Tiệm Áp Tuế nằm ở ngõ Kỵ Long trấn Lạc Phách Sơn, một cửa hàng bánh ngọt và điểm tập kết thị dân gắn bó với gia đình Trần Bình An. Kinh doanh bắt đầu dưới quyền Thạch Xuân Gia rồi chuyển cho Trần Bình An để nuôi dưỡng nguồn thu cho Lạc Phách Sơn. Tiệm nổi tiếng với bánh hoa đào, bánh hạnh nhân, rượu Hạnh Hoa và các món ăn nhẹ truyền thống, cùng hậu viện ba gian để chứa hàng, nhà ở và bếp.

Sau khi Nguyễn Tú được giao trông coi, nơi này vừa bán vừa trở thành cơ hội huấn luyện tinh thần bằng việc kiểm kê sổ sách, nhịn ăn sốt ruột vì muốn giữ tính giản đơn. Khi Bùi TiềnThạch Nhu xuống núi tiếp quản, tiệm trở thành trung tâm giao dịch an toàn cho người trong tổ, đồng thời là điểm bảo lãnh với viên đá mật rắn và túi mừng tuổi cho trẻ con. Mọi người từ lão đạo nhân đến khách sĩ đến xin nghỉ ngơi tại quán, thường chia sẻ bánh ngọt và những câu chuyện đời thường.

Qua nhiều năm nó vẫn duy trì không khí ấm áp, hiền hòa trước những luồng thị phi của trấn nhỏ và luôn mở cửa cho cả sư nhân, đệ tử lẫn thái giám muốn nhờ nơi trú chân. Hiện tại tiệm thuộc quyền quản lý thực tế của Bùi Tiền cùng đại chưởng quỹ Thạch Nhu, giữ vai trò cầu nối giữa Lạc Phách Sơn và trấn nhỏ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 压岁铺子

Trạng thái: Hoạt động bình thường, do Bùi Tiền và Thạch Nhu quản lý, vẫn phục vụ dân trấn và đệ tử Lạc Phách Sơn.

Vai trò: Cung cấp bánh ngọt, tạo thu nhập thế tục và là địa điểm an toàn cho các đồ đệ Lạc Phách Sơn khi xuống núi.

Biệt danh: Cửa tiệm Áp Tuế, Quán bánh Áp Tuế ngõ Kỵ Long

Xuất thân: Được xây dựng bởi Thạch Xuân Gia ở ngõ Kỵ Long, sau đó được Trần Bình An tiếp nhận để nuôi Lạc Phách Sơn.

Địa điểm: Ngõ Kỵ Long, trấn Lạc Phách Sơn, Lạc Phách Sơn

Cấu trúc: Mặt tiền phố nhỏ có quầy bánh dài, phía sau là hậu viện ba gian gồm phòng ngủ, kho hàng và bếp riêng biệt.

Bầu không khí: Không khí ấm áp, mùi đường nâu pha với tinh dầu quế và tiếng nói chuyện rì rầm của nhân viên, khách quen và đệ tử.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Bánh hoa đào, bánh hạnh nhân, bánh kẹo các loại, rượu Hạnh Hoa, đồ ăn nhẹ truyền thống, mứt quả, túi lì xì tiệm Tết.

Mức độ nguy hiểm:

Thấp (hoạt động dân sự, không thuộc khu vực tu luyện nguy hiểm).

Quan Hệ & Nhân Mạch

Dòng thời gian chi tiết

Nguồn gốc Thạch Xuân Gia

Tiệm Áp Tuế khai sinh dưới bàn tay của Thạch Xuân Gia, cô bé tóc tết sừng dê của một gia đình bán bánh lâu đời ở ngõ Kỵ Long. Cô không chỉ thuần thục buôn bán mà còn sử dụng chiếc bàn tính vàng do Lục Trầm bí mật tặng để cân đồ thạo hơn cả người lớn. Tiệm từng là tổ nghiệp của Thạch gia, nổi danh với bảng giá rẻ nhưng vị ngon không đổi và thu hút người dân lẫn đệ tử.

Khi Thạch gia dời đi kinh thành tiệm được sang tay nhiều chủ, rồi Trần Bình An nghe tin và dốc tiền thu mua để giữ lại nguồn thu cho Lạc Phách Sơn. Dù đổi chủ, ký ức về cô chủ nhỏ ngày ấy vẫn ám ảnh dân trấn, khiến Tiệm Áp Tuế mang đậm màu sắc truyền thống.

Trần Bình An thâu tóm và định hướng

Khi nghe tin nhiều cửa tiệm sẽ bị bán rẻ, Trần Bình An quyết định nhờ Nguyễn Cung xác nhận mua lại hai nơi Áp Tuế và Thảo Đầu với giá hời. Ông dùng rượu Hạnh Hoa của tiệm Áp Tuế để làm quà tạ lỗi cho quan huyện mới, đồng thời tận dụng danh tiếng bánh hoa đào để tạo sự thân thiết với dân trấn. Ông xem đây là nguồn thu thế tục ổn định cho Lạc Phách Sơn nên luôn ghi tên họ Trần lên bảng chủ để khẳng định quyền sở hữu.

Trước mỗi chuyến đi ông vẫn ghé lại mua bánh cúng tổ và chuẩn bị túi mừng tuổi cho đồ đệ bằng sản phẩm của cửa hàng. Tâm huyết dành cho tiệm không chỉ là kinh doanh mà còn là một điểm tựa an toàn, vì thế Trần Bình An đều đặn xuống núi kiểm tra sổ sách và bàn bạc kế hoạch phát triển.

Nguyễn Tú dựng nền tảng

Khi Trần Bình An đi xa, Nguyễn Tú được giao cai quản tiệm nên phải học cách gọi phu nhân, tuyển thiếu nữ an phận và giữ cho việc buôn bán giữ tính phác. Cô thường nằm sấp trên quầy, kiểm tra sổ sách thật nghiêm vì từng nhịn ăn bánh đến mức cằm nhọn chỉ để giữ tấm lòng giản dị. Dù ngại mặc cả, nàng vẫn không dám bán bánh giá cao nhờ nghe lời dặn của sư công, như thế tiệm giữ được uy tín với khách hàng trung thành.

Tiệm còn trở thành điểm bảo lãnh khi Trần Bình An trao viên đá mật rắn làm tín vật, nhờ đó các lão đạo nhân và đồ đệ tìm đến để xin chỗ ở và giới thiệu. Nguyễn Tú cũng dặn người nhà nếu ai muốn ăn bánh thì cứ gọi, miễn là biết rõ chủ là họ Trần và tôn trọng cách vận hành của cửa tiệm.

Bùi Tiền – Thạch Nhu xây lại bộ máy

Bùi Tiền cùng Thạch Nhu xuống núi tiếp quản và bám trụ tại hậu viện ba gian, phân chia lại không gian để Bùi Tiền ở nhà chính, một gian chứa hàng, và Thạch Nhu giữ gian son phấn. Họ tăng lương cho lão sư phụ làm bánh, tuyển thêm nhân viên trẻ, đồng thời Bùi Tiền lén ghi chép lời xì xào của dân trấn để nắm tình hình. Dù có phu nhân giàu có đến khoe khoang hoặc người dân nghi ngờ, họ vẫn giữ vững kỷ luật và biện pháp xử lý sự cố, kêu gọi kinh doanh thêm trong khi Thạch Nhu kiên trì bảo vệ danh dự.

Việc bảo toàn lợi nhuận được ghi lại qua các kỳ, còn sự trung thành của họ cho thấy tiệm vẫn là chỗ tạo thu nhập cho Lạc Phách Sơn dù không huy hoàng. Tiệm trở thành nơi mọi đệ tử tin tưởng, vì viên đá mật rắn, tiền lì xì và sự chăm sóc tận tâm của đôi người.

Chiến dịch nhân sự và quảng cáo

Bùi Tiền tìm hai thợ làm bánh tay nghề cao rồi đưa Trần Linh Quân, Tạ Cẩu, Khuông Hầu và Chu Tuấn Thần vào hoạt động để kéo thêm khách. Kế hoạch của Tạ Cẩu là dán biển quảng cáo ở khu nhà giàu, thổi phồng rằng bánh giúp phá cảnh để tạo tin đồn, khiến Chu Tuấn Thần và Trần Bình An vừa bàng hoàng vừa khích lệ. Những người như Vương Chu hay nhóm Khổng Sách được mời đến ăn, và Khuông Hầu lúc nào cũng xông xáo lo việc chung, giúp hình ảnh tiệm trở nên sắc nét hơn.

Túi lì xì, bánh hoa đào và bánh hạnh nhân được dùng làm quà tặng, kết nối thêm các quan hệ với trấn nhỏ và Lạc Phách Sơn. Dù có lúc bị ngăn cản hay tự rút lui, Tạ Cẩu vẫn hứa trở lại tiệm trong khi các nhân viên học cách vận hành theo lời gợi ý về dòng tiền ổn định của Trần Bình An.

Địa điểm giao lưu và hiện trạng

Gần đây tiệm tiếp tục là điểm qua lại của khách với Lão Tú Tài, Lưu Thập Lục, Trường Mệnh, Tùy Hữu Biên và các đệ tử khác, họ đến ăn bánh và nghe kể chuyện từ Thạch Nhu. Thạch Nhu dùng tiệm làm nơi nhận tin, giữ liên lạc với sư huynh và thỉnh thoảng che giấu thân phận di chủ, trong khi Bùi Tiền đảm bảo hậu viện đủ chỗ cho khách, kể cả viên đá mật rắn làm tín vật cho những ai cần nơi trọ. Mỗi lần có khách như Khổng Sách, Vương Qua hay nhóm Đệ tử Tiểu Mễ Lạp, cửa hàng lại nhộn nhịp, bánh hoa đào và bánh hạnh nhân được dùng làm quà mừng và kết nối tình cảm với trấn.

Dù vẫn có sự tò mò của người ngoài và thỉnh thoảng mang tiếng xấu, tiệm không đóng cửa, vẫn là trung tâm an toàn cho người trong Lạc Phách Sơn khi ghé vào. Trước lúc chia tay du giới, nhóm Tiểu Mễ Lạp còn đến tiệm Áp Tuế để chào tạm biệt Thạch Nhu và các nhân sự, chứng tỏ nó tiếp tục là chỗ dựa không thể thiếu.