Tả Hữu là đại kiếm tiên lừng danh của "Kiếm Lai", nổi tiếng với phong thái áo trắng, ít lời và sát lực kiếm đạo gần như đứng đầu nhân gian. Ông là đệ tử của Văn Thánh, đồng thời là đại sư huynh thực tế trong mạch truyền thừa này sau khi Thôi Sàm rời khỏi trung tâm sư môn. Tả Hữu không thích tranh biện bằng ngôn từ, thường dùng kiếm để phân định đúng sai, vì thế vừa khiến người kính sợ vừa dễ bị hiểu lầm là quá lạnh lùng.
Dù bề ngoài cứng rắn, ông lại cực kỳ coi trọng sư phụ, đồng môn và đặc biệt bảo hộ Trần Bình An cùng các hậu bối của Văn Thánh nhất mạch. Kiếm thuật của ông có thể phá trận, chém đứt khí vận sơn hà, áp chế Phi Thăng cảnh, thậm chí từng giao phong trực diện với tồn tại Thập Tứ cảnh. Trong nhiều biến cố lớn, ông một mình trấn áp Đồng Diệp tông, trấn thủ Kiếm Khí Trường Thành, bảo vệ chúng sinh ở Vũ Hóa phúc địa và liên thủ cùng A Lương chém giết giữa Man Hoang.
Ở giai đoạn mới nhất, Tả Hữu vẫn là biểu tượng của kiếm tu thuần túy mạnh nhất Hạo Nhiên thiên hạ, nhưng tung tích cụ thể đã trở nên mờ mịt sau chuỗi đại chiến cấp độ cực cao.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Thiếu thời nghèo khó và nhập môn Văn Thánh
- Luyện kiếm muộn nhưng thành tựu kinh người
- Lời hứa với Tề Tĩnh Xuân và lần đầu che chở Trần Bình An
- Hành kiếm ở Đồng Diệp châu và để lại uy danh tuyệt đối
- Một mình trấn áp Đồng Diệp tông để báo thù cho Tề Tĩnh Xuân
- Đoàn tụ sư môn và dạy kiếm ở Kiếm Khí Trường Thành
- Bảo vệ danh dự Văn Thánh nhất mạch giữa đầu thành
- Liều mình trong đại chiến Man Hoang và bị Tiêu Tốn đánh lén
- Trấn thủ Đồng Diệp châu, cứu dân ở Vũ Hóa phúc địa và trở về Lạc Phách sơn
- Đại chiến Thập Tứ cảnh và tung tích mờ mịt ở giai đoạn mới nhất
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 左右
Giới tính: Nam
Tuổi: Trưởng thành, thuộc thế hệ tiền bối của Trần Bình An; đã hành kiếm và phiêu bạt hơn trăm năm
Trạng thái: Tung tích không rõ sau khi liên thủ A Lương đại chiến tại Man Hoang; sinh tử chưa định, được đồn là từng tạm thời chen thân vào Thập Tứ cảnh trong tử chiến
Vai trò: Đại kiếm tiên, đại sư huynh của Văn Thánh nhất mạch
Biệt danh: Đại sư huynh, Đại kiếm tiên, Kiếm thuật đệ nhất nhân gian
Xuất thân: Hạo Nhiên thiên hạ, truyền thừa Văn Thánh
Tu vi / Cảnh giới: Đỉnh phong Phi Thăng cảnh; trong tử chiến từng được đồn là tạm thời chen thân vào Thập Tứ cảnh
Địa điểm: Chiến trường Man Hoang thiên hạ và thiên ngoại, vị trí hiện tại chưa xác định
Điểm yếu: Không giỏi bày tỏ cảm xúc, thường quá lạnh và quá thẳng nên dễ bị hiểu lầm là vô tình. Tính cách cố chấp khiến ông nhiều lần tự gánh việc nặng nhất mà không muốn giải thích. Khi liên quan đến sư môn và Trần Bình An, ông dễ hành sự cực đoan, sẵn sàng liều mình trước cường địch. Tầm mắt quá cao khiến việc hợp đạo, phá cảnh viên mãn của ông ngược lại trở nên đặc biệt khó khăn.
Chủng tộc: Nhân tộc
Thiên phú: Thiên tư kiếm đạo tuyệt đỉnh, học kiếm muộn nhưng tiến cảnh thần tốc; kiếm tâm thuần túy, tầm mắt cực cao, có căn cốt đủ để chạm ngưỡng Thập Tứ cảnh
Tông môn: Văn Thánh nhất mạch, liên hệ hương hỏa với Thư viện Sơn Nhai và Lạc Phách sơn
Đặc điểm
Ngoại hình
Tả Hữu thường xuất hiện trong áo nho hoặc trường bào trắng, thân hình cao lớn, khí chất lạnh như băng và cực kỳ áp bức. Ấn đường ông có nốt ruồi đỏ, ánh mắt sáng rực mà sắc bén như điện, khi nhìn người thường tạo cảm giác bị kiếm khí xuyên thấu. Ông luôn mang theo trường kiếm, phong thái nhìn qua có vẻ mây trôi gió nhẹ nhưng thực chất từng bước đều ẩn sát cơ.
Lúc ngồi yên, kiếm khí quanh thân đã có thể cắt đứt hư không; lúc xuất kiếm, gương mặt gần như không lộ cảm xúc. Tổng thể của ông là vẻ đẹp lạnh, sạch, cứng và không cho người khác cơ hội khinh nhờn.
Tính cách
Ít nói, cương trực, ngạo nghễ, cực ghét đạo lý sáo rỗng và quen dùng kiếm thay lời. Ông bảo vệ sư môn tới mức gần như cố chấp, sẵn sàng trở mặt với bất cứ ai xúc phạm Văn Thánh nhất mạch. Bề ngoài lạnh nhạt nhưng nội tâm lại rất nặng tình với sư phụ, đồng môn và các hậu bối, chỉ là không giỏi biểu đạt.
Tả Hữu đặc biệt coi trọng quy củ thật sự, lễ nghĩa thật sự và sự chính trực thật sự, vì vậy ông khinh thường những kẻ chỉ biết mượn danh đạo lý để mưu lợi. Về sau, qua các biến cố như Vũ Hóa phúc địa, tính tình ông dần có thêm sự kiên nhẫn và thấu cảm với nhân gian.
Năng Lực
Khả Năng
- Kiếm Đạo: Nhất kiếm phá vạn pháp, kiếm thuật đệ nhất nhân gian, kiếm ý ngưng thực, kiếm khí hóa tiểu thiên địa, kiếm khí chẻ trời, kiếm quang vạn dặm, kiếm ý viễn cổ, kiếm ý cắt đứt hư không
- Sát Phạt Và Công Kích: Chém đứt biển khơi, chém vỡ pháp tướng, chém đứt khí vận sơn hà, chém đứt đường phi thăng, trảm tiên diệt ma, áp chế Phi Thăng cảnh, giao phong ngang Thập Tứ cảnh
- Phá Trận Và Khống Chế: Phá đại trận hộ sơn, phá tiểu thiên địa, chém nát thuật pháp đại đạo, hộ trận cho đồng minh, tạo chiến trường sạch, ngưng tụ kiếm khí đánh xa
- Thân Pháp Và Thần Thông: Ngự kiếm vượt châu, âm thần xuất khiếu đi xa, xuất kiếm xuyên thiên địa, kiếm quang chi viện nửa tòa thiên hạ, dẫn địch ra ngoài biển để tránh họa nhân gian
- Dạy Dỗ Và Học Vấn: Chỉ điểm kiếm tâm, rèn luyện kiếm ý cho hậu bối, thông hiểu kinh nghĩa Nho gia, lấy lễ đáp lễ, dùng đọc sách bổ trợ kiếm đạo
- Ý Chí Và Phòng Ngự: Kiếm khí hộ thân cực mạnh, chịu đòn Thập Tứ cảnh vẫn tiếp chiến, trấn giữ ranh giới phúc địa, bảo vệ chúng sinh trong tuyệt cảnh
Trang bị & Vật phẩm
- Vũ Khí: Trường kiếm, cổ kiếm bội thân
- Trang Bị: Áo nho trắng, trường bào trắng, vỏ kiếm phân đôi tay trái tay phải
- Đạo Cụ Từng Sử Dụng: Sơn Hà đồ của Thôi Sàm
- Di Vật Và Vật Gắn Với Sư Môn: Di vật của Văn Thánh từng thay mặt trao lại, thẻ tre và sách của Văn Thánh từng thay mặt chuyển giao
Tiểu sử chi tiết
Tả Hữu là một trong những nhân vật tiêu biểu nhất của mạch Văn Thánh trong "Kiếm Lai", vừa là đại kiếm tiên tuyệt thế vừa là người gánh phần cứng rắn nhất của cả truyền thừa. Xuất thân nghèo khó, học kiếm muộn nhưng tiến cảnh kinh người, ông sớm trở thành tồn tại khiến cả triều đình, tông môn lẫn đại tu sĩ nhiều nơi phải e sợ. Dù luôn tỏ ra lạnh lùng, ông lại là người ghi nhớ lời gửi gắm của Tề Tĩnh Xuân, nhiều lần âm thầm che chở cho Trần Bình An từ khe Giao Long đến Kiếm Khí Trường Thành.
Khi sư môn bị xúc phạm hay tiểu sư đệ gặp nạn, Tả Hữu gần như lập tức dùng kiếm để đòi công đạo, từ việc một mình áp chế Đồng Diệp tông cho đến hộ trận giữa đại chiến Man Hoang. Ông không chỉ là kẻ mạnh biết chém giết, mà còn là người có học vấn, hiểu lễ số, biết trọng hương hỏa và dám ở lại Vũ Hóa phúc địa chỉ để cứu hàng triệu sinh linh vô tội. Những năm về sau, ông tiếp tục hành kiếm khắp thiên hạ, giao chiến với Tiêu Tốn, Phùng Tuyết Đào và nhiều cường địch đỉnh cao, nhiều lần chạm ngưỡng Thập Tứ cảnh.
Ở thời điểm mới nhất, Tả Hữu vẫn được xem là hiện thân của kiếm đạo thuần túy mạnh nhất Hạo Nhiên, nhưng bản thân ông đã biến thành một truyền kỳ sống có tung tích chưa thể xác định.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Sư Phụ: Văn Thánh (Lão Tú Tài)
- Đồng Môn: Thôi Sàm (đại sư huynh trên danh nghĩa, bất hòa), Lưu Thập Lục (sư đệ), Tề Tĩnh Xuân (sư đệ), Trần Bình An (tiểu sư đệ)
- Hậu Bối Sư Môn: Bùi Tiền (sư điệt), Tào Tình Lãng (sư điệt), Thôi Đông Sơn (sư điệt, phân thân liên hệ Thôi Sàm), Quách Trúc Tửu (hậu bối được chỉ điểm)
- Bằng Hữu Và Người Quen Trọng Thị: Chung Khôi (bằng hữu), A Lương (kiếm tu cùng vai chiến đấu), Lục Đài (người quen), Ngụy Tấn (đồng đạo kiếm tu), Vương Sư Tử (kiếm tu đi cùng)
- Đối Thủ Và Kẻ Thù: Tiêu Tốn (đại địch Thập Tứ cảnh), Đỗ Mậu (lão tổ Đồng Diệp tông), Kinh Hạo (Thanh Cung thái bảo), Phùng Tuyết Đào (đại tu sĩ bị vấn kiếm), Mễ Dụ (kiếm tiên từng bị áp chế), Nhạc Thanh (kiếm tiên từng xung đột), lão Giao Long áo vàng (bị chém giết)
- Người Chịu Ảnh Hưởng Sâu Sắc: Tề Tĩnh Xuân (lời gửi gắm), Trần Bình An (người ông nhiều lần hộ đạo và rèn giũa)
Dòng thời gian chi tiết
Thiếu thời nghèo khó và nhập môn Văn Thánh
Tả Hữu xuất thân từ cuộc sống thanh bần nơi ngõ hẹp, sớm nếm đủ khó khăn nhân gian nên tính tình dần trở nên cứng cỏi và kiệm lời. Ông theo học dưới trướng Văn Thánh, trở thành đệ tử thứ hai nhưng về sau được xem là đại sư huynh thực tế của cả mạch. Thuở còn trẻ, ông còn từng giúp sư môn trông nom tiền bạc vì nhiều đồng môn khác không giỏi việc này.
Văn Thánh bắt ông đọc nhiều sách, lấy khổ nạn nhân gian làm vỏ kiếm, nhờ đó kiếm đạo và học vấn của ông cùng lớn lên. Tuy ngoài mặt bướng bỉnh, ông luôn đặc biệt kính sợ và nghe lời sư phụ.
Luyện kiếm muộn nhưng thành tựu kinh người
Tả Hữu học kiếm không sớm, nhưng thiên tư và ý chí lại cao đến mức tiến cảnh cực nhanh. Ông từng vô tình có được cổ kiếm, từ đó bước hẳn lên con đường kiếm tu thuần túy với sát lực cực mạnh. Có lời đánh giá rằng ông từng suýt trở thành kiếm tu Thập Tứ cảnh đầu tiên của Hạo Nhiên thiên hạ, đủ thấy nền tảng đáng sợ đến mức nào.
Trong thời gian dài, ông ra biển tìm tiên, ôm ý định vấn kiếm Bùi Mân để phân định cao thấp. Chính quãng năm tháng ấy đã rèn cho ông phong thái cô độc, ngạo nghễ nhưng càng thêm thuần túy trên kiếm đạo.
Lời hứa với Tề Tĩnh Xuân và lần đầu che chở Trần Bình An
Tề Tĩnh Xuân từng gửi gắm Trần Bình An cho Tả Hữu, khiến ông âm thầm ghi nhớ dù ngoài miệng không nói. Khi khe Giao Long phát sinh đại nạn, Trần Bình An liều mình chống lão Giao Long và suýt mất mạng trong hỗn chiến. Tả Hữu xuất hiện đúng lúc, chém gãy tượng thần tướng, áp chế toàn trường rồi cứu thiếu niên khỏi tử cục.
Sau đó ông còn chém vỡ pháp tướng cường địch, giết lão Giao Long áo vàng và để lại lời răn lạnh lùng nhưng thực chất là một sự chỉ điểm cho tiểu sư đệ tương lai. Từ đây, hình tượng người đại sư huynh dùng kiếm hộ đạo bắt đầu thật sự hiện rõ.
Hành kiếm ở Đồng Diệp châu và để lại uy danh tuyệt đối
Trước khi đại kiếp lan rộng, Tả Hữu từng dùng một kiếm chém lui lão tổ Đồng Diệp tông, khiến đối phương không dám đón kiếm thứ hai. Ông đi qua biển Tây Đồng Diệp châu, một kiếm giết đại yêu cảnh giới cực cao, đồng thời vẫn giữ sự tôn trọng đặc biệt với núi Thái Bình vì lời dặn của Tề Tĩnh Xuân. Khi Trần Bình An bị liên lụy ở thành Lão Long, Văn Thánh nổi giận quở trách ông vì không hộ được sư đệ chu toàn.
Tả Hữu lặng im chịu mắng, sau đó nhận lệnh xuống phía nam đòi công đạo. Việc ông không tranh cãi cho mình cho thấy lòng kính sư và nỗi áy náy rất sâu với đồng môn.
Một mình trấn áp Đồng Diệp tông để báo thù cho Tề Tĩnh Xuân
Tả Hữu mang kiếm đến thẳng tổ sơn Đồng Diệp tông, phá đại trận hộ sơn và chém tan khí số tông môn. Đối mặt với Đỗ Mậu cùng cả một đại tông, ông vẫn chỉ dựa vào kiếm đạo thuần túy để ép đối phương vào đường cùng. Trong quá trình ấy, ông còn có thể thu liễm kiếm khí trước hậu bối có căn cốt kiếm đạo, chứng tỏ sự sắc bén của ông luôn đi kèm khả năng khống chế cực cao.
Cuối cùng, ông chém đứt con đường phi thăng của Đỗ Mậu và làm Đồng Diệp tông nguyên khí đại thương. Đó là một trong những chiến tích định hình danh tiếng "nhất kiếm phá vạn pháp" của ông.
Đoàn tụ sư môn và dạy kiếm ở Kiếm Khí Trường Thành
Sau khi tới Kiếm Khí Trường Thành, Tả Hữu tái ngộ Văn Thánh và Trần Bình An, nhưng ban đầu vẫn tỏ ra cực kỳ hà khắc với tiểu sư đệ. Ông nhắc Trần Bình An về lễ số học trò, trao lại di vật của Văn Thánh rồi đích thân đưa người lên đầu thành luyện kiếm. Cách dạy của ông vô cùng khắc nghiệt, lấy kiếm khí tôi luyện thể phách và ép Trần Bình An phải dùng thực chiến để trưởng thành.
Đồng thời, ông còn chỉ điểm cho Bùi Tiền, Tào Tình Lãng và Quách Trúc Tửu, truyền cho họ thứ đạo lý xuất kiếm quyết đoán và không giả trá. Ẩn dưới vẻ lạnh nhạt là vai trò người thầy nghiêm khắc và người giữ lửa cho mạch truyền thừa.
Bảo vệ danh dự Văn Thánh nhất mạch giữa đầu thành
Ở Kiếm Khí Trường Thành, bất cứ ai động chạm đến danh dự sư môn đều có thể lập tức đối diện mũi kiếm của Tả Hữu. Ông từng không rút kiếm mà chỉ ngưng tụ kiếm ý thành thực chất để đánh bay Thôi Đông Sơn, cũng từng dùng kiếm ý áp chế Mễ Dụ và thách thức các đại kiếm tiên can thiệp. Khi có người xúc phạm mạch Văn Thánh, ông sẵn sàng coi mọi kẻ đến gần là địch.
Ngay cả với Trần Thanh Đô, Tả Hữu cũng dám nói thẳng và từng thách một trận "cách tuyệt thiên địa". Những hành động này chứng minh ông là trụ cột mạnh nhất và cứng rắn nhất của dòng truyền thừa ấy trong chiến địa.
Liều mình trong đại chiến Man Hoang và bị Tiêu Tốn đánh lén
Khi đại chiến nổ ra, Tả Hữu nhiều lần một mình xâm nhập sâu vào chiến tuyến yêu tộc, tạo tiểu thiên địa bằng kiếm khí và mở ra chiến trường sạch cho Trần Bình An. Ông có thể nghiền nát quân trận, phá tan công phạt của đại yêu và chỉ thật sự hứng thú khi gặp đối thủ xứng tầm. Vì bảo vệ tiểu sư đệ và tôn nghiêm của sư phụ, ông từng tranh luận gay gắt với Trần Thanh Đô rồi tự mình rời đi hộ trận cho Trần Bình An.
Trong trận phá cục Ngũ Nhạc, ông bị Ẩn Quan phản bội Tiêu Tốn đánh lén, một quyền xuyên thủng bụng suýt nát tâm khiếu. Dù trọng thương, ông vẫn tiếp tục cầm kiếm, thể hiện ý chí bền bỉ hiếm có.
Trấn thủ Đồng Diệp châu, cứu dân ở Vũ Hóa phúc địa và trở về Lạc Phách sơn
Rời Kiếm Khí Trường Thành, Tả Hữu chọn Đồng Diệp châu làm chiến trường vì nơi đó nguy hiểm hơn, rồi trên đường đi còn giết thêm đại yêu Tiên Nhân cảnh ở đảo Lô Hoa. Ông trấn thủ cả một châu, hòa giải mâu thuẫn, truyền sách và lễ nghĩa của Văn Thánh nhất mạch, đồng thời tiếp tục đối đầu Tiêu Tốn ngoài biển. Sau đó ông bị mưu kế yêu tộc vây khốn trong Vũ Hóa phúc địa, nhưng thà ở lại chống đỡ thiên địa còn hơn phá giới mà làm chết hàng triệu phàm nhân.
Khi được Lưu Thập Lục thay vị trí, ông trở về Lạc Phách sơn dâng hương tổ sư, kiểm tra học vấn hậu bối và trợ lực nối liền phúc địa với động thiên. Giai đoạn này cho thấy ông không chỉ là kiếm tu sát phạt, mà còn là người thật sự gánh trách nhiệm với thương sinh và hương hỏa sư môn.
Đại chiến Thập Tứ cảnh và tung tích mờ mịt ở giai đoạn mới nhất
Về sau, Tả Hữu tiếp tục đối đầu Tiêu Tốn ở thiên ngoại, chém đứt chân đối phương rồi đẩy nàng sang Thanh Minh thiên hạ. Ông cũng vấn kiếm Phùng Tuyết Đào, truy kích Kinh Hạo, từ xa xuất kiếm chi viện A Lương bằng đường kiếm quang dài xuyên nửa thiên hạ, để lại cảnh tượng được gọi là "Kiếm cắt thiên hạ". Trong những trận chiến muộn nhất, ông cùng A Lương vai kề vai đánh sâu vào Man Hoang, kiếm khí hoàn toàn buông thả và được nhìn nhận là đỉnh cao kiếm thuật nhân gian.
Có tin đồn ông đã tạm thời phá vỡ giới hạn, chen thân vào Thập Tứ cảnh trong sinh tử chiến. Tuy vậy, sau chuỗi giao tranh kỳ dị kéo dài, tung tích và sinh tử của ông hiện vẫn chưa có kết luận rõ ràng.