Trương Kế Nghiệp là tổ tiên trọng yếu của Trương gia, một Nguyên Thiên sư có tu vi trung bình nhưng sở hữu ý chí cầu đạo mãnh liệt. Khoảng một ngàn năm trước, ông mang theo quyển Nguyên Thiên Thư tiến sâu vào vùng Tử sơn (mà bản thân ông gọi là Đế sơn) với hy vọng thu nhận hoặc bảo vệ bí học nguyên khí. Ông không phải cường giả tuyệt thế; thay vào đó ông tin cậy vào một bộ quần áo bằng da đá — pháp bảo che chở thần nguyên — để vượt qua nhiều cấm chế trong Ma sơn.
Trong hành trình đó, ông bị trọng thương nhưng vẫn kiên trì bảo vệ Nguyên Thiên Thư đến cùng; hài cốt của ông sau này được phát hiện với nhiều xương gãy và mảnh vải da đá rách nát bên cạnh. Trương Kế Nghiệp còn được ghi chép là từng nhận một phần tâm pháp dưỡng mệnh từ Dao Trì Thánh nữ nhằm kéo dài sinh lực, nhưng cuối cùng vẫn không thể trở về. Di sản ông để lại chủ yếu là Nguyên Thiên Thư và tinh thần kiên trinh của dòng Trương, đồng thời dấu tích và hàng chữ của ông trên vách đá đã trở thành manh mối quan trọng cho đời sau.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguyên và bối cảnh xuất thân
- Quyết định tiến vào Tử sơn và mang Nguyên Thiên Thư
- Thương tích, dưỡng mệnh và cố giữ Nguyên Thiên Thư
- Diệt vong và lưu dấu ấn vật chất
- Phát hiện và hậu sự bởi đời sau
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 张继业
Giới tính: Nam
Tuổi: Hoạt động khoảng 1.000 năm trước (thời điểm vào Tử sơn); đã tử vong từ thời đó
Trạng thái: Đã tử vong; hài cốt được phát hiện trong Tử sơn và sau đó được chôn cất lại bởi Diệp Phàm; Nguyên Thiên Thư từng thuộc sở hữu ông hiện đã bị thu hồi bởi người khác.
Vai trò: Tổ tiên Trương gia; Nguyên Thiên sư; người mang Nguyên Thiên Thư vào Tử sơn
Biệt danh: Tổ tiên Trương gia, Nguyên Thiên sư Trương Kế Nghiệp, Trương lão huynh
Xuất thân: Trương gia (dòng tộc tại Đông Hoang)
Tu vi / Cảnh giới: Nguyên Thiên sư (tu vi trung bình so với các cường giả xuất hiện trong Tử sơn)
Địa điểm: Tử sơn (một cổ mỏ/động phủ sâu trong Ma sơn mà ông gọi là Đế sơn); hài cốt được tìm thấy trong một đại điện đá trong Tử sơn
Điểm yếu: Tu vi chỉ ở mức Nguyên Thiên sư trung bình, không đủ sức đương đầu với lực lượng ma tính và sinh vật Thái Cổ trong lõi Tử sơn; phải dựa nhiều vào pháp bảo (bộ quần áo da đá). Hạn chế nội lực khiến ông dễ bị tổn thương trước những công kích tinh thần hoặc cấm chế mạnh mẽ.
Chủng tộc: Nhân tộc
Thiên phú: Có năng lực cảm ứng nguyên khí; thiên phú về phong thủy và cảm nhận cấm chế thiên địa
Tông môn: Trương gia
Đặc điểm
Ngoại hình
Ngoại hình ghi lại qua hài cốt: một bộ xương bị gãy nát nhiều chỗ, không còn mô tả chi tiết về diện mạo khi còn sống; xung quanh còn lại các mảnh vải da đá rách nát thuộc bộ quần áo bảo hộ. Thi thể để lại ấn tượng về một người đã chịu đựng thương tích kéo dài, xương sọ và các xương sườn cho thấy từng chịu những cú kích lực cực mạnh. Không có miêu tả trang phục nguyên vẹn ngoài những mảnh vụn da đá; tổng thể hiện trường cho thấy một người đã kiên trì chịu đựng trong hoàn cảnh khắc nghiệt.
Tính cách
Kiên trì, can đảm trước hiểm nguy và có ý chí cầu đạo mãnh liệt; sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ bí tịch gia tộc. Không háo danh, hành động mang tính trách nhiệm và trọng truyền thống dòng họ. Đồng thời có phần thực dụng khi dựa vào pháp bảo để bù đắp hạn chế tu vi cá nhân.
Tính cách thể hiện qua hành động chịu thương kéo dài để bảo vệ Nguyên Thiên Thư cho thấy lòng trung thành và quyết tâm sâu sắc.
Năng Lực
Khả Năng
- Pháp Môn: Thuật cảm ứng nguyên khí, Tinh thông phong thủy địa lý
- Kỹ Năng Khác: Sử dụng bộ quần áo da đá để che chở thần nguyên và phá giải một số cấm chế
Trang bị & Vật phẩm
- Pháp Bảo: Bộ quần áo da đá (bảo vệ thần nguyên; khi phát hiện chỉ còn mảnh vụn)
- Kỳ Thư: Nguyên Thiên Thư (đã mang vào Tử sơn và sau đó bị người khác thu hồi)
Tiểu sử chi tiết
Trương Kế Nghiệp xuất thân trong Trương gia, hậu duệ thuộc dòng liên hệ với Nguyên Thiên sư Trương Lâm. Ông sở hữu thiên phú cảm ứng nguyên khí và sự am hiểu phong thủy, nhưng xét về thực lực cá nhân ông chỉ đạt trình độ Nguyên Thiên sư trung bình so với các đại cường cùng thời. Vì trách nhiệm gia tộc và lòng tín nhiệm đối với di sản bí học, ông mang quyển Nguyên Thiên Thư tiến vào Tử sơn khoảng một ngàn năm trước trong nỗ lực bảo tồn hoặc tìm nơi ẩn náu cho kỳ thư.
Do hạn chế nội lực, ông dựa vào bộ quần áo da đá làm pháp bảo để mở đường qua nhiều cấm chế ma tính; bản thân hành trình này là chuỗi ngày đối mặt với sinh vật Thái Cổ và pháp sự nguy hiểm. Trong quá trình thâm nhập, ông chịu thương nặng và từng nhận một phần tâm pháp dưỡng mệnh từ Dao Trì Thánh nữ để kéo dài sinh lực, nhưng cuối cùng vẫn không thể trở về. Hài cốt của ông sau đó được phát hiện với nhiều xương gãy và mảnh áo da đá rách nát; Nguyên Thiên Thư từng mang theo đã bị người khác gặp gỡ và thu hồi.
Di sản ông để lại là chữ khắc trên vách đá, Nguyên Thiên Thư từng bảo quản và tinh thần kiên trinh của dòng Trương.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Gia Tộc: Trương gia (dòng dõi), Trương Lâm (tổ tiên/Hậu duệ của học phái Nguyên Thiên)
- Liên Quan: Diệp Phàm (người phát hiện hài cốt và thu hồi Nguyên Thiên Thư), Dương Di (Dao Trì Thánh nữ; từng truyền thụ phần tâm pháp dưỡng mệnh)
- Cùng Bối Cảnh/ Tổ Hợp: Khương Thái Hư, các cường giả Đông Hoang (những tên tuổi được ghi lại trong Tử sơn)
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên và bối cảnh xuất thân
Trương Kế Nghiệp sinh ra trong họ Trương, thuộc dòng dõi có liên hệ với Nguyên Thiên sư Trương Lâm; trong truyền thuyết gia tộc ông được xem là thế hệ nối tiếp của học phái nguyên khí. Từ sớm ông thể hiện năng lực cảm ứng nguyên khí và sự am tường phong thủy địa lý, nhưng tu vi cá nhân chỉ ở mức trung bình so với các đại cường. Vì tín niệm cầu đạo và trọng trách gia tộc, ông nhận nhiệm vụ bảo quản hoặc đưa quyển Nguyên Thiên Thư vào một vùng thử thách nhằm tìm kiếm cơ duyên tu đạo.
Môi trường gia đình và truyền thống tôn trọng bí học đã định hướng đời ông là người giữ gìn và canh giữ di vật quan trọng của Trương gia.
Quyết định tiến vào Tử sơn và mang Nguyên Thiên Thư
Khoảng một ngàn năm trước, Trương Kế Nghiệp đem theo Nguyên Thiên Thư tiến sâu vào vùng Tử sơn, tự gọi nơi đó là Đế sơn với hy vọng tìm được chỗ ẩn náu an toàn cho kỳ thư. Vì giới hạn thực lực, ông dựa nhiều vào bộ quần áo bằng da đá — một pháp bảo ôm bọc thần nguyên — để vượt qua nhiều cấm chế và lớp bảo hộ ma tính trong Ma sơn. Hành trình của ông là sự kết hợp giữa quyết tâm cá nhân và việc khai thác pháp bảo, ông từng đi qua nhiều cổ mỏ và động phủ đầy nguy hiểm.
Quyết định này đặt ông vào vị trí đối mặt trực tiếp với những sinh vật Thái Cổ và các lực lượng ma tính ẩn sâu trong Tử sơn.
Thương tích, dưỡng mệnh và cố giữ Nguyên Thiên Thư
Trong quá trình thâm nhập, Trương Kế Nghiệp chịu thương nặng do tương tác với lực lượng ma tính và sinh vật Thái Cổ; nhiều xương ông bị gãy nát nhưng vẫn kéo dài sinh mệnh đủ để bảo vệ kỳ thư. Tài liệu ghi lại rằng ông từng nhận một phần tâm pháp dưỡng mệnh từ Dao Trì Thánh nữ nhằm gia tăng thọ nguyên, giúp ông duy trì ý thức lâu hơn giữa hoàn cảnh tử sinh. Dù vậy, bản lĩnh nội lực không đủ để đương đầu lâu dài với các cấm chế tinh vi; ông không thể trốn khỏi lõi nguy hiểm của Tử sơn.
Hành động cuối cùng của ông là đảm bảo Nguyên Thiên Thư còn nguyên vẹn bên người trước khi tuyệt khí.
Diệt vong và lưu dấu ấn vật chất
Trương Kế Nghiệp cuối cùng chết lại trong một đại điện đá của Tử sơn; hài cốt của ông còn lại với nhiều xương gãy, bộ quần áo da đá rách nát rải quanh. Trên vách đá gần đó xuất hiện hàng chữ khắc tay ông với nội dung ghi nhận việc ông đã đến Đế sơn — dấu tích này được xác định tồn tại đến nay khoảng một ngàn năm. Thi thể và hiện vật của ông bị ảnh hưởng nặng bởi ma tính địa hình, khiến hài cốt mang dấu vết chấn thương do một kích lực mạnh.
Dấu tích vật chất và chữ khắc trở thành chứng cứ lịch sử cho đời sau về thân phận và số phận của ông trong Tử sơn.
Phát hiện và hậu sự bởi đời sau
Thời hiện tại, Diệp Phàm cùng những người khám phá khác tìm thấy hài cốt của Trương Kế Nghiệp cùng Nguyên Thiên Thư ở một cổ mỏ; Nguyên Thiên Thư sau đó bị thu hồi bởi Diệp Phàm. Hài cốt được mô tả xương gãy nhiều chỗ, mảnh vải da đá tương đồng với bộ áo mà Trương Kế Nghiệp từng mặc; Diệp Phàm đào hố chôn lại, lập bia tưởng niệm và bái lạy để tỏ lòng kính trọng. Việc phát hiện này xác nhận vai trò lịch sử của ông trong hành trình bảo vệ bí bảo gia tộc và khiến tên tuổi ông lưu lại trong sử sách Trương gia.
Di sản tinh thần và vật chất của ông tiếp tục ảnh hưởng đến các thế hệ sau khi họ tiếp cận Nguyên Thiên Thư và nghiên cứu hàng chữ trên vách đá.