Vương nhị thúc là một tiều phu trung niên ở thôn Thảo Miếu, vốn nổi tiếng lương thiện và hay mang quả rừng chia cho bọn trẻ. Ông có quan hệ quen biết gần gũi với Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ, được hai đứa xem như trưởng bối trong thôn. Sau thảm sát thôn Thảo Miếu, ông trở thành người sống sót duy nhất nhưng bị chấn động tinh thần đến mức mất trí, thường hoảng loạn và kêu gào về "ác quỷ".
Ông được Thanh Vân Môn đem về Thông Thiên Phong chăm nom, song bệnh trạng kéo dài nhiều năm, hầu như không thuyên giảm. Trong những lần xuất hiện về sau, ông lang thang quanh khu vực Ngọc Thanh Điện, nói năng rời rạc, ánh mắt thất thần, khi thì cười ngây dại khi thì sợ hãi tột độ. Sự hoảng loạn của ông đôi lúc trở thành "mồi lửa" cho bầu không khí căng thẳng, như khi ông chỉ thẳng một hòa thượng Thiên Âm Tự và gào gọi là "quỷ".
Dù không có tu vi, sự tồn tại của ông là chứng tích sống cho bi kịch Thảo Miếu và là vết thương tinh thần khó lành trong lòng những người còn lại.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Tiều phu hiền lành ở thôn Thảo Miếu
- Sống sót sau thảm sát Thảo Miếu và phát điên
- Được đưa tới Thanh Vân Môn để chăm nom
- Nhiều năm lang thang trên Thông Thiên Phong
- Gặp lại Trương Tiểu Phàm tại chân núi trước chuyến hạ sơn
- Xuất hiện trước Ngọc Thanh Điện khi Trương Tiểu Phàm bị thẩm vấn
- Hoảng loạn gọi 'quỷ' giữa đổ nát Ngọc Thanh Điện
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Trung niên
Trạng thái: Còn sống; mất trí, hoảng loạn kéo dài; được Thanh Vân Môn chăm nom và để tự do đi lại trên Thông Thiên Phong
Vai trò: Nhân chứng sống của thảm án thôn Thảo Miếu; trưởng bối dân dã gắn với tuổi thơ của Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ
Biệt danh: Vương Nhị Thúc
Xuất thân: Thôn Thảo Miếu (dưới chân núi Thanh Vân)
Tu vi / Cảnh giới: Phàm nhân
Địa điểm: Thanh Vân Môn, Thông Thiên Phong (thường xuất hiện quanh Ngọc Thanh Điện và các bậc thang lân cận)
Điểm yếu: Tổn thương tâm lý cực nặng sau thảm sát; mất trí, dễ hoảng loạn khi gặp cảnh máu me/khí thế sát phạt; không có năng lực tự vệ của tu sĩ, phụ thuộc vào sự che chở của người khác.
Chủng tộc: Nhân
Thiên phú: Không
Tông môn: Không
Đặc điểm
Ngoại hình
Một người đàn ông trung niên với dáng vẻ tiều phu. Trước kia ăn mặc theo lối dân dã, phù hợp việc lên núi đốn củi. Sau biến cố, mắt thường đỏ ngầu, thần sắc hoảng hốt, cơ thể hay run rẩy, gương mặt toát ra vẻ sợ hãi khủng khiếp.
Có lúc quần áo trông sạch sẽ nhưng lấm bẩn do ngồi bừa bãi, đi đứng xiêu vẹo như người thất thần. Khi bị kích động, ông co rụt lại như đứa trẻ, nhắm tịt mắt, chỉ tay run rẩy và gào thét. Ở thời điểm khác, ông lại ngờ nghệch cười cười, nhìn xa xăm mà không thật sự nhận thức được người đối diện.
Tính cách
Trước thảm án: lương thiện, vui vẻ, hay cười và đặc biệt tốt với trẻ con trong thôn. Sau thảm án: sang chấn tâm lý nặng nề dẫn đến mất trí, dễ bị kích thích bởi hình ảnh/khí thế khiến ông liên tưởng đến "quỷ", biểu hiện bằng hoảng loạn, la hét, nói năng rời rạc và hành vi lang thang. Ông có những khoảnh khắc thoáng nhận ra người quen nhưng không duy trì được giao tiếp, thường bỏ đi hoặc chìm vào độc thoại.
Trạng thái cảm xúc dao động cực mạnh giữa sợ hãi tột độ và cười ngây dại vô thức.
Năng Lực
Khả Năng
- Kỹ Năng Mưu Sinh: Đốn củi, kiếm sống bằng lao động
- Biểu Hiện Hậu Sang Chấn: Hoảng loạn cực độ, la hét và chỉ trỏ khi bị kích thích bởi hình ảnh khiến ông liên tưởng đến "ác quỷ"
Trang bị & Vật phẩm
- Trang Phục: Y phục tiều phu
Tiểu sử chi tiết
Vương nhị thúc là một tiều phu chất phác ở thôn Thảo Miếu, sống bằng nghề lên núi đốn củi và đôi khi mang quả rừng về chia cho bọn trẻ, vì thế được trẻ con trong thôn quý mến. Trong ký ức của Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ, ông là hình ảnh trưởng bối hiền lành, gần gũi và luôn tạo cảm giác an toàn. Bi kịch ập xuống khi thôn Thảo Miếu bị tàn sát gần như sạch sẽ; Vương nhị thúc là người duy nhất còn sống, nhưng cái giá phải trả là tâm trí bị hủy hoại.
Ông bị đưa lên Thanh Vân Môn trong tình trạng phát điên, liên tục kêu gào về "quỷ" và sống nhiều năm dưới sự chăm nom của đệ tử, song bệnh trạng không thuyên giảm, ngày ngày lang thang trên Thông Thiên Phong. Những lần Trương Tiểu Phàm gặp lại ông chỉ càng khắc sâu nỗi xót xa: một người từng hiền hòa giờ chỉ còn lại sự đứt gãy, hoảng loạn và những mảnh lời rời rạc. Về sau, giữa những biến cố lớn tại Ngọc Thanh Điện, tiếng kêu "quỷ" của ông lại vang lên như lời chứng đẫm máu, vô tình khuấy đảo lòng người và nhắc nhở rằng thảm án Thảo Miếu chưa bao giờ thật sự khép lại.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Thân Hữu Thôn Thảo Miếu: Trương Tiểu Phàm (người quen, hậu bối), Lâm Kinh Vũ (người quen, hậu bối)
- Thanh Vân Môn: Đạo Huyền Chân Nhân (người cho phép che chở/chăm nom), Tống Đại Nhân (người phát hiện và đưa lên núi), các đệ tử Thông Thiên Phong (người trông nom)
- Thiên Âm Tự: Phổ Không (người bị ông hoảng loạn gọi là "quỷ")
Dòng thời gian chi tiết
Tiều phu hiền lành ở thôn Thảo Miếu
Vương nhị thúc sống tại thôn Thảo Miếu dưới chân núi Thanh Vân và mưu sinh bằng nghề đốn củi. Ông thường lên núi, vừa làm việc vừa hái lượm quả rừng. Thói quen mang quà vặt về chia cho trẻ con khiến ông được lũ trẻ trong thôn yêu mến, trong đó có Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ.
Hình ảnh của ông gắn với đời sống bình dị, an hòa và tình người nơi thôn dã. Chính nền tảng hiền hậu ấy làm bi kịch về sau càng trở nên tàn nhẫn.
Sống sót sau thảm sát Thảo Miếu và phát điên
Khi thôn Thảo Miếu bị tàn sát dã man, gần như toàn bộ thôn dân đều chết thảm. Vương nhị thúc là người duy nhất còn sống, nhưng cú sốc vượt quá sức chịu đựng đã nghiền nát tâm trí ông. Ông rơi vào trạng thái hoảng loạn liên miên, lặp đi lặp lại tiếng kêu về "quỷ" và "ác quỷ" như một phản xạ.
Sự sống sót của ông không đem lại lời giải ngay lập tức, mà chỉ để lại một nhân chứng không còn khả năng kể trọn sự thật. Từ đây, ông trở thành biểu tượng của vết thương tinh thần do thảm án gây ra.
Được đưa tới Thanh Vân Môn để chăm nom
Sau biến cố, ông xuất hiện trong Ngọc Thanh Điện giữa lúc Thanh Vân Môn bàn luận về thảm án, trong trạng thái mất trí và kêu gào khiến mọi người bất lực. Cùng thời điểm đó, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ được Thanh Vân Môn mang về, còn ông cũng được giữ lại để chăm sóc. Ông không phải tu sĩ, không thuộc bất kỳ chi phái nào, nhưng được để ở Thông Thiên Phong như một người được cưu mang.
Trạng thái tinh thần của ông không ổn định, khi hoảng sợ cực độ, khi đờ đẫn vô hồn. Việc ông được che chở phản ánh sự can dự của Thanh Vân Môn vào hậu quả thảm án.
Nhiều năm lang thang trên Thông Thiên Phong
Theo thời gian, bệnh điên của Vương nhị thúc không hề thuyên giảm đáng kể. Ông chạy tới chạy lui trên Thông Thiên Phong, đôi lúc xuất hiện quanh Ngọc Thanh Điện mà không gây rối có chủ ý. Sự hiện diện của ông dần trở nên "quen mắt" đối với đệ tử, và ông được ngầm mặc định là người được trông nom.
Lâm Kinh Vũ từng dò hỏi tình hình và biết ông vẫn "điên điên dại dại" như cũ. Việc kéo dài này cho thấy vết thương tâm trí của ông mang tính vĩnh cửu hơn là tạm thời.
Gặp lại Trương Tiểu Phàm tại chân núi trước chuyến hạ sơn
Trước một lần hạ sơn làm nhiệm vụ, Trương Tiểu Phàm bất ngờ trông thấy Vương nhị thúc xiêu vẹo đi tới với ánh mắt ngây dại. Ông lẩm bẩm những câu rời rạc như nói về mưa rơi, bóng tối và "thần tiên", hoàn toàn không nắm bắt được thực tại. Trương Tiểu Phàm cố hỏi han, nhưng ông không phản ứng như người nhận ra, bỏ đi và biến mất sau đại điện.
Cuộc gặp khiến Trương Tiểu Phàm đau xót vì quá khứ thôn Thảo Miếu như sống lại. Nó cũng khẳng định bệnh trạng của ông vẫn dai dẳng, không thể chữa bằng thời gian đơn thuần.
Xuất hiện trước Ngọc Thanh Điện khi Trương Tiểu Phàm bị thẩm vấn
Trong một lần Trương Tiểu Phàm bị gọi lên Ngọc Thanh Điện để chịu thẩm vấn, Vương nhị thúc lại đứng tựa lan can ở góc cầu thang, lặng lẽ nhìn theo. Ông không can thiệp, chỉ mơ hồ bám theo hình bóng quen thuộc như bản năng. Khi đoàn người đi vào điện, ông còn lật đật đứng dậy và lần theo tới nơi, như một đứa trẻ tò mò mà không hiểu chuyện.
Thời gian dài được che chở khiến ông có thể tự do ra vào khu vực thiêng liêng mà ít bị ngăn cản. Sự xuất hiện ấy làm nổi bật khoảng cách giữa những tranh đấu của giới tu chân và thân phận mong manh của một phàm nhân bị hủy hoại.
Hoảng loạn gọi 'quỷ' giữa đổ nát Ngọc Thanh Điện
Sau một trận huyết chiến gây tổn thất nặng nề, Vương nhị thúc từ đống đổ nát bất ngờ thò đầu xuất hiện, thân đầy bụi bẩn nhưng lại ngờ nghệch cười cười. Khi thấy một hòa thượng Thiên Âm Tự toàn thân vấy máu và khí thế dữ dằn, ông bị kích động mạnh, mặt trắng bệch, run rẩy chỉ thẳng và gào "Quỷ" liên tiếp. Dù người bị chỉ trỏ cố biện giải, Vương nhị thúc càng co rụt, nhắm tịt mắt, xin tha và lặp lại nỗi sợ bị giết.
Cơn hoảng loạn của ông khiến không khí trong điện lạnh đi, như thể ký ức thảm sát bỗng bùng sống dậy. Ngay sau đó, ông còn tiếp tục kêu "quỷ" khi tình thế biến động, cho thấy tâm trí ông đã bị đóng đinh vĩnh viễn trong đêm kinh hoàng năm ấy.