây trấn. Nó dùng hai tay nhổ bật một ngọn núi lớn, định vác lên lưng để thị uy sức mạnh kinh thiên của mình. Ngay lúc đó, Nguyễn Cung xuất hiện, dễ dàng dẫm lên vai nó.

Sau một câu trả lời ngông cuồng, nó đã bị Nguyễn Cung dùng chân đạp liên tiếp xuống đất, nghiền nát thân thể khổng lồ thành một đống máu thịt, nằm thoi thóp trong hố sâu và bị mắng là một con kiến.

Trở thành tâm ma võ đạo của Trần Bình An

Trận chiến sinh tử với Vượn Bàn Sơn đã trở thành ký ức không thể phai mờ và là cột mốc quan trọng định hình tâm cảnh võ đạo của Trần Bình An. Sự kiện này đã dạy cho cậu triết lý "có thể nhịn thì nhịn, không nhịn được thì liều mạng". Về sau, Trần Bình An thường xuyên hồi tưởng lại cuộc đối đầu này như một thước đo sức mạnh và lòng dũng cảm khi phải đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh khác trong suốt hành trình của mình.