Vong Xuyên cấm địa là hồ nước u ám nằm bên ngoài Linh Sơn ở Tây Mạc, nơi ánh sáng xanh ma quái phản chiếu qua hàng loạt vòng phong ấn chữ tượng. Không khí luôn lạnh lẽo, phủ sương băng và khiến cỏ cây héo rũ, tạo nên một chuỗi rung động lan ra khắp Tây Mạc mỗi khi sát khí trỗi dậy. Sự tồn tại của hồ nước ấy là mắt xích trong ngũ đại cấm khu, lại đồng thời có thể khai mở nguồn tinh hoa nước, năng lượng băng và kích huyết lực lẫn tà linh cầm tù.

Vong Xuyên có thể phản ứng cực mạnh khi Chuẩn Đế xuất hiện, phóng ra sóng nước và Đế đạo để xô đẩy cả Thương Thiên và biến Đại Sơn thành tro bụi. Cấm địa này từng là nơi Thiên Ma trú ngụ, cũng là chỗ Cơ Ngưng Sương cùng hài tử ẩn náu dưới sự trừng phạt của Thiên Khiển. Không chỉ là chiến trường, Vong Xuyên còn ghi dấu tiếng gọi "Nàng ở đâu" và giữ lại luồng xung động khiến cả Đế lực lẫn Thần Tử phải dừng lại.

Sau nhiều biến cố, hồ nước vẫn giữ vững phong ấn băng lạnh, khiến bất kỳ ai chưa đạt Chuẩn Đế cũng phải kính nể khi nghĩ tới việc xâm nhập.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Vong Xuyên

Trạng thái: Ấn định, có thể bị phá vỡ khi Chuẩn Đế đến

Vai trò: Cấm địa huyền thoại, nơi tỉnh lại và tĩnh tâm của Cơ Ngưng Sương sau đại kiếp.

Biệt danh: Vong Xuyên Đại Xuyên, Cấm khu Tây Mạc, Vong Xuyên cấm khu, Biển vong hồn

Xuất thân: Tồn tại từ thuở Huyền Hoang vừa mới khai mở, trước cả sự hình thành của nhân tộc.

Địa điểm: Tây Mạc, nối liền các không gian cổ xưa với Huyền Hoang.

Cấu trúc: Hồ nước rộng, ánh sáng xanh, có hàng loạt vòng phong ấn chữ tượng

Bầu không khí: Lạnh lẽo, đầy ma lực, khiến cỏ cây héo rũ và tạo ra sương băng

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Tinh hoa nước, năng lượng băng, kích huyết lực, tà linh cầm tù

Mức độ nguy hiểm:

Tuyệt hung, tu sĩ bình thường bước vào vạn vô nhất sinh

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Linh hồn lưu lạc, ảo ảnh luân hồi, thi thể cổ đại, những linh hồn bị Thiên Khiển xiết
  • Nhóm Khác: Cơ Ngưng Sương và đứa trẻ đang ẩn náu, Mạnh Bà, Diệp Thần đôi khi đứng ngoài quan sát

Dòng thời gian chi tiết

Sự khởi nguyên trước Huyền Hoang

Vong Xuyên nhen nhóm từ thời khắc Huyền Hoang chưa hình thành, hiện lên như một vực thẳm giữa các không gian nguyên thủy. Khi đó hồ nước u ám có những làn sương băng lượn trên mặt nước như vệt tinh quang, phản chiếu ánh xanh kỳ lạ. Sức tồn tại cổ lão giúp cấm địa trở thành nơi gặp gỡ giữa những năng lực còn nguyên sơ và sự phân chia sơ khai giữa sinh mệnh.

Bức màn ma lực ấy ghi dấu cho số phận Tây Mạc và khiến các phù thủy tiên hiền khiếp sợ nhìn vào sự lạnh lẽo bất diệt. Thực thể này chỉ lưu lại vết tích qua truyền thuyết và sự trấn giữ của các Thiên Vương vẫn chưa có ai dám đụng chạm.

Vong Xuyên lọt vào danh sách ngũ đại cấm khu

Khi những tu sĩ tiến vào vùng đất cháy đen, Kỳ Vương run rẩy tiết lộ Vong Xuyên ngang hàng với những cấm khu tối thượng như Thiên Hư và Luyện Ngục. Tin tức đó khiến Diệp Thần hiểu rằng Tây Mạc mang một cặp mắt hình sát khí, thậm chí Kiếm Thần cũng khó sống khi đột nhập. Vị trí đó biến hồ nước thành mắt xích quyết định trên đại lục, khiến đoàn tu sĩ không dám đi tắt qua vùng đất ấy.

Sự ghi danh dùng để cảnh báo, lan ra các tông môn khiến ai cũng tránh xa Vong Xuyên như tử địa hành hạ. Từ đó không gian quanh cấm địa trở nên im lặng, như vật chứng cho một sự cô lập được ưu tiên bởi các Thiên Vương.

Danh tiếng tử địa bất khả xâm

Hồ nước Vong Xuyên nổi tiếng là tử địa không ai sống sót từng bước vào. Người ta nói mặt gương không lay động, bóng nước dài vô tận, đánh dấu sự hung tợn ngang hàng Đông Hoang Luyện Ngục. Thời gian trôi qua, nó chứng kiến những dải băng biển chuyển sang tang điền, để lại tang thương khắc sâu.

Truyền thuyết ghi rõ trước cả khi Huyền Hoang thành lập thì Vong Xuyên đã tồn tại, khiến bất cứ ai nhìn vào đều cảm nhận được thiên địa đang im lặng chuẩn bị giáng sát. Đó là sự im hơi cuộc sống, vì đây chính là tử địa bất khả xâm mà mọi thứ phải dè chừng.

Thiên Ma mượn Vong Xuyên làm sào huyệt

Thiên Ma từng tìm đến Vong Xuyên, mượn hoàn cảnh lạnh lẽo này làm sào huyệt để xây dựng uy quyền. Nơi ấy trở thành điểm khởi cho các âm mưu, khiến mọi hành động trong vùng đều nhuốm sát khí chết chóc. Bầu không khí mang dõi mắt Thiên Ma làm cho mọi tầng không trở nên nặng nề và cảnh giác dù chỉ nghe qua truyền thuyết.

Mặt hồ lặng nhưng lại chứa đựng luồng khí như đầm lầy, sẵn sàng phun ra luồng băng quái khi đế lực chạm vào. Sự hiện diện của Thiên Ma khiến bất kỳ tín hiệu pháp thân nào cũng phải e dè khi tiệm cận cấm địa.

Phong ấn băng lạnh bao phủ

Nhìn ra ngoài, cấm địa là một hồ nước u ám bị phong ấn bởi hàng loạt vòng chữ tượng tỏa ra các luồng băng lạnh. Ánh sáng xanh nhợt nhạt phản chiếu trên mặt nước khiến mọi thứ bên cạnh co rúm lại. Lớp sương băng phủ kín không chỉ khiến cỏ cây héo rũ mà còn tạo ra tiếng rên rỉ như vết thương cũ của đất.

Không có ai bình thường có thể tiến vào, vì chính lực phong ấn cũng đồng thời đè nén từng hơi thở trong không gian. Đây luôn là địa điểm khiến các đế lực phía Tây Mạc phải giữ khoảng cách, vì bất kỳ động tác nào cũng có thể làm rung chuyển cột trời.

Sát cơ tích tụ rung động địa phận

Từ lâu Vong Xuyên tích tụ sát cơ dày đặc trong lòng hồ và dưới đáy, sẵn sàng bùng lên mỗi khi Đế đạo phá vỡ phong ấn. Mỗi động tác của Chuẩn Đế đi qua là đất đá rung chuyển, cỏ cây và chấn thạch lập tức bị xé nát. Đôi khi sự cách ly ấy lan ra khiến những làn gió mang theo tiếng rên của linh hồn bị trói trong đầm.

Lực bức phát này tạo thành một tiêu chuẩn để những ai chưa đạt Chuẩn Đế phải chùn lại vì lo sợ không sống sót. Những rung động ấy là minh chứng cho sự hung hãn mà Vong Xuyên muốn giữ; nó không hề im lặng mà chỉ đang ngưng tụ sức mạnh.

Vong Xuyên tích trữ tinh hoa nước và năng lượng băng

Bên trong lòng hồ, tinh hoa nước và năng lượng băng được thu gom như kho báu của cấm địa. Những dòng khí ấy không chỉ giúp Vong Xuyên giữ phong ấn mà còn trở thành nguồn nuôi dưỡng cho tà linh cầm tù và kích huyết lực. Khi các thế lực lớn giao chiến thì cấm địa nhả ra pháp khí Chuẩn Đế, như thể đang tự lựa chọn chủ nhân xứng đáng.

Sự tồn tại của kho báu nội tại chính là lý do vì sao Vong Xuyên luôn bị các tướng lĩnh theo dõi và giữ kín. Khí lạnh của nó không chỉ là một lớp bảo vệ mà còn là chất dẫn truyền để chuyển hóa tinh hoa thành uy lực Đế đạo.

Vong Xuyên đồng hành cùng Đế lực hiện hữu

Khi Chuẩn Đế thâm nhập, cấm địa phát ra sóng nước khổng lồ đẩy Thương Thiên và biến Đại Sơn thành tro bụi. Những con sóng ấy là tuyên bố rằng Vong Xuyên có thể tiêu diệt bất kỳ kẻ nào dám tranh giành. Trong từng đợt xuất kích, Đế đạo uy áp từ sâu thẳm hồ như đánh dấu rằng mọi tâm trí nên kính trọng cấm địa.

Cấm địa không những phản ứng mà còn chủ động huy động Đế binh và Đế khí ẩn sâu để hỗ trợ những thân thể đang cầu cứu. Không ai có thể xem nhẹ sự kết hợp giữa sóng nước và Đế đạo vì nó mang tính bản năng của Vong Xuyên.

Cơ Ngưng Sương và hài tử tìm nơi ẩn náu

Thiên Ma truy sát, cấm địa trở thành nơi Cơ Ngưng Sương cùng đứa trẻ chưa chào đời chọn làm nơi ẩn náu. Họ dựa vào sức phong ấn vốn dày đặc và khí lạnh bảo hộ để giữ sự an toàn tạm thời. Khoảng thời gian ấy biến Vong Xuyên thành tâm điểm của những kẻ truy đuổi, từ các Đế tử đến Diệp Thần và Viêm Long.

Nơi này trở thành biểu tượng cho sự bảo vệ lòng thành và sự đau đớn bị giam cầm bên trong. Hài tử và người mẹ chung sống giữa âm thanh lạnh lẽo, lìa khỏi sự chạm vào của bất kỳ ai không chịu nổi sát khí.

Diệp Thần và Viêm Long choán lấy cấm địa

Trong dòng truy đuổi ồ ạt, Diệp Thần cùng Viêm Long phải sử dụng toàn bộ chiêu thức để chạy khỏi Nam Vực và hướng về Tây Mạc. Họ phá hủy thông đạo trước đám đông truy kích, để kéo các tộc đại biểu cùng bạn chiến thuận về phía Vong Xuyên. Cấm địa khi đó là chỗ trú ẩn duy nhất cho Cơ Ngưng Sương, do đó mọi sự chú ý đều hướng về hồ nước lạnh.

Diệp Thần nhìn thấy nàng chịu sự dày vò của Thiên Khiển qua mặt hồ, cảm nhận một kỳ vọng vĩnh viễn đối với tương lai. Sự kiện này khiến Vong Xuyên trở thành điểm trung tâm mới trong vòng truy đuổi và chiến lược hơn cả một góc đất.

Tiếng gọi 'Nàng ở đâu' vang vọng

Trong giai đoạn giao tranh cao trào, Hồng Trần đứng ngoài Vong Xuyên và gọi lên tiếng 'Nàng ở đâu'. Tiếng gọi ấy làm cấm địa rung chuyển ấm ức vì mọi dưỡng khí trong không gian phải cúi đầu lắng nghe. Linh Sơn cả vùng rung lên theo tiếng gọi, khiến tất cả người canh giữ phải dè chừng.

Âm thanh như mũi dao xuyên qua mặt hồ, đẩy mọi sát cơ đang tích tụ ra cạnh nó. Mỗi người có mặt bỗng cảm thấy cấm địa không còn đơn thuần là hố tử địa mà là nơi ghi dấu tình cảm và định mệnh.

Luồng xung động lạnh ngăn Đế lực

Ngay sau tiếng gọi, không khí lạnh và luồng xung động tràn khắp khiến Đế lực và Thần Tử gặp trở ngại trong việc tiến vào. Vong Xuyên lúc này trở thành bức tường ngăn, buộc những ai chưa sẵn sàng phải lui. Chỉ có Diệp Thần đứng trên bờ và suy tính cách kết nối với lịch sử, để yên lặng quan sát.

Luồng xung động ấy là dấu hiệu cho thấy cấm địa sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, tiếng gọi văng vẳng từ hồ vẫn làm mọi người nhớ mãi cốt truyện đang được viết lên.

Tiếng gọi từ lòng hồ tiếp thêm Diệp Thần

Giữa trận chiến với Thích Già, Diệp Thần bị vết thương chặn lại và gào 'Lui đi' thì bất ngờ nghe tiếng gọi từ Vong Xuyên vọng lại. Giọng nói trầm buồn và điên cuồng mang tên anh, đôi mắt Cơ Ngưng Sương đẫm lệ hướng ra khỏi mặt hồ. Hình ảnh mờ ảo xuyên qua không gian đã khiến Diệp Thần quên đi sự đau đớn để tiếp tục chiến đấu.

Nó gợi lại mối liên kết giữa cấm địa và câu chuyện riêng của hắn, như một sợi chỉ kéo anh lui lại với trách nhiệm. Cấm địa từ đó không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là truyền tin tinh thần, một người bạn thầm lặng trong mỗi trận đấu.

Cơ Ngưng Sương chịu đòn Thiên Khiển bên trong hồ

Trong trạng thái bị Thiên Khiển phá hoại để trừng phạt đứa trẻ, Cơ Ngưng Sương nằm trong cán cấm địa với vết máu trên người. Người ngoài chỉ thấy bề mặt hồ im lìm, nhưng bên trong nàng gồng gánh đau thương đến mức rung cả mặt nước u ám. Tiếng gọi và ánh mắt nàng là sự phản chiếu của lửa đau thương, khiến Vong Xuyên như đang hít thở cả bi thương lẫn sát khí.

Cấm địa bị cảm nhận như mảng gương ghi lại mọi dao động trái tim nàng, thu hút cả những năng lực thăm dò mạnh mẽ. Còn ở ngoài, Diệp Thần đều biết mình không thể cứu nàng ngay, nên chỉ còn cách nghe tiếng gọi và tiếp tục chiến đấu.

Vong Xuyên giữ nguyên băng lạnh và áp lực tâm linh

Sau khi Hồng Trần rời đi, Vong Xuyên vẫn lưu lại băng lạnh và luồng xung động khiến ai nấy không dám tiến vào. Cấm địa trở thành bức tường tâm linh mà Diệp Thần, Tiêu Thần và cả nhóm tu sĩ chỉ dám đứng ngoài quan sát. Dù Thiên Ma bị chém xác, những vết tích cấy trong lòng hồ vẫn tạo ra áp lực ghê rợn.

Không khí lạnh trở thành thân chủ cho sự cảnh giác, khiến mọi người ghi nhớ sự kiện 'Hồng Trần gọi nàng' như mốc lịch sử. Vong Xuyên lúc đó không chỉ giấu kín sức mạnh mà còn ghi lại năng lượng bảo vệ cho những ngày sau.

Mạnh Bà lập mệnh tử thủ cấm khu

Khi tiếng trống trận báo hiệu Thiên Ma tấn công vào Huyền Hoang, Mạnh Bà ở Vong Xuyên chắp tay và trả lời lệnh Thiên Vương. Giọng ông vang lên 'Nếu không phải chiến s…' như một lời thề giữ cấm khu đến cùng. Ánh mắt nghiêm trang đó khiến mọi người tin rằng Vong Xuyên đang chuẩn bị hoặc bám trụ tùy lệnh.

Trong lúc Thiên Hư ra lệnh cấm không ai rời khỏi, Vong Xuyên vẫn duy trì bản ngã im lặng nhưng quyết định. Đây là giai đoạn cấm địa thể hiện vai trò chiến lược trong mạng lưới phản công lan rộng.

Vong Xuyên Hà xuất hiện ở bờ bỉ ngạn

Diệp Thần đi qua bờ bỉ ngạn và trông thấy Vong Xuyên Hà, dòng sông nước huyết hoàng uốn khúc cùng cầu Nại Hà tối tăm. Cảnh tượng ngập tràn tiếng quỷ hồn rên rỉ, gió tanh và những con rắn lớn nằm ngang suốt chiều dài sông. Vọng Hương Đài và Phán Quan dẫn anh xuống tầng Súc Sinh Đạo, nơi rêu phủ và mùi hôi thối giống như Vô Lệ thành thiếu vẻ lộng lẫy.

Đây là biểu tượng cho biên giới địa ngục mà Vong Xuyên không chỉ hiện diện trên hồ mà còn lan tới những con sông linh hồn. Không khí nặng nề và cảnh tượng ảm đạm trở thành lời nhắc rằng cấm khu luôn mang theo những linh hồn vật vã.

Súc Sinh Đạo dưới Vong Xuyên Hà

Phán Quan dẫn Diệp Thần tiếp cận Súc Sinh Đạo, tầng dưới nối với Nại Hà Kiều đầy nỗi đớn đau. Con đường trơn trượt, tối mờ và hôi thối khiến người đi qua cảm thấy như đang bước vào pháp trường. Nhìn xuống Vong Xuyên Hà, người ta thấy sóng nước đục ngầu bốc mùi tanh và tiếng Quỷ Hồn rên xiết lan khắp.

Linh hồn dưới sông vật vã khiến toàn bộ cảnh quan trở nên ảm đạm và đáng sợ, khẳng định đây là vùng nước đầy sát cơ. Tư duy về Vong Xuyên dần mở rộng, từ hồ nước thành cả hệ thống nơi linh hồn không nguôi nghỉ.

Vong Xuyên phóng Đế đạo tiên chuẩn bị chiến

Ngay trước khi Chuẩn Đế khai chiến, Vong Xuyên cùng bốn cấm khu khác phóng ra Đế đạo tiên tụ tập tại Hư Vô mờ mịt. Không khí tại cấm địa trở nên dày đặc và băng lạnh, thể hiện sự kích động mà hồ nước có thể giải phóng. Các lực lượng lớn chưa mở màn trận chiến đã cảm nhận được uy lực ghê gớm từ phía Tây Mạc.

Sóng nước và Đế đạo đồng loạt bắn ra khiến Đại Sơn dần hóa tro và thúc đẩy các bên cảnh giác. Sự kiện đó chứng minh Vong Xuyên không chỉ trấn áp mà còn chứa hàng loạt Đế binh cốt lõi sẵn sàng đáp trả.

Vong Xuyên trong lời thẩm vấn của Nhân Vương

Khi Diệp Thần bị Nhân Vương nghi vấn về luân hồi, hắn liệt kê Vong Xuyên Hà như một Địa Ngục quan trọng nhất. Người nghe cảm nhận rằng cấm địa không đơn thuần là mặt đất mà còn là bản thể trong hệ thống chuyển thế. Những vị quan thần tâm linh nhận ra Vong Xuyên là nơi giao kết giữa cõi sống và chết, nơi tà linh và linh hồn lưu lạc hòa trộn.

Lời Diệp Thần khiến Nhân Vương cảm thán và công nhận rằng đây là một phần của mắt xích luân hồi đa chiều. Sự kiện này ghi dấu Vong Xuyên có ảnh hưởng tới cả các quan thần trên thiên đạo chứ không chỉ dân chúng bình thường.

Cơ Ngưng Sương tỉnh lại giữa phong ấn

Cơ Ngưng Sương thức dậy với thân thể chảy máu và nhìn Diệp Thần bằng dòng nước mắt, minh chứng cho việc nàng từng bị giam giữ trong Vong Xuyên. Các bên biết rằng cấm địa chính là nơi nàng và hài tử mắc phong ấn, vì nó đã ghi lại nỗi đau và sự trừng phạt của Thiên Khiển. Truyền thuyết nối lại vận mệnh trước kia, và những người ngoài phải điều chỉnh chiến lược với sự cảnh giác cao độ.

Dù dự báo nàng sẽ tỉnh lại, các đạo sĩ vẫn e dè khi tiếp cận, vì cấm địa phản chiếu mọi hành động và vết máu của nàng. Cảnh vật u buồn, khí lạnh và năng lượng băng khiến không khí xung quanh như một vách đá cản bước.

Vong Xuyên phóng trăm Đế binh

Đông Hoang Luyện Ngục cùng bốn cấm khu lân cận, cụ thể là Vong Xuyên, phóng ra trăm đẳng cấp Đế binh đối phó với Diệp Thần. Sự xuất hiện của mỗi đoàn binh tại Vong Xuyên tạo nên rung chuyển trong Thanh không và khiến Diệp Thần cảm thấy như bị đem ra tòa thẩm tra. Âm vang 'Diệp Thần, cấm khu không dám diệt ngươi' vang lên rồi nhanh chóng bị đáp trả bằng Đế binh từ hồ nước.

Hình ảnh đó cho thấy Vong Xuyên không chỉ tiếp nhận mà còn chủ động phản công và tập trung đẳng cấp khủng khiếp. Không ai nhìn thấy cấm địa như điểm dễ bị áp đảo nữa, mà thấy một tâm điểm uy lực khủng.

Vong Xuyên hợp lực cùng cấm khu khác

Ở cấm khu Thiên Hư, hai mươi đạo Đế binh bay ra và các cấm khu khác như Vong Xuyên cũng duy trì số lượng tương tự. Điều này khẳng định rằng hồ nước duy trì vòng tròn phòng vệ song song với những nơi khác, cung cấp Đế binh ở mức cực đạo. Đế binh phóng ra sáng rực và làm thiên địa rung chuyển với từng đoạn sụp đổ do áp lực từ hàng ngàn Chuẩn Đế.

Vong Xuyên là một mắt xích bắt buộc phải chia sẻ gánh nặng, như mệnh lệnh 'mỗi nơi đều có hai mươi đạo'. Hình ảnh cấm địa và các Đế binh khiến cả thiên hạ phải ngỡ ngàng vì sự bất định của một nơi vốn bị phong ấn.

Vong Xuyên vươn hình dị tượng mỹ diệu

Trong một lần cấm khu mở ra, Cơ Ngưng Sương và người phục hưng xuất hiện, khiến hồ nước vẫn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối. Bề mặt vẫn im lặng như thường nhưng bên trong lại hiển thị hình tượng bí ẩn, khiến các nhân vật cảm nhận một thông điệp lịch sử. Mạnh Bà và Huyền Hoang nhận ra ma lực chưa hề suy giảm; chính sự yên ắng tạo nên áp lực tâm linh sâu sắc.

Toàn bộ khung cảnh khiến người ngoài có thể quan sát chi tiết mà không bị cuốn vào cơn bão Đế đạo. Cấm địa khi đó như một nơi chuyển từ bất ổn sang sự tĩnh tại, cho thấy nó giữ vai trò gìn giữ trí nhớ.

Vong Xuyên yên lặng quan sát biến động

Dù không bước ra chiến đấu, Vong Xuyên vẫn dùng im lặng để tạo ra sự hiện hình và dị tượng kỳ lạ. Lời kể cho thấy cấm địa đang nhốt một lực lượng lớn bên trong sự tĩnh lặng của nước đồng thời truyền đi năng lượng ma tính. Các nhân vật mỗi khi đi qua đều cảm thấy bản thân bị bao trùm bởi một lớp im mạc khiến tâm trí phải lắng lại.

Đây là giai đoạn mà Vong Xuyên thể hiện bài học về sự ổn định, bằng cách giữ nguyên sức mạnh ma lực mà không gây hỗn loạn. Từ đó cấm địa trở thành khung cảnh kỳ lạ, nối các nhân vật từ bất ổn về sự tĩnh tại.

Lời hiệu tử thủ khi cấm khu bị đe dọa

Khi trận chiến lan rộng và Huyền Hoang rơi vào tình huống nguy cấp, Mạnh Bà từ Vong Xuyên hô vang 'Dù thế nào, phải tử thủ cấm khu'. Các Thiên Vương nơi đây chuẩn bị chiến lược giữ vững phía Tây Mạc như một tuyến phòng hộ cuối cùng. Không khí căng thẳng được lấp đầy bởi bầu không khí cấp bách và quyết tâm của cấm địa.

Họ hiểu rằng Vong Xuyên chính là tiền tuyến, chịu trách nhiệm ngăn chặn Thiên Ma lan ra toàn bộ cõi Tây. Đây là một lời nhắc rằng cấm khu chưa bao giờ bỏ cuộc, dù hiểm nguy ghê gớm tới đâu.

Đế Kiếm đỏ đâm xuyên từ cấm địa

Một thanh Đế Kiếm đỏ dung nhập vào Cơ Ngưng Sương được xác định xuất phát từ Vong Xuyên, muốn trợ chiến cho Dao Trì Tiên Thể. Hành động đó chứng minh cấm địa có thể tiếp sức trực tiếp cho các nhân vật trọng yếu dù họ không đứng trong lòng hồ. Diệp Thần nhận được Đế binh, và những người xung quanh tin rằng đó là một thanh tiên kiếm từ U Minh Đại Lụ.

Nhưng họ cũng nói rõ rằng thanh kiếm là do lực lượng Vong Xuyên điều động chứ không phải ngẫu nhiên. Đây là lần đầu tiên cấm địa được nhìn nhận như nguồn tiếp viện sẵn sàng đưa uy lực ra bên ngoài theo ý muốn.

Cấm địa tiếp sức Cơ Ngưng Sương

Vong Xuyên không chỉ phóng kiếm mà còn giữ mối liên kết đặc biệt với nàng, mang đến Đế đạo băng nóng để bảo hộ. Hành động ấy khẳng định sự tin tưởng giữa Cơ Ngưng Sương và cấm địa, vì chính nó thấy rằng nàng đáng được bảo vệ. Các nhân vật chứng kiến cảm nhận rõ mối liên kết đó, đồng thời được tiếp thêm niềm tin.

Vòng tròn bảo hộ của cấm địa lan rộng, như thể nó đang trì hoãn một thảm cảnh khác. Cảnh tượng ấy khiến người ta hiểu rằng Vong Xuyên đã chủ động chuyển hóa thành nguồn trợ chiến, không giữ mình ở trạng thái thụ động.

Vong Xuyên Đế Nữ giữ tâm trạng trầm lặng

Khi Diệp Thần hiện nguyên hình và khiến cả Huyền Hoang rung chuyển, Vong Xuyên Đế Nữ đứng cạnh các Đế tử khác với vẻ im lặng trầm ngâm. Sự im lặng của nàng nói lên rằng trận chiến có tầm ảnh hưởng lớn, không chỉ là cuộc xung đột thông thường. Dù không nói gì, ánh mắt nàng khiến những người quanh đó hiểu rằng cấm khu đang theo dõi sát sao.

Cấm địa trở thành quan sát viên kiên nhẫn, chuẩn bị cho hành động nếu Đế đạo lực quá lớn. Hình ảnh ấy giữ vững vị thế Vong Xuyên là nơi cực kỳ cảnh giác và sẵn sàng điều chỉnh khi cần.

Cấm địa ghi nhận sự xuất hiện của một Chuẩn Đế mới

Ngay cả khi Diệp Thần bùng nổ ma tính, Vong Xuyên vẫn đứng ngoài để quan sát và đảm bảo các Đế tử không bị lệch hướng. Cấm địa cảm thấy mình 'đáng xấu hổ' nếu đặt bên cạnh những cựu đế đô, vì nó chưa từng chứng kiến sức mạnh này. Một lần nữa Vong Xuyên được ghi nhận là điểm theo dõi để ngăn các Đế tử bị năng lực kinh hoàng làm cho hụt hẫng.

Khi trọng lực Đế đạo quá lớn, cấm địa sẵn sàng tách ra để bảo vệ bản thể và nhân vật quanh mình. Sự kiện này cho thấy Vong Xuyên dù là cấm địa yên lặng nhưng lại có khả năng nhận diện và phản ứng với Chuẩn Đế mới.