Ngọc Dương Tử là môn chủ Trường Sanh Đường, một nhánh đặc biệt trong Ma giáo chuyên canh giữ thánh địa Thánh điện ở Man Hoang và theo đuổi ma pháp cầu trường sinh bằng thủ đoạn tàn khốc. Lão có đạo hạnh cao thâm, khí thế kiêu hùng, từng được các phe Ma giáo suy tôn làm người chủ trì đại sự trong cuộc vây đánh Thanh Vân. Bề ngoài lão thường mang dung mạo anh tuấn như người trạc ba mươi, nhưng thực tế đã tu luyện nhiều trăm năm, tâm cơ và dã vọng đều rất sâu.

Trong đại chiến tại Thanh Vân Sơn, lão khoe khoang thắng thế và ép Đạo Huyền giao Tru Tiên cổ kiếm, song nhanh chóng nếm mùi phản công của Tru Tiên kiếm trận. Lão trọng thương, bị cắt cụt tay trái khi tháo chạy, uy tín và thế lực theo đó suy sụp, tạo khe nứt giữa các phái Ma giáo. Khi cục diện Ma giáo chuyển sang tranh đoạt nội bộ và dị bảo ở Đại Chiểu Trạch, Trường Sanh Đường trở thành mục tiêu bị đánh hội đồng.

Kết cục, cơ nghiệp lâu đời của lão bị tiêu diệt và chính Ngọc Dương Tử chết thảm trong vòng xoáy phản bội.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 玉阳子

Giới tính: Nam

Tuổi: Vài trăm tuổi

Trạng thái: Đã chết

Vai trò: Môn chủ Trường Sanh Đường, tứ đại tông chủ Ma giáo (từng được suy tôn chủ trì đại cục)

Biệt danh: Dương Tử, Ngọc Dương

Xuất thân: Nhân tộc, xuất thân Ma giáo; trưởng thành trong hệ phái Trường Sanh Đường gắn với Thánh điện Man Hoang

Tu vi / Cảnh giới: Thượng Thanh Cảnh đỉnh phong

Địa điểm: Tử Trạch (Đại Chiểu Trạch), tổng đà Trường Sanh Đường (nơi tử vong)

Điểm yếu: Tự cao tự đại, dã tâm lộ liễu khiến các đối thủ và cả đồng đạo khó dung thứ; phụ thuộc vào uy thế danh vọng nên dễ mất lòng người khi thất bại. Về cuối đời chịu trọng thương nặng, cơ thể suy kiệt và bị cụt tay trái, chiến lực giảm sút rõ rệt. Thế lực Trường Sanh Đường thiếu đồng minh thật sự, dễ bị cô lập và trở thành mục tiêu bị đánh hội đồng trong nội đấu Ma giáo.

Chủng tộc: Nhân loại

Tông môn: Trường Sanh Đường

Thiên phú: Tư chất lãnh đạo bẩm sinh

Đặc điểm

Ngoại hình

Tướng mạo anh tuấn, thường được miêu tả như người trạc ba mươi; đôi mày dài đến tóc mai, thần thái sắc lạnh. Khi bước vào cuộc chiến lớn, ánh mắt dữ dằn và khí thế kiêu hùng lộ rõ vẻ áp đảo. Về cuối đời sau khi đối mặt Tru Tiên kiếm trận, lão sắc mặt trắng bệch như giấy, thân thể run rẩy vì trọng thương.

Bên thân trái có vết máu lớn, tay trái bị cắt cụt khiến tay áo rỗng không, dáng vẻ khốn đốn nhưng vẫn cố giữ vẻ hung hãn.

Tính cách

Kiêu ngạo, hiếu thắng và dã tâm lớn; thích nắm quyền chủ trì, dễ sinh tự mãn khi được tôn sùng. Mưu mô và biết dùng lời lẽ để giữ hòa khí bề ngoài giữa các tông chủ Ma giáo khi cần thiết, nhưng bản chất không ngại thủ đoạn. Tự tin quá mức vào uy thế Trường Sanh Đường và công trạng ở đại chiến khiến lão xem mình độc tôn, dẫn tới cô lập trong nội bộ.

Khi thất thế, lão vẫn cố chấp bám chấp danh vọng, cuối cùng rơi vào tuyệt vọng trước sự phản bội và thế cờ bị vây diệt.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp: Trường Sanh Pháp
  • Ma Chú/ Bí Thuật: Huyết Chú (bạo tăng đạo hạnh trong thời gian ngắn nhưng tổn hao dương thọ)
  • Năng Lực Lãnh Đạo: Tổ chức, điều phối liên minh tứ phái trong chiến dịch vây đánh Thanh Vân

Trang bị & Vật phẩm

Tiểu sử chi tiết

Ngọc Dương Tử là môn chủ Trường Sanh Đường, một chi phái Ma giáo vừa mang nhiệm vụ bảo vệ Thánh điện ở Man Hoang vừa theo đuổi con đường “trường sinh” bằng ma công tàn khốc. Với đạo hạnh cao thâm và khí độ của một kiêu hùng, lão tồn tại sau nhiều trăm năm tranh đấu, dần trở thành một trong tứ đại tông chủ có sức ảnh hưởng lớn. Khi Ma giáo bí mật tập kết để báo thù Thanh Vân Môn, Ngọc Dương Tử được suy tôn làm người chủ trì đại cục, sự đắc ý khiến lão bộc lộ tham vọng vượt lên trên các tông chủ khác.

Trong lúc cục diện tưởng như nghiêng về Ma giáo, Tru Tiên cổ kiếm tái xuất và Tru Tiên kiếm trận đảo ngược tình thế; Ngọc Dương Tử bị trọng thương, mất tay trái và buộc phải tháo chạy, từ đó uy danh suy giảm. Về sau, trước cơ hội dị bảo ở Đại Chiểu Trạch, lão lại mạo hiểm dẫn Trường Sanh Đường đột kích chính đạo nhưng rơi vào phản mai phục, càng đẩy môn phái vào thế yếu. Khi nội đấu Ma giáo bùng lên, Trường Sanh Đường bị các thế lực khác đánh hội đồng, cơ nghiệp lâu đời tan vỡ trong một đêm và Ngọc Dương Tử kết thúc đời mình bằng cái chết thảm, trở thành biểu tượng của sự ngạo mạn dẫn tới diệt vong.

Quan Hệ & Nhân Mạch

Dòng thời gian chi tiết

Trưởng thành trong Trường Sanh Đường và con đường cầu trường sinh

Ngọc Dương Tử tu luyện trong Ma giáo suốt nhiều trăm năm, rèn được đạo hạnh cao thâm và uy thế của một đường chủ. Trường Sanh Đường là hệ phái đặc biệt, gắn trách nhiệm bảo vệ Thánh điện ở Man Hoang với việc truy cầu trường sinh theo tà pháp. Quá trình ấy hình thành ở lão phong cách hành sự tàn nhẫn, coi thủ đoạn là công cụ tất yếu để đạt mục tiêu.

Danh tiếng và thâm niên giúp lão bước vào hàng ngũ tối cao của Ma giáo.

Được suy tôn chủ trì liên minh tứ phái

Khi Ma giáo chuẩn bị đại sự báo thù, các tông chủ tiến hành nhiều cuộc thương nghị bí mật để thống nhất hành động. Ngọc Dương Tử được chọn làm người chủ trì đại cục, khiến lão đặc biệt đắc ý và càng tin rằng mình có thể áp đảo các tông chủ khác. Lão đứng cùng Độc Thần, Quỷ Vương và Tam Diệu Tiên Tử dưới chân Thanh Vân Sơn, công khai tuyên bố sẽ đòi lại “công đạo” cho Ma giáo.

Trong vai trò đầu lĩnh, lão cố giữ bề ngoài hòa hoãn khi mâu thuẫn lợi ích giữa các phái bùng lên.

Áp sát Ngọc Thanh Điện và phô trương uy thế

Khi tứ đại tông chủ xuất hiện trước Ngọc Thanh Điện, Ngọc Dương Tử thể hiện thần sắc kiêu hùng, lời lẽ ngông cuồng kích động sĩ khí Ma giáo. Lão nhấn mạnh rằng Ma giáo từng dám đối đầu chính đạo từ trăm năm trước thì nay càng không sợ. Thấy phe chính đạo rối loạn vì nội gian, lão càng tin chiến thắng đã nằm trong tay.

Lão thậm chí ép Đạo Huyền giao Tru Tiên cổ kiếm và yêu cầu quy thuận, bộc lộ tham vọng thống lĩnh bằng bạo lực.

Tru Tiên cổ kiếm tái xuất và bước ngoặt thất bại

Tru Tiên kiếm trận được Đạo Huyền cưỡng ép thỉnh xuất, uy lực khiến toàn chiến trường đảo chiều. Ngọc Dương Tử ban đầu còn muốn cùng Quỷ Vương xuất thủ, thậm chí đã gọi ra pháp bảo gương hai mặt để tấn công. Nhưng trước sức mạnh vượt chuẩn của trận pháp, Ma giáo buộc phải liều mạng mở đường máu tháo chạy.

Từ thời khắc này, hào quang “chủ trì đại cục” của lão bắt đầu biến thành gánh nặng và mầm họa.

Trọng thương cụt tay khi thoát khỏi Tru Tiên kiếm trận

Trong đợt truy sát dữ dội của Tru Tiên kiếm trận, Ngọc Dương Tử không kịp né tránh, bị kiếm lực cắt cụt tay trái. Lão kêu thảm và phá không chạy thoát, để lại hình tượng tàn phế với sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy vì trọng thương. Tổn thất nhân mạng của Trường Sanh Đường cùng vết thương này khiến uy tín lão suy sụp rõ rệt.

Quan hệ giữa các phái Ma giáo cũng rạn nứt khi lợi ích và trách nhiệm bị đem ra so đo.

Tham chiến tại Đại Chiểu Trạch và thất bại ở Vô Để Khanh

Trước tin dị bảo xuất thế tại Đại Chiểu Trạch, Ngọc Dương Tử xem đây là cơ hội cứu vãn thế lực và khẳng định quyền sở hữu. Lão dẫn Trường Sanh Đường đánh úp phe chính đạo tại Vô Để Khanh, nhưng rơi vào bẫy phản mai phục. Các cao thủ trẻ của chính đạo như Lâm Kinh Vũ và Lục Tuyết Kỳ tỏa sáng, buộc lão phải dùng bí thuật để giữ mạng và rút chạy trong nhục nhã.

Thất bại này khiến Trường Sanh Đường càng bị các thế lực khác đánh giá là mục tiêu dễ nuốt.

Bị liên thủ vây diệt và kết cục cơ nghiệp tan nát

Khi Ma giáo chuyển sang giai đoạn tranh đoạt nội bộ, Trường Sanh Đường bị các phái khác ngấm ngầm nhắm tới như mục tiêu thôn tính. Những sát tinh trẻ tuổi của Ma giáo gồm Quỷ Lệ, Tần Vô Viêm và Kim Bình Nhi hợp lực đánh vào tổng đà, đẩy Trường Sanh Đường đến chỗ diệt vong. Ngọc Dương Tử dù đạo hạnh cao thâm cũng không thể xoay chuyển thế cờ khi mất thế, mất người và mang trọng thương.

Cơ nghiệp lâu đời sụp đổ trong một đêm, và bản thân lão chết thảm, khép lại số phận của kẻ từng đứng trên đỉnh danh vọng Ma giáo.