Nguyễn Cung là một đại chú kiếm sư lừng danh của Bảo Bình Châu, đồng thời là Binh gia thánh nhân từng trấn giữ Ly Châu động thiên sau khi Tề Tĩnh Xuân qua đời. Ông xuất thân từ Phong Tuyết Miếu nhưng về sau tự khai sơn lập phái, dựng nên Long Tuyền Kiếm Tông và đặt nền móng cho một thế lực kiếm đạo riêng ở đất Đại Ly. Bề ngoài ông giống một thợ rèn ít nói, thô mộc và khắc khổ, song khí độ lại cực mạnh, đủ khiến các tiên sư trong ngoài đều kiêng dè.

Nguyễn Cung nổi tiếng bởi tác phong sát phạt dứt khoát, đã ra tay lập uy bằng cách giết sạch những kẻ vượt quy củ tại Long Tuyền, nhờ đó xác lập trật tự mới cho vùng đất này. Tuy cứng rắn với người ngoài, ông lại hết mực yêu thương con gái Nguyễn Tú và nhiều quyết định lớn trong đời đều xoay quanh việc bảo vệ nàng. Về chính trị, ông là thượng khách của hai đời hoàng đế Đại Ly, giữ ghế thủ tịch cung phụng gần như không ai có thể thay thế.

Ở giai đoạn mới nhất, ông đã phá cảnh lên Tiên Nhân, chuyển ngôi tông chủ cho Lưu Tiện Dương và lui về vị trí người giữ lửa đúc kiếm cho tông môn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 阮躬

Giới tính: Nam

Tuổi: Hàng trăm tuổi

Trạng thái: Còn sống; đã truyền ngôi tông chủ cho Lưu Tiện Dương; hiện giữ vai trò trưởng bối trấn giữ đại cục và chuyên tâm đúc kiếm

Vai trò: Khai sơn tổ sư Long Tuyền Kiếm Tông, cựu tông chủ Long Tuyền Kiếm Tông, thủ tịch cung phụng vương triều Đại Ly, Binh gia thánh nhân, đại chú kiếm sư

Biệt danh: Thợ rèn Nguyễn, Nguyễn Thánh nhân, Nguyễn Bảng Nhãn

Xuất thân: Mạch đầm Lục Thủy của Phong Tuyết Miếu, Bảo Bình Châu

Tu vi / Cảnh giới: Tiên Nhân Cảnh

Địa điểm: Chủ yếu qua lại giữa Long Tuyền Kiếm Tông sau khi dời sang địa giới Trung Nhạc cũ và lò rèn bên bờ sông Long Tu thuộc lãnh thổ Đại Ly

Điểm yếu: Không giỏi giao tiếp mềm dẻo, tính khí quá cứng và dễ dùng cách xử lý cực đoan; điểm yếu lớn nhất về tình cảm là sự thiên vị và lo lắng quá mức dành cho Nguyễn Tú.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Căn cốt kiếm đạo và chú kiếm cực mạnh; thiên phú đúc kiếm thuộc hàng đứng đầu Bảo Bình Châu; nhãn lực chọn người và nhìn tâm tính rất chuẩn

Tông môn: Long Tuyền Kiếm Tông (khai sơn tổ sư, cựu tông chủ); xuất thân Phong Tuyết Miếu

Đặc điểm

Ngoại hình

Nguyễn Cung có gương mặt ít biểu cảm, đường nét thô ráp như một thợ rèn quanh năm sống bên bếp lửa và búa sắt. Ông thường ăn mặc mộc mạc, áo vải thô, đôi khi để lộ dáng vẻ của một lão nông quê mùa hơn là một đại tu sĩ danh chấn thiên hạ. Thân hình ông rắn chắc, khí chất trầm nặng, đứng im cũng tạo cảm giác như một ngọn núi sắt khó lay chuyển.

Dù bề ngoài không hoa mỹ, trên người ông luôn có thứ uy áp khiến người đối diện tự nhiên phải dè chừng. Khi không nổi giận, ông toát ra vẻ khắc khổ và lặng lẽ; khi động sát niệm, khí thế lại sắc như kiếm đã tôi qua ngàn lửa.

Tính cách

Cứng rắn, ít nói, trọng thực chất hơn lời hoa mỹ. Ông ghét giả dối, không ưa những vòng vo chính trị và đặc biệt không dễ bị nhân tình hay thể diện lung lay nguyên tắc. Nguyễn Cung làm việc cực kỳ quyết đoán, đã đặt quy củ thì nhất định thi hành, bởi vậy vừa được kính trọng vừa khiến người khác e sợ.

Tuy nhiên, bên dưới vẻ thô kệch ấy là một người trọng tình nghĩa, nhớ ơn cũ và đối đãi rất thật với bằng hữu, đệ tử cùng những người từng giúp mình. Điểm mềm lớn nhất của ông là con gái Nguyễn Tú; mọi tính toán sâu xa nhất rốt cuộc đều quay về việc bảo vệ nàng.

Năng Lực

Khả Năng

  • Đúc Kiếm: Chú kiếm thuật đỉnh cao, khai lò luyện kiếm, chế tạo kiếm dành cho kiếm tu đỉnh cấp, đúc các loại kiếm có tác dụng khắc chế yêu tộc
  • Kiếm Đạo: Phi kiếm bản mệnh, kiếm ý trấn áp diện rộng, khai sông chém nước, sát phạt tu sĩ thượng tầng, cổ kiếm đạo gắn với chú kiếm luyện binh
  • Thánh Nhân - Binh Gia: Trấn giữ tiểu thiên địa, đặt quy củ cho một vùng trời đất, ngăn cách tiểu thiên địa, áp chế khí vận và sinh linh vi phạm
  • Quản Trị Tông Môn: Khai sơn lập phái, chọn đệ tử theo tâm tính, phân bổ núi non lãnh địa, định ra quy chế ngự phong và thông hành
  • Chính Trị - Thế Lực: Điều đình với triều đình Đại Ly, dự hội nghị cấp cao giữa các tông môn và thư viện, sử dụng uy danh cá nhân để ổn định cục diện Long Tuyền

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí Bản Mệnh: Phong Lôi song kiếm, phi kiếm bản mệnh
  • Kiếm Lô - Công Cụ: Kiếm lô Trường Củ, lò rèn bên bờ sông Long Tu
  • Tài Nguyên Luyện Kiếm: Trảm Long Đài, nước sông Long Tu, các nguồn khoáng liệu và linh thủy dùng cho đúc kiếm
  • Phù Tín - Tín Vật: Kiếm phù thông hành, kiếm sắt nhỏ dùng làm lệnh bài ngự phong
  • Tác Phẩm Tiêu Biểu: Hàng Yêu, kiếm tặng Ninh Diêu, nhiều thanh kiếm do chính tay ông đúc cho môn hạ và cường giả

Tiểu sử chi tiết

Nguyễn Cung là nhân vật tiêu biểu cho kiểu cường giả vừa mang khí chất giang hồ vừa gánh trách nhiệm của một thánh nhân. Xuất thân từ Phong Tuyết Miếu, ông sớm nổi danh là chú kiếm sư hàng đầu Bảo Bình Châu, tính tình cứng đầu, không chịu khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Khi Ly Châu động thiên đổi chủ sau cái chết của Tề Tĩnh Xuân, Nguyễn Cung được đẩy lên tuyến đầu, trở thành Binh gia thánh nhân trấn giữ vùng đất đầy nhân quả này.

Tại đây ông dùng thủ đoạn sắt máu để lập quy củ, diệt trừ tiên sư vượt luật, bảo vệ nền móng mới của Long Tuyền và cũng gián tiếp che chở cho những hạt giống như Trần Bình An.

Về sau, Nguyễn Cung không dừng ở vai trò người giữ đất mà còn tự khai sơn lập phái, dựng nên Long Tuyền Kiếm Tông. Ông thu đệ tử không nhìn thiên phú trước mà xét tâm tính, từ đó gây dựng một mạch kiếm đạo có cốt cách riêng. Dù giữ ghế thủ tịch cung phụng Đại Ly và được cả triều đình lẫn chư tông kính nể, ông vẫn giữ lối sống của một thợ rèn, xem trọng việc đúc kiếm hơn tô điểm thanh danh.

Trong đời ông, tình cảm sâu nặng nhất là với con gái Nguyễn Tú; sự lo lắng cho nàng khiến ông nhiều lần mâu thuẫn với chính mình trong cách đối xử với Trần Bình An. Ở giai đoạn sau cùng, Nguyễn Cung phá cảnh Tiên Nhân, truyền ngôi tông chủ cho Lưu Tiện Dương rồi lùi về hậu trường, trở thành người giữ lửa cho kiếm lô, cho tông môn và cho cả một thời đại kiếm đạo.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Nguyễn Tú (con gái, người ông yêu thương và bảo vệ nhất)
  • Đệ Tử Thân Truyền: Lưu Tiện Dương (đệ tử trực tiếp, tông chủ kế nhiệm), Đổng Cốc (thủ đồ, đệ tử khai sơn), Tạ Linh (đệ tử thân truyền), Từ Tiểu Kiều (đệ tử thân truyền)
  • Sư Môn - Đồng Đạo: Phong Tuyết Miếu (sư môn xuất thân), Vu Lưu (sư tỷ), A Lương/Ngụy Tấn (cố nhân Phong Tuyết Miếu)
  • Bằng Hữu - Đồng Minh: Ngụy Bách (sơn quân, đồng minh thân cận), Lão Dương (đối tượng hợp tác và trao đổi bí mật), Trần Chân Dung/Trần Dung (bạn cũ), Tạ Thực (giao tình qua Tạ Linh), Đồng Văn Sướng (quan hệ tốt trong triều)
  • Quan Hệ Phức Tạp: Trần Bình An (người được ông dìu dắt nhưng cũng dè chừng vì Nguyễn Tú), Tề Tĩnh Xuân (cố nhân và đối chiếu lớn trên đất Ly Châu), Thôi Sàm (đối tượng ông luôn cảnh giác mưu đồ)
  • Đối Đầu - Xung Đột: Tào Hi (cường giả từng giao tranh), phu nhân Đại Ly của dòng Tống (từng xin ông giết Trần Bình An nhưng bị cự tuyệt), các tiên sư ngoại lai vi phạm quy củ Long Tuyền

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân từ Phong Tuyết Miếu

Nguyễn Cung xuất thân từ mạch đầm Lục Thủy của Phong Tuyết Miếu, là một trong những nhân vật nổi bật nhất của đạo thống này về mặt đúc kiếm. Thuở còn ở sư môn, ông đã nổi danh bởi tính khí cứng cỏi, không chịu cúi đầu trước cường quyền dù cảnh giới khi ấy chưa phải tuyệt đỉnh. Từng có kiếm tiên trẻ tuổi từ Sơn Trang Đại Mặc tìm ông gây sự, nhưng Nguyễn Cung vẫn liều mạng chống trả, khiến Phong Tuyết Miếu về sau trả thù suốt nhiều năm.

Chính giai đoạn này đã định hình danh tiếng của ông như một người thà gãy chứ không cong. Đồng thời, nền tảng chú kiếm thuật của ông cũng được tôi luyện đến mức đứng hàng đầu cả châu.

Đến Ly Châu và tiếp nhận vị trí thánh nhân trấn giữ

Khi Ly Châu động thiên rơi xuống nhân gian và cục diện thay đổi, Nguyễn Cung được chọn thay Tề Tĩnh Xuân trấn giữ nơi này. Việc ông vào trấn không chỉ nhờ tu vi và bản lĩnh, mà còn có sự tín nhiệm của Đại Ly cùng các thế lực học cung, thư viện. Trong thời gian đầu, ông dùng đại đạo và quyền bính thánh nhân để trấn áp những tồn tại bất ổn như Trĩ Khuê, bảo vệ khí vận của Trần Bình An cùng nền móng vùng đất.

Từ khoảnh khắc ấy, Nguyễn Cung không còn chỉ là một thợ rèn, mà trở thành người nắm giữ luật lệ sống còn của cả một tiểu thiên địa. Sự chuyển đổi này mở đầu cho vai trò chính trị và quân sự sâu sắc của ông trong truyện.

Thiết lập quy củ sắt máu cho Long Tuyền

Sau khi tiếp quản địa bàn, Nguyễn Cung nhanh chóng ra tay với các tu sĩ ngoại lai muốn thăm dò giới hạn của Ly Châu cũ. Ông trực tiếp bước lên biển mây, dùng phi kiếm bản mệnh và thủ đoạn cực kỳ cường ngạnh giết chết nhiều kẻ vi phạm, kể cả nhân vật có thân phận cao. Trận sát phạt này khiến cả giới tu sĩ trên núi Đại Ly hiểu rằng trong phạm vi Long Tuyền, lời Nguyễn Cung chính là quy củ lớn nhất.

Ông cũng nhân đó định ra thời hạn và giới hạn cho việc ngự phong, xâm nhập, tranh đoạt cơ duyên tại địa giới này. Nhờ vậy, Long Tuyền từ vùng đất hỗn loạn sau biến cố trở thành địa bàn có trật tự, dù trật tự ấy được xây bằng máu.

Can dự vào cơ duyên của Trần Bình An

Nguyễn Cung là một trong những người đầu tiên thật sự nhìn ra giá trị của Trần Bình An và cơ duyên quanh thiếu niên này. Ông tham dự vào việc xử lý Trảm Long Đài, đồng thời chỉ điểm cho Trần Bình An chuyện mua núi bằng tiền kim tinh để lập gốc rễ tương lai. Dù ngoài mặt lạnh nhạt, ông vẫn cho mượn tiền, phân tích ưu khuyết từng ngọn núi và nhấn mạnh rằng bình an của Trần Bình An còn quan trọng hơn các lợi ích trước mắt.

Về sau, ông còn đúc kiếm cho Trần Bình An, cho ra đời thanh Hàng Yêu và để lại nhiều ảnh hưởng sâu xa lên con đường kiếm đạo của cậu. Quan hệ giữa hai người vì thế luôn mang sắc thái vừa dìu dắt, vừa đề phòng vì Nguyễn Tú.

Gây dựng gia nghiệp, chăm lo Nguyễn Tú và thu nhận đệ tử

Nguyễn Cung đặc biệt yêu thương con gái Nguyễn Tú, luôn coi nàng là mối bận tâm sâu nhất đời mình. Ông nhiều lần tìm cách cắt giảm sự dây dưa giữa Nguyễn Tú và Trần Bình An, thậm chí âm thầm tính toán để tránh nàng bị cuốn vào những đại cục nguy hiểm. Cùng lúc, ông mở cửa thu đồ nhưng không xem trọng thiên phú trước tiên, mà đặt tâm tính lên hàng đầu; vì vậy mới có Đổng Cốc, Tạ Linh và Từ Tiểu Kiều bước vào môn hạ.

Với đệ tử, ông ít cười, ít giảng đạo hoa mỹ, song lại dạy bằng việc làm, quy củ và ánh mắt nhìn người cực chuẩn. Tính cách người cha và người sư phụ nơi ông đều khắc nghiệt bên ngoài, nặng tình bên trong.

Mở lò đúc kiếm và khai sơn lập phái

Sau khi tích lũy đủ nhân lực, địa lợi và thời cơ, Nguyễn Cung mở lò đúc kiếm lớn tại vùng núi phía tây, kiếm ý lan ra khiến yêu tộc khắp khu vực khiếp sợ. Không lâu sau, ông chính thức khai sơn lập phái, lập nên Long Tuyền Kiếm Tông, lấy Thần Tú sơn cùng nhiều ngọn núi khác làm căn cơ tông môn. Tông phái của ông không trọng phô trương, nghi thức đơn giản nhưng nền móng cực vững, lại được Đại Ly ưu ái đặc biệt.

Nguyễn Cung giao nhiều việc truyền đạo và quản trị cho môn hạ, còn bản thân giữ lấy phần cốt lõi là đúc kiếm, định quy củ và trấn áp đại cục. Việc khai tông đánh dấu bước ông tách hẳn khỏi thân phận người của Phong Tuyết Miếu để tự viết nên một đạo thống mới.

Trở thành trụ cột của Đại Ly và mở rộng Long Tuyền Kiếm Tông

Khi Long Tuyền Kiếm Tông trưởng thành, Nguyễn Cung đồng thời trở thành thủ tịch cung phụng được hai đời hoàng đế Đại Ly cực kỳ coi trọng. Ông tham dự nhiều cuộc nghị sự cấp cao, được các tông môn, thư viện, sơn quân và đại tu sĩ chủ động kết giao, danh vọng đạt đến đỉnh cao của một nhân vật vừa có thực lực vừa có địa vị. Dưới tay ông, Long Tuyền Kiếm Tông liên tục mua thêm núi, thuê núi, mở rộng địa bàn và phân chia tài nguyên như Trảm Long Đài.

Dù vậy, ông vẫn không quá để tâm đến hương hỏa tông môn theo kiểu thông thường, mà chỉ giữ lấy khung xương cứng cáp cho cả hệ thống. Phong thái ấy khiến ông vừa giống một tông chủ, vừa giống một người canh lò kiếm hơn là nhà quản trị thuần túy.

Phá cảnh Tiên Nhân và thay đổi quy củ

Ở giai đoạn về sau, Nguyễn Cung thành công phá cảnh, từ Ngọc Phác tiến lên Tiên Nhân cảnh, đưa thực lực bản thân lên một tầng cao mới. Việc thăng cảnh này không chỉ củng cố vị thế của ông trong Bảo Bình Châu, mà còn khiến Long Tuyền Kiếm Tông thêm chắc chân giữa những biến cục lớn sắp tới. Sau khi đột phá, ông bãi bỏ quy củ thu phí ngự phong vốn từng được ông dùng để kiểm soát tu sĩ qua lại, cho thấy cách nhìn của ông về đại cục đã rộng hơn trước.

Dẫu vẫn nghiêm khắc, Nguyễn Cung không còn đơn thuần dựa vào răn đe mà bắt đầu dùng vị thế của một đại tông để điều hòa trật tự. Đây là bước trưởng thành rất rõ trong vai trò người trấn sơn của ông.

Truyền ngôi tông chủ và lui về hậu trường

Ở giai đoạn mới nhất của hành trình, Nguyễn Cung chính thức truyền lại chức vị tông chủ Long Tuyền Kiếm Tông cho Lưu Tiện Dương. Ông sắp xếp rõ công việc cho từng đệ tử thân truyền, dặn họ giữ đúng dáng vẻ đồng môn và đừng mang thói xấu ngoài núi vào trong tông. Sau khi giao quyền, Nguyễn Cung công khai nói rằng từ nay ông chỉ quản việc đúc kiếm, thể hiện ý chí rút khỏi tuyến đầu quản trị mà vẫn nắm giữ linh hồn tông môn.

Việc chuyển giao này cũng gắn với giai đoạn Long Tuyền Kiếm Tông dời núi, đổi địa bàn và bước sang thời kỳ mới. Từ một người dựng nền, ông trở thành cây kim định hải thần châm ở hậu trường, vẫn âm thầm chống đỡ cho con gái, đệ tử và cả triều cục Đại Ly.