Hòe Hoàng Quốc là một tiểu quốc nghèo ở phía bắc Bắc Câu Lô Châu, nơi Trần Bình An mở đầu hành trình du ngoạn trong bối cảnh Tiên Hiệp còn nhiều ngờ vực. Đất đai nơi đây khô cằn, đồi núi thưa thớt linh khí nên nông dân phải bám vào những ruộng nhỏ và cánh đồng câm, chắt chiu từng hạt giống. Triều đình kiệt quệ không đủ tiền dâng cúng Ngũ Nhạc, khiến các miếu nhỏ bị bỏ hoang, hương khói nhạt nhòa và thần linh không ai trấn áp.
Tâm linh dân chúng yếu, yêu ma quỷ quái từ khắp nơi tìm cách lợi dụng, trong khi binh lính và quan lại đều bận rộn với việc thu thuế ít ỏi. Kim Đạc Tự mới được khôi phục hương hỏa nhờ một vài hành giả giỏi trên đường đi qua, và một tửu lầu ở biên giới với Bảo Tướng Quốc là điểm dừng chân hiếm hoi cho người lữ hành. Những đoàn thương nhân lạc đà đi qua Ách Ba Hồ truyền lại rằng nước hồ không tăng không giảm, mùa hạn thì cạn, mùa mưa thì lũ để lại những hồi ức về một quê hương đã chịu quá nhiều đổi thay.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 槐黄国
Trạng thái: Nghèo đói và thiếu lễ cúng Ngũ Nhạc, triều đình cạn kiệt ngân sách nên dân chúng tự phòng bị trước những yêu ma nhỏ lẻ.
Vai trò: Tiểu quốc biên cương nghèo khó ở phía bắc Bắc Câu Lô Châu, vừa là điểm khởi hành của Trần Bình An vừa tạo nên khung cảnh thử thách cho tuyến nhân vật chính trong thể loại Tiên Hiệp.
Biệt danh: Huyện Hòe Hoàng
Xuất thân: Nằm trong vùng Bắc Câu Lô Châu, Hòe Hoàng Quốc hình thành trên các đồi trọc và thung lũng khô cằn, từng ổn định trước khi linh khí chảy ngược và yêu ma trỗi dậy.
Địa điểm: Phía bắc Bắc Câu Lô Châu, giáp ranh với Bảo Tướng Quốc, chuỗi đồi Kim Đạc và Hoàng Phong Cốc tạo ra ranh giới tự nhiên cho quốc gia này.
Cấu trúc: Triều đình nghèo nàn không duy trì được lễ nghi lớn, dân quân không đủ mạnh để trấn áp những vùng rừng núi giáp giới nên quốc gia chủ yếu sống nhờ cộng đồng địa phương và sự trợ giúp lẻ tẻ của hành giả đi qua.
Bầu không khí: Không khí u ám, hương khói miếu mạo thưa thớt, cư dân sống chật vật giữa những cơn gió bụi và sương mù linh khí thoáng qua.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Sản vật nghèo nàn, nổi bật nhất là rượu Tảo Phi Tửu và Phất Dăng Tửu được thương nhân mua mang đi làm quà.
Mức độ nguy hiểm:
Trung bình với nhiều yêu ma nhỏ lẻ
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhân Tộc: Dân nghèo, Quan lại keo kiệt
- Yêu Quỷ: Nữ quỷ áo trắng, Quỷ chùa Kim Đạc
Dòng thời gian chi tiết
Linh khí đảo chiều và bạo loạn yêu ma
Hòe Hoàng Quốc từng giữ được trạng thái ổn định nhưng khi linh khí chảy ngược, các núi đồi không còn giữ lại đủ tinh khí cho đất đai, khiến ruộng đồng khô cằn hơn trước. Dân chúng phải đối mặt với việc vừa gánh cày ruộng vừa trực tiếp giáp mặt với yêu vật xuất hiện từ rừng cỏ và khe đá. Triều đình không còn ngân khố để cúng tế Ngũ Nhạc nên miếu mạo bị bỏ hoang, hương khói yếu ớt và thần linh không có ai trấn áp.
Nữ quỷ áo trắng và quỷ chùa Kim Đạc thường xuyên trồi lên từ các điểm linh mạo bị bỏ phí để quấy phá dân lành, buộc dân nghèo phải tự tìm cách phòng thân. Quan lại và binh sĩ keo kiệt chỉ lo giữ thuế, trong khi vài hành giả đi qua dừng lại thắp chút hương rồi đi tiếp, không thể thay đổi cục diện cả vùng.
Đám khách phiêu bạt và vẻ thân thuộc bên Ách Ba Hồ
Đoàn Bùi Tiền cùng Lý Hòe và Vi Thái Chân dừng chân ở Ngọc Hốt Quận trên biên giới Hòe Hoàng Quốc, thu thập tin tức về Kim Đạc Tự nơi từng có nữ hiệp lương thiện xuất hiện. Kim Đạc Tự đã hồi sinh hương hỏa nên họ đứng lại để nhìn ngắm vẻ yên bình hiếm hoi trước khi tiếp tục cuộc hành trình. Nhóm du hành ghé vào một tửu lầu ven đường, ăn uống trọn vẹn và mua hai bình Phất Dăng Tửu để chuẩn bị cho chặng đường tiếp theo.
Trên đường dẫn đến Hoàng Phong Cốc và Ách Ba Hồ, họ chứng kiến vùng cát vàng mà tiếng chuông lạc đà vang vọng rồi dừng nghỉ bên bờ hồ nước lặng. Bùi Tiền ngồi bên mép hồ nhìn dòng nước bất động, cảm nhận rõ quê hương của Tiểu Mễ Lạp vừa cũ kỹ vừa thân thuộc, khiến tâm trạng anh dâng lên một niềm an ủi giữa khung cảnh khô hạn.