Minh Thần Cung là di tích thánh địa cổ đại có nguồn gốc phi nhân loại, hình thành từ truyền thừa thần bí dưới lòng đất và gắn chặt với long mạch cùng Vạn Long Sào. Về mặt hình thức, dấu tích còn lại là một băng cung trong suốt như pha lê, nhỏ như một gian phòng, lơ lửng giữa vực sâu bên trong một địa cung khổng lồ dưới đại tuyết sơn. Bên trong băng cung ấy tồn tại một nữ Thánh Chủ tuyệt sắc ngủ say hàng bảy tám vạn năm, thân trắng như băng tinh, trở thành biểu tượng chủ đạo của di tích.
Minh Thần Cung từng là một thánh địa quyền lực, sở hữu truyền thừa có thể hợp nhất với long khí và tích tụ Thần Nguyên vô tận, nhưng sau một cuộc tàn phá do Thần Vương Khương gia dùng vũ khí Cực Đạo, nó trở thành tàn tích chứa mầm mống cả hiểm họa lẫn kho báu. Địa cung liên thông chín long động, có Ngũ Sắc Tế Đàn và quan tài Vương tộc thái cổ; long khí cuộn chảy khiến nơi đây vừa là nguồn tài nguyên khổng lồ vừa là hang ổ của sinh vật thủ hộ và Vương tộc thái cổ ngủ say. Hiện trạng của Minh Thần Cung rất bất ổn: tuy tồn tại nguồn lực đồ sộ, những trận văn phong ấn và sinh vật thái cổ còn thức tỉnh đã biến nơi này thành vùng đất tuyệt thế hung địa, chỉ thích hợp cho những kẻ liều mạng hoặc có mục đích đặc thù.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Tàn tích nguy hiểm: vẫn tồn tại băng cung và di tích nội tầng, nguồn Thần Nguyên và Vạn Long Sào còn sót; gần đây sinh vật thái cổ trong địa cung thức tỉnh gây thảm sát, khiến khu vực trở nên cực kỳ hung hiểm và bất ổn. Nữ Thánh Chủ vẫn được ghi nhận là ngủ trong băng cung (tình trạng chưa hoàn toàn rõ ràng sau các biến cố gần đây).
Vai trò: Thánh địa cổ / Nguồn truyền thừa long khí và Thần Nguyên, đồng thời là hang ổ của sinh vật thái cổ và di sản Vương tộc thái cổ
Biệt danh: Băng Cung, Thánh địa Minh Thần, Cung Minh Thần
Xuất thân: Truyền thừa thần bí phát sinh từ sinh vật/tiền thể dưới lòng đất; không do nhân tộc sáng lập, hình thành hệ thống tu luyện dựa trên hợp nhất long khí và Thần Nguyên.
Địa điểm: Tàn tích nằm dưới Đại Tuyết Sơn, ẩn sâu trong một địa cung dưới băng nguyên; băng cung nội vi lơ lửng giữa vực sâu thuộc trung tâm Vạn Long Sào.
Chủ sở hữu: Không rõ (nguồn gốc phi nhân loại, không có chủ nhân nhân tộc cố định)
Cấu trúc: Minh Thần Cung là một tổ hợp di tích gồm băng cung trung tâm, các đạo tràng nội tầng, Ngũ Sắc Tế Đàn tương đồng tế đàn Thái Sơn, chín long động thông nhau dẫn tới Vạn Long Sào, quan tài cổ của Vương tộc thái cổ và các trận văn phong tỏa. Vật chất hiện hữu là tàn tích mang tính địa cung: tầng trận văn cổ phong tỏa long mạch, hang động, vực sâu, và các khu vực lưu trữ Thần Nguyên cùng thần dược thái cổ. Không có cấu trúc tổ chức nhân sự kiểu phái đương thời rõ rệt; quyền lực và 'chức vụ' biểu hiện qua tồn vật (Thánh Chủ) và sinh vật thủ hộ.
Sức mạnh: Từng là thánh địa cường đại sở hữu khả năng truyền thừa long khí, sinh thành Chân Long, dự trữ Thần Nguyên vô tận và nuôi dưỡng thần dược thái cổ; dù bị tàn phá lịch sử, các trận văn cổ, long mạch và sinh vật thủ hộ còn lại vẫn giữ lại uy lực khủng khiếp, đủ để gây thảm sát và phá vỡ trình tự của bá chủ hiện đại nếu bị khiêu khích.
Tư tưởng: Tu luyện dựa trên truyền thừa thần bí từ lòng đất, trọng việc hợp nhất với long khí và khai phát địa mạch; di tích ưu tiên bảo toàn dòng truyền thừa và thai nghén huyết mạch rồng hơn các giáo lý nhân chủ.
Yêu cầu: Không có hệ thống chiêu mộ nhân tộc rõ ràng; truyền thừa xuất phát từ mối liên kết với long mạch và di vật nội cung — những kẻ muốn hưởng lợi phải xâm nhập và chịu rủi ro vượt qua trận văn và sinh vật thủ hộ.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Thần Nguyên vô tận
Long châu
Long dịch
Vạn Long Sào (địa thế thai nghén Chân Long)
Ngũ Sắc Tế Đàn
Quan tài cổ chứa Vương tộc thái cổ
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chức Vụ: Nữ Thánh Chủ (Ngủ say, biểu tượng tâm linh của di tích), Sinh vật thủ hộ (Sinh vật thái cổ canh giữ nội cung)
- Chức Vụ Khác: Vương tộc thái cổ (Ngủ trong quan tài, thân phận cổ sinh), Môn đồ tàn tích / linh văn lưu lại (dấu vết thuộc hạ đã thất lạc)
- Thần Vương Khương Gia (lịch Sử: kẻ tàn phá bằng vũ khí Cực Đạo)
- Kẻ Thù: Các thế lực, bá chủ xâm nhập Vạn Long Sào (khiến sinh vật thái cổ thức tỉnh)
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên và hình thành
Minh Thần Cung xuất hiện như một thánh địa phi nhân loại hình thành từ truyền thừa dưới lòng đất, dựa trên một nguồn sinh lực và ý thức cổ xưa không thuộc nhân tộc. Trong giai đoạn sơ khởi, nơi này khai khẩn long mạch, thiết lập tế đàn và hệ thống trận văn để tương tác với Thần Nguyên và long khí; bản thể của thánh địa mang tính truyền thừa, truyền từ địa mạch và sinh vật thần bí. Người sáng lập cụ thể không được ghi lại, bởi giáo lý và quyền lực khởi phát từ lòng đất và các sinh vật thái cổ hơn là từ một cá nhân nhân loại.
Qua thời gian, Minh Thần Cung trở thành trung tâm thai nghén Chân Long và nơi tích tụ thần dược thái cổ, đồng thời sinh sản truyền thừa cho những kẻ tiếp cận được nguồn lực nội cung. Hệ quả là uy lực và đặc tính của nó gắn chặt với Vạn Long Sào và các long động xung quanh.
Thời kỳ huy hoàng và bản vị thánh địa
Khi đạt đến đỉnh cao, Minh Thần Cung là một thánh địa đáng sợ với truyền thừa có thể hợp nhất long khí, thao túng Thần Nguyên và nuôi dưỡng Vạn Long Sào để thai nghén Chân Long. Di tích sở hữu Ngũ Sắc Tế Đàn và các công phu đặc thù, khiến nhiều tông môn và thực thể thái cổ phải kính nể; băng cung trung tâm với Nữ Thánh Chủ trở thành biểu tượng của sức mạnh và quyền uy. Trong thời kỳ này, Vương tộc thái cổ và sinh vật thủ hộ với hào quang cổ xưa giữ vị trí then chốt trong việc bảo vệ truyền thừa.
Song sự phức tạp của quyền lực nội tại cũng tạo ra mâu thuẫn với các lực lượng khác trên bản đồ cường quyền đạo — điều dẫn tới những biến cố lịch sử lớn.
Cuộc hủy diệt bởi Thần Vương Khương gia
Khoảng bảy tám vạn năm trước, Minh Thần Cung chịu một cuộc tấn công quy mô từ Thần Vương Khương gia, người sử dụng vũ khí Cực Đạo để san bằng phần lớn thánh địa. Đợt tàn phá đó phá vỡ nhiều cấu trúc bên trên, đẩy phần lớn nội tầng vào trạng thái phong ấn hoặc tàn tích và khiến băng cung trung tâm trở thành một khối lơ lửng rời rạc giữa vực sâu. Vương tộc thái cổ và nhiều truyền thừa bị chôn vùi trong quan tài; nữ Thánh Chủ rơi vào trạng thái ngủ sâu trong băng cung.
Dù bị đánh bại, di tích không bị xóa sổ hoàn toàn; những trận văn cổ và long mạch còn lại giữ lại phần lớn nguy lực tiềm ẩn, biến nơi đây thành khu vực hung hiểm thay vì một thánh địa hiển nhiên.
Khám phá lại thời hiện đại (Diệp Phàm và đồng đội)
Trong các cuộc thám hiểm của Diệp Phàm và nhóm đồng hành, Minh Thần Cung được phát hiện lại khi họ xuyên vào Băng Tuyết Cung và mở cửa địa cung dẫn tới Vạn Long Sào. Họ chứng kiến băng cung chứa Nữ Thánh Chủ ngủ say, long mạch cuộn chảy và nhiều tài nguyên như long châu, long dịch, và thần dược thái cổ bị vạn long khí tẩm bổ; đồng thời phát hiện Ngũ Sắc Tế Đàn và quan tài Vương tộc thái cổ. Việc khai thác thần dược và tài nguyên khiến nhóm suýt mất mạng dưới sát khí của Vương tộc thái cổ và kích hoạt nhiều phòng vệ cổ xưa; một số bá chủ khác cũng lao vào cướp đoạt dẫn tới xung đột.
Những khám phá này khẳng định Minh Thần Cung là nút then chốt liên quan tới đường về Địa cầu và là mục tiêu tranh đoạt khốc liệt giữa các thế lực.
Thức tỉnh sinh vật thái cổ và thảm sát (giai đoạn gần nhất)
Khi các Thánh chủ và bá chủ xông vào nội cung (giai đoạn kể trong các sự kiện gần đây), nhiều sinh vật thái cổ canh giữ trong địa cung bị đánh thức và gây ra thảm sát lan rộng, làm bạt vía cả những thế lực mạnh. Cuộc đụng độ dẫn tới tổn thất lớn cho các bên xâm nhập; nhóm Diệp Phàm may mắn rút lui an toàn nhờ trận văn Hư Không Đại đế trong khi Bất Tử Thần Dược bị thương và trốn thoát. Sự kiện này chứng tỏ mặc dù là tàn tích, Minh Thần Cung vẫn có khả năng kích hoạt sức mạnh hủy diệt cổ xưa, đồng thời cho thấy nguồn lực nội cung vẫn đủ thu hút các cường giả.
Hiện tại, khu vực được coi là cực kỳ nguy hiểm, với nhiều trận văn còn hiệu lực và sinh vật thái cổ chưa hoàn toàn bị trấn áp, khiến mọi hoạt động thám hiểm hoặc tranh đoạt tiếp diễn trong rủi ro cao.