Sở gia Phong Thành là một gia tộc quyền thế và danh giá có nguồn gốc từ vùng Phong Thành, được vương triều Đại Ly đối đãi như khách quý. Thế lực này không chỉ có ảnh hưởng sâu rộng trong giới thế tục mà còn có nền tảng tu hành vững chắc trên núi nhờ vào vị lão tổ đang nắm giữ chức vị Phó tông chủ của núi Dao Linh. Tuy nhiên, sự hưng thịnh lâu đời đã hình thành nên bản tính kiêu ngạo và hống hách cho các hậu duệ, khiến họ thường xuyên dựa vào bối cảnh gia đình để ức hiếp người khác.

Tại trấn nhỏ Ly Châu, dù mang danh tiếng lẫy lừng, Sở gia vẫn buộc phải hành sự thận trọng trước sự hiện diện của các vị thánh nhân và lực lượng tử sĩ tinh nhuệ của Đại Ly. Sự kiện một công tử của gia tộc bị phế bỏ tu vi tại đây đã minh chứng cho giới hạn quyền lực của họ khi đối đầu với những thực thể thực sự mạnh mẽ. Về cơ bản, đây là một cường hào địa phương có thực lực hạng nhất nhưng vẫn phải tuân thủ các quy tắc ngầm của giới tu hành và triều đình.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Phong Thành Sở gia

Trạng thái: Đang hoạt động (Bị tổn thất nhân sự)

Vai trò: Thế lực phản diện/phụ trợ (Gia tộc địa phương)

Biệt danh: Phong Thành Sở gia

Xuất thân: Phong Thành

Địa điểm: Phong Thành, Ly Châu trấn (Hoạt động tạm thời)

Chủ sở hữu: Lão tổ Sở gia

Cấu trúc: Gia tộc phụ thuộc vào tông môn (Núi Dao Linh) và liên kết với triều đình (Đại Ly)

Sức mạnh: Thế lực hạng nhất/nhị tại địa phương

Tư tưởng: Cậy thế ức hiếp người, coi trọng danh tiếng gia tộc và sức mạnh của dư luận trí thức

Yêu cầu: Huyết thống gia tộc hoặc là thuộc hạ/tử sĩ trung thành

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Tu pháp từ núi Dao Linh, địa vị chính trị tại Đại Ly, ảnh hưởng đối với giới người đọc sách và dư luận

Tiểu sử chi tiết

Sở gia Phong Thành là một trong những gia tộc có tầm ảnh hưởng lớn tại vương triều Đại Ly, nổi danh nhờ sự kết hợp giữa quyền lực thế tục và sức mạnh tu tiên. Với vị lão tổ tông giữ chức Phó tông chủ tại núi Dao Linh, gia tộc này luôn nhận được sự ưu ái từ triều đình, được xem là khách quý và có tiếng nói trọng yếu trong giới trí thức. Sự tự phụ về bối cảnh đã khiến các thế hệ con cháu của Sở gia, điển hình là vị công tử bột thường xuyên gây hấn, trở nên hống hách và coi thường luật lệ.

Trong một lần đến trấn nhỏ Ly Châu, vị công tử này đã phạm sai lầm chí mạng khi xúc phạm Nguyễn Tú, con gái của thánh nhân Nguyễn Cung. Hậu quả là hắn bị cô đánh phế hoàn toàn cơ sở tu hành và khảm vào tường trong sự bất lực của cận vệ. Mặc dù cận vệ đã cố gắng dùng danh tiếng Sở gia và núi Dao Linh để đe dọa, nhưng các lực lượng giám thị của Đại Ly hoàn toàn ngó lơ, thậm chí còn mỉa mai sự ngu ngốc của họ.

Sau biến cố này, thay vì có thể dùng dư luận để ép buộc triều đình, Sở gia buộc phải nhún nhường và chuẩn bị lễ vật xin lỗi trước uy thế tuyệt đối của cha con Nguyễn Cung.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Lãnh Đạo: Lão tổ Sở gia (Phó tông chủ núi Dao Linh)
  • Hậu Duệ: Công tử Sở gia (Bị Nguyễn Tú đánh phế)
  • Thuộc Hạ: Võ nhân cận vệ (Cận vệ của công tử)
  • Triều Đình: Vương triều Đại Ly (Quan hệ khách quý)
  • Cá Nhân: Nguyễn Cung (Thánh nhân)

Dòng thời gian chi tiết

Xây dựng nền móng và vị thế

Gia tộc khởi nguồn từ vùng Phong Thành, thông qua nhiều thế hệ tích lũy tài nguyên và danh tiếng để trở thành một thế lực hạng nhất. Bước ngoặt lớn nhất là khi lão tổ tông của gia tộc thăng tiến lên vị trí Phó tông chủ tại núi Dao Linh, một tông môn có tiếng nói trong giới tu hành. Nhờ sự hậu thuẫn này, Sở gia trở thành khách quý của vương triều Đại Ly, nhận được sự khoan nhượng và ưu đãi đặc biệt từ các đời hoàng đế.

Danh tiếng của họ gắn liền với giới người đọc sách, tạo nên một lớp màng bảo vệ bằng dư luận xã hội vô cùng vững chắc. Tuy nhiên, đây cũng là giai đoạn nảy sinh những mầm mống kiêu ngạo trong hàng ngũ hậu duệ gia tộc.

Biến cố tại trấn nhỏ Ly Châu

Một vị công tử của Sở gia dẫn theo võ nhân cận vệ tiến vào trấn nhỏ Ly Châu với thái độ hống hách, coi thường người dân địa phương. Tại đây, hắn đã có hành vi quấy rối và xúc phạm Nguyễn Tú, một thiếu nữ trông tiệm bình thường nhưng thực chất là con gái của thánh nhân Nguyễn Cung. Bất chấp những lời cảnh cáo, vị công tử này vẫn tiếp tục khiêu khích, dẫn đến việc bị Nguyễn Tú ra tay cực kỳ tàn khốc.

Tu vi và cơ sở tu hành của hắn bị đánh nát hoàn toàn, bản thân hắn bị khảm sâu vào tường đá trong sự kinh hoàng của thuộc hạ. Đây là đòn giáng mạnh mẽ vào danh dự và thực lực của Sở gia tại một nơi mà họ vốn tưởng rằng danh tiếng của mình là vạn năng.

Sự bất lực trước cường quyền thực sự

Sau khi vị công tử bị phế, tên cận vệ đã cố gắng hét lớn danh hiệu Sở gia Phong Thành và núi Dao Linh để tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc đe dọa những người xung quanh. Tuy nhiên, các tử sĩ và giám thị của Đại Ly đang ẩn mình trong trấn nhỏ hoàn toàn không có phản ứng cứu giúp, thậm chí còn cười nhạo sự thiếu hiểu biết của bọn họ. Nguyễn Cung, cha của Nguyễn Tú và là một thánh nhân cấp cao, đã khẳng định rằng Sở gia không đủ gan để trả thù mà sẽ phải sớm mang lễ vật đến tạ tội.

Sự việc kết thúc với việc Sở gia phải chấp nhận sự thật rằng quyền lực của họ vẫn nằm dưới sự chi phối của các quy tắc mạnh được yếu thua trong giới tu hành cấp cao. Biến cố này buộc gia tộc phải thu mình lại và đánh giá lại vị thế của mình đối với các thánh nhân của Đại Ly.