Định Thần Châu là một pháp bảo mang hình dáng viên ngọc nhỏ màu đỏ, sở hữu thuộc tính ôn hòa và khả năng trấn an tâm trí mạnh mẽ. Đây là vật phẩm tùy thân của Đạo Huyền Chân Nhân, thường được sử dụng để điều tiết trạng thái tinh thần của những người đang chịu chấn động tâm lý nặng nề hoặc rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ. Khi được vận dụng, viên ngọc phát ra luồng khí thanh mát, nhẹ nhàng xoa dịu thần kinh và dẫn dắt người bị ảnh hưởng chìm vào giấc ngủ an lành.

Pháp bảo này đóng vai trò quan trọng trong việc ổn định tình hình tại các sự kiện trọng đại của Thanh Vân Môn, đặc biệt là trong các tình huống khẩn cấp liên quan đến những người sống sót sau thảm họa. Với cấu trúc nhỏ gọn và hiệu quả tức thì, Định Thần Châu được xem là công cụ hỗ trợ đắc lực trong việc an dân và ổn định tâm lý đệ tử.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 定神珠

Biệt danh: Định Thần Châu

Trạng thái: Viên ngọc tròn

Cấu trúc: Viên ngọc nhỏ, thiết kế tinh giản

Hiệu ứng: Trấn an tâm lý, phục hồi trạng thái tinh thần, gây ngủ cưỡng chế

Yêu cầu: Được vận hành bởi pháp thuật của người có tu vi cao thâm

Sức mạnh: Hiệu quả tức thì trong việc an thần và ổn định tâm trí

Chủ sở hữu: Đạo Huyền Chân Nhân

Năng Lực

Khả Năng

  • Trấn An: Phóng ra luồng khí thanh mát xoa dịu thần kinh
  • Gây Ngủ: Khiến người bị ảnh hưởng mệt mỏi và ngủ thiếp đi tức thì

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Người sử dụng thực hiện thao tác phất tay nhẹ, viên ngọc sẽ tự động bay đến trước trán đối tượng và lăn nhẹ vài vòng để kích hoạt năng lượng

Chất liệu:

Ngọc nhỏ màu đỏ

Dòng thời gian chi tiết

Sự kiện trấn an tại Ngọc Thanh Điện

Sau thảm án tại thôn Thảo Miếu, hai đứa trẻ sống sót là Trương Tiểu PhàmLâm Kinh Vũ được đưa lên Ngọc Thanh Điện để đối chất và tường thuật sự việc. Trước cảnh tượng Vương nhị thúc phát điên vì sợ hãi và sự hoảng loạn của hai đứa trẻ, Đạo Huyền Chân Nhân đã sử dụng Định Thần Châu để trấn áp tâm lý. Viên ngọc bay đến trước trán các đứa trẻ, tỏa ra khí thanh mát giúp chúng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sau khi được định thần, hai đứa trẻ không còn bị ám ảnh bởi ký ức kinh hoàng tạm thời, tạo điều kiện cho các thủ tọa Thanh Vân Môn thảo luận về số phận của chúng. Sự việc này đánh dấu cột mốc quan trọng khi Trương Tiểu Phàm chính thức bước chân vào con đường tu đạo tại Đại Trúc Phong trong trạng thái say ngủ.